Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 41: Tên An Di Xuất Hiện
Chương 41

Tên An Di Xuất Hiện

An Di biết trước khi màn hình sáng.

Cô ngồi trước laptop từ mười một giờ, lưng thẳng, tay đặt trên đùi, giống người chờ kết quả xét nghiệm mà đã biết đáp án. Phòng trọ Phú Nhuận tối, chỉ có ánh đèn đường lọt qua khe rèm, kẻ một vệt vàng nhạt ngang sàn gạch. Khải nằm trên sàn phía sau, lưng quay cô, hơi thở nông. Năm ngày qua anh gần như không ăn, không nói, không nhìn ai. Cô không ép. Cô biết sụp đổ trông như thế nào, vì ba năm trước cô cũng từng nằm ba ngày trong phòng tắm sau khi biết Phúc Thiện chết, nước lạnh xối lên người cho đến khi da tím bầm, và khi đứng dậy cô không khóc mà xóa video, đổi tên kênh, rồi sống tiếp.

Sống tiếp. Hai chữ đó nghe như thành tích, nhưng thực ra là phản xạ. Cô sống tiếp không phải vì dũng cảm, mà vì không biết làm gì khác.

Upvote hồ sơ cô trên diễn đàn: 9.847 lúc mười một giờ bốn mươi. 9.923 lúc mười một giờ năm mươi lăm. Cô tính: tốc độ trung bình bảy mươi sáu phiếu mỗi mười lăm phút, nghĩa là vượt mười nghìn vào khoảng mười hai giờ mười phút. Sớm hơn nếu có thêm bài đăng, muộn hơn nếu mọi người đi ngủ. Nhưng mọi người không ngủ, vì video Quang Lộc vẫn đang tăng lượt xem, và phẫn nộ là thứ giữ người ta thức khuya tốt hơn cà phê.

Mười một giờ năm mươi chín. Cô đóng tab diễn đàn.

Không phải vì sợ. Vì không cần nhìn nữa. Con số sẽ vượt ngưỡng, tên cô sẽ chuyển từ Phòng Chờ sang danh sách được chọn, và thuật toán sẽ quyết định phần còn lại. Cô đã đọc đủ hồ sơ để hiểu: từ lúc vượt ngưỡng đến lúc tên xuất hiện trên kênh 24H, trung bình hai mươi ba phút. Nhanh nhất: bảy phút. Chậm nhất: bốn mươi bảy phút. Phụ thuộc vào mức độ tương tác công chúng tại thời điểm chọn.

Mức độ tương tác của cô: cao nhất trong sáu tháng qua trên diễn đàn. Moderator đã chuẩn bị phòng đếm ngược.

Cô sẽ không phải chờ lâu.

Mười một giờ năm mươi chín phút ba mươi giây. Cô mở sổ tay, ghi một dòng: "Nếu tôi chết, cho mẹ biết tiền gửi tự động chuyển khoản mỗi tháng sẽ dừng."

Không phải di chúc. Chỉ là ghi chú thực tế. Mẹ cô sống ở Đà Lạt, bán hoa ở chợ, không dùng điện thoại thông minh, không biết con gái làm gì trên mạng. Cô gửi bốn triệu mỗi tháng, nói "lương công ty." Nếu tiền dừng, mẹ sẽ gọi, và không ai nghe.

Cô gấp sổ. Đặt bút cạnh. Nhìn đồng hồ máy tính: 23:59:47.

Không giờ.

Laptop không tắt. Cô không tắt, vì không có ý nghĩa gì. Nhưng màn hình tự chuyển.

Trình duyệt đang mở tab trắng bỗng đen lại. Không phải tắt, mà đen, kiểu đen có chiều sâu, giống nhìn vào phòng không đèn qua khe cửa. Tiếng nhiễu sóng rất nhỏ phát từ loa máy tính, không lớn hơn tiếng quạt trần, nhưng đủ để Khải trở mình trên sàn.

Đồng hồ trắng hiện ra. Phông chữ không chân, cỡ lớn, chính giữa màn hình.

Rồi tên cô.

AN DI , 24:00:00

Hai chữ. Tên cô không có họ trên kênh 24H, giống mọi nạn nhân trước, vì hệ thống hiểu rằng tên gọi quen thuộc hơn tên đầy đủ, và quen thuộc tạo kết nối, và kết nối giữ người xem ở lại.

An Di nhìn tên mình trên màn đen. Nghĩ: vậy là đến lượt.

Không phải câu nghĩ kịch tính. Phẳng. Giống đọc thông báo bưu phẩm đã đến. Cô biết từ lúc đọc hồ sơ mình trên diễn đàn, biết từ lúc Quang Lộc đăng video, biết từ lúc upvote vượt chín nghìn. Khoảnh khắc này không phải bất ngờ. Chỉ là xác nhận.

Đồng hồ bắt đầu đếm. 23:59:59. 23:59:58. Mỗi giây một nhịp, đều, không vội, giống máy đếm trong phòng xét nghiệm.

Phòng chat bùng nổ.

Dòng bình luận chạy từ phải sang trái, nhanh đến mức từng chữ chỉ là vệt trắng, không đọc được. Cô kéo tốc độ chat xuống, đọc chậm:

"Karma!"

"Cô xứng đáng!"

"Chết đi cho rồi!"

"Ai có link video cũ của An Di không?"

"3,1 triệu view lol, Quang Lộc thắng rồi"

"Poetic justice. Cô từng đẩy Phúc Thiện, giờ đến lượt cô."

Cô đọc. Từng dòng. Không phải vì muốn, mà vì ba năm làm nội dung đã huấn luyện mắt cô quét bình luận tự động, giống phản xạ gối, không kiểm soát được. Và mỗi dòng bình luận giống một ngón tay chỉ vào mặt cô, không phải vì nội dung, mà vì số lượng. Năm mươi nghìn người xem trong năm phút đầu. Năm mươi nghìn người thức lúc nửa đêm, bấm vào một kênh livestream, và gõ.

Năm mươi nghìn ngón tay.

Cô nhìn xuống bàn phím. Ba năm trước, ngón tay cô cũng gõ trên bàn phím giống thế này. Gõ tiêu đề video. Gõ mô tả. Gõ thẻ. Gõ bình luận ghim dưới video mình: "Xin chia sẻ cho nhiều người biết." Và người ta chia sẻ, và Phúc Thiện chết.

Bình luận mới trôi qua: "Chia sẻ stream cho nhiều người biết." Giống hệt. Cùng cấu trúc câu, cùng mục đích, chỉ khác đối tượng.

An Di nghĩ đến Phúc Thiện.

Không phải lần đầu. Cô nghĩ đến ông mỗi ngày từ khi đọc hồ sơ mình trên diễn đàn. Nhưng lần này khác. Lần này cô không nghĩ đến ông bằng tội lỗi, mà bằng hiểu biết. Phúc Thiện đã ngồi ở đâu đó, trong căn phòng nào đó, trước một màn hình, đọc những bình luận giống hệt thế này. Không phải "chết đi cho rồi" vì không ai nói thẳng vậy với ông, nhưng hai trăm bình luận dưới video cô đăng, mỗi bình luận một nhát, mỗi nhát nhỏ, và ông đọc hết, vì người ta luôn đọc hết khi bình luận nói về mình, dù biết không nên.

Ông đọc hết, rồi ông chết.

Và cô là người tạo ra mưa đó.

Khải ngồi dậy.

Không phải vì tiếng nhiễu, vì tiếng đó nhỏ. Mà vì ánh sáng thay đổi. Ánh đèn đường qua khe rèm bị phủ bởi ánh trắng lạnh từ laptop, chiếu lên trần, tạo một hình chữ nhật sáng đều, giống cửa sổ mở ra một phòng khác.

Anh nhìn màn hình. Nhìn tên cô. Nhìn cô.

An Di không quay lại. Cô biết anh đang nhìn, vì tiếng thở anh thay đổi, từ nông sang sâu, kiểu thở của người vừa tỉnh hẳn.

– Đừng hoảng, cô nói. Giọng phẳng, đều, giọng cô dùng khi dẫn chương trình trước camera, chỉ khác ở chỗ không cười. Tôi biết từ lúc đọc hồ sơ mình trên diễn đàn. Kịch bản, phiếu thuận, thời điểm tối ưu. Tất cả đã rõ từ tuần trước.

Khải đứng dậy. Bước đến bàn, nhìn màn hình. Đồng hồ: 23:52:41. Phòng chat: 52.000 người xem, tăng hai nghìn trong ba phút.

– Bao giờ, anh hỏi.

– Upvote vượt mười nghìn khoảng mười hai giờ mười phút. Tên tôi lên lúc không giờ. Nhanh hơn trung bình.

Anh nhìn cô. Mắt anh trũng hơn năm ngày trước, xương gò má nhô, nhưng mắt tỉnh, tỉnh hoàn toàn, kiểu tỉnh của người vừa bị kéo ra khỏi nước.

– Cách chết, anh nói. Không phải câu hỏi.

An Di gật.

– Phần đề xuất kịch bản trên hồ sơ tôi: "bị chính khán giả phán xét." Không phải tai nạn vật lý. Hệ thống sẽ dùng đám đông để dồn tôi vào đường cùng. Áp lực tinh thần cực đại trong hai mươi bốn giờ. Bình luận, video, tin nhắn, bài đăng, người quen, người lạ, tất cả hướng về một điểm.

Cô dừng.

– Giống cách tôi đã làm với Phúc Thiện. Chính xác giống.

Cô nói hai chữ "chính xác" không nhấn, không cay đắng. Chỉ nêu sự thật, giống đọc bản so sánh: cột trái là Phúc Thiện ba năm trước, cột phải là An Di bây giờ, mỗi dòng một mục, mỗi mục trùng khớp.

Im lặng. Quạt trần quay. Ngoài hẻm, một chiếc xe máy chạy qua, đèn pha quét ngang tường rồi tắt.

Khải kéo ghế ngồi xuống cạnh cô. Không nói gì. Anh nhìn phòng chat, và An Di biết anh đang đọc, không phải vì tò mò, mà vì anh cũng từng ngồi ở vị trí này, ba tuần trước, tên mình trên màn đen, đồng hồ đếm ngược, và bình luận đổ như mưa.

Bình luận mới: "Ai biết địa chỉ An Di? Phần thưởng 500K cho ai tìm ra."

Hai mươi ba phản hồi trong một phút.

An Di đóng phòng chat. Không phải vì sợ. Vì cô đã thấy đủ.

Cô đứng dậy, đi vào bếp, rót nước, uống. Tay cầm ly không run. Cô kiểm tra: không run. Tốt. Cô cần tay không run cho những gì sắp đến.

Phúc Thiện.

Cô nghĩ đến ông lần thứ ba trong mười phút, và lần này cô nghĩ đến ông bằng sự thành thật mà ba năm qua cô không có. Ba năm qua cô nghĩ đến ông bằng tội lỗi, bằng hối hận, bằng những câu "tôi biết tôi sai" mà cô nói trong đầu mỗi đêm rồi sáng hôm sau vẫn mở kênh mới, vẫn quay video mới, vẫn đếm lượt xem. Tội lỗi mà không thay đổi hành vi thì không phải tội lỗi, chỉ là thói quen.

Bây giờ cô hiểu. Không phải hiểu bằng logic, vì logic cô đã có từ lâu. Hiểu bằng cơ thể. Bằng cảm giác ngồi trước màn hình lúc nửa đêm, đọc tên mình trong bình luận của năm mươi nghìn người lạ, và biết rằng mỗi bình luận là một phiếu, mỗi phiếu đẩy cô gần hơn đến cái chết, và không ai trong năm mươi nghìn người đó nghĩ mình đang giết ai, vì họ chỉ đang gõ, chỉ đang lướt, chỉ đang thức khuya và tìm thứ gì đó để cảm, giống cô ba năm trước khi đăng video về Phúc Thiện.

Cậu ấy đã trải qua chính xác cảm giác này. Tên trên mọi màn hình. Bình luận đổ như mưa. Không ai chịu nghe. Và cô là người tạo ra mưa.

An Di đặt ly xuống bàn. Nhẹ, không tiếng.

Khải nhìn cô từ ghế.

– Tôi sẽ tìm cách, anh nói.

An Di quay lại. Mắt cô không ướt, không đỏ. Mắt của người đã khóc hết ba năm trước và không còn nước mắt cho lần này.

– Anh đã sống sót rồi. Anh biết cách.

Khải lắc đầu. Chậm, nặng, kiểu lắc đầu của người không phủ nhận mà đang cân nhắc.

– Cách tôi sống sót là đối diện em gái mình. Cách của chị phải đối diện Phúc Thiện.

Cô nhìn anh.

– Và Phúc Thiện đã chết.

Im lặng. Đồng hồ trên stream: 23:42:17. Bình luận đã vượt tốc độ cô có thể đọc, dù cô không mở phòng chat, vì con số người xem hiện góc phải màn hình: 61.400, và đang tăng.

Sáu mươi mốt nghìn bốn trăm người thức lúc nửa đêm để xem cô chờ chết. Cô tự hỏi bao nhiêu trong số đó từng xem video cô, từng thích video cô, từng bình luận "chị Di dũng cảm quá" dưới những video mà cô dùng bi kịch người khác làm nội dung. Và bao nhiêu trong số đó bây giờ đang gõ "xứng đáng" dưới tên cô.

Có lẽ là cùng những người. Có lẽ không. Trong hệ thống này, điều đó không quan trọng. Phiếu thuận không mang tên, và sự thờ ơ không phân biệt ai gõ.

Cô nhìn đồng hồ. Hai mươi ba giờ bốn mươi hai phút. Còn đủ thời gian để một người bình thường ngủ, thức dậy, đi làm, ăn trưa, về nhà, và nấu cơm tối. Đủ thời gian để sống một ngày bình thường, nếu người đó không phải cô.

Phúc Thiện có bảy ngày. Từ lúc video cô lên sóng đến lúc ông chết, bảy ngày. Bảy ngày đọc bình luận, bảy ngày nhìn điện thoại, bảy ngày không ai nghe ông nói "tôi không làm." Cô có hai mươi bốn giờ. Nhanh hơn, gọn hơn, tối ưu hơn. Hệ thống đã tiến hóa.

An Di ngồi xuống cạnh Khải. Hai người nhìn đồng hồ đếm ngược trên màn hình, ánh trắng lạnh hắt lên hai gương mặt trong phòng tối, và bên ngoài Sài Gòn vẫn thở, vẫn nóng, vẫn sáng, vì thành phố không biết có ai đang đếm giờ ở một phòng trọ trong hẻm Phú Nhuận.

Hoặc biết, và vẫn thở.

Ch.41/97
2.176 từ