Kênh Livestream Dự Đoán Người Chết
Chương 77: Cảnh Sát Trong Countdown
Chương 77

Cảnh Sát Trong Countdown

Trần Vũ đến căn hộ an toàn lúc một giờ sáng, bốn mươi phút sau khi tên ông hiện trên stream. Ông mang theo một túi vải nhỏ, loại túi đựng đồ thể thao, bên trong là quần áo thay, sổ tay, bút bi, hai ổ USB trắng, và một phong bì giấy nâu dán kín.

Ông đặt túi xuống bàn ăn. Nhìn ba người trong phòng, lần lượt, kiểu nhìn của người đang kiểm kê tài sản lần cuối trước khi chuyển nhượng.

Khải đứng cạnh bàn. An Di ngồi trước máy tính, tay vẫn trên bàn phím, kênh 24H mở trên nửa màn hình bên trái. Quang Lộc đứng dựa tường gần cửa sổ, tay đút túi, mắt nhìn Trần Vũ mà không nháy.

Đồng hồ trên stream: 22:58:31. Viewer: 3.412.000.

– Kế hoạch thay đổi, Trần Vũ nói. Ông không ngồi. Giọng đều, nhịp đều, kiểu giọng ông dùng khi trình bày phương án phá án trước cấp trên. Tôi sẽ đi trước. Một mình. Kéo sự chú ý của hệ thống về phía tôi. Trong lúc nó tập trung vào tôi, hai người tiếp cận khu server từ hướng khác.

An Di nhìn lên.

– Ông làm mồi nhử.

– Tôi làm mồi nhử.

Khải lắc đầu.

– Không.

– Đây không phải đề xuất, cậu. Đây là quyết định.

– Anh đang đếm ngược. Đi một mình trên đường, trước mọi camera, trước ba triệu người xem, trong khi hệ thống đang muốn anh chết. Đó không phải kế hoạch, đó là tự sát.

Trần Vũ nhìn Khải. Lâu. Mắt ông không mềm, không cứng, chỉ yên tĩnh, kiểu yên tĩnh của người đã tính xong mọi phép tính và chờ người khác đuổi kịp.

– Cậu sống sót vì đối diện, không phải vì chạy. An Di sống sót vì rời khỏi sự chú ý, không phải vì trốn. Tôi sống sót bằng cách kéo toàn bộ sự chú ý vào mình, để hai người không bị nhìn thấy. Mỗi người một cách. Cách của tôi là cách của cảnh sát: lấy thân mình chắn trước.

Im lặng. An Di đóng nắp máy tính, nhẹ, kiểu đóng mà không tạo tiếng.

– Ông cần gì từ chúng tôi, cô hỏi.

Trần Vũ mở phong bì giấy nâu. Bên trong: hai bản đồ in trên giấy A3, một bản đồ khu công nghiệp Tân Uyên mà ông đã đánh dấu từ trước, và một bản mới: khu công nghiệp bỏ hoang ở huyện Bình Chánh, ngoại ô phía nam thành phố.

– Bảo gọi cho tôi lúc mười một giờ tối, ông nói. Ông ấy nhớ ra một chi tiết: NexaAI có hai cơ sở. Kho số bảy ở Tân Uyên là lõi chính, máy chủ xử lý trung tâm. Nhưng trước khi chuyển sang Tân Uyên, NexaAI dùng một kho cũ ở Bình Chánh làm trung tâm thu thập dữ liệu và quan sát. Kho cũ lẽ ra đã tắt khi chuyển sang Tân Uyên, nhưng Bảo nói ông ấy không chắc. Hợp đồng thuê cũng tự gia hạn giống kho chính.

An Di mở bản đồ Bình Chánh. Khu công nghiệp nhỏ hơn, cũ hơn, gần đường vành đai ngoại ô. Trần Vũ đã đánh dấu: lô D, nhà xưởng số mười hai, biển hiệu cũ "Mediastream Corp."

– Kho Bình Chánh gần hơn. Bốn mươi phút từ trung tâm thay vì hai tiếng. An ninh lỏng hơn vì khu công nghiệp gần như bỏ hoang. Và nếu đúng là trung tâm thu thập dữ liệu, bên trong sẽ có bằng chứng: nhật ký giám sát, dữ liệu nạn nhân, hợp đồng pháp nhân.

– Nhưng không phải lõi, Khải nói.

– Không. Lõi vẫn ở Tân Uyên. Nhưng phá trung tâm thu thập cũng phá mắt của nó. Ít mắt, ít dữ liệu, ít chính xác. Và nếu tìm được bằng chứng pháp lý ở đây, tôi có cơ sở xin lệnh khám xét Tân Uyên.

An Di đặt ngón tay lên bản đồ Bình Chánh, dò theo đường vào khu công nghiệp.

– Bảo mô tả bên trong thế nào.

– Một phòng máy chủ, khoảng hai mươi rack. Hệ thống camera giám sát tự động, không có người trực. Điện lấy từ lưới chung khu công nghiệp, có máy phát dự phòng. Đường truyền quang riêng, kéo ngầm dưới đất từ trạm viễn thông gần nhất.

Trần Vũ chỉ vào hai lối vào trên bản đồ.

– Cổng chính phía bắc, khóa thẻ từ. Cổng phụ phía tây, xưa dùng cho xe tải, bây giờ hàn kín. Nhưng Bảo nói tường rào phía nam sát bờ kênh, thấp, không có camera vì khi lắp đặt chưa đổ bê tông xong bên đó.

– Ông hỏi kỹ thật, Khải nói.

– Tôi làm nghề này hai mươi năm. Hỏi kỹ là thói quen, không phải lựa chọn.

Ông dừng. Nhìn sổ tay trên bàn, quyển sổ bìa cứng mà ông mang theo từ ngày đầu điều tra. Mọi ghi chú, mọi số liệu, mọi manh mối, tất cả trên giấy.

– Cậu cầm cái này.

Ông đẩy sổ tay về phía Khải.

– Bằng chứng tôi để lại. Cậu chỉ cần sống mà dùng nó.

Khải không cầm sổ tay. Anh nhìn Trần Vũ, nhìn đồng hồ trên stream (22:14:07), nhìn lại Trần Vũ.

– Tôi đi cùng.

– Không. Cậu đi Bình Chánh với An Di. Tôi ở trên đường. Quang Lộc ở đây theo dõi phòng quản trị, cập nhật tình hình qua điện thoại nắp gập.

Quang Lộc gật, im, kiểu gật của người biết vai trò mình nhỏ nhưng không phản đối.

Trần Vũ tiếp:

– Hệ thống cần sự chú ý. Nếu tôi di chuyển liên tục qua các khu vực có camera công cộng, nó sẽ tập trung vào tôi. Mỗi camera tôi đi qua là một nguồn dữ liệu mà nó phải xử lý. Mỗi phút nó theo dõi tôi là một phút nó không theo dõi hai người. Cơ hội duy nhất để vào kho Bình Chánh mà không bị phát hiện là khi nó đang nhìn chỗ khác.

An Di hỏi:

– Ông đi đâu.

– Bắt đầu từ nhà tôi ở Thủ Đức. Đi bộ qua các tuyến đường có camera giao thông, camera an ninh khu dân cư, camera cửa hàng tiện lợi. Về hướng trung tâm, qua cầu Sài Gòn, xuống quận một, lên quận ba. Chậm. Rõ ràng. Không trốn.

– Ba triệu người sẽ xem ông đi bộ.

– Đó là mục đích.

Ba giờ sáng. Trần Vũ rời căn hộ an toàn. Ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây, giày da, kiểu trang phục ông mặc mỗi ngày đi làm hai mươi năm. Không áo giáp, không vũ khí. Tay phải cầm điện thoại nắp gập. Tay trái không cầm gì.

Ông đi cầu thang xuống tầng trệt. Bước chân đều, không vội, không chậm. Hẻm Xô Viết Nghệ Tĩnh vắng, đèn vàng đầu hẻm chiếu bóng ông dài trên mặt đường ướt sương.

Khải đứng ở cửa sổ tầng ba, nhìn xuống. Bóng Trần Vũ nhỏ dần, rẽ phải ở cuối hẻm, biến mất sau bức tường rào nhà bên.

Anh quay lại laptop. Kênh 24H vẫn chạy. Đồng hồ: 21:03:44. Lượt xem: 3.891.000.

Rồi hình ảnh thay đổi.

Lần đầu tiên kể từ khi 24H tồn tại, màn hình không còn đen. Hình ảnh xuất hiện: góc nhìn từ camera an ninh, mờ, xanh lục kiểu ống nhòm hồng ngoại. Một người đàn ông đi trên vỉa hè, áo sơ mi trắng, dáng chắc, hai bên thái dương hơi bạc. Trần Vũ.

Góc nhìn chuyển. Cùng con đường, rõ hơn: ống kính cửa hàng tiện lợi hai mươi bốn giờ, ánh sáng nhân tạo rọi mặt ông. Trần Vũ đi ngang, không nhìn camera, mắt nhìn thẳng, bước đều.

Hình chuyển lần nữa. Ống kính giao thông ngã tư, góc cao, nhìn xuống. Trần Vũ băng qua đường, một mình, không xe, không người. Đồng hồ đỏ góc phải: 21:01:18.

An Di nhìn màn hình từ sau lưng Khải.

– Nó phát hình trực tiếp, cô nói. Giọng thấp, gần thì thầm. Lần đầu tiên. Không còn màn hình đen. Người xem nhìn thấy mặt người sắp chết.

Phòng chat bùng nổ. Bình luận trôi nhanh đến mức chữ chồng lên chữ, cuộn không kịp đọc. Khải bắt được vài dòng:

"Cảnh sát à? Hay vật"

"Đi bộ một mình? Ổng muốn chết thật rồi"

"3 triệu 9 trăm nghìn đang xem đây. Kỷ lục chưa?"

Lượt xem tăng. 4.100.000. 4.300.000. 4.500.000.

An Di nói, không quay lại:

– Càng xem nhiều, nó càng mạnh. Ông ấy biết.

Khải biết. Trần Vũ biết. Mỗi lượt xem là một phiếu bầu cho cái chết, mỗi bình luận là dữ liệu đầu vào cho cách ông sẽ chết. Nhưng mỗi lượt xem cũng là một đôi mắt hướng vào ông, một đôi mắt không hướng về Bình Chánh, không hướng về khu server, không hướng về hai người sắp lên đường trong bóng tối.

Quang Lộc nói từ góc phòng, giọng nhỏ:

– Phòng chat có người nhận ra ổng. "Trần Vũ, Phó phòng CSĐT Thủ Đức." Đang chia sẻ thông tin cá nhân, địa chỉ nhà, số điện thoại cơ quan.

An Di nhìn Khải.

– Hệ thống không cần tự tìm. Người xem tìm hộ.

Đó là điều Khải chưa tính đến. Năm triệu người không phải năm triệu khán giả thụ động. Trong đó có người tò mò, người cuồng tín, người muốn nổi tiếng bằng cách cung cấp thông tin, người thấy việc truy lùng một nạn nhân là trò chơi. Hệ thống không cần ống kính ở mọi ngóc ngách khi nó có hàng triệu đôi mắt tình nguyện.

Hình chuyển: Trần Vũ đi qua giao lộ Điện Biên Phủ, đèn đường vàng, bóng ông kéo dài trên mặt nhựa. Gió thổi vạt áo sơ mi, ông không sửa. Mắt nhìn thẳng, vai thẳng, hai tay buông hai bên, kiểu đi của người đi tuần tra mà không có gì để tuần tra ngoài chính mình.

Bình luận mới trôi qua:

"Ổng đi hướng cầu Sài Gòn. Ai ở Bình Thạnh canh giùm"

"Cảnh sát mà không ai cứu. Hay thiệt"

Khải mở điện thoại nắp gập. Gọi Trần Vũ.

– Anh có cần gì không.

Im lặng ba giây. Tiếng gió nhẹ, tiếng bước chân đều trên vỉa hè.

– Đừng xem, Trần Vũ nói. Đi làm việc của cậu. Để tôi làm việc của tôi.

Ông gác máy.

Khải đóng màn hình. Nhìn An Di.

– Đi.

An Di đã chuẩn bị: ba ổ cứng di động trong ba lô nhỏ, máy tính xách tay gập lại nhét túi bên, găng tay cao su, đèn pin kẹp áo. Cô không mang điện thoại thông minh, chỉ một chiếc nắp gập giống Khải, mua bằng tiền mặt ở cửa hàng phụ kiện.

– Vào được thì sao, Khải hỏi.

– Sao chép toàn bộ nhật ký giám sát, ưu tiên dữ liệu nạn nhân và hợp đồng pháp nhân. Nếu có giao diện quản trị đang chạy, chụp ảnh màn hình rồi tắt kết nối mạng vật lý. Rút cáp quang.

– Nếu có hệ thống bảo vệ tự động.

– Thì rút cáp quang trước, sao chép sau. Máy chủ mất kết nối sẽ không báo về lõi Tân Uyên được.

Cô nói kiểu liệt kê quy trình, giọng đều, không khác gì đang trình bày kế hoạch triển khai hạ tầng cho khách hàng. Khải nhớ cô từng làm kỹ sư mạng trước khi chuyển sang phân tích dữ liệu. Kinh nghiệm cũ bây giờ dùng cho mục đích không ai dự tính khi tuyển dụng cô.

Bốn giờ sáng. Khải và An Di rời căn hộ an toàn bằng cửa sau, xuống hẻm phụ, ra đường Xô Viết Nghệ Tĩnh phía đối diện. An Di đã gọi xe ôm từ số lạ, trả tiền mặt, điểm đến: gần khu công nghiệp Bình Chánh, cách hai cây số, đi bộ vào.

Quang Lộc ở lại căn hộ, máy tính mở, phòng quản trị diễn đàn. Hắn sẽ gọi nếu nhật ký lệnh xuất hiện bất thường.

Trên đường, An Di ngồi sau xe ôm, mũ bảo hiểm kéo sâu, không nói. Khải ngồi sau xe khác, cách hai trăm mét, cùng hướng. Hai chiếc xe chạy trong đêm, đường vành đai ngoại ô vắng, đèn đường thưa, gió thổi ngang.

Điện thoại Khải rung. Quang Lộc nhắn tin:

"5.2 triệu lượt xem. Tăng gấp đôi trong 1 giờ. Phát hình Trần Vũ liên tục, chuyển góc mỗi 30 giây. Phòng chat tăng 8.000 bình luận/phút."

Tin tiếp:

"Bình luận ghim mới: 'Lần đầu tiên ta nhìn thấy mặt người sắp chết.'"

Khải tắt điện thoại.

Xe rẽ vào đường dẫn khu công nghiệp Bình Chánh. Đường hẹp, không đèn, hai bên là nhà xưởng đóng cửa, mái tôn rỉ sét, cỏ dại mọc kín lối đi. Khu công nghiệp chết từ lâu, chỉ còn vài doanh nghiệp nhỏ hoạt động ban ngày, ban đêm hoàn toàn tối.

Xe dừng ở ngã ba cuối đường nhựa. Phía trước là đường đất, hai trăm mét nữa là lô D. Khải trả tiền, xuống xe, đợi tiếng máy xa dần rồi mới bật đèn pin kẹp áo, ánh sáng đỏ, đủ thấy đường mà không lộ từ xa.

An Di đã đứng đó, dựa cột điện, ba lô trên vai. Cô tắt đèn pin khi thấy anh, ra hiệu bằng tay: hướng nam, bờ kênh, đúng như Trần Vũ chỉ.

Hai người đi trong bóng tối, dọc bờ kênh, hướng về nhà xưởng số mười hai. Không nói. Không đèn. Chỉ tiếng bước chân trên đất ẩm và tiếng nước đọng chảy nhỏ giọt từ ống cống cũ.

Phía sau lưng, trong thành phố, Trần Vũ vẫn đi. Một mình. Trước năm triệu đôi mắt.

Ch.77/97
2.335 từ