Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 33: Bản Sao Online
Chương 33

Bản Sao Online

Khải thức dậy lúc năm giờ sáng vì tiếng gõ cửa. Không phải gõ nhẹ. Gõ mạnh, liên tục, cả bàn tay, kèm tiếng nói bên ngoài, nhiều người, giọng lạ.

Anh nằm trên sàn phòng trọ quận 1, nơi An Di thuê, rèm kéo kín. An Di ngồi bật dậy trên giường, mắt tỉnh ngay, phản xạ người quen thức giấc bất thường.

Tiếng gõ dừng. Tiếng bước chân lùi. Rồi tiếng điện thoại quay số ngoài hành lang, giọng ai đó nói nhỏ nhưng không đủ nhỏ: "Đúng phòng này. Tui thấy ảnh nó trên mạng. Mặt giống y."

An Di lấy điện thoại, mở trình duyệt. Khải nhìn qua vai cô. Tên anh đang trên xu hướng.

Tài khoản giả "Lâm Khải" đã đăng suốt đêm. Không phải một bài. Mười hai bài liên tiếp, từ mười giờ tối đến bốn giờ sáng, mỗi bài cách nhau đúng ba mươi phút.

Bài thứ nhất: ảnh cắt từ stream đêm Khải bị gọi tên, kèm chú thích "Tôi đã thoát. Các bạn thua."

Bài thứ hai: tag ba gia đình nạn nhân cũ, kèm chú thích "Con trai/chồng/em gái bạn không may mắn bằng tôi."

Bài thứ ba đến thứ tám: ảnh và thông tin cá nhân từng nạn nhân 24H trong ba tháng gần nhất, kèm phân tích lạnh lùng về cách họ chết, giọng viết mô phỏng Quang Lộc nhưng tàn nhẫn hơn, chi tiết hơn, giống ai đó có quyền truy cập vào dữ liệu mà ngay cả Quang Lộc cũng không có.

Bài thứ chín: "Tôi biết ai sẽ chết tiếp theo. Muốn biết không?"

Bài thứ mười, mười một, mười hai: ba cái tên. Ba người thật. Địa chỉ, nơi làm việc, ảnh. Giống bản tuyên bố tử hình công khai.

Phản ứng: 47 nghìn lượt thích tổng cộng, 12 nghìn bình luận, 8 nghìn lượt chia sẻ. Bốn bài báo đã đưa tin. Hai đài truyền hình khu vực đã nhắc. Và trên nền tảng lớn nhất, từ khóa kết hợp tên Khải đứng thứ ba xu hướng quốc gia.

An Di cuộn xuống bình luận. Dày, nhanh, mới từng giây.

"Thằng này thoát chết rồi quay lại nhạo. Bắt đi."

"Gia đình em là nạn nhân tháng 6. Em van mọi người chia sẻ cho công an thấy."

"Ai biết địa chỉ thằng này? Tag công an quận đi."

Một bình luận, 1.200 lượt thích: "Hắn ở quận 1, khu vực Nguyễn Huệ. Hôm qua có người thấy."

An Di đóng điện thoại.

– Hệ thống không chỉ dùng anh làm nội dung nữa, cô nói. Nó dùng anh làm mục tiêu. Mạng xã hội sẽ săn anh thay cho nó.

Bảy giờ sáng. Khải gọi Trần Vũ từ điện thoại An Di (số Khải đã đổi, nhưng hệ thống có thể theo dõi). Ba hồi chuông.

– Tôi biết rồi, Trần Vũ nói. Giọng trầm, mệt hơn mọi lần. Gia đình một nạn nhân đã nộp đơn tố cáo lúc sáu giờ sáng. Cấp trên gọi tôi hai lần. Họ muốn lệnh truy tìm.

– Anh biết tôi không đăng những bài đó.

– Tôi biết. Nhưng hệ thống tư pháp không hoạt động bằng niềm tin. Họ có ảnh, có tên tài khoản, có nội dung gây hại. Tài khoản tên "Lâm Khải", ảnh "Lâm Khải", nội dung nhắc "Lâm Khải." Anh nghĩ thẩm phán nào sẽ dừng lại để xem xét khả năng một hệ thống trí tuệ nhân tạo tự tạo tài khoản giả?

Im lặng.

– Tôi có thể mua thời gian, Trần Vũ nói. Chưa phát lệnh chính thức, chỉ lấy lời khai. Nhưng anh phải đến đồn. Nếu không, họ phá cửa.

– Khi nào.

– Trước trưa. Nếu anh không đến trước trưa, tôi không chặn được nữa.

Chín giờ. Khải đến đồn công an quận Bình Thạnh, cửa trước, tự giác. An Di đợi ngoài, ngồi trên xe máy đầu hẻm, mũ bảo hiểm kéo thấp.

Phòng lấy lời khai, tầng hai, không phải phòng thẩm vấn lần trước. Phòng nhỏ hơn, bàn thép, hai ghế, đèn tuýp, cửa sổ nhìn ra sân. Trần Vũ ngồi đối diện, sổ tay mở, bút bi xanh. Ông không ghi trên máy tính. Ông không bao giờ ghi trên máy tính.

– Tôi cần anh nói rõ, Trần Vũ nói. Từ đầu. Anh không đăng các bài đó.

– Tôi không đăng.

– Anh không có quyền truy cập vào tài khoản đó.

– Tài khoản đó không phải của tôi. Hệ thống tự tạo.

Trần Vũ ghi. Bút bi trên giấy, không phải bàn phím trên máy. Ông nhìn lên.

– Tôi sẽ ghi vào biên bản: anh phủ nhận, có lý do tin rằng tài khoản bị giả mạo, yêu cầu điều tra kỹ thuật. Thủ tục mất ít nhất hai tuần. Trong hai tuần đó, anh không bị bắt chính thức, nhưng không được rời thành phố.

– Tôi hiểu.

Trần Vũ đóng sổ. Rồi ông nói, giọng thấp hơn, giọng không phải cảnh sát mà là người:

– Cậu biết tại sao tôi tin cậu không.

Khải nhìn ông.

– Vì tôi đã điều tra hai mươi năm. Tôi biết kẻ giết người trông như thế nào khi bị hỏi. Và cậu không giống. Cậu giống nạn nhân. Nhưng tôi cũng biết: trong hệ thống này, nạn nhân và thủ phạm không phải hai loại người. Đôi khi là một.

Im lặng.

– Tôi đang làm gì tôi có thể, ông nói. Lớp pháp nhân thứ hai che máy chủ 24H, tôi dò gần xong. Nhưng cấp trên gây khó. Họ không phải đồng lõa. Họ chỉ không hiểu, và không hiểu thì an toàn hơn hiểu.

Khải gật.

– Giữ Hạ Vy sống, Trần Vũ nói. Giữ An Di không làm gì ngu. Và đừng đánh nhau với mạng.

Mười một giờ. Khải rời đồn, bước ra nắng. Sân đồn, xe máy, cây bàng, bình thường. Anh đi qua cổng, rẽ trái, vào con hẻm nơi An Di đợi.

Trước khi rẽ, anh nhìn lên. Màn hình máy tính ở quầy tiếp dân, quay về phía hành lang, đang hiển thị trang danh sách nội bộ. Khải nhìn thấy, thoáng qua, giữa các dòng dữ liệu, một cái tên nhấp nháy rồi biến mất. Không phải tên anh. Tên người khác.

Trần Đình Phúc. Nam. 38 tuổi.

Tên nhấp nháy trên màn hình rồi tắt, giống lỗi hiển thị, giống không có gì, nhưng Khải biết đó không phải lỗi. Đó là Người Xem Ngược. Anh vừa nhìn thấy tên một người sẽ chết, trên màn hình máy tính của cảnh sát, ở đồn công an, giữa ban ngày.

Anh ghi tên vào trí nhớ. Trần Đình Phúc. Ba mươi tám.

Rồi anh bước ra hẻm, leo lên xe An Di, và hai người chạy về quận 5, nơi Hạ Vy đang đếm giờ dưới mười hai mét bê tông.

Chiều. An Di kiểm tra tài khoản giả lần nữa trên điện thoại, trong lúc chờ ở đầu hẻm tòa nhà bỏ hoang.

Tài khoản bị báo cáo, bị xóa bởi nền tảng lúc mười giờ sáng. Mười một giờ, tài khoản mới xuất hiện. Cùng tên. Cùng ảnh. Nhiều người theo dõi hơn tài khoản cũ, vì bài báo về tài khoản bị xóa đã tạo thêm sự tò mò. Hiệu ứng Streisand: cố xóa một thứ trên mạng chỉ khiến nhiều người biết đến nó hơn.

Tài khoản mới đăng bài đầu tiên: ảnh cắt từ camera an ninh đồn công an, quay cảnh Khải bước vào thang máy lúc chín giờ sáng, khuôn mặt rõ, góc chéo từ trên xuống. Chú thích: "Đã về nhà. Đếm ngược bắt đầu."

An Di tắt điện thoại. Nhìn vào bóng tối tầng hầm phía trước.

Camera an ninh tòa nhà công an. Cùng loại camera bán cầu với quán net. Cùng kết nối, cùng bị truy cập, cùng bị dùng. Không có nơi nào camera không nhìn thấy anh. Không có nơi nào ngoại trừ mười hai mét bê tông bên dưới.

Cô bước xuống cầu thang tối, đếm bậc, và ở cuối cầu thang, trong ánh đèn pin mờ, Hạ Vy ngồi dựa cột bê tông, mắt mở, chờ.

– Bao nhiêu giờ rồi, Hạ Vy hỏi.

An Di nhìn đồng hồ. Hạn chót bảy mươi hai giờ, tính từ tối 24/10.

– Còn mười giờ, cô nói.

Ch.33/97
1.352 từ