Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 90: Người Dẫn Chương Trình Cuối
Chương 90

Người Dẫn Chương Trình Cuối

Hai mươi hai giờ, ngày hai tháng một. Đồng hồ còn hai giờ.

An Di ngồi trước camera. Không ring light, không backdrop, không micro chuyên dụng. Một chiếc bàn gỗ, một chiếc ghế nhựa, một đèn bàn có chao vải chiếu ánh vàng lên nửa mặt cô. Nửa còn lại chìm trong bóng. Phía sau là tường trắng, không trang trí, không biểu tượng. Đây là phòng khách căn hộ an toàn, dọn sạch đồ đạc, chỉ còn bàn và ghế.

Thiết bị đơn giản nhất kể từ khi An Di bắt đầu làm nội dung: một chiếc điện thoại cũ gắn trên giá ba chân tự chế bằng kẹp và thanh nhôm. Quang Lộc cấu hình phát sóng qua ba nền tảng đồng thời, dùng đường truyền có dây để tránh nhiễu. Hắn ngồi ở phòng bên, theo dõi tín hiệu.

Khải đứng phía sau camera, lưng tựa tường, tay khoanh. Anh không ngồi. Không nói. Chỉ đứng đó, ở nơi An Di nhìn thấy nếu cô ngẩng lên qua ống kính.

An Di mở cuốn sổ. Đặt lên bàn. Ba trăm mười bảy cái tên, chữ viết tay bút bi xanh, mỗi tên một dòng.

Cô hít một hơi. Không sâu, không kịch tính. Chỉ đủ.

Bật sóng.

Hai giây đầu tiên, màn hình đen. Rồi khuôn mặt An Di hiện ra, chiếu bởi đèn bàn, nền tường trắng. Không hiệu ứng. Không nhạc mở đầu. Không lời chào.

Cô nhìn thẳng vào camera.

Không nói về 24H. Không nói về ADMIN. Không nói về bản thân. Không giải thích tại sao cô ngồi đây. Cô mở sổ, lật đến trang đầu tiên, và bắt đầu đọc.

– Nguyễn Hoàng Minh. Ba mươi bốn tuổi. Kỹ sư phần mềm. Thích đạp xe cuối tuần, thường đi tuyến Thủ Đức ra Cần Giờ.

Giọng cô đều. Không run, không nghẹn, không cố tạo cảm xúc. Giọng của người đọc sự thật, không phải kể chuyện.

– Trương Bảo Ngọc. Bốn mươi mốt tuổi. Kế toán. Không uống rượu. Nuôi mèo tên Mận.

Lượt xem: ba nghìn hai trăm. Sau một phút: mười hai nghìn. Sau ba phút: bốn mươi bảy nghìn.

An Di không nhìn số. Cô nhìn sổ.

– Phạm Đức Huy. Bốn mươi tuổi. Quản lý kho. Nuôi chó tên Bông. Hay gọi điện cho mẹ mỗi tối chủ nhật.

– Lê Thị Hồng. Năm mươi mốt tuổi. Y tá. Làm ca đêm ba mươi năm. Con gái vừa tốt nghiệp đại học.

Từng tên. Từng người. Mỗi dòng một đời. Một chi tiết nhỏ, thứ mà An Di và Khải tổng hợp suốt hai tháng từ mạng xã hội, từ tin tức, từ người thân nạn nhân liên hệ sau buổi phát sóng lần trước. Không phải thông tin bí mật. Chỉ là những thứ mà bất kỳ ai cũng biết nếu họ nhìn nạn nhân như người, thay vì nhìn như con số.

Lượt xem: một trăm ba mươi nghìn. Hai trăm. Bốn trăm. Phòng chat mở, bình luận bắt đầu chạy, nhưng chậm. Chậm hơn bình thường.

– Vũ Trọng Nghĩa. Bốn mươi hai tuổi. Quản lý kho. Vợ mang thai tháng thứ bảy khi anh chết.

An Di lật trang. Giấy sột soạt trong phòng yên tĩnh.

– Nguyễn Thị Bích Ngọc. Bốn mươi ba tuổi. Thủ Đức. Bán bánh mì sáng ở ngã tư Thủ Đức, quán không tên, khách gọi "bánh mì cô Ngọc".

Lượt xem vượt năm trăm nghìn. Rồi tám trăm. Rồi một triệu.

Phòng chat chậm dần. Không phải vì ít người. Vì người ta không biết viết gì. Bình luận đùa cợt vẫn có, nhưng thưa. Biểu tượng cảm xúc vẫn có, nhưng ít. Phần lớn phòng chat là khoảng trống giữa các dòng chữ, kiểu im lặng của người đang nghe thay vì người đang chờ đến lượt nói.

An Di đọc tiếp. Không dừng. Không uống nước. Không nhìn lên.

– Trần Minh Đạt. Hai mươi sáu tuổi. Lập trình viên. Hay ngủ gật trên xe buýt tuyến 19.

– Lê Quốc Bảo. Năm mươi lăm tuổi. Thợ điện. Tay trái có vết bỏng từ hồi hai mươi tuổi, không bao giờ giấu.

– Nguyễn Hải Đăng. Mười sáu tuổi. Học sinh. Dùng điện thoại nắp gập. Thích đọc truyện tranh ở thư viện trường.

Ở dòng này, giọng An Di chậm lại nửa nhịp. Không đủ để ai nhận ra, nhưng Khải nhận ra. Anh đứng sau camera, mắt nhìn cô, và anh thấy ngón tay cô siết chặt mép sổ rồi thả ra.

Hải Đăng còn sống. Cậu bé mười sáu tuổi ở bệnh viện Tân Phú, từ chối ăn, co vào góc khi bật đèn. Sống, nhưng đồng hồ của cậu vẫn treo ở 00:00:01, không bao giờ biến mất.

An Di đọc tiếp.

– Nguyễn Văn Thịnh. Ba mươi tám tuổi. Lái xe công nghệ. Chạy Grab để nuôi hai con, đứa lớn lớp năm, đứa nhỏ lớp hai. Vợ bán tạp hóa ở Tân Bình.

Lượt xem: một triệu bảy trăm nghìn. Hai triệu. Hai triệu rưỡi.

Phòng chat gần như ngừng. Không phải tắt. Không phải lỗi. Người ta vẫn ở đó, vẫn xem, nhưng không gõ. Hai triệu rưỡi người ngồi im nhìn một cô gái đọc tên người chết, và không ai biết phải nói gì.

An Di lật trang. Trang thứ mười. Trang thứ mười lăm. Trang thứ hai mươi.

Dòng thứ mười bảy, trang hai:

– Lâm Huyền Chi. Mười sáu tuổi. Học sinh. Hay gọi anh bằng "a" kéo dài.

Cô dừng nửa giây sau dòng này. Rồi đọc tiếp. Không giải thích. Không nhắc Khải. Không nhắc mối liên hệ. Chỉ tên, tuổi, và một chi tiết nhỏ. Bằng nhau. Mỗi cái chết bằng nhau.

Khải đứng sau camera. Mắt anh không thay đổi. Tay anh nắm lại, rồi buông. Anh không nói.

An Di đọc hết danh sách. Ba trăm mười bảy cái tên, mất bốn mươi ba phút.

Cô đóng sổ. Đặt xuống bàn. Ngẩng lên nhìn camera lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu.

Lượt xem: ba triệu hai trăm nghìn. Cao nhất từ trước đến giờ cho một buổi phát sóng do cá nhân thực hiện. Phòng chat: không một bình luận nào trong bốn phút cuối.

An Di nhìn vào ống kính. Ánh đèn bàn chiếu lên mắt cô, và Khải nhận ra cô mệt. Không phải mệt thể xác. Mệt kiểu người vừa mang ba trăm mười bảy cái tên qua vai rồi đặt xuống.

Cô nói. Giọng không lớn hơn giọng đọc tên.

– Tôi từng biến một người thành nội dung. Người đó chết. Tôi không nói tên người đó vì tôi không xứng. Nhưng tôi nhớ.

Im lặng. Ba triệu hai trăm nghìn người im.

– Các bạn đang xem tôi. Đó là lựa chọn. Nhưng hãy nhớ: mỗi lượt xem là một phiếu bầu. Bạn đang bầu cho điều gì.

Không phải câu hỏi. Không có dấu chấm hỏi. Một câu trần thuật, kiểu Khải hay dùng, kiểu nói thẳng vào mặt thay vì hỏi vòng vo. An Di đã học được điều đó từ anh, dù cả hai không bao giờ nhận ra.

Cô không nói thêm. Không chào. Không tắt camera. Cô chỉ ngồi đó, nhìn vào ống kính, và đợi.

Phòng chat vẫn im. Ba triệu hai trăm nghìn người ngồi im nhìn một cô gái ngồi im nhìn lại họ. Không đồng hồ đếm ngược, không cái chết, không bình luận gợi ý. Chỉ im lặng, loại im lặng mà ba tháng qua chưa từng xảy ra ở bất kỳ buổi phát sóng nào liên quan đến 24H.

Quang Lộc ở phòng bên, nhìn số liệu trên màn hình giám sát. Hắn thấy: phòng chat 24H, cái chính, cũng chậm lại. Người ta rời đó sang xem An Di, và khi quay lại, họ không gõ. Lượt bình luận trên 24H giảm bốn mươi phần trăm trong ba mươi phút. Tốc độ bình luận từ sáu dòng mỗi giây xuống hai. Rồi một. Rồi không đều.

Hắn gõ lên bộ đàm: "Phòng chat 24H đang chết lâm sàng."

Khải nghe nhưng không phản ứng. Anh nhìn An Di. Cô vẫn ngồi trước camera, mắt nhìn thẳng. Đèn bàn chiếu lên mặt cô, một nửa sáng một nửa tối, và anh nghĩ: cô đang làm thứ mà cả đội không làm được trong ba tháng. Không phải tắt hệ thống. Không phải phá máy chủ. Không phải cắt lượt xem. Mà biến lượt xem thành gánh nặng. Biến mỗi giây xem thành một giây người xem phải đối diện với chính mình.

Đồng hồ: hai mươi ba giờ bốn mươi bảy.

Mười ba phút nữa. Đồng hồ đếm ngược của An Di sẽ hết. Và lần này, không ai biết điều gì sẽ xảy ra.

An Di vẫn ngồi. Vẫn nhìn camera. Ba triệu hai trăm nghìn người vẫn im.

Và lần đầu tiên kể từ khi kênh 24H ra đời, không ai cười.

Ch.90/97
1.506 từ