3 Giờ Cuối
An Di tìm thấy ổ cứng mười phút sau khi Khải ngồi xuống ghế giáo viên và ngừng nói.
Không phải ổ cứng đúng nghĩa. Một thanh lưu trữ ngoài, loại SSD nhỏ bằng ngón tay cái, bọc trong túi chống tĩnh điện, nhét giữa hai tấm la-phông cách bộ phát Wi-Fi ba ô trần.
— Dung lượng 256GB. Đã dùng khoảng 180. Phần lớn là video.
Thư mục gốc chứa bốn thư mục con: 20210310_setup/, 20210312_test/, 20210315_final/, 20210315_aftermath/
Khải đọc tên thư mục. 15 tháng 3 năm 2021. Ngày Huyền Chi chết.
An Di mở thư mục 20210315_final. Bên trong có sáu tập tin video, tổng dung lượng 47GB. An Di mở tập tin 05: ngày 15/3/2021, lớp học với hơn mười lăm người. Số người xem: 347. Tên trên bảng: Lâm Huyền Chi. Đồng hồ đếm ngược từ 04:00:00.
Anh không nói gì. Tay đặt trên đùi, chỉ nằm đó. An Di ngồi cạnh, tay trên bàn phím sẵn sàng dừng bất kỳ lúc nào.
Phòng chat trên giao diện: "Lâm Huyền Chi là ai?" Và ai đó trả lời, nhanh: "Thư viện tầng 1."
Video cho thấy: sau bình luận đó, ba bóng người đứng dậy rời lớp. Mười phút sau, tiếng chân chạy. Rồi tiếng Huyền Chi.
Camera thứ hai cho thấy hành lang tầng hai. Huyền Chi chạy qua, tóc đuôi ngựa xổ tung, đồng phục trắng nhàu. Phía sau cô, ba bóng người đi nhanh, bình tĩnh, vì chúng biết cô không có lối thoát.
Huyền Chi dừng ở cuối hành lang. Cô rút điện thoại, đọc gì đó. Mặt cô thay đổi. Rồi cô gửi tin nhắn. Ba giây, bốn giây. Nhấn gửi.
Khải biết ba chữ đó: "Anh ơi, giúp em."
22:14 ngày 15/3/2021. Chưa đọc. Khải lúc đó đang dựng video, thanh tiến trình 67%. Thông báo bật lên góc phải, anh gạt đi vì sợ lag máy.
Bốn mươi chín phút sau anh mở tin nhắn. 00:27 ngày 16/3. Huyền Chi đã chết lúc 23:03. Một tiếng hai mươi bốn phút trước khi anh đọc.
Video kết thúc. An Di đóng tập tin. Lớp học chìm trong bóng tối.
Khải ngồi trên sàn. Lưng dựa vào chân bàn giáo viên, mắt nhìn thẳng vào bảng đen. Tên anh vẫn ở đó, phấn trắng trên nền đen, và bây giờ trông như bản án.
Đồng hồ: 01:00:00. An Di nói, giọng thấp: — Một tiếng nữa. Anh muốn làm gì.
Khải đứng dậy, nhìn An Di. — Đi. — Đi đâu. — Ra sân trường.
Cầu thang tối. Bước chân hai người vang trên bậc bê tông. Ra sân sau. Cỏ dại ngập đến đầu gối. Dưới cột cờ đã gỉ, Khải dừng lại. Đây. Chỗ này. Huyền Chi đứng ở đây trước khi chạy ngược lên tầng hai.