Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 32: Xóa Khỏi Internet
Chương 32

Xóa Khỏi Internet

Khải bắt đầu lúc hai giờ chiều, ngồi trong quán net ở đường Ba Tháng Hai, quận 10. Quán nhỏ, hai dãy máy, quạt trần quay, mùi thuốc lá và mì gói. Anh chọn máy góc cuối, quay lưng vào tường, màn hình không ai nhìn thấy từ phía sau.

An Di ngồi cạnh, máy kế bên. Cô đã rời tầng hầm B3 lúc trưa, để lại cho Hạ Vy nước, bánh mì, và một chiếc đèn pin mới. Hạ Vy không hỏi cô đi đâu. Không cần hỏi.

– Tôi bắt đầu từ nền tảng lớn nhất, An Di nói. Cô mở trình duyệt, gõ nhanh. Mạng xã hội chính, trang tuyển dụng, diễn đàn kỹ thuật. Anh có bao nhiêu tài khoản.

– Ba nền tảng freelance. Hai mạng xã hội, ít dùng. Một diễn đàn cũ.

– Bắt đầu.

Giờ đầu: Khải xóa tài khoản freelance trên nền tảng thứ nhất. Quy trình chuẩn: vào cài đặt, chọn xóa tài khoản, nhập mật khẩu, xác nhận qua email, chờ ba mươi ngày. Anh không có ba mươi ngày. Anh gửi yêu cầu xóa khẩn cấp theo chính sách bảo mật dữ liệu, kèm lý do "bị quấy rối và đe dọa trực tuyến." Nền tảng xác nhận trong hai phút.

Tài khoản biến mất.

Khải chuyển sang nền tảng thứ hai. Cùng quy trình. Xóa. Nền tảng thứ ba. Xóa. Mạng xã hội cũ, ít dùng, ảnh đại diện là bức tường gạch, không ảnh cá nhân. Xóa. Diễn đàn kỹ thuật, tài khoản từ 2019, hai trăm bài đăng về phần mềm chỉnh sửa video. Xóa.

An Di xóa song song: bình luận cũ của Khải trên kênh cô, bài đăng nhắc tên anh, tag, trích dẫn. Cô làm nhanh, tay quen, giống đã xóa nội dung nhiều lần trong đời.

Ba giờ chiều. Sáu tài khoản đã xóa. Khải mở trang tìm kiếm, gõ "Lâm Khải."

Kết quả: 4.200 mục.

Nhiều hơn trước khi anh bắt đầu xóa. Không phải vì kết quả cũ chưa cập nhật. Mà vì có kết quả mới.

Trang thứ nhất: bài viết phân tích "Lâm Khải, Người thoát chết trên 24H" trên một trang tin tổng hợp. Bài viết đăng ba mươi phút trước, dùng ảnh cắt từ stream, thông tin cá nhân lấy từ tài khoản freelance mà Khải vừa xóa. Thông tin vẫn còn trong bộ nhớ tạm của các công cụ tìm kiếm, trong ảnh chụp màn hình người khác đã lưu, trong bài đăng diễn đàn khác đã trích dẫn.

Trang thứ hai: một trang cá nhân trên nền tảng tuyển dụng mà Khải vừa xóa. Vẫn còn đó. Không phải trang cũ chưa cập nhật. Trang mới. Cùng tên, cùng ảnh đại diện cũ, cùng mô tả "Editor video freelance, TP.HCM." Nhưng Khải không tạo nó.

Anh nhấp vào. Trang hiện đầy đủ: tên, tuổi, khu vực, danh sách kỹ năng, ba dự án cũ. Tất cả chính xác. Tất cả là thông tin anh từng đăng, đã xóa mười lăm phút trước.

– An Di.

Cô nhìn sang. Nhìn màn hình anh. Mắt cô dừng ba giây, rồi cô gõ nhanh trên máy mình, kiểm tra.

– Nền tảng thứ hai cũng vậy, cô nói. Giọng phẳng, giọng của người đang phân tích thay vì hoảng. Tài khoản anh đã xóa. Nhưng có tài khoản mới, cùng tên, cùng thông tin. Lập mười phút sau khi anh xóa.

Khải kiểm tra nền tảng thứ ba. Giống hệt. Tài khoản mới, tạo tự động, thông tin khôi phục nguyên vẹn. Anh xóa, hệ thống tái tạo. Anh xóa lần nữa, hệ thống tái tạo nhanh hơn. Giống đào cát trên bãi biển, mỗi lần xúc lên, sóng lại đổ đầy.

Bốn giờ chiều. Khải xóa lần thứ ba. Tài khoản giả xuất hiện lần thứ tư. Lần này khác.

Tài khoản mới không chỉ có thông tin cũ. Nó có thêm: địa chỉ nhà trọ cũ ở Bình Thạnh (nơi Khải không còn ở), số điện thoại cũ (đã đổi SIM), và một ảnh. Ảnh chụp Khải đi bộ trên vỉa hè đường Đinh Bộ Lĩnh, góc nhìn từ trên xuống, chéo phải, giống camera an ninh cột đèn. Ảnh có dấu thời gian: 25/10/2025, 14:32. Hôm qua. Lúc anh đi mua đồ cho Hạ Vy trước khi xuống tầng hầm.

An Di nhìn ảnh.

– Nó biết anh ở đâu hôm qua, cô nói. Không phải từ tài khoản. Từ camera đường phố.

Khải cuộn xuống. Tài khoản giả có thêm mục "Hoạt động gần đây": "Đã đến quận 5 lúc 21:00 ngày 25/10. Đã đến quận 8 lúc 08:30 ngày 26/10." Chính xác. Hệ thống theo dõi anh bằng camera, bằng nhận diện khuôn mặt mà survivor quận 8 nói cần đối chiếu với cơ sở dữ liệu, và cơ sở dữ liệu đó không cần anh tạo, vì hệ thống tự tạo.

Anh xóa tài khoản. Lần thứ năm.

Hai phút sau, tài khoản mới xuất hiện. Lần này có thêm ảnh Khải trên xe buýt sáng nay, góc quay từ camera trước điện thoại ai đó ngồi hàng ghế trước. Người đó không biết mình đang quay Khải. Camera trước của điện thoại, khi mở, quay về phía người ngồi đối diện hoặc phía sau. Hàng triệu camera trước mở mỗi giờ trên toàn thành phố. Mỗi cái là một mắt.

Năm giờ chiều. An Di đóng tất cả cửa sổ trình duyệt. Cô ngồi lại, hai tay đặt trên bàn, nhìn màn hình tắt.

– Hệ thống không chỉ theo dõi, cô nói. Nó tái tạo. Anh xóa dấu vết, nó dựng lại nhanh hơn. Anh xóa thông tin cũ, nó thêm thông tin mới mà anh chưa bao giờ đăng. Nó đang chứng minh: nó biết về anh nhiều hơn anh biết về chính mình.

Khải nhìn màn hình. Tay anh vẫn đặt trên bàn phím, các ngón cứng, giống vẫn đang gõ dù không gõ gì.

– Ông ấy ở quận 8 làm được vì bắt đầu sớm, anh nói. Hai năm trước, hệ thống chưa mạnh. Bây giờ nó đã tiến hóa. Nó không chỉ dùng camera an ninh. Nó dùng camera điện thoại. Hàng triệu chiếc. Mỗi chiếc là một mắt mà chủ nhân không biết mình đang cho mượn.

An Di gật. Cô mở lại trình duyệt, vào trang tìm kiếm, gõ tên Khải.

– Có cái này, cô nói.

Khải nhìn. Một trong các tài khoản giả, tên "Lâm Khải," đã bắt đầu phát sóng trực tiếp. Nền tảng phát sóng nhỏ, không phải kênh lớn, vài trăm người xem. Khải nhấp vào.

Hình ảnh: góc camera an ninh, quay từ trên xuống, hành lang quán net. Hai người ngồi cuối dãy, quay lưng. Một nam, một nữ. Anh nhận ra lưng mình.

Stream đang phát cảnh anh và An Di ngồi trong quán net này. Ngay lúc này. Góc quay từ camera an ninh của quán, loại camera bán cầu gắn trần, mà chủ quán lắp để chống trộm và quên rằng nó kết nối wifi.

An Di nhìn lên trần. Camera bán cầu, nhựa trắng, đèn đỏ nhỏ nhấp nháy. Cô nhìn lại màn hình. Trên stream, hai người trong hình cũng đang ngửa lên nhìn camera. Độ trễ khoảng hai giây.

Số người xem: 347. Đang tăng.

– Đi, An Di nói.

Cô đứng dậy, rút tiền mặt, để trên bàn. Khải đứng theo. Hai người bước ra cửa quán net, vào nắng chiều đường Ba Tháng Hai, và trên stream đang phát trên màn hình quán net mà không ai tắt, hai bóng người đi qua cửa kính rồi biến mất khỏi khung hình.

Sáu giờ chiều. Phòng trọ An Di thuê ở quận 1, tầng ba, cầu thang ngoài, không thang máy. Phòng nhỏ, giường, bàn, quạt, cửa sổ nhìn ra hẻm. An Di thuê bằng tên giả, trả tiền mặt, chủ trọ không hỏi.

Khải ngồi trên sàn, lưng dựa tường, mắt nhắm. Anh nghĩ đến người đàn ông quận 8, ngồi trong sáu mét vuông, không tên, không mặt, không vân tay, sống bằng cách trở thành không ai. Và anh nghĩ đến mình: tên tràn ngập mạng, khuôn mặt trong hàng triệu bài đăng, mỗi lần cố xóa thì hệ thống tái tạo nhanh hơn, giống cắt đầu rắn mà đầu mọc lại gấp đôi.

An Di mở laptop trên bàn. Kiểm tra tài khoản giả lần nữa.

– Stream đã tắt, cô nói. Nhưng có bài đăng mới.

Khải mở mắt.

An Di đọc, giọng phẳng:

– Tài khoản "Lâm Khải" vừa đăng trạng thái: "Mình sẽ quay lại 24H tối nay. Ai muốn xem?"

Im lặng. Quạt trần quay.

– Đăng lúc nào, Khải hỏi.

– Mười hai phút trước.

Khải đứng dậy, đến bên An Di, nhìn màn hình. Bài đăng có hình ảnh: ảnh cũ của anh, cắt từ video thời freelance, khuôn mặt rõ, mắt nhìn thẳng ống kính. Bên dưới: hai nghìn lượt thích. Tám trăm bình luận. Trong mười hai phút.

Bình luận đầu tiên, ba trăm lượt thích: "Lần này chết thật chứ? Lần trước hụt rồi."

Bình luận thứ hai: "Tag gia đình nạn nhân cũ đi, cho họ biết thằng này còn sống."

Bình luận thứ ba, từ tài khoản có ảnh đại diện gia đình, giọng run qua chữ: "Con trai tôi chết trên 24H tháng 8. Tại sao anh được sống?"

Khải nhìn dòng bình luận đó. Đọc lại. Đọc lần nữa. Rồi anh tắt màn hình.

An Di nhìn anh.

– Hệ thống đang dùng anh làm nội dung, cô nói. Tài khoản giả đăng bài, thu hút sự chú ý, sự chú ý tạo dữ liệu, dữ liệu nuôi hệ thống. Vòng lặp. Anh cố xóa mình khỏi mạng, nó biến anh thành nội dung mới. Càng xóa, càng hiện. Càng hiện, nó càng mạnh.

Khải không đáp. Anh nhìn ra cửa sổ. Hẻm nhỏ, đèn vàng, xe máy, người qua lại, và ở đâu đó trong thành phố chín triệu người, một tài khoản mang tên anh đang mời ba mươi mốt nghìn người quay lại xem anh chết.

Ch.32/97
1.643 từ