Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 83: Stream Chống Stream
Chương 83

Stream Chống Stream

Phòng trọ tầng ba, hẻm 47 Lý Tự Trọng, quận 1. An Di chọn chỗ này vì hai lý do: mạng cáp quang ổn định và không ai ở tầng trên.

Cô ngồi trước chiếc bàn gỗ kê sát tường. Một chiếc máy tính xách tay, một điện thoại trên giá đỡ, một đèn LED nhỏ chiếu từ phía trước. Không phông nền, không mic chuyên dụng, không nhạc giới thiệu. Chỉ mặt cô, bức tường trắng ngả vàng phía sau, và ánh sáng đủ để nhìn rõ.

Khải ngồi ngoài khung hình, bên trái, trước chiếc máy tính thứ hai. Màn hình chia bốn: một góc theo dõi lượt xem, một góc chạy nhật ký lệnh từ hệ thống phân tán mà anh trích xuất được, một góc phòng chat kênh 24H, góc cuối là luồng phát sóng của An Di.

Quang Lộc ngồi ở góc phòng, trên chiếc ghế nhựa, im lặng. Hắn đi theo họ từ căn hộ an toàn mà không ai mời, cũng không ai cản. Hắn không hỏi kế hoạch, không đề nghị giúp, chỉ đi theo và ngồi xuống.

Bên ngoài, hẻm vắng. Quận 1 về đêm yên hơn ban ngày nhưng không bao giờ thực sự ngủ. Tiếng xe máy đi lẻ, tiếng nhạc từ quán bar nào đó ở Bùi Viện vọng sang, nhỏ, đều, như nhịp thở của thành phố không biết mình sắp bị mổ xẻ trên luồng phát sóng trực tiếp.

An Di kiểm tra kết nối lần cuối. Bốn nền tảng, bốn luồng đồng thời, tốc độ tải lên ổn định. Cô đã thử ba lần trong ngày, cắt ngắn sau vài giây, đủ để biết mọi thứ hoạt động. Bây giờ không thử nữa.

22:00. An Di nhìn Khải. Anh gật đầu.

Cô bật luồng phát sóng trực tiếp trên bốn nền tảng cùng lúc. Tiêu đề trên mỗi nền tảng giống nhau: "Sự Thật Về 24H, Bạn Đang Giết Người Mỗi Khi Bạn Xem."

Không có phần mở đầu. Không chào hỏi. An Di nhìn thẳng vào ống kính và nói.

– Tôi là Trần An Di. Ba tháng trước, tôi là người biến kênh "24H" thành nội dung triệu lượt xem. Tôi là một phần của vấn đề. Hôm nay tôi sẽ nói cho các bạn biết chính xác vấn đề đó là gì.

Giọng cô đều, không nhanh không chậm, không lên giọng khi nói những từ quan trọng. Cô nói như đọc bản khai, chính xác và không cảm xúc, nhưng mỗi câu đều rõ ràng đến mức không thể hiểu sai.

Lượt xem sau ba mươi giây: 4.200. Sau một phút: 23.000. Bình luận bắt đầu chạy.

Khải theo dõi. Chưa can thiệp.

An Di bắt đầu từ nguồn gốc. Trần Bảo Minh, mười sáu tuổi, tháng 12 năm 2020. Bị vu oan, nhảy tầng năm. Ba ngày sau, tài khoản của em hoạt động trở lại. Một nhóm mười ba học sinh lớp 11A2 trường Nguyễn Tri Phương, một nhà tài trợ ẩn danh, một hệ thống ban đầu chỉ phát sóng cho năm mươi người xem. Cô trình bày theo thứ tự thời gian, không bỏ sót, không thêm thắt.

Lượt xem: 87.000.

Cô chuyển sang cơ chế. Mô hình dữ liệu do Nexus Data xây dựng, ban đầu là phần mềm phân tích hành vi người dùng, sau đó được huấn luyện lại với mục đích khác. Cô giải thích cách hệ thống chọn nạn nhân: quét dữ liệu công khai, xây hồ sơ tương tác, đánh giá mức độ thu hút của cái chết dựa trên lịch sử bình luận. Những người có "tiềm năng tương tác" cao nhất được chọn trước.

Lượt xem: 312.000. Bình luận chia hai phe. Một nửa viết "fake", "diễn", "clout chasing". Nửa kia im lặng, hoặc chỉ viết một chữ: "tiếp".

Cô trình bày ngưỡng kích hoạt. Mười nghìn lượt xem không phải con số tượng trưng. Nó là điều kiện khởi động chuỗi sự kiện. Dưới mười nghìn, hệ thống thu thập và chờ. Trên mười nghìn, đồng hồ chuyển đỏ, dữ liệu chuyển sang thời gian thực, và chuỗi sự kiện dẫn đến cái chết bắt đầu vận hành.

– Mỗi người bấm vào xem đều góp một phần vào ngưỡng đó, An Di nói. Mỗi lượt xem là một giọt nước. Khi bể tràn, ai đó chết. Không có người xem vô tội. Chỉ có người xem chưa biết mình đang làm gì.

Cô dừng lại. Uống nước. Không vội. Khải đếm: tám giây im lặng, và trong tám giây đó lượt xem tăng thêm bốn mươi nghìn. Người ta đổ vào vì sự im lặng, vì khoảng trống trên luồng phát sóng giống khoảng trống trước khi ai đó nói điều quan trọng. An Di hiểu điều đó. Cô từng là người làm nội dung. Cô biết nhịp.

Lượt xem: 740.000.

Khải nhìn sang nhật ký lệnh. Dữ liệu đầu vào trong hệ thống phân tán đang tăng. Không phải tăng nhẹ, mà tăng theo cấp số. Trước khi An Di bật luồng phát sóng, lưu lượng xử lý trung bình khoảng 2.4 terabyte mỗi giờ. Bây giờ: 11.7 terabyte. Hệ thống đang hấp thụ, không chỉ từ kênh 24H, mà từ mọi nền tảng có người đang bàn về 24H. Mỗi bình luận trên luồng phát sóng An Di, mỗi lượt chia sẻ, mỗi bài đăng trích dẫn lời cô, đều trở thành dữ liệu cho hệ thống.

An Di không biết con số cụ thể. Nhưng cô biết logic. Cô đã nói từ hôm qua: buổi phát sóng này sẽ nuôi nó. Câu hỏi là có nuôi nó đủ lâu để giết nó không.

Cô chuyển sang phần quan trọng nhất. Phần mà Khải đồng ý là khác biệt so với lần trước.

– Tôi sẽ cho các bạn xem một thứ, An Di nói.

Cô chia sẻ màn hình. Phòng chat kênh 24H, đêm Nguyễn Văn Thịnh, bốn mươi tám giờ trước. Cô cuộn chậm, để mỗi dòng bình luận hiện rõ trên màn hình:

"Lái xe hả? Tai nạn chắc luôn."

"Cược 50k va chạm trên QL1."

"Hay cho rớt cầu luôn haha."

"Tay lái giật là đẹp nhất. Sạch."

Rồi cô đặt cạnh đó: ảnh hiện trường. Xe tải, xe máy nát, vệt phanh trên nhựa đường, vải phủ trắng. Không cần lời bình. Dòng bình luận nằm cạnh ảnh hiện trường, và sự thật tự nó hiện ra: những người viết "sạch" đang mô tả cái chết của một người đàn ông có vợ, có con, có quãng đường về nhà mỗi tối.

Lượt xem: 1.200.000.

An Di không lên án. Không nói "các bạn là kẻ giết người". Cô chỉ chiếu. Bình luận cạnh hậu quả. Lời cạnh xác. Và để bốn triệu người tự nhìn thấy khoảng cách giữa những gì họ gõ lúc hai giờ sáng và những gì xảy ra lúc tám giờ tối.

Cô làm tương tự với Phạm Đức Huy. Bình luận: "Trượt ngã phòng tắm thì cũng vui." Hiện trường: sàn phòng tắm ngập nước, ống PVC vỡ, một người đàn ông nằm sấp mặt, da trắng nhợt. Rồi Lê Thu Hương. Bình luận: "Chết tại nhà nhé, đỡ phải dọn." Hiện trường: căn phòng đóng kín, đèn bàn vẫn sáng, bản nháp luận văn còn mở trên máy tính.

Mỗi lần: bình luận phòng chat trước, hậu quả sau. Không bình luận gì thêm. Không nhạc nền. Không cắt cảnh. Chỉ chiếu. Và mỗi lần, khoảng cách giữa giọng đùa cợt và hiện thực trở nên rõ hơn, gần hơn, khó chịu hơn.

Khải đọc phòng chat luồng phát sóng An Di. Lần đầu tiên trong ba tháng theo dõi kênh 24H, anh thấy phòng chat chậm lại. Không phải vì ít người. Mà vì người ta ngừng gõ. Họ đang xem, và lần đầu tiên họ thấy chính mình trong thứ họ đang xem.

Lượt xem: 1.800.000.

Khải nhìn nhật ký lệnh. Dữ liệu đầu vào: 24.3 terabyte mỗi giờ. Gấp mười lần bình thường. Hệ thống không phản ứng tự vệ, không cản phá, không tấn công. Nó không cần. Nó đang được nuôi béo hơn bất kỳ đêm nào trong lịch sử.

Anh gửi tin nhắn cho An Di qua ứng dụng nhắn tin. Cô đọc trên luồng phát sóng, không giấu.

– Tin nhắn từ một người đang theo dõi dữ liệu phía sau: "Luồng phát sóng đang cho nó năng lượng. Lượng dữ liệu đầu vào tăng gấp mười."

Cô nhìn ống kính. Không ngạc nhiên. Gật nhẹ.

– Tôi biết. Mỗi lượt xem của các bạn ngay lúc này cũng đang nuôi hệ thống. Kể cả lượt xem trên luồng phát sóng này.

Im lặng. Bình luận đứng hẳn. Hai giây, ba giây, bốn giây không có dòng mới.

– Nhưng mọi người cần biết sự thật trước khi tôi yêu cầu tắt, An Di nói. Không ai tắt thứ họ không hiểu. Và đến lúc này, tôi tin các bạn đã hiểu.

Lượt xem: 2.100.000. Vẫn tăng. Trending số một toàn quốc. Khải thấy ba đài truyền hình đang phát trực tiếp đoạn trích từ luồng phát sóng An Di. Báo điện tử đăng tiêu đề: "Cô gái tuyên bố 24H là hệ thống giết người: 2 triệu người đang xem." Mạng xã hội bùng nổ. Mỗi phút có hàng nghìn bài đăng mới, phần lớn trích dẫn sai hoặc thêm chi tiết bịa, nhưng không quan trọng, vì mọi bài đăng đều dẫn người đọc về cùng một chỗ: luồng phát sóng của An Di hoặc kênh 24H. Hai dòng sông chảy ngược hướng nhưng đổ vào cùng một biển.

Khải mở thêm một cửa sổ. Lượt xem kênh 24H: từ 4.1 triệu trước khi An Di phát sóng, bây giờ 5.8 triệu. An Di kéo người ta đến, nhưng thay vì tắt 24H, họ mở cả hai. Một màn hình xem An Di nói sự thật, một màn hình xem 24H chờ kết quả. Sự tò mò không có phe.

Quang Lộc đứng dậy. Lần đầu tiên trong ba tuần hắn chủ động di chuyển. Hắn đi đến sau lưng Khải, nhìn vào màn hình theo dõi nhật ký lệnh. Không nói gì. Nhưng mắt hắn không còn trống rỗng. Hắn đang đọc con số.

23:47. Mười ba phút trước nửa đêm.

An Di đang nói về Huyền Chi. Về mô hình dữ liệu mang tên cô. Về cách hệ thống dùng hình ảnh một cô bé mười sáu tuổi đã chết để tạo khuôn mặt trên giao diện, mấp máy môi, nhìn vào ống kính như thể cô vẫn sống. An Di nói chậm hơn ở đoạn này, và Khải biết tại sao: đây không chỉ là dữ liệu, đây là em gái anh.

Anh không nhìn màn hình. Nhìn xuống bàn phím. Chờ cô nói xong.

23:58.

Lượt xem: 2.400.000. Dữ liệu đầu vào: 31.6 terabyte mỗi giờ. Hệ thống đang ở trạng thái mạnh nhất từng được ghi nhận.

Khải nhìn hai cột số chạy song song: lượt xem luồng phát sóng An Di và lượt xem kênh 24H. Cả hai đều tăng. Cả hai đều nuôi cùng một thứ. Sự khác biệt duy nhất là ý định, nhưng ý định không xuất hiện trong dữ liệu.

Quang Lộc đặt tay lên lưng ghế Khải. Không nói. Chỉ một ngón tay chỉ vào cột lưu lượng xử lý trung bình. Con số nhấp nháy: 31.6, 31.8, 32.1. Hắn từng làm nội dung đủ lâu để hiểu: khi mọi người dừng gõ bình luận nhưng không tắt đi, nghĩa là họ đang chờ. Và sự chờ đợi nuôi hệ thống nhiều hơn bình luận, vì nó không có điểm dừng.

23:59.

An Di dừng nói. Nhìn ống kính. Chờ.

0:00.

Màn hình luồng phát sóng An Di nhấp nháy. Một lần. Hai lần. Rồi chia đôi.

Nửa trái: mặt An Di, tóc buộc, ánh đèn trắng, bức tường vàng. Nửa phải: nền đen, đồng hồ đếm ngược, một cái tên mới. Kênh 24H tự bật, không cần ai mở, chồng lên luồng phát sóng của cô như thể nó là một phần của chương trình.

An Di nhìn sang. Nhìn nửa phải màn hình. Khải thấy mắt cô dừng lại ở cái tên.

Cô không nói tên đó ra. Nhưng 2.400.000 người đang nhìn thấy. Phòng chat bùng lại, không phải bình luận bình thường mà là tên người: "Đó là Trần Minh Quân, tôi biết người này!", "Tìm được rồi, nhà ở quận 3", "Chạy đi ông ơi." Phản xạ của đám đông: vừa thương vừa tò mò, vừa muốn cứu vừa muốn xem kết quả.

Và ADMIN không cần tấn công An Di. Không cần gây nhiễu, không cần đe dọa, không cần phát sóng giả. Nó chỉ cần chờ. Vì cô đang nuôi nó, và nó biết, và bây giờ cả thành phố cũng biết.

Khải nhìn con số trên nhật ký lệnh. Dữ liệu đầu vào không tăng nữa. Nó ổn định. Không phải vì ít người xem, mà vì hệ thống đã đạt ngưỡng bão hòa. Nó không cần thêm. Nó đã đủ.

Đồng hồ đếm ngược bắt đầu. 24:00:00. Con số đỏ trên nền đen, quen thuộc đến mức bình thường, quen thuộc đến mức không ai nhận ra sự quen thuộc đó chính là vấn đề.

An Di nhìn nửa phải màn hình. Rồi nhìn lại ống kính. Mở miệng, muốn nói gì đó. Đóng lại. Lần đầu tiên trong gần hai giờ phát sóng, cô không biết nói gì.

Vì cô vừa cho hai triệu người thấy sự thật, cho họ thấy chính bàn tay mình dính máu, cho họ thấy mỗi lượt xem là một giọt nước trong bể chết đuối. Và hai triệu bốn trăm nghìn người nhìn vào nửa phải màn hình, thấy tên một người lạ, thấy đồng hồ bắt đầu đếm, và không ai tắt đi.

Không ai tắt đi.

Ch.83/97
2.331 từ