Vòng Tròn Tai Nạn
Khải vào lại nhà bằng cách gõ cửa chính và chờ.
Anh gõ ba tiếng, giống hệt nhịp mà tường căn hộ 504 gõ đêm qua. Rồi đứng chờ trước cửa nhà mình, tay cầm dao bếp, lưng tựa vào tường hành lang. Không có ai bên trong. Anh biết điều đó. Nhưng chốt xích gài từ bên trong, và anh cần thứ gì đó mở nó.
Bốn phút sau, chốt xích tự mở. Anh nghe tiếng kim loại trượt, nhẹ, đều, như ai đó kéo bằng ngón tay. Cửa hé ra một phân. Anh đẩy, bước vào. Căn hộ trống. Laptop sáng. Phòng chat chạy. Đồng hồ: 19:33:41.
Anh không phân tích. Không ghi vào bảng tính. Anh chỉ đóng cửa, khóa, và ngồi xuống sàn nhà phòng khách, lưng tựa vào tường, mắt nhìn lên trần. Cơ thể mệt đến mức xương ê ẩm, mắt cay, nhưng não vẫn chạy. Não luôn chạy. Đó là vấn đề.
Chín giờ sáng. Đồng hồ: 15:00:00. Mười lăm giờ còn lại.
Khải quyết định rời căn hộ.
Không phải vì muốn ra ngoài. Vì ở lại nguy hiểm hơn. Căn hộ bên cạnh trống nhưng không yên tĩnh. Thiết bị trong nhà bị kiểm soát. Hạ tầng trong tường truyền tín hiệu. Stream phát cảnh phòng anh dù không có camera. Và cửa tự khóa, tự mở, theo ý muốn của thứ gì đó không phải anh.
Anh mở cửa chính, bước ra hành lang.
Bóng đèn huỳnh quang ngay trên đầu nổ. Không phải tắt. Nổ. Thủy tinh rơi, mảnh nhỏ bay sát mặt, một mảnh cắt vào cổ tay trái, vết xước nông, máu rỉ ra bằng hạt gạo. Khải không giật mình (giật mình cần năng lượng mà anh không còn), chỉ lùi một bước, nhìn lên trần. Đui đèn trống, dây tóc cháy đen, mùi nhựa khét.
Anh lấy điện thoại Hoàng Minh, mở phòng chat. Bình luận mới nhất:
"Suýt rồi hahaha" "Thủy tinh kìa" "Chắc đèn cũ, nhà cũ mà"
Họ nhìn thấy. Hai mươi hai nghìn người nhìn thấy bóng đèn nổ trên đầu anh, qua stream không có camera, và bình luận trong hai giây.
Anh bước xuống cầu thang bộ (không dám dùng thang máy). Tầng năm xuống tầng bốn: bậc thang ướt. Không phải ướt vì lau sàn, vì ban quản lý chung cư này không lau cầu thang từ khi Khải dọn vào. Ướt vì nước. Nước rỉ từ đường ống chạy dọc tường cầu thang, đọng trên bậc gạch men cũ, trơn. Anh bám tay vịn, bước chậm. Chân trượt ở bậc thứ ba, gối va vào cạnh bậc, đau nhói. Anh bám chặt tay vịn, giữ thăng bằng.
Phòng chat:
"Trượt rồi kìa" "Kiểu ngã cầu thang" "Tầng 5 xuống tầng 1, ngã cổ gãy"
Tầng bốn xuống tầng ba: cửa thoát hiểm khóa. Không phải khóa cũ, khóa mới, ổ khóa bóng loáng, vừa lắp. Biển báo dán trên cửa: "TẠM KHÓA DO SỬA CHỮA." Chữ in, giấy A4, mới dán, keo còn ướt.
Khải nhìn biển báo. Rồi nhìn ổ khóa. Không có đội sửa chữa nào. Sáu giờ sáng, không ai trong ban quản lý chung cư thức dậy lắp ổ khóa mới trên cửa thoát hiểm tầng ba.
Anh quay lại tầng năm.
Mười giờ sáng. Đồng hồ: 14:00:00.
Điện thoại Hoàng Minh rung. Số của An Di (số viết sau lưng hộp thẻ nhớ). Khải nhìn màn hình hai giây rồi nghe.
– Tôi nhìn stream.
Giọng An Di qua điện thoại khác với giọng ngoài cửa: nhanh hơn, gấp hơn, ít khoảng cách hơn.
– Mỗi lần anh hành động, bình luận thay đổi, rồi tai nạn thay đổi theo.
Khải im. Nghe.
– Anh đi cầu thang, họ bình luận "trượt chân", cầu thang ướt. Anh không đi, họ bình luận thứ khác. Hệ thống phản ứng theo bình luận. Không phải theo kịch bản cố định mà theo thời gian thực. Bình luận là đầu vào, tai nạn là đầu ra.
Khải nhìn ra cửa sổ. Nắng Sài Gòn tháng mười chiếu vào phòng, ấm, vàng, bình thường đến mức phi lý khi so với những gì đang xảy ra bên trong bốn bức tường.
– Cô xem từ đâu.
– Laptop. Ở nhà. Tôi ghi lại mọi thứ.
– Cô ghi lại để làm nội dung.
Im lặng ba giây. Rồi An Di nói, giọng không thay đổi:
– Cũng đúng. Nhưng bây giờ tôi ghi lại để cứu anh. Hai thứ không loại trừ nhau.
Khải không trả lời. Cô nói tiếp:
– Tôi phân tích bình luận ba giờ qua. Có quy luật. Gợi ý nào được nhiều lượt thả tim nhất sẽ trở thành tai nạn tiếp theo. Bóng đèn nổ: bình luận "điện giật" dẫn đầu từ đêm qua, bốn trăm lượt. Cầu thang ướt: "ngã cầu thang" lên thứ hai sau khi anh bước ra cửa, hai trăm năm mươi lượt. Hệ thống không chọn ngẫu nhiên. Nó chọn theo đám đông.
– Luật số ba.
– Đúng. Nhưng lần này nhanh hơn. Bốn nạn nhân trước, bình luận mất vài giờ để tích lũy đủ. Với anh, mỗi gợi ý mới mất chưa đầy mười phút. Viewer hai mươi hai nghìn, gấp đôi trước. Tốc độ tỉ lệ thuận với số người xem.
Khải ngồi giữa phòng khách, trên sàn, lưng tựa tường, điện thoại áp tai. Anh không di chuyển. Không di chuyển nghĩa là không tạo đầu vào mới cho bình luận, nghĩa là hệ thống không có gợi ý mới để biến thành tai nạn. Đó là logic.
Nhưng ở yên cũng có giá.
Mùi gas.
Nhẹ lúc đầu, thoảng qua mũi như mùi trứng thối loãng, kiểu mùi mà người ta ngửi một lần rồi nghĩ mình tưởng tượng. Khải hít sâu. Mùi rõ hơn. Đến từ bếp, từ đường ống gas chạy trong tường, đường ống cũ, thép mạ kẽm, nối với bếp gas bốn miệng mà anh không dùng từ khi chuyển sang nấu bằng nồi điện.
Anh đứng dậy, bước vào bếp. Bốn núm bếp gas đều ở vị trí tắt. Nhưng mùi gas rõ, rõ hơn mỗi giây, và Khải nghe tiếng xì nhỏ từ đâu đó trong tường, ở vị trí ống gas đi qua.
– An Di.
– Tôi nghe.
– Gas đang rò rỉ trong căn hộ tôi.
Im lặng một giây. Rồi:
– Anh phải ra khỏi đó.
Khải nhìn ra cửa. Hành lang, bóng đèn nổ, cầu thang ướt, cửa thoát hiểm khóa. Ra ngoài nghĩa là đi vào vùng bình luận đang chờ: "ngã cầu thang," "xe tông," "nhảy lầu." Ở trong nghĩa là hít gas cho đến khi nồng độ đủ cao để một tia lửa tĩnh điện từ quần áo cũng đủ.
– Anh nghe tôi. Gas rò rỉ không phải ngẫu nhiên. Nó là bước tiếp theo: ép anh ra khỏi nhà. Bốn nạn nhân trước đều chết ở ngoài. Ở trong nhà không an toàn, nhưng ra ngoài mới là nơi hệ thống muốn anh đến.
Khải biết. Anh đã phân tích đủ để biết. Vấn đề không phải hiểu mà là chọn: gas hay đường phố.
Anh mở cửa sổ phòng khách. Gió lùa vào, pha loãng mùi gas nhưng không hết. Tiếng xì vẫn đều, ống trong tường vẫn rò. Anh cần rời đi, nhưng không phải qua cửa chính, không phải qua cầu thang.
– Tôi sẽ đến đón anh. Ở đâu.
– Không. Đừng đến chung cư.
– Tại sao.
– Vì stream đang phát. Hai mươi hai nghìn người sẽ thấy cô. Và nếu họ biết cô giúp tôi, tên cô sẽ lên tiếp.
Im lặng. An Di biết anh đúng. ADMIN đã cảnh báo: "Nếu cứu hắn, cô sẽ thay hắn."
– Tôi đợi anh ở ngã tư Đinh Bộ Lĩnh, Bạch Đằng. Xe máy trắng, không biển số.
Cô cúp máy. Khải nhìn điện thoại, nhìn ra cửa sổ. Ban công tầng năm. Bên dưới là sân chung cư, bên cạnh là hẻm. Anh có thể xuống bằng ống thoát nước ngoài tường (ống nhựa PVC, đường kính lớn, đủ chịu sáu mươi kí). Hoặc có thể không, và ống sẽ gãy ở tầng ba, và hai mươi hai nghìn người sẽ xem anh rơi xuống bê tông.
Mùi gas nặng hơn.
Anh nhét điện thoại Hoàng Minh vào túi quần. Thẻ nhớ An Di vào túi áo. Dao bếp buộc vào thắt lưng bằng dây rút. Rồi anh trèo qua lan can ban công, bám vào ống thoát nước, và bắt đầu tụt xuống.
Đồng hồ trên stream (anh không nhìn thấy nhưng anh biết): khoảng 13:20:00.
Hơn mười ba giờ nữa. Và dưới chân anh, thành phố đang chờ.