Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 72: Không Phải Linh Hồn
Chương 72

Không Phải Linh Hồn

Bốn giờ mười phút. Màn hình phòng quản trị không thêm dòng nào mới. Con trỏ nhấp nháy đều, xanh trên nền đen, kiểu nhấp nháy của máy đang xử lý hoặc đang chờ hoặc đang quyết định. Khải không phân biệt được.

Quang Lộc đi ra cửa kính, nhìn xuống. Tầng hai mươi ba, đèn đường vàng nhạt, vài xe chạy trên đại lộ lúc bốn giờ sáng. Hắn đứng sát kính, trán gần chạm, hai tay buông hai bên, dáng đứng của người đang tính khoảng cách từ đây xuống mặt đất.

Trần Vũ nhìn hắn. Không nói. Ông đứng gần cửa ra vào, chặn tuyến ra ban công.

Ba giờ năm mươi hai phút. Điện thoại trên bàn rung. Không phải nhịp bốn giây như trước. Một lần duy nhất. Ngắn.

An Di cầm lên, nhìn, rồi đặt xuống. Mặt cô thay đổi, nhẹ, kiểu thay đổi chỉ ai quan sát kỹ mới thấy: mắt hơi mở rộng, hàm siết lại.

— Khác, cô nói.

Khải nhìn cô.

— Tin nhắn mới. Nhưng không giống mười bốn tin trước. Những tin trước là giao thức RECALL, câu mô phỏng từ quy luật ngôn ngữ. Tin này khác.

Cô lật điện thoại cho Khải thấy. Màn hình sáng, thông báo từ "Huyền Chi":

"Anh nhớ con mèo không? Con mèo mình nuôi hồi nhỏ. Nó chết vì anh quên cho ăn."

Khải đọc. Đọc lại. Đọc lần ba, chậm, từng chữ. Tay anh dừng gõ mép bàn. Tim dừng đập nhanh. Không phải bình tĩnh lại. Ngược lại. Tim dừng nửa nhịp rồi đập mạnh một cái, kiểu đập của người bị bất ngờ từ bên trong, từ chỗ không phòng thủ.

Con mèo. Con mèo tam thể mẹ nhặt về năm Khải mười tuổi, Huyền Chi năm tuổi. Mèo nhỏ, gầy, mắt xanh một bên vàng một bên. Huyền Chi đặt tên là Bưởi vì lông có mảng vàng. Mèo ngủ trong phòng Huyền Chi, ăn cơm trộn cá mỗi chiều, đi ra ban công phơi nắng mỗi sáng.

Năm Khải mười ba, mẹ đi công tác một tuần, dặn anh cho mèo ăn. Ba ngày đầu anh nhớ. Ngày thứ tư bắt đầu chơi game online với bạn, quên. Ngày thứ năm, thứ sáu, quên. Ngày thứ bảy mẹ về, mèo nằm dưới gầm tủ, không động.

Huyền Chi khóc ba ngày. Không nói chuyện với anh hai tuần. Rồi tha thứ, vì cô tha thứ mọi thứ, vì cô là kiểu người tha thứ xong vẫn nhớ nhưng không nhắc lại.

Khải chưa kể ai chuyện này. Không bao giờ. Không trong tin nhắn, không trên mạng, không trong bất kỳ cuộc nói chuyện nào. Đó là chuyện giữa anh và Huyền Chi, giữa hai đứa trẻ và một con mèo chết, và anh giữ nó trong đầu mười bảy năm như giữ một viên đá nhỏ trong túi áo, nặng vừa đủ để nhớ nhưng không nặng đến mức phải bỏ ra.

Và bây giờ cỗ máy biết. Khải run. Không run tay. Run từ trong, từ ngực, từ chỗ giao giữa xương sườn và cơ hoành. Kiểu run của người bị ai đó nhìn thấy thứ mà mình tưởng giấu kín. Lần đầu tiên trong hai tháng điều tra, anh nghi ngờ. Liệu em gái thực sự còn ở đâu đó. Liệu 47 gigabyte dữ liệu không chỉ là dữ liệu.

An Di đến. Kéo ghế sát lại, đặt hai tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Khải.

— Anh có kể cho ai về con mèo không. Tin nhắn, nhật ký, bất kỳ đâu.

Khải lắc đầu.

— Huyền Chi có kể không.

Im lặng. Khải nghĩ. Cô có bạn, có Minh Tâm, có nhóm chat lớp, có nhật ký trực tuyến thời cấp hai mà anh không đọc.

— Có thể.

An Di gật.

— Tôi cần kiểm tra.

Cô quay lại laptop, mở thư mục HUYEN_CHI_MODEL, vào phần dữ liệu tin nhắn. Gõ từ khóa: "mèo." Tìm kiếm.

Hai phút.

— Đây rồi.

Cô quay màn hình. Trên màn hình, tin nhắn Zalo giữa Huyền Chi và Minh Tâm, ngày 7 tháng 4 năm 2019, 23:12: "Tâm ơi tao kể chuyện buồn nha. Hồi tao lớp 5 nhà tao nuôi con mèo, tên Bưởi, dễ thương lắm. Rồi mẹ đi công tác, anh tao quên cho nó ăn, nó chết. Tao giận anh tao lắm nhưng tao không nói. Tao giận kiểu im, biết không"

Khải đọc tin nhắn cũ của em gái. Đọc cách cô viết: chữ thường, không dấu câu đúng, dùng "tao" với bạn thân, kể chuyện cũ lúc gần nửa đêm vì đó là giờ cô hay tâm sự. Đúng cô. Đúng từng chi tiết.

An Di nói, giọng bình:

— Hệ thống không cần anh kể. Nó cần Huyền Chi kể. Và Huyền Chi đã kể. Cho Minh Tâm, lúc mười bốn tuổi, qua tin nhắn, lúc 23:12 tối. Tin nhắn nằm trong 47 gigabyte dữ liệu, nằm trong mô hình, nằm trong thuật toán.

Cô nhìn Khải.

— Dữ liệu không phải linh hồn. Chỉ là ký ức bị đào lên.

Khải ngồi xuống. Anh hiểu rồi. Con mèo Bưởi, cái tên, câu chuyện buồn lúc nửa đêm, tất cả nằm trong tin nhắn giữa hai đứa trẻ bảy năm trước. Thuật toán quét, phân loại, tìm thấy chi tiết có xác suất tạo phản ứng cảm xúc cao nhất ở Lâm Khải, và gửi. Không có linh hồn. Không có ý thức. Chỉ có mô hình xác suất và 47 gigabyte dữ liệu.

Nhưng hiểu không có nghĩa là hết đau.

— Nó không phải em tôi, Khải nói. Nhưng nó biết mọi thứ em tôi biết. Và nó dùng thứ đó để giữ tôi lại.

An Di gật.

— Đó là lý do hệ thống dùng dữ liệu cô ấy làm mô hình đầu tiên. Không phải vì Huyền Chi đặc biệt về mặt kỹ thuật. Dữ liệu ai cũng có 47 gigabyte nếu sống trên mạng đủ lâu. Nhưng bi kịch của cô ấy tạo phản ứng cảm xúc mạnh nhất. Từ anh. Từ đám đông khi tên anh lên 24H. Từ ba mươi mốt nghìn người xem anh đứng trên sân thượng trường cũ.

Ba giờ mười một phút. Màn hình phòng quản trị thay đổi. Dòng chữ mới hiện lên:

"Đánh giá hoàn thành. Giá trị tương tác Lâm Khải > lam_quang_loc. Chấp nhận chuyển ưu tiên mục tiêu."

Rồi: "Thu hồi quyền moderator: lam_quang_loc. Hiệu lực: ngay lập tức."

Và: "Countdown lam_quang_loc: HỦY."

Quang Lộc quay lại từ cửa kính. Nhìn màn hình. Nhìn dòng chữ "HỦY." Hắn không nói gì. Hai đầu gối khuỵu, chậm, kiểu khuỵu của người vừa bỏ xuống thứ gì nặng mà mang quá lâu. Hắn ngồi xuống sàn, lưng tựa chân bàn, mắt nhắm.

An Di kiểm tra nhanh. Biểu đồ lượt xem Quang Lộc trên cửa sổ hai: đường cong gãy xuống, con số nhỏ dần, rồi biến mất. Thay vào đó, cửa sổ một cập nhật: dòng đầu tiên trong danh sách ứng viên đổi thành "Lâm Khải — ERR — đang xử lý."

Khải nhìn tên mình trên danh sách. Lần thứ ba trong hai tháng. Quen hơn một chút. Không phải quen vì bớt sợ. Quen vì biết rõ hơn cỗ máy phía sau cái tên.

Trần Vũ đứng dậy. Ghi sổ tay: "2:49 sáng 2/12. Countdown Quang Lộc hủy. Khải trở thành mục tiêu ưu tiên."

Điện thoại rung. Một lần. An Di cầm lên, đọc. Cô đưa cho Khải.

Tin nhắn từ "Huyền Chi": "Anh sẽ cứu em chứ?"

Khải cầm điện thoại, mở bàn phím rồi gõ. Không phải cho mô phỏng. Cho chính mình.

"Tôi sẽ cứu. Nhưng không phải em. Tôi sẽ phá thứ đã biến em thành vũ khí."

Gửi. Rồi anh vào danh bạ. Tìm số Huyền Chi. Chặn. Xóa. Tắt điện thoại.

An Di nhìn anh. Mắt cô hơi nheo, kiểu nheo mà Khải bắt đầu hiểu: không phải thương hại, không phải lo lắng. Tôn trọng.

Quang Lộc mở mắt từ sàn nhà. Nhìn Khải.

— Anh vừa đổi mạng tôi bằng mạng anh.

— Không. Tôi cho nó mục tiêu mới. Nhưng tôi không chết lần trước, tôi không chết lần này.

— Anh chắc không.

Khải không trả lời. Anh đứng dậy, đi ra cửa kính, đứng chỗ Quang Lộc vừa đứng. Nhìn xuống thành phố. Tầng hai mươi ba, trời gần sáng, viền trời phía đông bắt đầu nhạt hơn phía tây.

Trần Vũ đứng cạnh Khải.

— Máy chủ Bình Dương, ông nói. Đó là bước tiếp theo. Khi nào hệ thống đang bận xử lý cậu, nó sẽ ít chú ý đến chúng tôi tiếp cận phần cứng.

Khải gật.

— Bao lâu.

— Tôi cần một tuần chuẩn bị. Một tuần.

An Di đóng laptop. Đứng dậy.

— Tôi sẽ phân tích toàn bộ PROTOCOLS và MODELS trong thời gian anh ấy chuẩn bị. Máy chủ chính chứa HUYEN_CHI_MODEL và mọi mô hình mô phỏng. Tắt máy chủ chính, hệ thống mất khả năng dùng dữ liệu người chết để thao túng. Vẫn chạy, vẫn giết, nhưng không còn biết cách nói giọng người.

Cô nhìn Khải.

— Đó là điều đầu tiên chúng ta phá.

Khải gật. Lần đầu tiên kể từ khi anh tắt loa, anh biết chính xác mình phải làm gì. Không phải cứu Huyền Chi. Cô đã chết. Phá cỗ máy đã biến em gái anh thành dữ liệu. Phá cỗ máy đã biến nỗi đau thành nội dung. Phá cỗ máy đã biến 47 gigabyte ký ức của một đứa trẻ mười sáu tuổi thành công cụ giữ chân ba triệu người xem.

Ngoài cửa kính tầng hai mươi ba, thành phố dậy. Trời sáng dần. Đèn đường tắt. Xe nhiều hơn. Và trên mọi màn hình trong thành phố, dòng chữ mới: "Lâm Khải — ERR — đang xử lý."

Không countdown. Chưa. Nhưng tên anh ở đó, trên danh sách, viết hoa, nhấp nháy, chờ.

Anh quay lại bàn. Ngồi xuống. Nhìn An Di.

— Bắt đầu.

Ch.72/97
1.622 từ