Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 47: Im Lặng Là Lối Thoát
Chương 47

Im Lặng Là Lối Thoát

Chiến dịch bắt đầu lúc mười giờ sáng ngày chín tháng mười một.

Khải không đăng gì. An Di không đăng gì. Trần Vũ không đăng gì.

Đó là chiến lược.

An Di gọi Trần Vũ lúc tám giờ sáng. Ngắn gọn: liên hệ ba nhà báo ông quen, không phải để viết bài, mà để nhờ họ lan một thông điệp qua tin nhắn cá nhân. Không bài đăng công khai, không thẻ xu hướng, không chia sẻ. Chỉ nhắn riêng. Một câu:

"Đêm nay 24H phát sóng. Cách duy nhất cứu An Di: không xem. Tắt điện thoại. Im lặng."

Tin nhắn đó đi từ ba nhà báo sang hai mươi người. Hai mươi sang trăm. Trăm sang nghìn. Mỗi người nhận được từ một người họ tin, trong hộp thư riêng, không phải từ bài đăng lạ trên trang công khai. Không có tiêu đề giật gân. Không có ảnh chụp diễn đàn. Không có gì để chia sẻ lên mạng xã hội, vì tin nhắn cá nhân không có nút chia sẻ.

Khải đề xuất thêm một bước: liên hệ các quản trị viên nhóm cộng đồng lớn trên mạng, nhờ họ ghim thông báo không thảo luận về 24H tối nay. Không xóa bài, không cấm, chỉ ghim một câu: "Tối nay, im lặng là lối thoát."

An Di nghe, suy nghĩ ba giây, rồi nói:

– Không đủ. Cần cảm xúc, không chỉ chỉ dẫn.

Cô viết thêm một đoạn ngắn, gửi Khải đọc:

"Tôi từng giết một người bằng lượt chia sẻ. Ông ấy tên Phúc Thiện. Tôi biết ông vô tội. Tôi vẫn đăng. Ông ấy chết. Bây giờ ai đó đang làm điều tương tự với tôi. Mỗi lần anh mở kênh 24H, anh đang bỏ phiếu cho cái chết của tôi. Tôi không xin anh tha thứ. Tôi xin anh tắt màn hình."

Khải đọc. Không sửa. Gửi đi.

Mười hai giờ trưa. Tám giờ trước gia hạn kết thúc.

Khải không vào mạng. An Di không vào mạng. Cả hai ngồi trong không gian riêng, chờ.

Chờ là phần khó nhất. Hôm qua anh hành động, đăng bài, phân tích, theo dõi số liệu, và mỗi thao tác cho anh cảm giác đang làm gì đó. Hôm nay anh ngồi trước laptop gập, nhìn trần nhà, và cảm giác như đang bỏ rơi An Di bằng sự im lặng.

Nhưng im lặng là chiến lược. Mỗi lần anh mở mạng là thêm một lượt truy cập, thêm một dấu chân dữ liệu, thêm một tín hiệu cho thuật toán rằng nội dung về 24H đang được quan tâm. Im lặng thật sự nghĩa là im lặng thật sự: không đọc, không xem, không kiểm tra.

Anh nằm xuống nệm. Nhìn quạt trần quay. Đếm vòng.

Ba giờ chiều. Trần Vũ gọi.

– Tôi kiểm tra từ hệ thống nội bộ, ông nói. Giọng trầm, nhanh. Lượng truy cập các bài viết liên quan 24H trên ba nền tảng lớn giảm ba mươi phần trăm so với hôm qua. Các nhóm cộng đồng ghim thông báo, nhiều bình luận ủng hộ. Một số quản trị viên khóa chủ đề liên quan.

– Kênh 24H sao, Khải hỏi.

– Chưa tối, chưa biết. Nhưng xu hướng tìm kiếm "24H" trên các công cụ tìm kiếm giảm bốn mươi phần trăm so với cùng giờ hôm qua.

Khải không mừng. Giảm bốn mươi phần trăm nghĩa là còn sáu mươi phần trăm vẫn tìm kiếm. Và sáu mươi phần trăm của hôm qua, khi hôm qua đã tăng bốn mươi phần trăm, vẫn cao hơn mức bình thường.

– Cứ để tự nhiên, anh nói. Đừng đăng thêm gì.

Trần Vũ cúp máy.

Sáu giờ tối. Bốn giờ còn lại.

Khải mở laptop lần đầu trong ngày. Không vào mạng xã hội. Chỉ vào trang phân tích lưu lượng kênh 24H qua đường dẫn ngoài.

Lượt xem hiện tại: 182.000. Giảm gần một nửa so với đỉnh ba trăm bốn mươi nghìn hôm qua. Nhưng vẫn cao hơn mức trước khi anh tung bài phân tích, nghĩa là hàng trăm nghìn người mới biết đến 24H vì bài viết của anh vẫn chưa rời đi.

Giảm, nhưng không đủ. Ngưỡng là mười nghìn. Cách xa.

Anh gọi An Di.

– Một trăm tám mươi hai nghìn, anh nói.

– Tối mới biết. Khi nào gần giờ, mới biết ai thực sự tắt và ai chỉ nói tắt.

Đúng. Ban ngày người ta hứa tắt. Đêm đến, khi đồng hồ đếm ngược, khi tin nhắn bạn bè hỏi "Mày xem 24H chưa?", khi tò mò gặm nhấm, thì lời hứa nhẹ hơn một lần chạm vào màn hình.

Tám giờ tối. Hai giờ còn lại.

Khải ngồi trước laptop, theo dõi lưu lượng. Không mở kênh 24H, chỉ đọc số liệu từ bên ngoài.

Lượt xem bắt đầu giảm nhanh hơn khi trời tối. Một trăm sáu mươi nghìn lúc bảy giờ. Một trăm hai mươi nghìn lúc tám giờ. Chín mươi nghìn lúc chín giờ.

An Di gọi.

– Đang giảm, cô nói. Giọng bình tĩnh, nhưng nhanh hơn bình thường.

– Chín mươi nghìn. Còn xa.

– Thẻ #TắtMànHình_CứuAnDi không hiệu quả vì mâu thuẫn nội tại: bản thân việc đăng thẻ tìm kiếm là tạo sự chú ý. Nhưng thẻ #TắtĐi đang lan. Không giải thích, không phân tích, chỉ hai chữ. Người ta đăng rồi tắt máy thật.

– Sao chị biết họ tắt máy thật.

– Vì sau khi đăng, họ không tương tác thêm. Không trả lời bình luận. Không vào lại. Tôi kiểm tra hoạt động tài khoản từ bên ngoài. Hơn sáu mươi phần trăm tài khoản đăng #TắtĐi không có hoạt động nào trong hai giờ sau.

Khải nhìn số liệu. Chín giờ rưỡi: bảy mươi nghìn. Mười giờ: năm mươi hai nghìn.

Đang giảm. Nhanh hơn. Nhưng mười nghìn vẫn còn xa.

Mười giờ rưỡi. Bốn mươi lăm nghìn.

ADMIN phản ứng.

Thông báo đẩy xuất hiện trên hàng triệu điện thoại cùng lúc. Không phải qua ứng dụng cụ thể. Qua mọi ứng dụng có quyền gửi thông báo: mạng xã hội, tin nhắn, thậm chí ứng dụng ngân hàng. Dòng chữ:

"AN DI SẮP CHẾT. XEM NGAY. CÒN 90 PHÚT."

Lượt xem nhảy. Năm mươi nghìn. Sáu mươi nghìn. Sáu mươi tám nghìn.

Rồi giảm lại. Sáu mươi nghìn. Năm mươi lăm nghìn. Năm mươi nghìn. Người ta mở vì thông báo, nhìn ba giây, rồi tắt. Thông báo đẩy tạo đỉnh ngắn nhưng không giữ chân, vì ai mở vì bị ép thì không ở lại.

Mười một giờ: ba mươi nghìn. Khải bắt đầu tin. Giảm sáu mươi phần trăm trong hai giờ. Nếu tốc độ giữ, lúc nửa đêm có thể xuống dưới mười lăm nghìn. Chưa đủ, nhưng gần.

Mười một giờ rưỡi: mười tám nghìn. Gần hơn.

Mười một giờ bốn mươi lăm: mười bốn nghìn.

Mười một giờ năm mươi: mười hai nghìn.

Khải nhìn con số. Mười hai nghìn. Ngưỡng là mười nghìn. Cách hai nghìn người. Hai nghìn đôi mắt giữa An Di và cái chết.

An Di gọi. Khải bắt máy.

– Mười hai nghìn, cô nói. Giọng phẳng, nhưng Khải nghe thấy hơi thở cô nhanh hơn bình thường.

– Đang giảm.

– Không đủ nhanh.

Im lặng. Tiếng nhiễu sóng nhỏ lọt qua loa điện thoại, như tín hiệu nền từ thành phố không ngủ.

Rồi điện thoại Khải rung. Thông báo mạng xã hội. Anh không muốn mở, nhưng nhìn thấy dòng chữ trên thanh trượt:

"QUANG LỘC VỪA ĐĂNG VIDEO MỚI."

Khải mở.

Video đăng mười một phút trước. Tiêu đề: "Video Cuối Cùng Của Lâm Huyền Chi , Em Gái Kẻ Đang Cố Cứu Sát Nhân."

Quang Lộc đã tung video.

Không phải sau ba ngày như hẹn. Hắn tung sớm một ngày. Vì hắn thấy chiến dịch im lặng đang có hiệu quả. Vì nếu An Di sống sót, video Huyền Chi mất giá trị. Vì nội dung có thời hạn sử dụng, và thời hạn là đêm nay.

Khải nhìn thumbnail: hình ảnh Huyền Chi trong đồng phục trường, tóc buộc đuôi ngựa lệch trái, mắt nhìn thẳng. Hình ảnh anh chưa từng thấy ngoài video gốc trong SSD. Quang Lộc đã cắt từ video năm phút bốn mươi hai giây, chọn khung hình đẹp nhất, cô đơn nhất, bi kịch nhất.

Video có ba mươi bảy nghìn lượt xem trong mười một phút.

Anh mở trang phân tích kênh 24H. Lượt xem: mười hai nghìn. Mười ba nghìn. Mười lăm nghìn. Mười tám nghìn. Hai mươi nghìn.

Đang tăng. Nhanh.

Không phải vì An Di. Vì Huyền Chi. Vì bi kịch mới, nội dung mới, cảm xúc mới. Người ta vào xem video Quang Lộc, rồi mở kênh 24H để kiểm tra, rồi ở lại vì đồng hồ đếm ngược, rồi bình luận vì "Tội nghiệp con bé", rồi chia sẻ vì "Mọi người cần biết".

Vòng lặp lại hoàn thành.

Hai mươi lăm nghìn. Ba mươi nghìn. Ba mươi bảy nghìn. Bốn mươi nghìn.

Khải nhìn con số tăng, và nhìn ảnh em gái mình trên thumbnail video Quang Lộc, và nhìn chiến dịch im lặng tan như khói trước lưỡi dao của một kẻ biết cách dùng bi kịch.

Bốn mươi ba nghìn. Bốn mươi bảy nghìn.

Mười hai giờ kém năm. Năm phút trước gia hạn kết thúc.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ trang phân tích: "Kênh 24H , Đồng hồ chuyển đỏ. Ngưỡng đạt."

Khải nhìn laptop. Trên giao diện đen, đồng hồ đã chuyển từ trắng sang đỏ. Và bên dưới, dòng chữ hệ thống:

"Ngưỡng đạt. Chuỗi sự kiện kích hoạt."

Bốn mươi bảy nghìn đôi mắt. Mười phút trước đó là mười hai nghìn. Tất cả vì một video, một thumbnail, một cái tên cô bé mười sáu tuổi đã chết năm năm trước mà anh vẫn chưa cứu được.

Ch.47/97
1.664 từ