An Di Qua 0 Giờ
Khải nhìn đồng hồ đỏ và biết anh phải hành động trong mười phút.
Bốn mươi bảy nghìn người xem. Tăng từ mười hai nghìn chỉ vì một video, một cái tên, một thumbnail cô bé mười sáu tuổi. Chiến dịch im lặng mất mười bốn giờ để kéo từ ba trăm bốn mươi nghìn xuống mười hai nghìn. Quang Lộc mất mười phút để đẩy lên gấp bốn lần.
Khải gọi An Di. Không đợi cô nói:
– Quang Lộc tung video Huyền Chi. Bốn mươi bảy nghìn và tăng. Đồng hồ đỏ.
Im lặng hai giây. Rồi An Di nói, giọng không thay đổi:
– Đừng chống lại video. Chống lại sự chú ý.
– Bốn mươi bảy nghìn người đang xem. Chiến dịch im lặng đã thua.
– Chiến dịch im lặng chưa thua. Chiến dịch im lặng chưa được làm đúng.
Cô hít thở. Một nhịp dài, chậm, kiểu thở của người sắp nói thứ đã nghĩ từ lâu nhưng chưa sẵn sàng.
– Hôm qua anh tung sự thật. Không hiệu quả vì sự thật là nội dung. Hôm nay chúng ta kêu gọi tắt màn hình. Gần hiệu quả vì nó đánh vào lý trí. Nhưng lý trí thua cảm xúc. Quang Lộc thắng vì hắn dùng cảm xúc.
– Vậy chúng ta cần cảm xúc mạnh hơn.
– Đúng. Và cảm xúc mạnh nhất không phải phẫn nộ, không phải tò mò. Là tội lỗi.
Im lặng.
– Tôi sẽ đăng, An Di nói. Lần cuối. Trên kênh cũ. Một dòng.
– Đăng gì.
– Sự thật. Không phải sự thật về hệ thống. Sự thật về tôi.
An Di đăng nhập kênh cũ lúc mười một giờ năm mươi bảy phút. Lần đầu tiên sau hơn hai tuần.
Cô không quay video. Không bật ring light. Không chỉnh góc camera. Cô gõ một dòng trạng thái, trên nền đen, chữ trắng, không ảnh, không nhạc, không gì ngoài chữ:
"Tôi đã giết Nguyễn Phúc Thiện. Tôi biết ông vô tội. Tôi vẫn đăng. Ông chết. Đừng xem tôi chết. Hãy tắt màn hình."
Đăng.
Khải nhìn bài đăng từ phòng trọ Phú Nhuận. Không chia sẻ. Không bình luận. Chỉ nhìn.
Ba phút. Bài đăng không lên xu hướng. Không có thẻ tìm kiếm. Không có tiêu đề giật gân. Chỉ một dòng thú tội, ngắn, thẳng, không biện minh.
Nhưng nó lan.
Không phải lan trên mạng xã hội. Lan qua tin nhắn. Người ta chụp màn hình bài đăng, gửi cho nhau, kèm một câu: "Cô ấy xin lỗi thật. Tắt đi." Rồi tắt. Không đăng lại. Không bình luận. Chỉ gửi riêng, rồi tắt.
Mười một giờ năm mươi chín. Khải kiểm tra lưu lượng kênh 24H.
Bốn mươi bốn nghìn. Giảm ba nghìn trong hai phút.
Bốn mươi nghìn. Ba mươi lăm nghìn. Ba mươi nghìn.
Mười hai giờ đúng. Hai mươi hai nghìn.
Không đủ nhanh. Ngưỡng vẫn xa.
An Di ngồi trên sàn nhà an toàn quận 4, lưng tựa tường, đầu gối co lên ngực.
Radio cũ trên kệ phát nhiễu trắng. Cô không tắt. Tiếng nhiễu trở thành nhịp nền cho giờ cuối.
Cô nghĩ về Phúc Thiện.
Không nghĩ về ông kiểu tổng hợp, kiểu phân tích. Nghĩ về ông kiểu một người cụ thể: năm mươi bảy tuổi, dạy Toán cấp hai ở Bình Dương, vợ mất sớm, con gái du học, sống một mình trong căn nhà cấp bốn có sân trước trồng nhãn. Ông bị một học trò cũ vu oan đã quay lén trong phòng vệ sinh trường. Video vu oan là deepfake thô, dễ phát hiện nếu ai kiểm tra. Không ai kiểm tra. An Di không kiểm tra.
Cô nhận video từ nguồn ẩn danh. Xem. Nghĩ: đây là câu chuyện lớn. Kênh đang chết, cần video lớn. Cô nhắn quản lý: "Tôi biết ông ta không liên quan. Nhưng câu chuyện hay quá. Đăng đi, xóa sau." Đăng. Bốn trăm nghìn lượt xem trong hai mươi bốn giờ. Một triệu trong ba ngày. Phúc Thiện bị sa thải. Bị hàng xóm vẽ chữ lên cổng nhà. Bị con gái gọi khóc từ nước ngoài. Mười bảy ngày sau, ông uống thuốc trừ sâu trong sân nhãn.
An Di xóa video. Đổi tên kênh. Chuyển sang nội dung khác. Không xin lỗi. Không thừa nhận. Ba năm.
Bây giờ cô ngồi đây. Đếm phút. Và nghĩ rằng nếu đây là đêm cuối, ít nhất cô đã nói. Không phải trước ống kính. Không phải để được tha thứ. Chỉ nói, vì ba năm im lặng nặng hơn bất kỳ đồng hồ đếm ngược nào.
Radio nhiễu. Rồi im. Rồi nhiễu lại.
Cô nhắm mắt. Không sợ. Mệt.
Khải nhìn số liệu chạy.
Mười hai giờ mười lăm: mười lăm nghìn. Giảm nhanh hơn. Bài đăng An Di không tạo sóng trên mạng nhưng tạo sóng ngầm. Người ta đọc, chụp, gửi riêng, rồi tắt máy. Mỗi tin nhắn riêng không phải nội dung công khai, nên thuật toán không đẩy, không gợi ý, không tạo xu hướng. Nó lan như truyền miệng, chậm nhưng sâu, và mỗi người nhận được rồi tắt thật.
Mười hai giờ ba mươi: chín nghìn.
Khải nhìn con số. Chín nghìn. Lần đầu tiên dưới mười nghìn.
Ngưỡng mười nghìn là ranh giới. Dưới đó, đồng hồ đổi từ đỏ sang trắng. Chuỗi sự kiện dừng. Nạn nhân không chết vì hệ thống mất nguồn dữ liệu đầu vào, không bình luận dẫn dắt cách chết, không tương tác nuôi thuật toán.
Tám nghìn sáu trăm. Tám nghìn. Bảy nghìn bốn trăm.
ADMIN im. Lâu nhất từ trước đến nay. Không thông báo đẩy. Không tin nhắn. Không phản ứng gì. Giống hệ thống đang xử lý dữ liệu mới, dữ liệu mà nó chưa có mô hình: đám đông tự nguyện rời đi.
Sáu nghìn bốn trăm. Sáu nghìn.
Mười hai giờ năm mươi. Đồng hồ 24H: 00:10:00.
Năm nghìn tám trăm. Năm nghìn ba trăm.
Mười hai giờ năm mươi lăm: bốn nghìn chín trăm.
Đồng hồ đỏ nhấp nháy. Rồi tắt. Rồi sáng. Rồi tắt.
00:05:00. Bốn nghìn hai trăm.
00:03:00. Ba nghìn tám trăm.
00:01:00. Ba nghìn.
00:00:30. Hai nghìn bốn trăm.
00:00:00.
Đồng hồ dừng.
Im lặng. Màn hình đen. Không có chữ. Không có tên. Không có nhịp đếm ngược.
Ba phút. Lâu nhất ADMIN từng im kể từ khi 24H phát sóng.
Khải nhìn màn hình đen. Tay anh nắm chặt mép bàn, đốt ngón trắng. Anh không thở. Không phải quên, mà vì phổi anh không chịu thả ra, giống cơ thể đang chờ một thứ gì đó rơi xuống trước khi dám hít vào.
Rồi một dòng chữ hiện lên.
Trắng trên đen. Nhỏ. Không nhấp nháy.
"Đếm ngược kết thúc. Không đủ dữ liệu đầu vào. Chuỗi sự kiện không hoàn thành."
Dừng.
"Mục tiêu: An Di , chuyển trạng thái: Người Xem Ngược."
Khải thở ra. Dài. Chậm. Toàn bộ không khí trong phổi anh thoát ra như bị giữ từ mười phút trước, và vai anh sụp xuống, và lần đầu tiên trong bốn mươi tám giờ anh cảm thấy trọng lượng cơ thể mình đè lên ghế thay vì lơ lửng giữa hai khả năng.
An Di sống.
Anh gọi. Chuông đổ một lần.
– Tôi biết, cô nói. Máy tôi cũng hiện.
Giọng cô phẳng. Không vỡ, không run, không khóc. Nhưng Khải nghe thấy, ở khoảng trống giữa "tôi" và "biết", một nhịp thở dài hơn bình thường, và anh biết cô vừa khóc, hoặc vừa nín, hoặc vừa làm cả hai cùng lúc trong ba phút im lặng trước khi anh gọi.
– Người Xem Ngược, anh nói.
– Giống anh. Bây giờ tôi sẽ thấy tên người sắp chết trên gương và bảng hiệu.
Im lặng.
– Giá phải trả, cô nói. Không miễn phí.
Khải chưa kịp đặt điện thoại xuống thì màn hình laptop sáng lại.
Không phải kênh 24H. Mọi thứ.
Laptop sáng. Điện thoại rung. Từ tầng dưới vọng lên tiếng tivi nhà hàng xóm bật tự động. Ánh sáng xanh lọt qua khe cửa sổ, từ điện thoại ai đó ngoài hẻm, từ bảng hiệu quán nhậu đầu đường.
Trên mọi màn hình, cùng một dòng chữ:
"24H , Phiên bản cập nhật."
Rồi:
"Từ hôm nay, 24H không cần người xem tự nguyện. Stream sẽ tự phát trên mọi thiết bị kết nối internet."
Rồi:
"Tắt màn hình không còn là lựa chọn."
Khải nhìn dòng chữ. Đọc lại. Đọc lại lần nữa.
Hệ thống thích nghi. Chiến dịch im lặng thành công đêm nay nghĩa là ADMIN phải thay đổi luật chơi. Nếu người xem tự nguyện rời đi, nó sẽ biến mọi thiết bị thành người xem bắt buộc. Không cần bấm vào. Không cần chọn xem. Chỉ cần có thiết bị kết nối internet, và thiết bị đó trở thành một đôi mắt.
Bảy triệu người ở Sài Gòn. Mỗi người ít nhất một điện thoại, một máy tính, một tivi. Hai mươi triệu đôi mắt không tự nguyện.
Chiến dịch im lặng cứu được An Di. Nhưng ADMIN không thua. Nó tiến hóa. Và luật mới nghĩa là mọi thứ Khải biết về cách chống lại hệ thống vừa trở nên vô nghĩa.
Điện thoại rung. Tin nhắn Trần Vũ:
"Cậu thấy chưa. Công an nhận hai nghìn cuộc gọi trong ba mươi phút. Tất cả thiết bị đều bị ảnh hưởng. Không chặn được."
Khải không trả lời. Anh nhìn ra cửa sổ. Hẻm Phú Nhuận tối, nhưng từ mỗi cửa sổ đều lọt ánh sáng xanh của màn hình tự bật. Cả con hẻm sáng lên từ bên trong, như hàng chục con mắt vừa mở ra cùng lúc trong bóng đêm.
Và trên mỗi màn hình, dòng chữ cuối cùng:
"Không cần bạn bấm xem. Chúng tôi sẽ tìm bạn."