Phòng Chờ Tử Vong
Khải dành cả ngày 28 và sáng 29/10 đọc diễn đàn. Không liên tục, vì mỗi lần đọc quá hai tiếng, tay anh bắt đầu run và anh phải đóng laptop, đi xuống hẻm, đứng giữa tiếng xe máy và mùi hủ tiếu, chờ cho nhịp thở trở lại bình thường.
An Di không run. Cô đọc lâu hơn, ghi chú nhiều hơn, chụp ảnh màn hình có hệ thống. Nhưng đến tối 29/10, Khải nhận ra cô cũng có giới hạn, vì cô bắt đầu dọn phòng giữa chừng, xếp lại áo quần đã gấp gọn, lau bàn đã sạch, chỉnh rèm đã kéo thẳng. Phản xạ của người cần kiểm soát thứ gì đó khi thứ cô đang đọc vượt ngoài kiểm soát.
Chín giờ tối. Khải mở lại diễn đàn, vào Phòng Chờ, và bắt đầu đọc có hệ thống.
Mỗi tên trong Phòng Chờ là một chủ đề phụ. Mỗi chủ đề phụ là một hồ sơ hoàn chỉnh, chia thành bốn phần, cấu trúc cố định, giống biểu mẫu chuẩn.
Phần một: Thông tin cơ bản. Tên, tuổi, nghề nghiệp, địa chỉ, biển số xe, nơi làm việc, tên gia đình. Nguồn dữ liệu ghi rõ: mạng xã hội cá nhân, trang của người thân, hồ sơ công ty, ứng dụng giao đồ ăn (địa chỉ giao hàng mặc định), ứng dụng đặt xe (địa chỉ nhà và công ty).
Phần hai: Phân tích tâm lý. Điểm yếu, điểm kích hoạt, khả năng chống chịu áp lực, tiền sử bệnh tâm thần (nếu có), thói quen khi căng thẳng. Nguồn: bài đăng cũ, bình luận, nhóm hỗ trợ tâm lý trực tuyến (nhiều người chia sẻ bệnh tình dưới tên thật), đánh giá từ bạn bè qua bình luận công khai.
Phần ba: Lộ trình và thói quen. Giờ ra khỏi nhà, giờ về, tuyến đường đi làm, quán ăn hay đến, phòng tập, siêu thị, tần suất di chuyển, phương tiện. Nguồn: ảnh đánh dấu vị trí trên mạng xã hội, bài đăng có đính kèm vị trí, ảnh nền có biển hiệu/địa danh nhận diện được, lịch sử đánh giá cửa hàng.
Phần bốn: Đề xuất kịch bản. Phần mở, bất kỳ thành viên nào cũng có thể đăng. Mỗi đề xuất là một kịch bản chi tiết: cách cái chết có thể xảy ra sao cho "tự nhiên nhất," thời điểm tối ưu, yếu tố cần thiết, rủi ro thất bại. Đề xuất được bình chọn. Đề xuất có nhiều phiếu nhất sẽ được gắn thẻ Khuyến nghị.
Khải đọc ba hồ sơ. Ba người thật, đang sống, không biết gì.
Hồ sơ thứ nhất: phụ nữ ba mươi mốt tuổi, kế toán, Thủ Đức. Đề xuất được khuyến nghị: tai nạn xe máy trên đường đi làm lúc sáu giờ sáng, đoạn đường không đèn từ nhà đến ngã tư Võ Văn Ngân. Lý do được chọn: "Tự nhiên nhất, không cần can thiệp vật lý, chỉ cần thay đổi nhỏ tín hiệu đèn giao thông tại một giao lộ." 1.847 phiếu thuận.
Hồ sơ thứ hai: nam, năm mươi ba, chủ tiệm sửa xe, Bình Chánh. Đề xuất: rò rỉ khí gas trong garage lúc nghỉ trưa. "Ông ấy ngủ trưa trong garage mỗi ngày từ 12:00-13:30, thói quen 7 năm không đổi." 923 phiếu.
Hồ sơ thứ ba: nữ, hai mươi tám, nhân viên ngân hàng, quận 3. Phần phân tích tâm lý dài nhất trong ba hồ sơ: "Trầm cảm điều trị từ 2022, ngưng thuốc tự ý tháng 6/2025 (bài đăng trong nhóm hỗ trợ tâm lý kín, đã bị rò rỉ). Đã chia sẻ ý định tự hại trong tin nhắn nhóm (screenshot bị phát tán bởi thành viên cũ). Đề xuất: không cần kịch bản. Chỉ cần đẩy đúng nội dung đến cô ấy vào đúng thời điểm." 2.340 phiếu.
Khải đóng hồ sơ thứ ba. Đặt tay lên bàn, nhìn các ngón, chờ chúng ngừng run.
An Di ngồi trên giường, laptop trên đùi, lưng dựa tường. Cô đọc lâu hơn Khải, nhưng gương mặt cô không thay đổi, hoặc thay đổi quá ít để nhận ra trong ánh đèn tuýp mờ. Chỉ ngón tay trên bàn rê chuột di chuyển chậm hơn, giống người lội qua nước ngày một sâu.
– Tôi tìm thấy hồ sơ mình rồi, cô nói.
Giọng cô phẳng. Khải quay lại.
An Di xoay laptop. Trang hiện một chủ đề phụ, cấu trúc giống mọi hồ sơ khác. Tên: An Di, Content Creator, Kênh "Di Thám Tử".
Ngày tạo: 14/07/2022.
Ba năm trước.
Khải nhìn ngày, rồi nhìn An Di, rồi nhìn lại ngày. Ba năm. Hồ sơ này tồn tại từ trước khi anh biết kênh 24H tồn tại, trước khi tên anh xuất hiện trên stream, trước khi Hạ Vy gõ cửa nhà anh.
Phần Thông tin cơ bản: tên thật, tuổi, quê, trường đại học, tên kênh, số người theo dõi (cập nhật mỗi tuần), địa chỉ studio quận 1, lịch sử thuê nhà, tên bạn thân (bốn người, hai đã bỏ theo dõi cô sau vụ Phúc Thiện). Chính xác.
Phần Phân tích tâm lý: "Content creator với tội lỗi bị kìm nén. Năm 2022, An Di tạo video điều tra giả, cáo buộc Nguyễn Phúc Thiện (34 tuổi, kiến trúc sư) liên quan đến vụ mất tích tại Bình Dương. Video 2.3 triệu lượt xem. Cộng đồng mạng tấn công. Nguyễn Phúc Thiện tự sát 7 ngày sau. An Di xóa video, đổi kênh, không đề cập. Điểm yếu: cảm giác tội lỗi bị kìm nén, nghiện sự chú ý, sợ bị lãng quên. Tiềm năng chọn: CAO."
An Di không cuộn xuống. Cô nhìn đoạn văn đó, mắt không nhấp nháy, vai không nhúc nhích, giống ai dán ảnh mình lên tường rồi đứng nhìn cho đến khi quen.
– Họ viết đúng, cô nói. Giọng thấp hơn mọi lần Khải nghe cô nói. Tất cả đều đúng.
Khải ngồi xuống cạnh. Anh không nói "Đừng nghĩ nhiều." Không nói "Sẽ ổn." Không nói gì có thể nói ở chỗ này, vì không có câu nào đúng.
Anh cuộn xuống phần bốn: Đề xuất kịch bản.
Bốn trăm hai mươi ba bài viết. Trang đầu tiên, đề xuất được khuyến nghị, 4.700 phiếu thuận:
"Để chính khán giả cô ấy phán xét cô. Phơi bày quá khứ Nguyễn Phúc Thiện trên stream, để đám đông quyết định. Một streamer chết bởi stream, cân xứng với tội. Kịch bản chi tiết: bước 1, rò rỉ bằng chứng cho kênh đối thủ (đề xuất: Quang Lộc / Lộc Drama, đã tiếp cận). Bước 2, để phản ứng công chúng đạt ngưỡng. Bước 3, đưa tên lên 24H khi dư luận tiêu cực đạt đỉnh. Thời gian ước tính: 2-3 tuần từ khi rò rỉ."
Bên dưới, bình luận bổ sung: "Quang Lộc đã nhận tài liệu. Dự kiến đăng tuần tới."
Ngày bình luận: 20/10/2025. Tám ngày trước.
Khải nhìn ngày. Rồi nhìn An Di. Cô đã đọc đoạn này, anh biết, vì tay cô trên bàn rê chuột đã dừng lại, và mắt cô nhìn vào một điểm cố định trên màn hình, không phải đọc mà là nhìn xuyên qua chữ vào thứ gì đó phía sau.
Quang Lộc chưa đăng video nào về quá khứ An Di. Chưa. Nhưng theo bài viết này, anh ta đã nhận tài liệu từ mười ngày trước. Video có thể đã quay xong, đã dựng xong, đang chờ. Thời điểm đăng không phải do Quang Lộc quyết định. Nó do hệ thống tính toán, chờ cho phản ứng công chúng đạt ngưỡng tối ưu.
An Di đóng laptop. Động tác nhẹ, hai tay, gập nắp xuống đều, giống đóng nắp quan tài thu nhỏ. Cô đặt laptop lên giường, đứng dậy, đi vào phòng tắm, đóng cửa. Không khóa. Khải nghe tiếng nước chảy, không phải vòi sen, chỉ vòi rửa mặt, chảy đều, không tắt, và dưới tiếng nước, một thứ gì đó khác, nhỏ hơn, mà anh không chắc có thực hay anh tưởng tượng.
Anh không gõ cửa. Anh ngồi trên sàn, lưng dựa tường, chờ.
Mười lăm phút. An Di ra, mặt ướt, mắt đỏ nhẹ nhưng không sưng, kiểm soát được. Cô ngồi xuống đối diện Khải, hai chân xếp, tay đặt trên đầu gối.
– Tôi cần nói một thứ, cô nói. Giọng đã trở lại phẳng, nhưng phẳng kiểu khác, phẳng của người đã quyết định nói thật.
Khải nhìn cô.
– Video điều tra giả ba năm trước. Tôi biết Phúc Thiện vô tội trước khi đăng.
Im lặng. Tiếng xe máy ngoài hẻm, xa, nhỏ.
– Tôi biết, An Di nói. Tôi kiểm tra kỹ, tìm đủ bằng chứng, và bằng chứng nói ông ấy không liên quan. Nhưng kênh tôi đang chết, lượt xem rơi, nhà tài trợ bỏ. Tôi cần một video lớn. Tôi có hai lựa chọn: đăng sự thật nhàm chán, hoặc đăng câu chuyện hay mà sai. Tôi chọn cái thứ hai.
Cô không nhìn xuống. Mắt nhìn thẳng Khải, không xin tha thứ, không giải thích thêm.
– Sau khi Phúc Thiện chết, tôi xóa video trong sáu giờ. Đổi kênh trong một tuần. Không bao giờ nhắc lại. Ba năm tôi tự thuyết phục mình: tôi không giết ông ấy, cộng đồng mạng giết ông ấy, tôi chỉ đưa thông tin. Nhưng hồ sơ trên diễn đàn viết đúng: tôi biết tôi có lỗi. Tôi chỉ không bao giờ nói ra.
Khải nghe. Anh không gật, không lắc, không phản ứng gì nhìn thấy được. Nhưng trong đầu, anh nghĩ đến bình luận "Đừng cứu nó, chắc diễn thôi" mà anh từng đọc trên diễn đàn hai ngày trước, bình luận có tên tài khoản `khai_lam_2019`, và anh tự hỏi sự khác biệt giữa anh và An Di là gì. Cô biết và vẫn đăng. Anh không biết và vẫn bình luận. Kết quả giống nhau: ai đó chết, và người gây ra tiếp tục sống.
– Tại sao nói bây giờ, anh hỏi.
– Vì Quang Lộc sắp nói. Và tôi muốn anh nghe từ tôi trước.
Mười một giờ đêm. An Di mở lại laptop, quay lại diễn đàn. Khải ngồi cạnh. Cô muốn kiểm tra một thứ cuối cùng.
Cô cuộn lên đầu hồ sơ mình, phần Người tạo hồ sơ. Tên người dùng: `Chi_2003`.
Khải nhìn tên đó. Ba ký tự đầu: Chi.
Cô lấy ngày tạo hồ sơ: 14/07/2022. Rồi mở Phòng Ký Ức, tìm hồ sơ Nguyễn Phúc Thiện. Ngày chết: 07/07/2022. Đúng một tuần trước ngày hồ sơ An Di được tạo.
Ai đó, dùng tên `Chi_2003`, đã đề cử An Di vào Phòng Chờ bảy ngày sau khi Nguyễn Phúc Thiện tự sát. Không phải phản ứng bốc đồng. Ai đó theo dõi vụ việc, chờ kết quả, và khi người đàn ông chết xong, mới mở hồ sơ cho người tiếp theo.
Chi. 2003.
Huyền Chi sinh năm 2004, không phải 2003. Nhưng "Chi" là tên em gái anh. Và năm 2003 là năm Khải bắt đầu dùng máy tính lần đầu, năm anh lập tài khoản email đầu tiên, năm tên Huyền Chi trở thành mật khẩu mọi thứ anh sở hữu trên mạng.
Trùng hợp. Có thể là trùng hợp. Nhưng trong hệ thống này, không gì là trùng hợp cả, và Khải biết điều đó rõ hơn bất kỳ ai.
Anh nhìn tên `Chi_2003` trên màn hình, và trong đầu anh, một danh sách bắt đầu hình thành: những thứ cần kiểm tra, những câu hỏi cần đặt, những sợi chỉ cần kéo. Hồ sơ `Chi_2003` có lịch sử hoạt động gì. Đã đề cử bao nhiêu người. Có liên kết với `khai_lam_2019` không. Và quan trọng hơn tất cả: ai đã đề cử Huyền Chi, em gái anh, vào danh sách năm năm trước.
An Di đóng laptop lần thứ hai. Lần này cô không đi vào phòng tắm. Cô nằm xuống giường, quay mặt vào tường, và trong vòng năm phút, hơi thở cô đều lại, giống ngủ, nhưng vai cô không thả lỏng, và tay cô vẫn nắm mép gối.
Khải ngồi trên sàn, lưng dựa tường, nhìn trần nhà bong tróc, và nghĩ đến Phòng Chờ với bốn mươi bảy nghìn cái tên, mỗi tên là một người thật đang sống mà không biết ai đó đã viết sẵn kịch bản cho cách họ chết, chi tiết, lịch sự, và được bình chọn bởi hàng nghìn người xa lạ không bao giờ gặp mặt.