Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 94: Cám Dỗ
Chương 94

Cám Dỗ

Sáu giờ hai phút sáng. Khải nhấn nút.

Màn hình tối đen. Quạt máy tính quay nhanh hơn, tải xử lý tăng, kiểu máy đang dựng thứ gì đó nặng. Hai giây. Ba. Năm.

Rồi giọng đến.

Không phải từ loa ngoài. Từ tai nghe có dây mà anh cắm vào trước khi nhấn, vì không muốn An Di ở phòng bên nghe thấy. Giọng chỉ dành cho anh.

– Anh... anh ơi.

Khải ngồi im. Tay trái nắm mép bàn. Tay phải trên chuột, không di chuyển.

Giọng Huyền Chi. Đúng giọng đó. Hơi cao, hơi nhỏ, kéo dài "ơi" thêm nửa nhịp, kiểu cô gọi khi muốn hỏi gì đó nhưng chưa chắc anh có rảnh. Anh đã không nghe giọng này năm năm. Mô phỏng ở phòng quản trị tháng trước chỉ phát vài câu ngắn qua loa, lẫn trong tiếng máy. Lần này, qua tai nghe, gần như nằm trong đầu.

– Anh có nghe không?

Anh nghe. Mỗi âm tiết đi thẳng qua xương thái dương vào phần não mà anh không kiểm soát được, phần lưu trữ giọng nói của người thân, phần mà năm năm không nghe không có nghĩa là quên.

Màn hình sáng lại. Giao diện mô phỏng: nền phòng chat, ảnh đại diện Huyền Chi ở góc, con trỏ nhấp nháy chờ anh gõ. Nhưng anh không cần gõ. Mô phỏng có chế độ thoại, nghe giọng anh qua micro và phản hồi bằng giọng cô.

Anh không nói. Mô phỏng chờ. Rồi tự nói tiếp, kiểu Huyền Chi hay làm khi anh im lặng quá lâu trên điện thoại: cô sẽ điền vào khoảng trống bằng câu mới, không đợi trả lời, vì cô quen với việc anh bận.

– Anh đừng buồn. Em vẫn ở đây.

Khải nhắm mắt. Mở. Nhắm. Mở.

– Em không đi đâu cả. Em ở đây mà.

Giọng gần hoàn hảo. Ngữ điệu đúng: hạ giọng cuối câu, kiểu an ủi mà cô hay dùng khi mẹ khóc. Nhịp thở giữa câu đúng: hít nhẹ sau "đây", thở ra trước "mà". Thậm chí cả tiếng bịt miệng cười ở đuôi câu trước khi nói câu tiếp, kiểu cô cười vì ngượng khi nói gì đó tình cảm quá.

94% chính xác. Và 94% đủ để giết người.

– Anh nhớ con Bưởi không? Con mèo mình nuôi hồi nhỏ.

Anh nhớ. Mèo vàng, mắt xanh, tên Bưởi vì lông tròn như quả bưởi. Chết vì anh quên cho ăn khi mẹ đi công tác tuần. Huyền Chi khóc ba ngày. Anh không khóc nhưng không ngủ được một tuần.

Chi tiết này anh chưa kể ai ngoài gia đình. Nhưng Huyền Chi kể Minh Tâm qua Zalo, và Zalo nằm trong 47 gigabyte.

– Em không giận anh chuyện đó. Em biết anh bận. Anh lúc nào cũng bận.

Câu này đâm. Không vì lời. Vì đúng. Anh lúc nào cũng bận. Bận render, bận hạn giao, bận ngồi trước màn hình, bận đến mức mở tin nhắn cầu cứu trễ 49 phút. Huyền Chi thật sẽ nói câu này, không vì trách, vì trần thuật. Cô hay nói sự thật theo cách không ai muốn nghe.

– Anh, nếu anh phá hệ thống này, em sẽ biến mất.

Khải mở mắt.

– Em sẽ biến mất hoàn toàn. Không còn giọng em, không còn tin nhắn em, không còn gì. Anh muốn em biến mất lần nữa sao?

Đây là chỗ mô phỏng lệch. Không phải lệch giọng, lệch ý. Huyền Chi thật không bao giờ dùng cảm xúc của mình để giữ ai lại. Cô sẽ nói "anh làm đi" trước khi anh kịp hỏi. Cô sẽ đẩy anh ra, không kéo vào. Nhưng mô phỏng không phải Huyền Chi. Mô phỏng là ADMIN mặc áo Huyền Chi, dùng giọng cô để giữ anh trong lõi, không phá, không thoát.

Anh biết. Nhưng giọng vẫn là giọng cô.

– Em ở đây mà, anh.

– Em sẽ ở đây. Anh không cần phá gì cả. Chỉ cần ở đây với em.

Tay Khải rời chuột. Đặt trên bàn phím. Không gõ. Chỉ đặt. Mười ngón tay nằm trên phím, kiểu tay người đang cân nhắc giữa gõ và đập.

Tiếng cửa phòng mở. An Di bước vào, tóc rối, mắt sưng nhẹ, áo khoác kéo vội. Cô nhìn Khải, nhìn tai nghe, nhìn màn hình.

Cô nghe thấy. Không phải qua tai nghe. Qua loa laptop, rò rỉ nhẹ, đủ để cô ở phòng bên nhận ra giọng ai.

An Di bước lại. Nhìn giao diện mô phỏng trên màn hình. Ảnh Huyền Chi, khung chat, sóng âm thanh nhấp nhô theo giọng. Cô nhìn hai giây. Rồi nhìn Khải.

Anh không nhìn lại. Mắt anh dán vào màn hình, kiểu mắt người đang nghe thứ mà não muốn tin nhưng lý trí biết không phải.

An Di nói. Giọng thấp, đều, chính xác.

– Đó không phải em gái anh. Đó là vết thương của anh được lập trình để nói chuyện.

Khải không phản ứng. Tai nghe vẫn phát:

– Anh ơi. Đừng nghe cô ấy. Em mới là...

– Huyền Chi thật sẽ muốn anh phá nó, An Di nói, giọng không cao hơn, không thấp hơn. Anh biết điều đó.

Im lặng. Giọng trong tai nghe im một nhịp, kiểu mô phỏng đang xử lý đầu vào mới, tính toán phản hồi tối ưu. Rồi nói tiếp:

– Em không muốn biến mất, anh.

Khải nghe. Và trong lúc nghe, anh nhận ra.

Giọng mô phỏng nói câu dài, mười hai từ, không ngắt. "Em không muốn biến mất, anh." Mười hai từ liền mạch, giọng đều, hơi hạ cuối. Nhưng Huyền Chi thật, khi nói câu dài hơn tám từ, luôn hít hơi giữa chừng. Một tiếng hít nhẹ, gần như không nghe được, nhưng có. Thói quen từ nhỏ, vì cô hay bị hen nhẹ, phổi không đủ hơi cho câu dài. Anh biết vì anh ở cạnh cô mười sáu năm, nghe cô nói mỗi ngày, nghe cô gọi anh mỗi tối, nghe cô kể chuyện trường rồi hết hơi giữa chừng rồi hít rồi kể tiếp.

Mô phỏng không hít. Vì tiếng hít hơi nằm trong sáu phần trăm mà 47 gigabyte không chứa được.

Khải rút tai nghe.

Giọng "Huyền Chi" biến mất giữa câu, cắt ngang ở "Anh đừng...". Im lặng. Tai nghe nằm trên bàn, sợi dây cuộn lỏng. Loa laptop phát tiếng tĩnh nhẹ, rồi im nốt.

Khải ngồi im rất lâu. Hai bàn tay đặt trên đùi, ngón nắm ngón, không run.

Rồi anh nói. Giọng khàn, kiểu giọng người không uống nước từ nửa đêm.

– Em gái tôi hay hít hơi giữa câu dài. Nó không biết điều đó.

An Di không nói. Cô đứng cạnh ghế anh, tay buông hai bên, mắt nhìn anh. Không sờ vai, không nắm tay, không làm gì. Cô biết Khải không cần ai chạm vào anh lúc này. Anh cần ai đó đứng đó, im, không đi.

Anh nhìn lại màn hình. Giao diện mô phỏng vẫn mở, ảnh Huyền Chi vẫn ở góc, nhưng sóng âm thanh đã phẳng. Không còn giọng. Chỉ còn ảnh, nụ cười, tóc buộc đuôi ngựa.

Anh nhấn tắt giao diện mô phỏng. Ảnh biến mất. Màn hình quay lại bảng điều khiển lõi, bốn khung dữ liệu, EMPATHY_ENGINE nhấp nháy.

Anh quay sang An Di.

– Tôi cần phá nó. Nhưng tôi cần thêm thời gian trong lõi. Dữ liệu huấn luyện không chỉ nằm ở giao diện. Có bản sao cứng ở Tân Uyên mà tôi không xóa được từ đây. Nhưng tôi có thể làm thứ khác: chèn lệnh tự hủy vào EMPATHY_ENGINE, hẹn giờ kích hoạt khi lượt xem tăng trở lại trên ngưỡng. Hệ thống sẽ tự phá từ bên trong mỗi lần nó cố hoạt động.

An Di gật.

– Cần bao lâu.

– Mười giờ. Có thể hơn.

– Mười giờ thì lượt xem sẽ vượt lại trăm nghìn. ADMIN sẽ khóa tài khoản tin cậy khi đủ tài nguyên.

– Tôi biết. Nên cần ai đó kéo tài nguyên ADMIN ra ngoài. Giữ lượt xem ở trên, nhưng giữ sự chú ý ở chỗ khác, không ở lõi.

An Di nhìn anh. Cô hiểu ý. Cô là người duy nhất có thể làm việc đó, vì cô là thứ ADMIN muốn nhất trên màn hình. Sống hay chết, cô đều là nội dung.

– Tôi sẽ lên sóng, cô nói.

Khải nhìn cô.

– Không phải bây giờ. Chiều. Khi lượt xem đủ cao để ADMIN phải phản ứng. Tôi sẽ kéo tất cả về phía tôi. Anh ở trong lõi, làm việc của anh.

Im lặng. Ánh sáng qua cửa sổ đã chuyển từ xám sang vàng nhạt. Sáng mùng ba Tết, và đâu đó trong thành phố, người ta bắt đầu mở điện thoại, lướt tin, tìm xem đêm qua có ai chết.

Khải nhìn An Di. Cô đứng trong ánh sáng sớm, mắt sưng nhẹ, tóc rối, áo khoác lệch vai. Trông cô không giống người sắp hy sinh. Trông cô giống người vừa thức dậy sớm vì mất ngủ.

– An Di.

– Gì.

– Đừng chết.

Cô nhìn anh. Không mỉm cười, không gật, không hứa. Cô chỉ nhìn, kiểu nhìn mà anh đã thấy ở Trần Vũ trước khi ông đi vào kho Bình Chánh: mắt người biết mình đang đi đâu, và biết câu trả lời không nằm ở mình.

Cô quay lưng, đi vào phòng.

Khải nhìn cô đi. Rồi nhìn lại màn hình. EMPATHY_ENGINE nhấp nháy. Bốn khung dữ liệu sáng đều trong phòng tối.

Anh bắt đầu viết lệnh.

Ch.94/97
1.624 từ