Cứu Một Đứa Trẻ
Khải chạy xuống cầu thang.
Bê tông hẹp, tường vôi bong, mùi nước mắm loãng dần khi qua tầng hai. Trần Vũ theo sau, bước dài hơn nhưng chậm hơn vì cặp xách va vào lan can. Bà Hồng đứng ở cửa tầng ba, tay nắm khung sắt, miệng gọi tên con nhưng tiếng không xuống đến tầng trệt.
Khải dừng ở sảnh. Camera an ninh gắn trên trần, đèn đỏ nhấp nháy. Anh nhìn lên, rồi nhìn ra hẻm. Cửa sổ phòng vệ sinh tầng ba mở ra hẻm phía sau, cách mặt đất khoảng bảy mét. Ống thoát nước dọc tường, loại nhựa PVC cũ, đủ để một cậu bé gầy bám xuống.
Trần Vũ ra đến sảnh. Nhìn hẻm. Nhìn ống nước.
– Xuống được, ông nói. Không phải câu hỏi.
– Xuống được. Nhưng không chạy ra đường.
Khải nhìn quanh. Hẻm sau chung cư: tường bê tông hai bên cao bốn mét, một lối ra phía đường Lũy Bán Bích, một lối dẫn vào khu giặt đồ chung cư cũ. Nếu Hải Đăng chạy ra đường, camera an ninh tiệm tạp hóa sẽ quay được. Nếu chạy vào khu giặt đồ, ngõ cụt.
– Lên, Khải nói.
Trần Vũ nhìn anh.
– Cậu bé không chạy ra ngoài. Cậu trốn camera. Nơi ít camera nhất trong một chung cư cũ là sân thượng.
Ông gật. Hai người quay lại cầu thang, đi lên.
Tầng bốn. Tầng năm. Tầng sáu. Mỗi tầng, hành lang hẹp, ánh sáng từ cửa sổ cuối, tiếng tivi vọng qua cửa gỗ mỏng. Tầng bảy, cầu thang hẹp hơn, bậc cuối dẫn lên cửa sắt sân thượng. Cửa mở, chốt cài đã bị đẩy ra.
Khải bước ra sân thượng.
Nắng trưa đổ thẳng xuống mặt bê tông xám, không mái che. Bồn nước lớn ở góc đông, ống dẫn nước nối chằng chịt. Dây phơi giăng ngang, quần áo cư dân tầng bảy phơi từ sáng, vài chiếc áo đã khô cong. Lan can thấp, tường xây ngang ngực, rìa bê tông mòn.
Hải Đăng ngồi góc tây bắc, sau bồn nước, lưng tựa tường. Đầu gối co lên, tay ôm quanh ống chân, mặt cúi. Không nhìn xuống. Không nhìn ra. Nhìn vào khoảng trống giữa hai đầu gối.
Trần Vũ dừng ở cửa. Khải nhìn ông. Ông gật nhẹ, lùi lại nửa bước, đứng trong bóng cầu thang.
Khải bước ra nắng.
Anh không đi thẳng đến chỗ Hải Đăng. Đi chéo, qua dây phơi, dừng cạnh bồn nước, cách cậu bé khoảng hai mét. Ngồi xuống bê tông. Lưng tựa bồn nước. Mặt hướng ra phía đối diện, không nhìn cậu.
Im lặng.
Nắng nóng trên vai. Tiếng xe máy dưới đường Lũy Bán Bích, tiếng còi, tiếng nhạc từ quán nước tầng trệt, tiếng quạt trần trong căn hộ tầng bảy quay xè xè qua cửa sổ mở. Thành phố tiếp tục, bình thường, dưới bầu trời mà trên mọi màn hình đang hiện tên một đứa trẻ mười sáu tuổi.
Một phút. Hai phút. Ba phút.
Hải Đăng không nhúc nhích. Khải cũng không. Hai mươi phút đã trôi từ lúc cậu bé biến mất khỏi phòng vệ sinh: chạy xuống tầng trệt, kiểm tra hẻm, quay lại leo bảy tầng. Hai mươi phút thật. Ở tốc độ gấp bốn, đồng hồ đã ngốn hơn một giờ.
Điện thoại Khải rung trong túi. Anh lấy ra, nhìn: An Di. Nhấn nghe, giữ sát tai, không bật loa.
– Bình luận xác nhận cậu bé ở sân thượng, An Di nói. Giọng nhanh, kiểm soát. Ai đó quay từ tòa nhà đối diện, góc cao, thấy bóng người trên sân thượng tầng bảy. Video đăng bốn phút trước, ba nghìn lượt xem. Bình luận: "Nó ở đó", "Ai gần Lũy Bán Bích lên quay đi."
Im lặng nửa giây.
– Đồng hồ còn bao nhiêu, Khải hỏi, giọng thấp.
– Bốn mươi bảy phút. Nhưng không phải bốn mươi bảy phút thật, vì đồng hồ đang chạy gấp ba, có thể gấp bốn. Anh có khoảng mười lăm phút.
Khải cúp máy. Bỏ điện thoại vào túi.
Im lặng thêm ba mươi giây. Rồi anh nói, giọng bình thường, không quay đầu:
– Anh biết em không định nhảy.
Hải Đăng không trả lời. Nhưng vai cậu hơi chùng, đủ để nhận ra.
– Em trốn camera. Sân thượng không có camera. Nhưng tòa nhà đối diện có cửa sổ, và người ta quay bằng điện thoại từ đó. Bốn phút trước, video em ngồi đây đã lên mạng.
Im lặng. Hải Đăng ngẩng đầu, lần đầu tiên. Nhìn về phía tòa nhà đối diện. Sáu tầng, ban công chi chít cửa sổ, và ít nhất hai cửa sổ đang có bóng người đứng, tay giơ ngang mặt, hướng về phía sân thượng này.
Cậu quay mặt đi.
– Không có chỗ nào, cậu nói. Giọng khàn, thấp, kiểu khàn của người không nói gì suốt một giờ rồi đột ngột dùng thanh quản. Không có chỗ nào không có mắt.
Khải nhìn hai bóng người ở tòa đối diện. Rồi nhìn xuống tay mình. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi, vết chai từ chuột máy tính, móng tay cắt ngắn.
– Không, anh nói. Không có.
Im lặng kéo dài. Nắng dịch chuyển, bóng bồn nước ngắn lại. Tiếng xe dưới đường không thay đổi.
Khải nói:
– Em tôi tên Huyền Chi.
Hải Đăng không phản ứng. Nhưng cậu không quay mặt đi.
– Năm năm trước. Mười sáu tuổi. Cùng tuổi em bây giờ. Bị vu oan. Không phải video quay lén, mà bị đổ lỗi cho cái chết của bạn cùng lớp. Không ai tin cô ấy. Giáo viên không tin. Bạn bè không tin. Tôi...
Anh dừng. Không phải vì khó nói. Vì đã đến phần anh chưa bao giờ nói với ai.
– Tôi không tin đủ nhanh.
Gió lùa qua sân thượng, mang theo mùi khói từ quán nướng dưới hẻm. Dây phơi đung đưa, chiếc áo thun trắng vỗ nhẹ vào không khí.
– Cô ấy gửi tin nhắn cho tôi. Đêm cuối cùng. Bốn chữ: "Anh ơi, giúp em." Tôi đang làm việc. Thông báo hiện lên, tôi nhìn thấy, và tôi nghĩ... tôi nghĩ mai trả lời cũng được.
Im lặng.
– Cô ấy chết trước khi tôi mở tin nhắn. Bốn mươi chín phút. Tôi mở chậm bốn mươi chín phút.
Hải Đăng nhìn anh. Mắt cậu không còn tối theo cách sâu nữa, mà tối theo cách khác, cách của người nhận ra mình không phải người duy nhất ngồi trong bóng tối.
– Cô ấy cũng bị cái này hả, cậu hỏi. Giọng nhỏ.
– Không giống hệt. Nhưng cùng cơ chế. Có người bị vu oan. Có đám đông tin. Có hệ thống đếm ngược. Và có người đứng nhìn.
Khải quay nhìn cậu lần đầu, mắt gặp mắt.
– Tôi đứng nhìn lần đó. Hôm nay tôi ngồi đây vì tôi không chịu nổi thêm một lần nữa.
Im lặng. Dài. Tiếng quạt trần. Tiếng xe. Tiếng gió qua lan can bê tông thấp.
Hải Đăng rút tay khỏi đầu gối. Lấy từ túi quần ra một cái điện thoại, loại nắp gập, vỏ nhựa trầy, màn hình nhỏ bằng hai ngón tay. Mở nắp. Đưa cho Khải.
Trên màn hình, một tin nhắn từ số lạ. Không tên. Nhận lúc 10:47 sáng, khi Hải Đăng còn ngồi trong phòng khách.
"Nhảy đi. Sẽ hết đau."
Khải cầm điện thoại. Nhìn dòng chữ. Rồi nhìn cậu bé.
– Em có muốn nhảy không, anh hỏi. Giọng phẳng, không phán xét, không hoảng.
– Không. Cậu lắc đầu. Chậm, nhưng rõ ràng. Em không muốn chết. Em chỉ muốn... không bị nhìn nữa.
Khải tắt nguồn điện thoại. Mở nắp sau, rút SIM, bẻ đôi. Miếng nhựa nhỏ gãy giữa ngón cái và ngón trỏ, sắc cạnh, rơi xuống bê tông.
– Không ai nên nhận tin nhắn này, anh nói.
Điện thoại Khải rung lại. Anh không nhấc. Nhìn màn hình: An Di, ba cuộc gọi nhỡ trong năm phút.
Anh nhấc.
– Đồng hồ, An Di nói. Giọng lạ, kiểu lạ mà Khải chưa nghe ở cô: không phẳng, không nhanh, mà chậm, như người đang đọc lại một dòng chữ để chắc mình không đọc sai.
– Bao nhiêu.
– Không phải bao nhiêu. Nó dừng.
Im lặng.
– Đồng hồ dừng ở không giờ không phút không giây, cô nói. Không. Không phải không. Dừng ở một giây. 00:00:01. Treo đó. Không chạy. Không về không. Không tắt.
Khải nhìn Hải Đăng. Cậu bé ngồi yên, mắt nhìn miếng SIM gãy trên bê tông.
– Trên mọi thiết bị, An Di nói. Tất cả đều hiện 00:00:01. Một giây cuối. Treo. Bình luận tràn ngập: "Lỗi hả?", "Sao không chết?", "Kêu hoàn tiền cảm xúc."
Im lặng ba giây.
– Anh làm gì trên đó, cô hỏi.
– Ngồi, Khải nói.
Cô không hỏi thêm. Cúp máy.
Khải nhìn sân thượng. Nắng vẫn nóng. Gió vẫn lùa. Hai bóng người ở tòa đối diện đã tăng thành bốn, nhưng không quan trọng.
Đồng hồ dừng ở một giây. Không phải vì Khải làm được điều gì anh hùng. Không phải vì hệ thống lỗi theo cách đã lỗi với anh năm năm trước. Anh không biết tại sao. Có thể ADMIN muốn thử nghiệm. Có thể một giây cuối là phần thưởng cho cậu bé, hoặc là hình phạt, hoặc là thứ gì đó mà Khải chưa hiểu.
Nhưng Hải Đăng sống. Ít nhất bây giờ.
Trần Vũ bước ra từ cửa cầu thang. Nhìn Khải, nhìn cậu bé. Không nói gì. Đứng đó, tay trong túi quần, nắm chặt.
Khải đứng dậy. Đưa tay cho Hải Đăng.
– Đi xuống, anh nói. Mẹ em đang chờ.
Hải Đăng nhìn bàn tay. Rồi nhìn lên mặt Khải. Rồi cầm lấy. Bàn tay cậu nhỏ, xương, lạnh dù nắng trưa.
Ba người đi xuống cầu thang. Bà Hồng đứng ở cửa tầng ba, tay nắm khung sắt trắng đốt ngón, mắt đỏ, không nói được gì khi thấy con trai. Cậu bé đi vào vòng tay mẹ, không khóc, nhưng vai run.
Khải đứng ở hành lang, nhìn hai mẹ con. Rồi nhìn xuống điện thoại. Trên màn hình, giao diện 24H vẫn hiện: nền đen, chữ trắng, và con số đỏ.
00:00:01.
Một giây. Treo trên mọi màn hình trong thành phố. Không biến mất. Không giải thích. Như một lời hứa mà người hứa chưa quyết định giữ hay phá.
Và bên dưới, lượt xem vẫn hiện: 1.892.000.
Gần hai triệu đôi mắt, nhìn một giây không bao giờ hết.