Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 21: Trường Cũ
Chương 21

Trường Cũ

Cầu thang tầng một không có lan can. Thanh sắt đã bị tháo, chỉ còn lỗ ốc trên tường bê tông. Khải bước lên từng bậc, tay trái chạm tường để giữ thăng bằng. An Di theo sau, đèn pin điện thoại chiếu xuống bậc thang, ánh sáng quét qua những vệt rêu xanh đen bám trên gạch.

Trường Nguyễn Tri Phương nhìn từ bên ngoài chỉ là một tòa nhà cũ ba tầng, khuất sau hàng rào sắt rỉ và cỏ dại. Nhìn từ bên trong, nó là cái xác của một nơi từng có tiếng cười. Hành lang tầng một tối đen, mùi ẩm mốc trộn với mùi bụi xi măng. Ai đó đã phun sơn lên tường: một khuôn mặt cười méo mó, hai con mắt to không cân, miệng rộng.

An Di dừng ở giữa cầu thang, giơ máy quét SDR lên ngang đầu.

— Tín hiệu Wi-Fi. Kênh 6, băng tần 2.4 GHz. Cường độ tăng khi lên cao. Nguồn phát ở tầng hai.

— SSID ẩn. Không quảng bá tên mạng. Mã hóa WPA3. Thiết bị phát không phải router dân dụng.

Tầng hai. Hành lang dài, sáu phòng học mỗi bên. Ánh đèn đường từ ngoài hẻm lọt qua khe cửa sổ vỡ, vẽ những vệt sáng cam mỏng trên sàn gạch. Im lặng của loại không gian đã lâu không có người sống.

An Di giơ máy quét, xoay, dừng. Cô chỉ về phía phải hành lang, phòng thứ ba từ cầu thang.

— Đây.

Cửa phòng gỗ ép, nửa trên kính mờ, đã vỡ một góc. Khải đẩy cửa. Bên trong: lớp học. Bốn dãy bàn ghế gỗ xếp ngay ngắn — ngay ngắn hơn mức bình thường cho một trường bỏ hoang hai năm. Bụi phủ mặt bàn nhưng không đều, có vị trí sạch hơn, như thể ai đó từng ngồi đây rồi đứng dậy.

— Nguồn phát ngay trong phòng này. Thiết bị nhỏ, công suất thấp, nhưng đủ để duy trì kết nối. Có thể nằm trong trần.

Cô đẩy tấm la-phông gần nguồn tín hiệu nhất.

— Có thứ gì đó ở đây.

Khải không nhìn lên. Anh đang nhìn bảng đen.

Bảng đen bằng mica sơn, loại cũ. Ở chính giữa, ngang tầm mắt người đứng, hai chữ viết bằng phấn trắng. Nét chữ ngay ngắn, đều tay, không phải chữ viết vội.

Lâm Khải.

Phấn còn mới. Bụi phấn rơi trên rãnh bảng, trắng, chưa ngả vàng. Ai đó đã viết tên anh lên bảng đen này trong vài giờ qua. Trên rãnh bảng còn sót nửa viên phấn, gãy, đặt nghiêng.

Khải đứng cách bảng hai mét, hai tay buông. Anh nhìn tên mình viết trên bảng đen, trong lớp học nơi em gái anh từng ngồi. Năm năm trước, Huyền Chi ngồi ở lớp này. Dãy bàn thứ ba, ghế thứ hai từ cửa sổ. Bây giờ ghế đó vẫn ở đó, phủ bụi, chân gỗ mọt.

An Di kéo từ trần giả xuống một thiết bị nhỏ bằng bao thuốc lá. Hộp nhựa đen, không nhãn, đèn LED xanh nhấp nháy chậm. Dây nguồn mảnh nối vào hệ thống điện cũ của trường.

— Bộ phát Wi-Fi. Pin dự phòng bên trong, vẫn chạy dù trường cắt điện. Dung lượng lưu trữ khoảng 32GB.

— Thiết bị này phát liên tục từ ngày 10 tháng 3 năm 2021. Hai ngày trước phiên livestream học đường đầu tiên. Năm ngày trước khi em gái anh chết.

An Di tìm thêm thẻ nhớ 28GB trong thiết bị. Thư mục origin chứa ba video và một tập tin văn bản. Văn bản ghi ngày 10/3: "Da cai xong. Ket noi on dinh. Luu y: phai co it nhat 50 nguoi xem dong thoi de kich hoat module phan hoi. Nguong toi thieu."

Năm mươi người xem. Ngưỡng tối thiểu. Bây giờ là mười nghìn. Hệ thống đã tiến hóa, nhưng cơ chế cốt lõi không thay đổi: cần đủ người xem để kích hoạt.

— Đây là điểm phát sóng gốc. Nơi bắt đầu.

Khải đứng trước bảng đen, nhìn tên mình, và chờ.

Ch.21/97
667 từ