Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 8: Video Không Nên Xem
Chương 8

Video Không Nên Xem

Tập tin nằm trong thư mục Tải về bốn tiếng.

Khải pha cà phê. Uống. Pha lại. Lướt điện thoại, không mở ứng dụng nào cụ thể, chỉ kéo ngón cái từ dưới lên trên, nhìn hình ảnh trôi qua mà không nhận ra đang nhìn gì. Rồi đặt điện thoại xuống, nhấc lại, đặt xuống. Anh hút một điếu thuốc, điếu đầu tiên sau tám tháng bỏ, lấy từ gói Kent còn sót trong ngăn kéo bếp, gói mà anh giữ lại "đề phòng" và biết rằng "đề phòng" chính là cách nói khác của "chưa thực sự bỏ".

Bốn giờ mười bảy phút sáng, anh bấm mở.

Trình phát video hiện nền đen, thanh tiến trình bắt đầu chạy. Sáu phút mười hai giây. Không có tiêu đề, không có phụ đề, không có nhạc nền. Chỉ có hình ảnh và tiếng, cả hai đều xấu, hạt nhiễu dày như mưa phùn trên kính, âm thanh rè nhẹ ở tần số thấp, tiếng nền của thiết bị thu rẻ tiền.

Khung hình đầu tiên: lớp học. Ban đêm. Đèn huỳnh quang trên trần chỉ sáng một nửa, hai bóng trong bốn bóng đã chết, ánh sáng trắng lạnh chiếu xiên qua phòng, tạo những vùng tối dài trên sàn gạch. Bàn ghế nhựa xếp gọn sang hai bên tường, chồng lên nhau, để trống khoảng giữa phòng. Trên bức tường sau bảng đen, một màn hình lớn (bảng tương tác, loại thường thấy trong lớp học cấp ba) đang sáng.

Màn hình bảng tương tác chiếu một giao diện mà Khải nhận ra ngay lập tức.

Nền đen. Chữ trắng. Ở giữa không phải đồng hồ đếm ngược, mà chỉ là một cái tên. Một cái tên và phòng chat. Phòng chat chạy chậm hơn phòng chat của "24H" bây giờ, mỗi giây một hai dòng thay vì hàng chục. Giao diện thô sơ hơn, không có hiệu ứng, không có màu đỏ, không có biểu tượng ADMIN. Nhưng cấu trúc giống hệt: tên nạn nhân trên cùng, bình luận phía dưới, nền đen nuốt hết.

Phiên bản đầu tiên.

Ngày hiện ở góc dưới trái của màn hình bảng: 12/03/2021. Ba ngày trước khi Huyền Chi chết.

Khải tua lại, dừng ở mốc 00:12. Camera (điện thoại hoặc máy quay nhỏ, đặt cố định ở góc phòng, ngang tầm mắt người ngồi) quay toàn cảnh lớp học. Trước bảng tương tác, khoảng tám đến mười người ngồi trên ghế nhựa xếp thành hàng, lưng hướng về phía ống kính. Ánh sáng từ bảng hắt lên gáy họ, tạo viền sáng quanh đầu, nhưng mặt thì quay đi, không ai nhìn về phía camera. Tất cả đang nhìn màn hình.

Gương mặt họ bị nhiễu. Không phải che mặt có chủ ý, mà là nhiễu kỹ thuật, cùng loại nhiễu mà Khải đã thấy khi cố quay lại kênh "24H". Mỗi khi camera lướt qua mặt người nào, vùng đó vỡ thành điểm ảnh, tan rồi gom lại, như gương mặt bằng nước bị sóng đánh. Chỉ có dáng người, tóc, quần áo, đủ để biết đó là con người, nhưng không đủ để biết là ai.

Trừ một người.

Hàng ghế cuối. Bên phải. Một cô gái nhỏ nhắn, ngồi hơi co, tay ôm cặp sách đặt trên đùi. Tóc dài buộc đuôi ngựa, kiểu buộc lệch sang trái, dùng chun tóc vải thay vì chun cao su, vì cô hay nói chun cao su kéo đứt tóc. Áo đồng phục trắng, cổ tay áo gấp lên hai lần vì áo rộng, mẹ mua cỡ lớn hơn một size cho "mặc được hai năm".

Khải biết những chi tiết đó vì anh đã sống với chúng mười sáu năm. Cách Huyền Chi buộc tóc. Cách cô gấp tay áo. Cách cô ôm cặp sách khi không thoải mái, không phải để giữ đồ mà để giữ mình, tạo một rào chắn nhỏ giữa ngực và thế giới bên ngoài.

Em gái anh. Trong video. Trong lớp học ban đêm. Ngồi giữa những người mà anh không nhận ra mặt, nhìn một phiên bản thô sơ của kênh "24H" phát trên bảng tương tác.

Ba ngày trước khi cô chết.

Khải tạm dừng video. Tay anh nắm chặt chuột, ngón tay trắng bệch ở đốt. Anh thở, nhận ra mình đã quên thở từ khi nhìn thấy kiểu buộc tóc đuôi ngựa đó. Hít vào, chậm, qua mũi. Thở ra, chậm hơn, qua miệng. Kỹ thuật mà bác sĩ tâm lý dạy anh sau đám tang, kỹ thuật mà anh dùng đúng ba lần rồi bỏ vì thấy nó vô ích.

Bây giờ anh dùng lại. Vì nếu không, anh sẽ đóng trình phát và không bao giờ mở lại.

Anh bấm tiếp.

Video chạy. Phút thứ nhất đến phút thứ ba, nhóm người ngồi yên, nhìn bảng tương tác. Bình luận trên phòng chat chạy đều, chậm. Khải đọc được vài dòng qua nhiễu: "lần này ai", "chắc không thật đâu", "xem cho biết". Giọng điệu tò mò nhưng thiếu kịch tính, giống người lần đầu xem một thứ mới, chưa biết phải phản ứng thế nào. Không có đặt cược, không có đùa cợt về cách chết. Phòng chat năm 2021 khác phòng chat năm 2025, non hơn, chưa thuần thục trong việc biến cái chết thành giải trí.

Phút thứ tư, ai đó trong nhóm đứng dậy, di chuyển về phía bảng. Nhiễu che mặt, nhưng dáng đi là nam, cao, mặc áo thể thao tối màu. Anh ta chạm vào bảng tương tác, mở một menu (giống menu quản trị) rồi gõ gì đó. Phòng chat trên bảng thay đổi: một dòng chữ hệ thống xuất hiện, nền xám, không tên người gửi.

Khải phóng to. Dòng chữ nhỏ, hình ảnh vỡ hạt, nhưng anh đọc được phần lớn:

"...chọn bằng dữ liệu. Không có ngoại lệ."

Chưa phải câu trademark đầy đủ. Nhưng gần. Rất gần.

Phút thứ năm, Huyền Chi di chuyển. Cô đứng dậy khỏi hàng ghế cuối, cặp sách vẫn ôm trước ngực. Đi ngang qua phòng, hướng về phía cửa ra vào, dường như muốn rời đi. Nhưng ai đó, một bóng người khác ngồi hàng đầu, ngoảnh lại, nói gì đó. Tiếng không rõ, micro không bắt được từ xa, chỉ có âm sắc: giọng nữ, ngắn, giọng điệu giống ra lệnh hơn là hỏi.

Huyền Chi dừng lại. Đứng giữa phòng, giữa ánh sáng từ bảng và bóng tối từ góc. Vai cô hơi thu, đầu cúi xuống. Rồi cô quay lại, ngồi xuống, không phải hàng ghế cũ mà một ghế gần cửa hơn. Vẫn ôm cặp.

Phút 5:28, cô ngẩng lên. Mắt nhìn thẳng vào ống kính.

Khải ngừng thở lần thứ hai.

Không phải nhìn về hướng camera một cách tình cờ. Huyền Chi nhìn thẳng vào ống kính, vào đúng vị trí camera đặt, góc phòng, ngang tầm mắt. Như thể cô biết nó ở đó. Như thể cô đã biết từ đầu.

Mắt cô đỏ. Không phải khóc, mà đỏ vì mất ngủ, hoặc vì ánh sáng xanh từ bảng chiếu quá lâu, hoặc vì cả hai. Môi cô mấp máy. Một lần. Hai lần.

Phút 5:48. Cô nói.

Giọng nhỏ. Gần như thì thầm. Micro thu được vì cô ngồi gần camera hơn, ghế bên cửa, đúng góc phòng nơi thiết bị đặt. Hai từ, rõ ràng, không lẫn vào nhiễu.

"Anh đừng xem."

Không phải "bạn". Không phải "mọi người". Anh. Một từ dành cho một người. Dành cho anh trai. Dành cho Khải.

Phút 5:51, nhiễu bùng lên. Toàn bộ khung hình vỡ thành hạt trắng đen, tiếng rè tăng gấp ba, âm thanh biến thành sóng tĩnh điện. Ba giây nhiễu. Rồi hình ảnh quay lại, nhưng ghế bên cửa trống. Huyền Chi không còn ngồi đó. Nhóm người vẫn ngồi trước bảng, lưng quay, mặt nhiễu. Phòng chat vẫn chạy.

Video tiếp tục thêm mười tám giây, không có gì thay đổi, rồi kết thúc. Màn hình đen. Thanh tiến trình dừng ở 6:12.

Khải ngồi bất động.

Ánh sáng từ màn hình trình phát, đen vì video đã kết thúc, không đủ chiếu đến mặt anh. Phòng gần như tối hoàn toàn. Chỉ có đèn LED nhỏ trên ổ cứng ngoài nhấp nháy xanh, đều đặn, như nhịp tim của thứ gì đó đang ngủ.

"Anh đừng xem."

Giọng đó vẫn còn trong đầu anh. Không phải giọng trong ký ức, vì ký ức năm năm đã bị mài mòn, mất đi cao độ chính xác, mất đi cách ngắt hơi giữa các từ. Giọng trong video rõ hơn ký ức. Mới hơn ký ức. Như thể thời gian không chạm đến nó.

Cô nói "anh". Không phải nói chung. Nói với anh, với người sẽ tìm thấy video này, sẽ ngồi trước màn hình lúc bốn giờ sáng một ngày nào đó trong tương lai, sẽ nhận ra kiểu buộc tóc đuôi ngựa và cách gấp tay áo đồng phục.

Nhưng video quay ngày mười hai tháng ba năm 2021. Năm năm trước. Lúc đó Huyền Chi không thể biết Khải sẽ tìm thấy nó. Video nằm trong máy tính của anh, tự xuất hiện đúng lúc nửa đêm, gửi bởi thứ mà anh đang điều tra. Cô nói "anh" vì cô đang nói với anh trai mình, nhưng cô nói qua ống kính, qua video, qua hệ thống mà chính hệ thống đó quyết định gửi cho anh.

ADMIN không chỉ biết Khải đang đào. Nó biết chính xác thứ gì sẽ khiến anh không dừng lại.

Khải mở lại trình phát. Tua đến phút 5:48. Dừng. Mặt Huyền Chi đóng băng trên màn hình, mắt đỏ, môi hơi mở, nhìn thẳng vào anh qua năm năm và sáu phút mười hai giây.

Anh nhìn lại. Không chớp mắt. Không tắt.

Em bảo anh đừng xem. Nhưng anh không nghe lời em từ lần cuối, tin nhắn cầu cứu nằm trong điện thoại hai tiếng trước khi anh mở. Lần này anh đã xem. Và anh sẽ không dừng.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng. Ánh xám len qua rèm, chạm vào mép bàn, chạm vào tay anh đang đặt trên chuột. Thành phố tỉnh dậy: tiếng xe máy đầu tiên, tiếng ai đó mở cổng sắt tầng dưới, tiếng chim ở đâu đó trên mái.

Khải đóng trình phát. Sao lưu tập tin vào ổ cứng ngoài. Rút ổ cứng, nhét vào ngăn kéo bàn, khóa lại.

Rồi anh mở bảng tính. Thêm một dòng mới, không phải dòng nạn nhân, không phải dòng ghi chú. Một dòng riêng, ở cuối tất cả, tách biệt bởi một hàng trống:

"Huyền Chi biết. Cô biết trước khi chết. Cô biết ai sẽ xem."

Ch.8/97
1.751 từ