Cảnh Sát Trần Vũ
Xe tuần tra chặn họ ở đường Ung Văn Khiêm, cách ngã tư Hàng Xanh ba trăm mét.
Hai cảnh sát trẻ, đồng phục xanh, mũ cứng, đứng cạnh xe máy đặc chủng. Một người giơ tay ra hiệu dừng, người kia nhìn điện thoại rồi nhìn Khải, rồi nhìn lại điện thoại. So sánh.
– Anh Lâm Khải?
Không phải câu hỏi. Giọng xác nhận, kiểu đã biết trước rồi hỏi cho đúng quy trình. Cậu ta cầm điện thoại quay về phía Khải, trên màn hình là giao diện "24H", ảnh Khải từ trang cá nhân cũ.
– Đại úy Trần Vũ muốn gặp anh.
An Di ngồi yên trên xe, tay vẫn nắm ghi đông. Mắt cô nhìn hai cảnh sát, lượng giá nhanh: vũ khí, khoảng cách, đường thoát. Khải biết cô đang tính. Anh đặt tay lên vai cô, nhẹ, một giây. Cô hiểu. Tắt máy.
– Cô ở lại đây.
An Di nhìn anh. Không nói. Rồi gật, một lần, vừa đủ.
Khải bước xuống xe, đi theo hai cảnh sát. Không cần còng, không cần kéo. Anh bước lên xe tuần tra, ngồi ghế sau, cửa đóng. Xe chạy.
Ba giờ chiều. Đồng hồ: 09:00:00. Chín giờ còn lại.
Công an quận Bình Thạnh. Trụ sở cũ, tường xám, quạt trần chạy chậm. Khải được dẫn qua hành lang vào phòng thẩm vấn: bốn bức tường xám, bàn inox, hai ghế nhựa, một camera an ninh góc trần, một laptop trên bàn (dùng ghi biên bản). Không có cửa sổ.
Trần Vũ ngồi đối diện. Tập hồ sơ dày trước mặt, giấy in, không phải giấy viết tay. Khác với thói quen ghi sổ của ông, nghĩa là hồ sơ này được chuẩn bị bởi người khác, có thể cấp trên, có thể bộ phận khác. Ông mặc sơ mi trắng nhét trong quần, không đồng phục, tóc hơi bạc hai bên thái dương. Mặt không biểu cảm.
– Bốn người chết. Cậu có mặt ở khu vực ba trong bốn vụ. Cậu thu thập dữ liệu từng nạn nhân. Cậu biết trước họ sẽ chết.
Khải ngồi yên. Tay đặt trên bàn, ngón tay đan vào nhau. Ông nói tiếp:
– Bảng tính của cậu có đầy đủ thông tin cá nhân nạn nhân trước khi thông tin đó được công bố. Cậu đến chung cư Phạm Đức Huy chiều ngày sáu tháng mười, trước khi gia đình biết anh ta chết. Cậu liên hệ tôi với dữ liệu về kênh livestream mà cơ quan điều tra chưa có.
Từng điểm. Từng bằng chứng tình huống. Khải nghe và hiểu: trên giấy, anh là nghi can hoàn hảo. Người duy nhất biết trước, có mặt gần hiện trường, thu thập dữ liệu. Trong một vụ án bình thường, đây đủ để tạm giữ.
– Anh biết tôi không giết họ.
Trần Vũ không gật, không lắc. Tay ông đặt trên tập hồ sơ, ngón cái gõ nhẹ lên bìa giấy, nhịp đều, thói quen của người đang cân nhắc.
– Tôi biết cậu biết nhiều hơn cậu nói. Và tôi biết cái thứ đang giết người không phải thứ tôi bắt được. Nhưng cấp trên cần ai đó để báo cáo. Cậu là người duy nhất giải thích được.
Im lặng. Quạt trần quay chậm, tiếng ro ro đều đặn, bóng cánh quạt chạy qua mặt hai người. Khải nhìn Trần Vũ. Ông nhìn lại. Hai người đàn ông ngồi đối diện nhau trong phòng thẩm vấn, cả hai đều biết kẻ giết người không nằm trong căn phòng này, và cả hai đều biết điều đó không quan trọng.
– Anh đang giữ tôi vì anh không bắt được cái thứ thực sự giết họ.
Trần Vũ không phủ nhận. Tay ông dừng gõ.
– Tôi giữ cậu vì tôi có thể. Cái thứ kia thì không.
Bốn giờ bốn mươi bảy phút chiều. Đồng hồ: 07:12:48.
Laptop trên bàn thẩm vấn tự bật.
Không phải bật từ chế độ ngủ. Máy đã tắt hẳn (Trần Vũ tắt khi vào phòng, thói quen an ninh). Nhưng màn hình sáng lên, quạt quay, và giao diện "24H" hiện ra. Nền đen. Đồng hồ đỏ. Tên Khải.
Trần Vũ nhìn laptop. Nhìn Khải. Nhìn lại laptop.
Phòng chat chạy ở góc phải. Viewer: 24.891. Bình luận:
"Hắn bị bắt rồi" "Đồn công an kìa" "Chết trong đồn thì mới hay" "Trần Vũ kia sẽ không cứu được đâu"
Họ biết. Biết Khải ở đâu. Biết Trần Vũ ngồi đối diện. Biết đây là phòng thẩm vấn. Stream không có camera trong phòng này (Khải kiểm tra khi vào, camera an ninh ở góc trần nhưng dây đã rút). Nhưng stream biết.
Trần Vũ đóng laptop. Ấn nắp xuống, giữ chặt bằng hai tay. Stream tắt trên laptop nhưng camera an ninh ở góc trần, cái mà Trần Vũ nói đã rút dây, nhấp nháy. Đèn đỏ nhỏ sáng lên. Quay.
Ông đứng dậy, kéo ghế, trèo lên, với tay rút dây camera. Dây đã rút. Đầu nối trống, không cắm vào đâu. Nhưng đèn vẫn sáng. Camera vẫn quay.
Ông bẻ camera khỏi trần. Nhựa nứt, ốc vít rơi xuống sàn. Camera nằm trong tay ông, đèn đỏ vẫn nhấp nháy, và trên laptop (nắp đã đóng), tiếng nhiễu sóng rè qua loa, nhỏ nhưng rõ.
Trần Vũ nhìn camera trong tay. Rồi nhìn Khải.
– Đây là cái gì.
Không phải câu hỏi dành cho Khải. Dành cho chính ông, cho hai mươi năm trong ngành, cho mọi vụ án ông từng giải bằng bằng chứng vật lý và logic pháp lý. Camera không dây, không nguồn, không kết nối, vẫn quay. Nằm ngoài mọi thứ ông được đào tạo để hiểu.
Ông đặt camera xuống bàn. Ngồi lại ghế. Lấy điện thoại cá nhân từ ngăn kéo (đã tắt từ khi vào phòng). Điện thoại tự bật. Màn hình sáng: giao diện "24H", phòng chat, tên Khải. Ông nhìn điện thoại hai giây, rồi bẻ đôi. Nhựa nứt, pin lộ ra, màn hình vỡ. Im lặng.
Rồi đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy. Tiếng rè phát qua hệ thống điện, qua dây dẫn trong tường, qua ổ cắm. Stream chuyển sang phát âm thanh qua micro nào đó trong hệ thống điện tòa nhà. Không tắt được.
Trần Vũ ngồi yên. Nhìn đèn nhấp nháy. Nhìn camera vỡ trên bàn. Nhìn điện thoại bẻ đôi. Nhìn laptop đóng nắp vẫn rè tiếng nhiễu. Rồi nhìn Khải.
Giọng ông thấp hơn bình thường một nốt.
– Cậu biết cái này từ bao giờ.
– Tám đêm trước. Khi tab trình duyệt tự mở lúc hai giờ sáng.
– Và cậu không báo.
– Tôi báo. Anh nghe. Và anh cũng không làm được gì.
Im lặng. Quạt trần vẫn quay. Đèn nhấp nháy. Tiếng nhiễu rè đều qua tường. Hai người ngồi trong phòng thẩm vấn, bao quanh bởi thiết bị hỏng và tín hiệu không tắt được, và Trần Vũ, lần đầu tiên trong hai mươi năm, ngồi trước một vụ án mà ông không thể viết biên bản.
Vì hung thủ không có tên. Không có mặt. Không có địa chỉ. Không có gì để ghi vào ô "nghi can" ngoài một chữ: ADMIN. Và luật pháp không có điều khoản nào cho chữ đó.
Ông mở ngăn kéo bàn. Lấy ra sổ tay, bút bi, viết gì đó lên giấy. Chữ nhỏ, nhanh, nghiêng phải. Rồi xé tờ giấy, gấp đôi, đẩy qua bàn cho Khải.
Khải mở. Một số điện thoại và một dòng: "Đồng nghiệp cũ. An ninh mạng. Tin được."
Trần Vũ đứng dậy. Mở cửa phòng thẩm vấn.
– Đi đi. Tôi sẽ ghi là tạm tha điều tra. Nhưng Lâm Khải, nếu cậu sống sót, cậu quay lại đây và kể cho tôi mọi thứ.
Khải đứng dậy. Nhìn ông. Ông không nhìn lại, đứng cạnh cửa, tay giữ tay nắm, mắt nhìn xuống sàn. Đèn huỳnh quang nhấp nháy trên mặt ông, sáng tối, sáng tối.
– Anh biết tại sao anh thả tôi.
– Vì tôi không muốn cái chết xảy ra trong trụ sở của tôi.
Không phải lý do thật. Nhưng là lý do duy nhất ông có thể viết vào biên bản.
Khải bước ra cửa. Đi qua hành lang, qua phòng trực, qua sân trụ sở. An Di đợi bên ngoài cổng, ngồi trên xe máy trắng, mũ bảo hiểm trên tay.
Đồng hồ trên stream: 06:48:22.
Gần bảy giờ nữa.