Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 20: Tin Nhắn Từ Người Chết
Chương 20

Tin Nhắn Từ Người Chết

Sài Gòn lúc bảy giờ tối: xe máy, đèn neon, tiếng còi, hơi nóng bốc từ mặt đường nhựa. Khải và An Di đi bộ trên đường Nguyễn Hữu Cảnh, hướng về phía cầu. An Di bỏ xe máy ở quán cà phê (mang theo chìa khóa, ba lô, laptop), vì trên đường phố đông đúc, hai người đi bộ ít nổi bật hơn một xe máy không biển số.

Khải đi giữa đám đông mà cô đơn hơn bất kỳ lúc nào trong hai mươi bảy năm. Mỗi người đi ngang đều cầm điện thoại. Mỗi điện thoại đều có thể đang mở stream. Mỗi đôi mắt nhìn xuống màn hình có thể đang nhìn tên anh. Anh không biết ai đang xem và ai không, và sự không biết đó nặng hơn sự chắc chắn.

Một thanh niên đi ngược chiều, tai nghe, mắt dán vào điện thoại, bước nhanh. Khi đi ngang Khải, cậu ta ngẩng lên một giây, nhìn, rồi lại cúi xuống. Khải không biết cậu ta nhìn vì nhận ra anh hay vì phản xạ. Anh cũng không biết điều nào đáng sợ hơn.

An Di đi cạnh, cách nửa mét, bước đều. Cô không nói gì từ khi rời quán cà phê. Mắt cô quét đường, quét mặt người, quét camera giao thông trên cột đèn. Nghề nghiệp: quan sát. Thói quen: đánh giá mọi thứ qua ống kính, kể cả khi không có ống kính.

Điện thoại Hoàng Minh trong túi quần Khải rung. Anh đã tắt rung từ lúc rời đồn nhưng máy tự bật lại (mọi thiết bị liên quan đến "24H" đều tự làm những thứ nó không nên làm). Anh lấy ra. Tin nhắn.

Số gửi: anh nhận ra ngay. Mười chữ số mà anh không gọi trong năm năm nhưng chưa bao giờ xóa khỏi trí nhớ. Số điện thoại của Lâm Huyền Chi. Số đã hủy. SIM đã thu hồi. Không ai đang dùng.

Tin nhắn chỉ có một dòng: "47/12 Nguyễn Thái Sơn, P.3, Q. Gò Vấp."

Khải đứng sững giữa dòng người. Ai đó va vào vai, xin lỗi qua loa, đi tiếp. An Di dừng lại, quay nhìn.

– Ai gửi?

Khải không trả lời. Anh nhìn dãy số trên màn hình, mười chữ số quen thuộc sắp xếp theo thứ tự mà anh nhớ như nhớ ngày sinh mình. Năm năm không gọi. Năm năm biết rằng đầu dây bên kia không còn ai nghe. Nhưng tin nhắn đến, từ số đó, vào đêm tên anh trên stream, và trong tin nhắn là một địa chỉ.

An Di nhìn màn hình qua vai anh. Im lặng hai giây. Rồi:

– Đây là số em gái anh.

Không phải câu hỏi. Cô đã nghiên cứu hồ sơ, đã đọc bài phân tích trong phòng chat, đã biết Huyền Chi. Cô nhìn Khải, nhìn số điện thoại, nhìn địa chỉ.

– 47/12 Nguyễn Thái Sơn, Gò Vấp. Tôi tra.

Cô mở điện thoại riêng, gõ địa chỉ vào bản đồ. Mười giây. Rồi cô ngẩng lên, mặt không thay đổi nhưng giọng chậm hơn một nhịp:

– Trường cấp ba. Trường tư thục Nguyễn Tri Phương. Đã đóng cửa hai năm trước.

Khải biết. Không cần tra. Anh biết trường nào trên đường Nguyễn Thái Sơn đã đóng cửa hai năm trước. Trường Huyền Chi từng học. Trường nơi cô bị bắt nạt, nơi cô chạy qua hành lang tối lúc mười một giờ đêm, nơi đám đông livestream chỉ đường cho kẻ săn đuổi cô. Nơi cô chết.

Anh biết. Và hệ thống cũng biết anh biết.

Bảy giờ hai mươi. Đồng hồ: 04:40:00. Bốn giờ bốn mươi phút còn lại.

Khải đi. Không giải thích, không bàn, không cân nhắc. Bước về phía trạm xe buýt gần nhất, đường Nguyễn Hữu Cảnh, tuyến 01, hướng về quận Gò Vấp. An Di theo sau, không hỏi.

Trên xe buýt, anh ngồi ghế cuối, cạnh cửa sổ, mũ bảo hiểm vẫn trên đầu. An Di ngồi cạnh, ba lô trên đùi. Xe buýt Sài Gòn lúc bảy giờ tối: đầy nhưng không chật, hành khách phần lớn là sinh viên và công nhân tan ca. Không ai nhìn anh. Hoặc mọi người đều nhìn nhưng anh không phân biệt được.

An Di nói nhỏ, vừa đủ nghe qua tiếng máy xe:

– Anh biết đây có thể là bẫy.

– Tôi biết.

– Hệ thống muốn anh đến đó. Tin nhắn từ số em gái là cách hiệu quả nhất để kéo anh đi. Đó là thao túng cảm xúc bằng dữ liệu cá nhân.

– Tôi biết.

– Nhưng anh vẫn đi.

Khải không trả lời ngay. Xe buýt dừng ở trạm, vài người lên, vài người xuống. Đèn đường bên ngoài cửa sổ nhấp nháy: cam, cam, cam, rồi một bảng LED nhỏ trên mái nhà ai đó chớp sáng, và anh không nhìn kỹ nhưng anh biết nếu nhìn kỹ sẽ thấy tên mình.

– Năm năm trước, em gái tôi gửi tin nhắn cầu cứu. Tôi không đọc.

An Di im.

– Bây giờ, từ số điện thoại đó, tin nhắn đến lần nữa. Tôi biết đó không phải cô ấy. Tôi biết hệ thống dùng dữ liệu cô ấy để dẫn dụ. Tôi biết đến trường cũ có thể là đi vào bẫy.

Xe buýt rẽ vào đường Phan Đăng Lưu, hướng ngã tư Phú Nhuận. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn chạy qua: quán ăn, tiệm vàng, hiệu thuốc, đèn neon đủ màu. Cuộc sống bình thường. Cuộc sống mà Khải đang rời xa từng phút.

– Nhưng lần trước tôi không đi. Và cô ấy chết. Lần này, dù là bẫy, dù là dữ liệu, dù là bất kỳ thứ gì, tôi không ngồi nhìn thanh tiến trình chạy trong khi tin nhắn nằm trên màn hình lần nữa.

An Di không nói gì. Mười giây. Hai mươi giây. Xe buýt chạy qua vòng xoay Lăng Cha Cả, đèn đỏ, dừng, xanh, chạy.

Rồi cô nói, giọng thấp:

– Tôi hiểu.

Hai chữ. Không phải "tôi đồng ý" (cô có thể không đồng ý). Không phải "anh đúng" (cô có thể nghĩ anh sai). Chỉ là "tôi hiểu." Và trong ngữ cảnh đó, hai chữ đủ nặng.

Tám giờ mười lăm. Đồng hồ: 03:45:00. Ba giờ bốn mươi lăm phút.

Xe buýt dừng ở trạm Nguyễn Thái Sơn, quận Gò Vấp. Khải và An Di bước xuống. Trời tối hẳn, đèn đường thưa, khu vực này vắng hơn trung tâm thành phố. Nhà dân hai bên đường đóng cửa sớm, chỉ còn ánh sáng từ vài tiệm tạp hóa và quán cóc.

Số 47/12 Nguyễn Thái Sơn: hẻm nhỏ, sâu, cuối hẻm là cổng sắt rỉ. Biển trường đã gỡ, chỉ còn vết ốc trên tường. Cổng sắt khóa xích, nhưng xích cũ, rỉ, và ổ khóa mở sẵn, chỉ vòng qua thanh sắt không khóa. Như thể ai đó đã mở trước khi họ đến.

Hoặc như thể hệ thống biết họ sẽ đến.

Khải đẩy cổng. Sắt kêu rít. Sân trường hiện ra trong bóng tối: cỏ mọc cao ngang đầu gối, dãy phòng học tối đen, mái ngói lở, cửa sổ vỡ. Trường tư thục Nguyễn Tri Phương, đóng cửa hai năm trước vì tụt hạng và thiếu học sinh, nhưng lý do thật (mà báo chí không viết rõ) là vụ bạo lực năm 2021. Vụ mà Huyền Chi chết.

An Di bước vào sau anh. Tay cô cầm thiết bị nhỏ, dẹt, có ăng-ten ngắn: máy quét tín hiệu SDR, loại cô dùng cho các video điều tra trước đây. Cô bật máy, quét tần số.

– Có tín hiệu. Wi-Fi, yếu, phát từ tầng hai. Trường đóng cửa hai năm rồi, không có nguồn điện chính, nhưng có gì đó vẫn phát sóng từ bên trong.

Khải nhìn lên tầng hai. Cửa sổ tối. Nhưng ở một cửa sổ, góc phải, ánh sáng nhấp nháy, rất nhẹ, rất nhanh, như đèn báo của thiết bị điện tử trong bóng tối.

Anh bước về phía cầu thang. An Di theo sau. Đồng hồ trên stream (anh không nhìn thấy, nhưng hai mươi bảy nghìn người đang nhìn thấy): 03:30:00.

Ba giờ rưỡi nữa. Và ở đâu đó trên tầng hai của ngôi trường nơi em gái anh chết, một thiết bị vẫn đang phát sóng.

Ch.20/97
1.402 từ