Livestream Lúc Nửa Đêm
Thanh tiến trình render dừng ở bảy mươi hai phần trăm.
Lâm Khải nhìn con số nhấp nháy trên màn hình giữa, rồi nhìn sang đồng hồ ở góc phải. 2:13 sáng. Quạt tản nhiệt của máy tính kêu ù ù, cái âm thanh duy nhất trong căn hộ ngoài tiếng máy lạnh rỉ nước đều đặn ngoài ban công. Anh kéo ghế ra xa, ngả lưng, và với lấy điện thoại trên bàn.
Thói quen. Ngón tay cái lướt xuống. TikTok mở ra giữa một video ai đó đang ăn mì cay, tiếng sụp soạp phát qua loa ngoài. Khải không bật âm thanh – anh chỉ cần hình ảnh chạy qua mắt, đủ để bộ não có thứ gì đó bám vào trong khi chờ. Một video về chó. Một video về tai nạn giao thông ở Bình Dương. Một đoạn cắt từ phim kinh dị Hàn Quốc. Một cô gái khóc trước ống kính, nói gì đó về người yêu cũ. Ngón tay lướt tiếp. Không dừng.
Ánh xanh của màn hình điện thoại hắt lên mặt anh trong phòng tối, nhấn sâu thêm quầng mắt vốn đã thâm từ nhiều tháng trước. Ba màn hình máy tính sáng phía sau lưng, rèm kéo kín, đèn trần tắt. Căn hộ một phòng ở Bình Thạnh mà Khải thuê từ hai năm nay trông giống một cái hang hơn là nơi người ta sống – đồ ăn thừa trên bàn phụ, lon cà phê rỗng xếp thành hàng cạnh chân ghế, và mùi nhựa nóng thoảng ra từ thùng máy đang gồng mình render.
Thanh tiến trình nhảy lên bảy mươi ba phần trăm.
Khải đặt điện thoại xuống, quay lại màn hình chính. Dự án lần này là video quảng cáo cho một tiệm trà sữa ở Thủ Đức, ba mươi giây, hiệu ứng chữ chạy và zoom sản phẩm. Loại công việc trả ba trăm nghìn mà mất bốn tiếng chỉnh sửa. Anh không phàn nàn. Không có ai để phàn nàn cùng.
Tay anh vô thức mở thêm một tab trình duyệt. Định vào YouTube xem có đơn hàng nào mới trên nhóm freelance không, nhưng tab không mở trang anh gõ. Thay vào đó, trình duyệt chuyển sang một trang hoàn toàn khác.
Màn hình đen.
Không có tiêu đề. Không có ảnh đại diện. Không có tên kênh. Chỉ có một khung hình tối đặc, và ở giữa – đồng hồ đếm ngược, chữ trắng trên nền đen, kiểu chữ đơn giản đến mức trần trụi:
23:47:12
Bên dưới đồng hồ, một dòng chữ:
Nguyễn Hoàng Minh – còn 23:47:12
Khải nhíu mày. Anh không nhớ mình đã bấm vào đâu để đến đây. Thanh URL trống – không có địa chỉ, chỉ có ký hiệu 24H nhỏ ở tab trình duyệt. Bên phải màn hình, phòng chat đang chạy. Nhanh. Rất nhanh. Hàng trăm dòng bình luận trôi lên như mưa, phần lớn là các tài khoản ẩn danh với ảnh đại diện mặc định.
"Lần này chết thật không?"
Dòng bình luận đó được ghim ở đầu phòng chat. Khải đọc nó hai lần.
Anh cuộn xuống. Những bình luận khác tràn qua mắt – không có gì đặc biệt, phần lớn là kiểu đùa cợt mà anh đã quen trên mạng. "Chắc fake", "Đặt 50k là chết thật", "Ai đây vậy, search tên không ra", "Admin ơi lần trước chính xác quá".
Lần trước.
Hai từ đó khiến ngón tay Khải dừng lại. Anh nhìn lại đồng hồ đếm ngược. 23:46:38. Số cứ nhảy đều, không ngừng, không giật. Một cái đồng hồ đếm ngược được lập trình sạch, không có lỗi hiển thị, không có quảng cáo xen vào. Không ai xin tiền. Không ai bật camera. Chỉ có cái tên, cái đồng hồ, và tiếng nhiễu sóng rất nhỏ phát ra từ loa – một thứ âm thanh nền mà anh mất vài giây mới nhận ra đang nghe.
Như tiếng tivi không có sóng. Như tiếng tuyết rơi trên màn hình cũ.
Phòng chat hiện con số người xem ở góc trái: 4.237. Cho một kênh không tên, không nội dung, không người dẫn – bốn nghìn người đang xem lúc hai giờ sáng là một con số kỳ lạ.
Khải kéo chuột lên nút đóng tab.
Rồi dừng.
Không phải vì tò mò. Mà vì giọng điệu của phòng chat. Cách người ta nói chuyện trong đó – dự đoán cách một người sẽ chết, đặt cược, phân tích, bình luận về thân phận người lạ như thể đang xem một tập phim – y hệt. Y hệt cái phòng chat năm năm trước. Cái phòng chat mà anh từng nhìn thấy tên em gái mình trôi qua giữa hàng nghìn dòng bình luận, và anh đã không làm gì.
Tay Khải rời khỏi chuột.
Anh ngồi lại, nhìn đồng hồ đếm ngược. 23:44:01. Bốn nghìn hai trăm người đang xem một cái tên trên màn hình đen, chờ xem người đó có chết hay không. Và anh – anh cũng đang xem.
Mình cũng là một trong bốn nghìn người đó.
Khải tắt tab.
Thanh render nhảy lên tám mươi mốt phần trăm. Anh ngồi nhìn nó thêm hai mươi phút, không lướt điện thoại, không mở thêm tab nào. Căn phòng yên đến mức anh nghe được tiếng nước nhỏ giọt từ máy lạnh ngoài ban công – đều, đều, đều, như một cái metronome đếm thời gian mà không ai yêu cầu.
Khi video xuất xong, anh gửi cho khách qua Zalo, tắt hai màn hình phụ, và nằm xuống giường. Không đánh răng, không thay đồ. Chỉ nằm.
Trần nhà có một vệt ẩm lan rộng từ góc phòng, hình dạng giống bản đồ một nước nào đó mà anh chưa bao giờ tìm hiểu. Ánh đèn đường hắt vào qua khe rèm, đủ để anh nhìn thấy vệt ẩm đó đổi màu khi mắt quen dần bóng tối – từ xám nhạt sang nâu, rồi lại xám.
Nguyễn Hoàng Minh.
Cái tên lạ hoắc. Anh không biết Nguyễn Hoàng Minh là ai, không có lý do gì để nhớ. Nhưng mắt anh cứ mở, và cái đồng hồ trắng trên nền đen cứ nhảy số trong đầu anh – 23:44, 23:43, 23:42 – cho đến khi trời sáng.
Sáng hôm sau, Khải thức dậy lúc mười giờ.
Không có chuông báo thức – anh không bao giờ đặt. Ánh sáng lọt qua khe rèm, kẻ một đường ngang trên sàn gạch. Anh với lấy điện thoại, lướt qua thông báo Zalo của khách xác nhận đã nhận video, rồi mở trình duyệt.
Thói quen. Tin tức, mạng xã hội, rồi lại mạng xã hội.
Dòng tiêu đề hiện lên giữa trang chủ một tờ báo:
"Nam nhân viên ngân hàng tử vong trong vụ tai nạn giao thông trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, TP.HCM."
Khải bấm vào. Bài báo ngắn, kiểu tin vắn buổi sáng mà không ai đọc quá ba mươi giây. Nam, 34 tuổi, nhân viên ngân hàng chi nhánh quận 1. Tên: Nguyễn Hoàng Minh. Thời gian tử vong: khoảng 0 giờ 13 phút, rạng sáng ngày 2 tháng 10. Nguyên nhân sơ bộ: va chạm với xe container khi đang di chuyển bằng xe máy trên đường về nhà.
Khải đọc lại tên.
Nguyễn Hoàng Minh.
Anh đặt điện thoại xuống. Nhìn trần nhà. Nhìn lại điện thoại. Đọc lại bài báo từ đầu – tìm bất kỳ chi tiết nào bất thường. Không có. Tai nạn giao thông ở Sài Gòn, đêm khuya, đường vắng, xe container – tất cả đều hợp lý. Đều bình thường. Loại tin tức mà hàng triệu người sẽ lướt qua mà không nhớ.
Nhưng Khải nhớ cái đồng hồ. Anh nhớ rõ đến từng chi tiết – kiểu chữ trắng không chân, nền đen tuyệt đối không một điểm ảnh nhiễu, cách những con số nhảy đều đặn như nhịp tim của một cỗ máy rất kiên nhẫn. Và anh nhớ tiếng nhiễu sóng, cái thứ âm thanh nền mà lẽ ra phải bị quên ngay khi tắt tab nhưng lại bám trong đầu anh suốt buổi sáng, khe khẽ, như tiếng ai đó thở phía sau bức tường.
23:47:12. Lúc 2:13 sáng. Hai mươi ba giờ bốn mươi bảy phút mười hai giây trước khi ai đó chết. Nếu trừ ngược từ thời điểm tử vong – 0:13 sáng ngày 2 tháng 10 – thì kênh livestream đã bắt đầu đếm từ khoảng 0:26 sáng ngày 1 tháng 10.
Anh mở máy tính. Ba màn hình sáng lên, quạt tản nhiệt lại kêu. Khải vào lịch sử trình duyệt – không có gì. Không có dấu vết của kênh "24H". Anh thử gõ "24H livestream" vào thanh tìm kiếm. Không kết quả nào khớp. Thử thêm "kênh tiên tri", "livestream dự đoán cái chết" – vài kết quả từ diễn đàn Reddit và một nhóm Facebook nhỏ, nhưng không đường dẫn trực tiếp nào đến kênh.
Anh tìm tiếp trong hai giờ. Các diễn đàn có nhắc đến – một bài đăng ẩn danh trên Reddit viết bằng tiếng Việt lẫn Anh, kể rằng đã xem kênh "24H" ba đêm liên tiếp và cả ba đêm đều có người chết. Bài đăng có bốn bình luận: hai người bảo fake, một người hỏi đường dẫn, một người viết "đừng xem nữa" rồi xóa tài khoản. Trên Facebook, một nhóm nhỏ chuyên bàn về chuyện kỳ bí có một bài viết dài hai mươi bình luận, phần lớn là tranh cãi giữa phe tin và phe không tin. Ai đó kể đã thử ghi hình nhưng video xuất ra toàn nhiễu trắng – như thể chương trình quay màn hình không nhận diện được nội dung đang phát.
Không ai có bằng chứng. Không ai có đường dẫn. Kênh xuất hiện và biến mất như thể nó chưa từng tồn tại.
Khải ngồi lại ghế, hai tay đặt trên đùi. Bên ngoài, tiếng xe máy chạy trên đường, tiếng còi, tiếng ai đó cãi nhau ở tầng dưới. Cuộc sống bình thường. Một ngày bình thường ở Bình Thạnh. Và một người tên Nguyễn Hoàng Minh vừa chết đúng lúc đồng hồ trên một kênh không tên chạy về 0.
Trùng hợp.
Khải tự nói với mình rằng đó là trùng hợp. Anh không tin vào siêu nhiên, không tin vào tiên tri, không tin vào bất kỳ thứ gì ngoài dữ liệu và bằng chứng cụ thể. Năm năm chỉnh sửa video đã dạy anh một điều: mọi thứ trên mạng đều có thể dựng, mọi sự trùng khớp đều có thể là kịch bản. Anh từng cắt ghép một đoạn video mười lăm giây thành thước phim khiến người xem tin rằng một con mèo biết mở tủ lạnh. Chỉ cần đúng góc quay, đúng nhạc nền, đúng thời điểm đăng – bất kỳ ai cũng có thể bị lừa.
Kể cả mình.
Nhưng anh không xóa lịch sử tìm kiếm. Và khi trời tối dần, khi ánh sáng lọt qua khe rèm chuyển từ vàng sang cam rồi biến mất, Khải không tắt máy tính. Anh ngồi đó, trong căn phòng chỉ còn ánh sáng từ ba màn hình, và chờ.
23:58. Ngày 2 tháng 10, 2025.
Khải ngồi trước ba màn hình, không render gì cả. Hai tin nhắn Zalo từ khách hàng mới nằm chưa đọc trên điện thoại – một người muốn báo giá video giới thiệu quán ăn, một người hỏi tiến độ dự án cũ mà anh đã quên. Bình thường, anh sẽ trả lời ngay. Công việc freelance không cho phép anh bỏ lỡ tin nhắn quá lâu, vì không có lương cứng, không có sếp giữ chỗ. Nhưng tối nay, hai tin nhắn đó không quan trọng bằng một cái tab trình duyệt trống.
Lon cà phê đen mới mở đặt bên tay phải, hơi nước bốc lên mỏng. Anh đã dọn bàn – lần đầu tiên trong nhiều tuần – xếp gọn lon rỗng, quẳng hộp cơm thừa, lau màn hình. Không phải vì sạch sẽ. Mà vì anh muốn nhìn rõ.
23:59.
Anh mở trình duyệt, gõ vào thanh URL – nhưng không biết gõ gì. Kênh không có địa chỉ. Đêm qua nó tự xuất hiện. Khải ngồi chờ, tay đặt trên bàn phím, mắt nhìn đồng hồ hệ thống ở góc phải màn hình.
0:00.
Tab mới tự mở.
Không tiếng click, không thông báo. Trình duyệt tự thêm một tab ở cuối thanh – cùng ký hiệu 24H nhỏ như đêm trước. Khải chưa kịp phản ứng, trang đã tải xong. Cùng giao diện. Cùng nền đen. Cùng đồng hồ trắng. Cùng tiếng nhiễu sóng phát rất nhỏ từ loa.
Nhưng cái tên thì khác.
Trương Bảo Ngọc – còn 24:00:00
Khải không động đậy. Anh đọc cái tên ba lần. Rồi anh mở tab mới, vào trang cá nhân của một kênh YouTube nhỏ chuyên đăng video review đồ uống tốt cho sức khỏe. Kênh mà anh từng edit bốn video cho chủ kênh, ba tháng trước. Chủ kênh: Trương Bảo Ngọc, nữ, hai mươi tám tuổi, sống ở quận 2. Kênh vẫn hoạt động. Video mới nhất đăng ngày hôm qua.
Cô ấy đang hoạt động. Ảnh đại diện có chấm xanh.
Khải nhìn lại tab "24H". Phòng chat đã đông hơn đêm trước – 5.800 người xem. Bình luận chạy nhanh hơn, và anh nhận ra một thứ mà đêm qua anh chưa để ý: giọng điệu đã thay đổi. Không còn nhiều người hoài nghi. Ít hơn hẳn những dòng "chắc fake". Thay vào đó:
"Đêm qua đúng rồi. Thằng ngân hàng chết thật."
"Lần này ai?"
"Trương Bảo Ngọc? Search ra rồi. Chủ kênh review trà sữa."
"Không phải trà sữa, review nước ép. Kênh nhỏ thôi."
"Chắc bị xe tông tiếp."
"Cá là tự sát."
"Nhìn mặt dễ bị đột tử lắm."
Khải đọc từng dòng. Tay anh nắm chặt mép bàn, các khớp ngón trắng bệch. Anh biết Trương Bảo Ngọc. Không thân – chỉ trao đổi qua tin nhắn về màu sắc video và nhạc nền. Nhưng anh biết cô ấy không uống rượu, thích chạy bộ buổi sáng, và hay đăng story lúc sáu giờ sáng. Một người bình thường. Một cái tên bình thường.
Và gần sáu nghìn người đang thảo luận xem cô ấy sẽ chết như thế nào.
Đồng hồ nhảy. 23:59:47. 23:59:46.
Khải nhìn sang tab YouTube. Chấm xanh bên cạnh ảnh đại diện của Trương Bảo Ngọc vẫn sáng. Cô ấy đang thức – có thể đang xem video, đang trả lời bình luận, đang lên kế hoạch cho nội dung ngày mai. Hai mươi tám tuổi, sống một mình ở quận 2, không uống rượu, thích chạy bộ lúc sáu giờ sáng. Những thông tin nhỏ nhặt mà anh biết vì đã từng chỉnh sửa video cho cô, đã từng đọc kịch bản cô gửi, đã từng thấy cô đăng ảnh bữa sáng trên story. Bình thường đến mức vô nghĩa.
Nhưng bây giờ, giữa hai tab mở song song – một bên là đồng hồ đếm ngược, một bên là chấm xanh – những thông tin nhỏ nhặt đó bỗng có trọng lượng. Như thể chúng là những thứ cuối cùng anh sẽ nhớ về một người.
Khải không gọi cho cô. Không nhắn tin. Anh sẽ nói gì? "Có một kênh livestream lạ vừa hiện tên chị, và đêm qua người trước chị đã chết thật"? Nghe như lời của một kẻ mất trí. Nghe như thứ mà cảnh sát sẽ ghi vào hồ sơ dưới mục "quấy rối".
Anh không làm gì cả.
Anh chỉ ngồi đó, trong căn hộ tối ở Bình Thạnh, nhìn hai tab mở song song. Một bên là kênh "24H" với cái tên trắng trên nền đen. Một bên là trang cá nhân của một người vẫn đang thức, vẫn đang sống, và không biết rằng gần sáu nghìn người đang chờ cô chết.
Mình cũng đang xem.
Lần thứ hai trong hai đêm, Khải nghĩ câu đó. Và lần thứ hai, anh không đóng tab.