Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 59: Minh Tâm
Chương 59

Minh Tâm

Khu trọ Gò Vấp nằm cuối hẻm 47 đường Phạm Văn Chiêu, sâu bốn mươi mét từ mặt đường, tường bê tông hai bên cao ba mét, dây điện giăng ngang như mạng nhện. Năm giờ rưỡi sáng, trời chưa sáng hẳn, ánh đèn từ một phòng trọ tầng trên lọt xuống hẻm qua cửa sổ mở, vàng nhạt, đủ để Khải nhìn thấy số nhà.

Anh đi xe ôm từ quận 3 đến đây. Ba mươi phút, qua đường phố tối vì điện vẫn chưa có ở một số khu. Tài xế không nói gì, chỉ lái, đèn xe quét qua mặt đường ướt sương. Khi Khải xuống, tài xế nhìn điện thoại sáng giao diện 24H trên giá kẹp, rồi nhìn Khải, rồi chạy đi.

Phòng Minh Tâm ở tầng trệt, cuối dãy. Cửa sắt xanh, ba ổ khóa, khóa trên cùng loại mới. Không chuông. Khải gõ.

Im lặng. Anh gõ lần hai và đợi.

Tiếng bước chân bên trong, nhẹ, chân trần trên gạch men. Dừng sau cửa. Không mở.

Khải nói, giọng đủ nghe qua cửa sắt:

– Tên em nằm trong danh sách. Em có mười tám giờ.

Im lặng dài. Mười giây. Hai mươi. Tiếng thở qua khe cửa, nông, nhanh. Rồi tiếng khóa xoay, lần lượt ổ trên, ổ giữa, ổ dưới.

Cửa mở.

Minh Tâm nhỏ hơn Khải nhớ. Hoặc là anh nhớ sai, vì lần cuối gặp cô là năm năm trước, ở đám tang Huyền Chi, và hồi đó anh không nhìn ai. Cô mặc áo phông xám dài quá mông, quần ngủ, tóc dài rối, chân trần. Mắt sưng, quầng thâm, kiểu sưng của người khóc nhiều ngày chứ không phải vừa khóc. Tay phải nắm cạnh cửa, móng tay cắn đến lộ thịt, hai ngón có vệt máu khô.

Cô nhìn Khải. Mắt cô không nhìn mắt anh mà nhìn khoảng giữa ngực anh, vị trí an toàn hơn mắt. Rồi cô ngẩng lên.

– Anh Khải.

Giọng nhỏ. Khàn. Kiểu khàn của người ít nói suốt nhiều ngày.

– Em xin lỗi.

Khải nhìn cô. Ba chữ đó, "em xin lỗi", không mới. Cô nói câu này ở đám tang, giữa hàng trăm người, lẫn trong tiếng khóc, và Khải không nghe vì lúc đó anh không nghe gì. Bây giờ anh nghe, và câu đó nặng hơn anh tưởng.

Anh không phản ứng. Không nói "không sao" vì không phải không sao. Không nói "tôi tha thứ" vì chưa biết tha thứ cái gì.

– Em giữ video gốc, anh nói.

Không phải câu hỏi. Minh Tâm nhìn anh. Mắt cô chớp, nhanh, kiểu chớp của người vừa bị đánh trúng chỗ đã biết sẽ bị đánh.

Cô gật.

Phòng trọ nhỏ, chưa đầy mười lăm mét vuông. Giường đơn sát tường, chăn cuộn, gối lệch. Bàn nhựa có laptop cũ, cốc nước, vỉ thuốc ngủ mở dở. Tủ nhựa ba ngăn, ngăn dưới cùng mở hé. Cửa sổ duy nhất dán giấy báo cũ, không nhìn ra ngoài được.

Minh Tâm ngồi trên giường, lưng tựa tường. Khải đứng, không ngồi. Khoảng cách hai mét, đủ gần để nói chuyện, đủ xa để không áp lực.

Cô cúi xuống gầm giường, lôi ra một vật bọc trong khăn bông cũ. Mở khăn: ổ cứng di động, loại 500GB vỏ nhựa đen, trầy góc, dây kết nối cuộn quanh. Cũ, ít nhất bốn năm.

– Em giữ từ hồi đó, cô nói. Giọng nhỏ, mắt nhìn ổ cứng thay vì nhìn Khải. Không sao chép. Không gửi ai. Chỉ giữ.

Khải lấy ổ cứng. Nhẹ. Nhỏ hơn bàn tay anh.

– Sao không giao cho cảnh sát, anh hỏi.

Minh Tâm cắn môi dưới. Im lặng năm giây.

– Vì trong đó có em.

Khải cắm ổ cứng vào laptop Minh Tâm. Không có internet, không kết nối mạng, chỉ xem nội bộ. Một thư mục duy nhất: "chi_15032021". Bên trong, ba tập tin video, tổng thời lượng mười một phút bốn mươi hai giây.

Video đầu tiên. Quay bằng điện thoại, rung, góc thấp, như người giấu điện thoại trong lòng bàn tay. Hành lang trường cấp ba, đèn huỳnh quang sáng trắng, tường sơn vàng. Đêm, vì cửa sổ cuối hành lang tối đen.

Huyền Chi chạy.

Khải nhận ra em gái ngay lập tức dù hình ảnh rung và chất lượng thấp. Tóc buộc đuôi ngựa lệch trái, áo đồng phục trắng, giày bata. Cô chạy từ đầu hành lang về phía camera, rồi rẽ phải vào cầu thang. Tiếng thở nặng. Tiếng chân đập trên gạch men. Phía sau, tiếng hét, nhiều giọng, không rõ từ.

Rồi, trên loa của điện thoại đang quay, tiếng bình luận từ stream:

"Nó rẽ phải."

"Tầng 3."

"Cầu thang phía sau. Cầu thang phía sau."

Bình luận chỉ đường. Đám đông đang xem stream, và mỗi bình luận là một mũi tên chỉ cho kẻ bắt nạt biết Huyền Chi đang ở đâu. Stream biến thành bản đồ truy sát thời gian thực.

Khải ngồi im. Mắt không rời màn hình. Tay phải nắm chặt trên đùi, các khớp trắng bệch.

Video thứ hai. Góc khác, cùng hành lang, nhưng xa hơn. Huyền Chi chạy qua khung hình trong hai giây, rồi biến mất vào cầu thang. Tiếng la phía sau gần hơn.

Video thứ ba. Bốn phút hai mươi giây. Quay từ phòng học tầng hai, qua cửa sổ, nhìn xuống sân trường. Huyền Chi đứng giữa sân, một mình, tóc xổ, áo rách ở vai. Xung quanh, bóng người đứng ở hành lang tầng trên, nhìn xuống. Không ai xuống sân. Tất cả đứng nhìn.

Trên loa, bình luận stream vẫn chạy:

"Nó ở sân."

"Quay lại quay lại, góc đẹp hơn."

"Mấy phút nữa sẽ có chuyện hay."

Huyền Chi đứng im. Rồi cô ngẩng đầu, nhìn lên, nhìn hàng gương mặt trên hành lang. Nhìn điện thoại đang quay. Nhìn camera. Và cô nói, giọng nhỏ nhưng rõ vì sân trường im lặng:

– Tao biết mấy người đang xem. Tao biết.

Video kết thúc.

Khải đóng laptop. Ngồi im.

Phòng trọ nhỏ, mùi ẩm, ánh sáng vàng từ bóng đèn trần. Minh Tâm ngồi trên giường, đầu gối co lên, tay ôm quanh ống chân, mắt nhìn xuống sàn. Giống hệt tư thế Hải Đăng trên sân thượng ba ngày trước.

Im lặng kéo dài. Khải không tin mình có thể nói, nhưng khi mở miệng, giọng anh bình thường, thấp, đều:

– Ban đầu nó chỉ là trò chơi.

Minh Tâm ngẩng lên. Nhìn anh. Mắt ướt, nhưng cô không khóc, kiểu không khóc của người đã khóc hết từ lâu.

– Mấy đứa lập kênh phát sóng nội bộ, cô nói. Giọng run nhưng liên tục, như đã tập nói câu này trong đầu hàng nghìn lần. Ban đầu chỉ để bêu xấu. Quay lén, đặt biệt danh, bình chọn ai xấu nhất lớp. Mười mấy người trong nhóm, không ai ngoài biết.

Cô dừng. Nuốt nước bọt.

– Sau... sau khi có người tài trợ, mọi thứ thay đổi. Ai đó trả tiền cho mỗi video. Thưởng khi lượt xem vượt mốc. Em không biết ai, mấy đứa đầu mối giấu. Từ bêu xấu thành đe dọa. Từ đe dọa thành truy đuổi.

– Và có người chết, Khải nói.

Minh Tâm gật. Chậm.

– Có. Nhưng người đầu tiên không phải chị Chi.

Im lặng. Khải nhìn cô.

– Có một người trước chị Chi. Ba tháng trước.

– Ai.

Minh Tâm nhìn anh. Mắt cô, lần đầu tiên kể từ khi mở cửa, nhìn thẳng vào mắt Khải.

– Anh không biết vì hồi đó... không ai quan tâm.

Ch.59/97
1.285 từ