Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 71: Huyền Chi Model
Chương 71

Huyền Chi Model

Điện thoại rung lần thứ hai.

Khải không nhìn. Anh biết giao thức nào đang chạy, biết kênh nào đang kích hoạt, biết tín hiệu đi từ đâu qua đâu để đến chiếc điện thoại úp trên bàn gỗ sồi. Giao thức RECALL. Khi loa bị tắt, hệ thống chuyển sang tin nhắn. Khi tin nhắn không mở, nó sẽ gửi tiếp. Sẽ không dừng.

An Di đặt tay lên điện thoại, giữ chặt như giữ một thứ có thể cắn.

— Đừng mở. Lần thứ hai tôi nói.

Rung lần ba. Rồi bốn. Khoảng cách giữa các lần ngắn dần, từ mười giây xuống bảy, từ bảy xuống năm. Kiểu nhắn tin của người đang sốt ruột. Kiểu nhắn tin của Huyền Chi mỗi khi gọi anh không bắt máy.

Khải biết đó không phải cô. Cơ thể anh biết khác.

Tim đập nhanh hơn kể từ khi điện thoại rung lần đầu. Tay phải nắm mép bàn, ngón cái gõ nhẹ vào gỗ theo nhịp không đều, thói quen vô thức khi anh kìm nén. Mắt nhìn thẳng vào An Di nhưng tai nghe rõ từng lần rung, từng nhịp ba tiếng ngắn, đúng kiểu thông báo tin nhắn mặc định.

Trần Vũ đứng cạnh cửa kính, quay lưng lại bàn. Ông không nhìn điện thoại từ lần rung thứ hai. Sổ tay mở trên tay, bút chưa hạ, mắt nhìn xuống thành phố. Tầng hai mươi ba, đèn đường vàng, xe chạy thưa trên đại lộ Nguyễn Hữu Thọ.

— Bao nhiêu tin rồi, ông hỏi. Không quay lại.

An Di liếc đèn báo qua khe tay.

— Bảy.

Quang Lộc ngẩng lên từ góc phòng. Mắt hắn đỏ, không phải khóc mà thiếu ngủ, loại mắt Khải thấy mỗi sáng trong gương suốt năm năm qua.

— Đồng hồ tôi còn bao nhiêu.

An Di kiểm tra laptop.

— Năm giờ ba mươi bảy phút.

Quang Lộc gật. Chậm. Kiểu gật của người đếm từng phút nhưng không muốn ai biết mình đang đếm.

An Di quay lại màn hình, mở thư mục PROTOCOLS. Cô cuộn qua năm giao thức, dừng ở mỗi cái đủ lâu để đọc mô tả, rồi mở rộng phần thứ ba: THRESHOLD_RULES.

— Đây, cô nói. Quy tắc ngưỡng.

Khải dịch ghế lại gần. Trần Vũ quay lại, đứng sau vai An Di. Trên màn hình, bảng dữ liệu sắp xếp theo cột: tên quy tắc, giá trị, trạng thái, ghi chú.

An Di đọc: Ngưỡng kích hoạt đồng hồ đỏ: mười lăm nghìn lượt xem. Ngưỡng tăng tốc: năm trăm nghìn nhân hai, một triệu nhân bốn. Ngưỡng hủy mục tiêu: dưới ba nghìn lượt xem liên tục sáu giờ.

— Ba nghìn, Khải nói. Như An Di.

— Đúng. Nhưng xem tiếp.

Cô cuộn xuống. Một dòng nữa, nhỏ hơn, nằm dưới cùng bảng, kiểu dòng bổ sung mà ai viết code thêm sau khi hệ thống đã chạy.

OVERRIDE: nếu mục tiêu là moderator hoặc có quyền truy cập phòng quản trị, ngưỡng hủy = 0. Không áp dụng ngưỡng ba nghìn.

Im lặng. Quang Lộc đứng dậy, chậm, đến sau lưng An Di, đọc dòng đó qua vai cô. Mặt hắn không đổi nhưng vai hõm xuống, kiểu hõm vai của người vừa nhận tin mà đã biết trước.

— Nó không cho tôi thoát, hắn nói. Giọng phẳng.

An Di lắc đầu.

— Dưới ba nghìn không áp dụng cho anh. Anh có quyền quản trị. Hệ thống coi anh là bộ phận bên trong, không phải mục tiêu bên ngoài. Cơ chế khác.

— Vậy cơ chế nào.

An Di cuộn tiếp. Tìm. Gõ. Tìm. Ba phút trôi, không ai nói. Tiếng bàn phím nhanh, đều, kiểu gõ của người quen đọc mã hơn đọc chữ.

Cô dừng.

— Có một quy tắc thứ hai. Dành cho moderator.

Trên màn hình: MODERATOR_EXIT: đồng hồ dừng khi đối tượng bị thu hồi toàn bộ quyền truy cập và tài khoản bị vô hiệu hóa từ phòng quản trị. Yêu cầu: lệnh từ tài khoản có quyền cao hơn hoặc consensus từ hệ thống.

An Di nhìn Quang Lộc.

— Ai có quyền cao hơn anh.

— Không ai. Tôi là moderator duy nhất còn hoạt động. Tài khoản trên tôi là ADMIN.

— Thì ADMIN phải ra lệnh thu hồi.

Im lặng. Khải nhìn An Di. Cô nhìn lại, và cả hai hiểu cùng lúc: hệ thống tự vận hành, không ai điều khiển, nhưng có một cổng ra được viết sẵn trong mã. Nếu bắt hệ thống tự đánh giá rằng moderator không còn giá trị tương tác, nó sẽ thu hồi. Câu hỏi là làm cách nào.

Trần Vũ hỏi: Consensus từ hệ thống nghĩa là gì.

An Di đọc lại dòng mã cẩn thận.

— Hệ thống tự đánh giá. Nếu giá trị tương tác của moderator giảm dưới ngưỡng có ích, hệ thống tự thu hồi quyền và hủy countdown. Tự động, không cần con người.

— Ngưỡng có ích là bao nhiêu.

Cô tìm thêm. Nửa phút.

— Không ghi cụ thể. Dựa trên mô hình dự đoán. Nhưng có một biến: ENGAGEMENT_VALUE_MOD. Hiện tại Quang Lộc ở 97.3 điểm, gần như cao nhất.

Quang Lộc cười nhẹ. Không vui.

— Vì tôi bị ghét nhất mạng. Ghét cũng là tương tác.

Điện thoại rung lần thứ mười hai.

Khải đếm. Không cố ý, cơ thể anh tự đếm, như đếm nhịp render khi xuất video. Mười hai tin nhắn trong hai mươi phút. Khoảng cách rung giảm dần rồi ổn định ở bốn giây mỗi lần, nhịp đều, kiên nhẫn, kiểu kiên nhẫn của máy chứ không phải người.

An Di nhìn anh.

— Anh ổn không.

Khải gật. Không ổn, nhưng câu trả lời không thay đổi gì.

— Tôi cần đọc một tin, anh nói.

Ba người nhìn anh. An Di mở miệng, Trần Vũ giơ tay, cả hai cùng muốn ngăn. Khải nói tiếp trước khi ai kịp: Không phải vì muốn. Vì cần biết nó đang làm gì. Giao thức RECALL có mục tiêu tái thiết lập tương tác. Nếu tôi không biết nó gửi gì, tôi không biết nó muốn gì. Một tin. Đọc xong đưa cho An Di phân tích.

Im lặng. Trần Vũ nhìn Khải lâu, kiểu nhìn ông dùng khi thẩm vấn, kiểu nhìn đánh giá xem đối phương đang tỉnh táo hay đang tự lừa mình.

— Một tin, ông nói. Không trả lời.

Khải gật.

An Di lật điện thoại lên. Màn hình sáng. Mười bốn thông báo tin nhắn từ "Huyền Chi." Cô mở tin thứ hai.

Tin thứ hai: "Em không giận anh. Em biết anh bận. Em chỉ muốn anh biết... em sợ lắm hôm đó."

Khải đọc. Không đọc thành tiếng. Mắt chạy qua từng chữ, dừng ở ba chấm giữa câu, dừng ở chữ "sợ." Cô hay dùng ba chấm khi ngại nói thẳng. Cô hay nói "em sợ" thay vì "em giận" khi muốn anh chú ý.

Nhưng câu này không phải trích dẫn. Không có trong bất kỳ tin nhắn nào Huyền Chi từng gửi. Khải đã đọc hết, đọc lại, đọc đến thuộc từng dấu phẩy trong hai mươi bảy tin nhắn cuối tháng hai và tháng ba năm 2021. Câu này không nằm trong đó.

Đây là câu mới. Được tạo ra. Bởi mô hình có 47 gigabyte dữ liệu về cách Huyền Chi nói, cách cô dừng, cách cô chọn từ. 94 phần trăm chính xác. Đủ để viết một câu mà Huyền Chi có thể đã nói, nếu cô còn sống.

Khải đặt điện thoại xuống. Lật úp. Mặt không đổi.

An Di lấy điện thoại, chụp màn hình, rồi tắt.

— Câu này không có trong dữ liệu gốc, cô nói. Tôi đã đọc toàn bộ tin nhắn Huyền Chi trong thư mục MODELS. Đây là câu mô hình tự tạo từ quy luật ngôn ngữ. Nó biết cô ấy dùng ba chấm khi ngại, biết cô ấy nói "em sợ" thay vì "em giận," biết cô ấy hay kéo dài câu khi muốn người nghe ở lại.

Cô nhìn Khải.

— Nó không phải cô ấy. Nó là bản sao ngôn ngữ. Giống ảnh chụp giống người thật nhưng không thở.

Khải biết. Anh đã biết từ khi nghe giọng mô phỏng trong loa và nhận ra thiếu tiếng ho nhẹ giữa câu. Biết không giúp gì. Tim vẫn đập nhanh. Tay vẫn nắm mép bàn.

Trần Vũ ngồi xuống. Mở sổ tay trang mới, viết tiêu đề: "Kế hoạch."

— Quang Lộc, ông nói. Ngưỡng ba nghìn không áp dụng. Cần hệ thống tự thu hồi quyền. Điều kiện: giá trị tương tác giảm xuống mức vô dụng. Hiện tại 97.3 điểm. Cần giảm xuống bao nhiêu, An Di.

— Tôi không biết. Mô hình dự đoán, không công thức cố định. Nhưng có một cách đọc ngược: nếu lượt xem countdown của Quang Lộc giảm mạnh và bình luận về hắn gần bằng không, hệ thống sẽ tự đánh giá hắn không còn giá trị giữ chân người xem.

— Hiện tại bao nhiêu lượt xem.

An Di kiểm tra cửa sổ hai trên phòng quản trị.

— Hai triệu tám trăm nghìn. Tăng đều từ tối.

Trần Vũ ghi số. Bút mực xanh, nét đậm.

— Giảm từ 2.8 triệu xuống mức hệ thống coi là vô giá trị. Trong năm giờ. Bằng cách nào.

An Di nói: Chiến dịch im lặng. Như lần trước. Nhưng lần trước mất một ngày để giảm từ ba trăm bốn mươi nghìn xuống mười hai nghìn. Lần này cần giảm nhiều hơn, nhanh hơn, từ gần ba triệu.

— Không kịp, Khải nói.

— Không kịp, An Di xác nhận.

Quang Lộc nhìn đồng hồ trên laptop. Năm giờ mười một phút. Hắn không nói gì. Hai tay đan vào nhau, ngón tay siết trắng.

Trần Vũ nói: Máy chủ Bình Dương, ông nói. Tôi có kênh thứ tư. Không hợp pháp. Một đồng nghiệp cũ, giờ ở an ninh mạng Bình Dương, nợ tôi từ vụ năm 2019. Ông ấy không vào được khu công nghiệp, nhưng có thể cho tôi hồ sơ đất đai, biên bản thuê kho, và danh sách thiết bị đã vận chuyển.

Ông mở sổ tay, lật đến trang có bản đồ phác thảo bằng tay. Khu công nghiệp, đường vào, vị trí nhà kho.

— Nexus Data vận chuyển máy chủ về khu công nghiệp Tân Uyên, Bình Dương, ngày 3 tháng 8 năm 2021. Kho số bảy, lô C, diện tích ba trăm mét vuông. Hợp đồng thuê năm năm, ký qua công ty bình phong tên Tân Phát Logistics. Hết hạn tháng 8 năm nay nhưng tự động gia hạn, tiền chuyển từ tài khoản ở nước ngoài.

An Di nhìn ông.

— Anh có thông tin này từ bao giờ.

— Hai tuần. Chờ ba kênh chính thức, cả ba bị chặn ở cấp phê duyệt. Kênh thứ tư tôi giữ làm phương án cuối.

— Tại sao nói bây giờ.

Trần Vũ nhìn đồng hồ Quang Lộc trên laptop. Bốn giờ năm mươi tám phút.

— Vì hết thời gian cho phương án khác.

An Di gõ nhanh trên bàn phím, mở cửa sổ nhật ký lệnh trong phòng quản trị. Cô cuộn ngược, tìm kiếm từ khóa "server," "location," "hardware." Dừng.

— Nhật ký bảo trì phần cứng, cô nói. Hệ thống tự ghi. Mỗi lần kết nối với máy chủ vật lý đều có bản ghi. Lần cuối: tám giờ trước. Ping từ máy chủ chính đến ba nút phụ.

— Máy chủ chính ở Bình Dương khớp với dữ liệu anh có. Ba nút phụ phân tán: một ở Sài Gòn, một ở Đà Nẵng, một không xác định vị trí.

Trần Vũ ghi. Rồi nói: Nếu tắt máy chủ chính.

— Hệ thống có ba nút phụ. Tắt một, hai nút còn lại duy trì. Nhưng máy chủ chính chứa toàn bộ thư mục MODELS, bao gồm HUYEN_CHI_MODEL. Nút phụ chỉ chứa mã thực thi và dữ liệu tạm. Tắt máy chủ chính, hệ thống mất khả năng mô phỏng, mất công cụ tâm lý mạnh nhất.

Khải nhìn An Di.

— Nhưng không tắt 24H.

— Không. 24H vẫn chạy từ nút phụ. Đồng hồ vẫn đếm. Bình luận vẫn ảnh hưởng. Cái chết vẫn xảy ra. Nhưng không có Huyền Chi. Không có giọng nói. Không có tin nhắn từ người chết. Hệ thống mất lớp da người.

Trần Vũ đóng sổ tay.

— Hai việc cần làm. Một: cứu Quang Lộc, cần hệ thống thu hồi quyền trước khi đồng hồ về không. Hai: tiếp cận máy chủ Bình Dương, cần thời gian và kế hoạch.

— Việc một trước, Khải nói.

— Đúng. Ông nhìn An Di. Cô có cách nào để hệ thống tự đánh giá Quang Lộc vô giá trị không. Không cần giảm lượt xem. Cần thay đổi cách hệ thống nhìn hắn.

An Di nghĩ. Rồi nói: Có. Thu hồi quyền truy cập bằng tay. Đổi mật khẩu quản trị, xóa phiên đăng nhập, đặt lại xác thực. Nếu tài khoản Quang Lộc mất quyền truy cập phòng quản trị, hệ thống sẽ không còn phân loại hắn là moderator. Và quy tắc MODERATOR_EXIT kích hoạt: đồng hồ dừng.

Quang Lộc đứng bật dậy.

— Tôi tự làm được. Đổi mật khẩu, xóa phiên, hủy tài khoản.

An Di giơ tay.

— Không. Nếu anh tự hủy tài khoản từ bên trong, hệ thống có thể coi đó là hành vi thao túng. Quy tắc ghi rõ: lệnh từ tài khoản có quyền cao hơn hoặc consensus. Tự hủy không phải lệnh từ trên, cũng không phải consensus.

— Thì ai hủy.

An Di nhìn màn hình phòng quản trị. Con trỏ nhấp nháy, chữ xanh trên nền đen.

— ADMIN.

Im lặng.

— Cần ADMIN ra lệnh thu hồi quyền Quang Lộc, An Di nói. Hoặc cần hệ thống tự đánh giá rằng Quang Lộc không còn giá trị. Một trong hai.

Khải nhìn con trỏ nhấp nháy trên màn hình. Anh nghĩ đến điều An Di nói: cho hệ thống thứ có giá trị hơn. Không. Trần Vũ nói câu đó. Cho nó thứ có giá trị hơn Quang Lộc.

— Tôi, Khải nói.

Ba người nhìn anh.

— Nạn nhân đã thoát. Người Xem Ngược. Tên tôi trên danh sách là "lỗi hệ thống." Hệ thống muốn sửa lỗi đó từ tháng mười. Nếu tôi đăng nhập phòng quản trị, bằng tài khoản khai_lam_2019, và đề nghị trao đổi: tôi thay Quang Lộc. Hệ thống có mục tiêu mới, giá trị tương tác cao hơn, và lý do để thả một moderator đã mất quyền sử dụng.

An Di mở miệng. Đóng lại. Mở lại.

— Anh không thể.

— Tôi không chết. Tôi đề nghị trao đổi. Hệ thống đánh giá, tôi không chấp nhận countdown. Tôi chỉ cần nó chuyển sự chú ý sang tôi đủ lâu để đánh giá Quang Lộc vô giá trị.

Trần Vũ nhìn anh. Lâu. Rồi ông gật, chậm, kiểu gật của người hiểu rủi ro và chấp nhận vì không có phương án tốt hơn.

— Mấy giờ rồi.

An Di nhìn đồng hồ.

— Bốn giờ hai mươi ba phút.

Khải kéo laptop về phía mình. Mở cửa sổ dòng lệnh trong phòng quản trị. Gõ: khai_lam_2019: Tôi đề nghị trao đổi. Thả moderator lam_quang_loc. Lý do: giá trị tương tác của hắn thấp hơn giá trị sửa lỗi hệ thống Lâm Khải.

Gửi. Con trỏ nhấp nháy. Năm giây. Mười giây. Hai mươi giây.

Rồi dòng chữ trắng hiện lên, từng ký tự: "Giao dịch không hợp lệ. Lâm Khải không phải moderator. Không có quyền đề nghị."

Khải nhìn dòng chữ. Nghĩ. Gõ tiếp: "Tôi không đề nghị với tư cách moderator. Tôi đề nghị với tư cách mục tiêu chưa hoàn thành. ERR — Lâm Khải — lỗi hệ thống. Anh muốn sửa lỗi hay giữ một moderator mà cả mạng muốn quên?"

Gửi. Lần này nhanh hơn. Ba giây.

"Phân tích: giá trị Lâm Khải = tái kích hoạt mục tiêu + sửa lỗi 00:00:00 + Người Xem Ngược quay lại countdown = viewer engagement ước tính 4.1M. Giá trị lam_quang_loc hiện tại = 2.8M, đang giảm 0.3%/giờ."

Rồi: "Đang đánh giá."

Con trỏ nhấp nháy. Không dòng nào thêm.

Khải ngồi lại. Chờ. Quang Lộc nhìn đồng hồ trên mọi màn hình. Bốn giờ mười lăm phút. Chờ.

Ch.71/97
2.642 từ