Hạ Vy
Hạ Vy quay lại lúc một giờ chiều.
Khải mở cửa khi nghe tiếng gõ quen, ba nhịp, nhẹ, nhanh. Cô đứng ngoài hành lang, cùng khẩu trang, cùng mũ vải, mang theo một túi nhựa đen.
Cô vào nhà, kéo rèm, tắt đèn, rút phích bộ phát mạng. Cùng trình tự buổi sáng. Rồi ngồi xuống sàn, đối diện Khải.
— Tôi chưa nói hết. Sáng nay tôi nói ít quá. Vì lâu rồi không nói chuyện với ai.
Cô lấy ra một cuốn sổ nhỏ bìa cứng và một tấm ảnh chụp bằng máy phim, viền trắng, hơi ố.
— Tôi thoát mười bốn tháng trước. Anh muốn biết vì sao.
Hạ Vy kể. Không phải kể có đầu có cuối. Giọng phẳng, giọng của người đã lặp lại câu chuyện trong đầu hàng nghìn lần đến mức nó trở thành chuỗi dữ kiện.
Hai mươi bốn tuổi, graphic designer, sống một mình ở Tân Bình. Tám tháng trước khi tên cô xuất hiện trên "24H," cô đứng trên cầu Sài Gòn lúc bốn giờ sáng, thấy một người đàn ông leo qua lan can. Cô rút điện thoại, quay. Sáu giây. Rồi gọi cứu hộ.
Cô đăng lên mạng xã hội. Bài đăng được chia sẻ hai nghìn lần. Có người cảm ơn. Có người chửi cô vì quay thay vì can ngăn. Video bị tải về, đăng lại, cắt ghép, thêm nhạc buồn, thêm hashtag.
— Tám tháng sau, tên tôi lên stream. Bình luận đầu tiên: "Con ranh này quay clip người nhảy cầu rồi đăng kiếm like. Xứng đáng."
Phòng chat đào video cũ, chia sẻ, bình luận cách cô nên chết. Một nghìn bình luận trong mười phút.
Hạ Vy lật cuốn sổ, đưa Khải xem. Bảng kẻ tay, danh sách bảy người: sáu survivor cô đã tìm được.
— Khi hai Người Xem Ngược đi ngang nhau trên đường, cả hai đều nhìn cùng bảng quảng cáo, cùng dừng, cùng chớp mắt. Người thường đi qua không nhìn. Đó là cách nhận ra nhau.
Số sáu: một thanh niên hai mươi ba tuổi, Bình Thạnh. Tự sát bốn tháng sau khi thoát. Không chịu nổi mỗi sáng thức dậy thấy tên người chết mà không nói với ai.
Số bảy: một phụ nữ ba mươi tuổi, quận 4. Biến mất hoàn toàn. Không tự sát, không tai nạn, không dấu vết. Cô nghĩ hệ thống xóa cô ấy.
— Bảy người. Còn ba. Giờ thêm anh. Bốn.
Hạ Vy kéo ống tay áo để lộ cổ tay. Ba vết sẹo song song, trắng, cũ. Không phải tự gây. Vết cắt từ mảnh kính cửa sổ tự vỡ lúc ba giờ sáng, ba tháng sau khi cô thoát.
— Mỗi survivor đều bị gọi lại. Không bằng stream. Bằng những thứ nhỏ hơn. Cửa sổ vỡ. Gas rò. Cầu thang trơn. Xe mất phanh. Không có đồng hồ đếm ngược, không có phòng chat, không có khán giả. Chỉ tai nạn liên tiếp. Cho đến khi một cái trúng.
Cô đứng dậy. — Cuốn sổ giữ lấy. Và tấm ảnh, nếu anh cần bằng chứng rằng mình không điên.
Cô biến mất. Khải nhặt cuốn sổ lên. Trang đầu tiên ghi: "Luật 1: Không tên thật trên bất kỳ nền tảng nào. Luật 2: Không ra ngoài vào khung giờ 0:00-1:00. Luật 3: Không cố cứu nạn nhân. Luật 4: Không phá thiết bị hệ thống. Luật 5: Biến mất."