Sau Ngày Ly Hôn
Chương 79: Bữa cơm mới
Chương 79

Bữa cơm mới

Tối thứ tư, cha nấu phở.

Không phải phở quán. Phở nhà. Phở cha nấu. Cha ngâm xương bò từ sáng (nhờ bà bán rau chỉ cách), hầm nước dùng bốn tiếng, thêm hồi, quế, gừng nướng. Cha bóc gừng bằng thìa (xem trên mạng), nướng trên bếp ga, mùi gừng cháy, mùi hồi, mùi quế, mùi phở Hà Nội. Căn hộ tầng mười hai ngập mùi nước dùng.

Cậu đi học về, mở cửa, ngửi. Mùi phở. Mùi quen nhưng khác: quen vì phở, khác vì cha nấu. Hồi trước mẹ nấu phở: nước dùng trong, thanh, gà, hành trần, lá chanh, kiểu phở gà Hà Nội. Cha nấu phở bò: nước dùng đậm hơn, xương bò, gừng nướng, hồi quế, kiểu phở bò Bắc, kiểu cha ăn hồi sinh viên ngoài cổng Bách Khoa.

– Cha ơi, cha nấu phở thật à?

– Ừ. Cha thử. Nước dùng hơi mặn, cha đã pha thêm nước.

Cha đứng bên bếp, tạp dề xanh (mua ở quầy tạp hóa, không có hoa cúc như tạp dề mẹ), muôi khuấy nồi, mắt nghiêm. Trên bệ bếp: bánh phở tươi (mua ngoài chợ sáng nay), thịt bò thái mỏng, hành lá, ngò, giá đỗ, ớt tươi. Cha chuẩn bị kỹ. Cha làm mọi thứ kỹ: đo nước, cân xương, ghi thời gian hầm. Kiểu kỹ sư nấu phở.

– Cha hầm mấy tiếng?

– Bốn. Công thức nói sáu nhưng cha phải đi làm.

Cậu nhìn nồi nước dùng. Nước vàng nhạt, mỡ nổi trên mặt, hồi nổi, quế nổi. Cha vớt bọt. Kỹ. Từng muôi. Kiểu cha: kiên nhẫn, từng bước, không vội.

– Ngồi xuống. Cha chan.

Cậu ngồi bàn ăn. Bàn nhỏ, hai chỗ, hai bát tô lớn (cha mua riêng cho phở, tô sứ trắng viền xanh, kiểu quán phở), hai đôi đũa, hai thìa. Cha bưng nồi ra, chan nước dùng vào tô đã xếp bánh phở, thịt bò tái. Nước dùng nóng, hơi bốc, thịt bò chuyển màu, hành lá xanh, ngò xanh. Cha đặt tô trước mặt cậu.

Cậu nhìn tô phở. Đẹp. Không đẹp bằng phở mẹ nấu (mẹ xếp hành gọn hơn, trình bày đẹp hơn, nước dùng trong hơn). Nhưng đẹp kiểu cha: thực tế, đủ, thịt nhiều, nước nóng.

– Cha ơi, đẹp quá.

Cha ngồi xuống. Lấy tô cho mình. Chan nước dùng. Hai cha con ngồi, hai tô phở bò nóng, hơi bốc, mùi gừng nướng, mùi hồi, mùi quế.

Cậu ăn. Húp nước dùng. Nóng, đậm, ngọt xương, hơi mặn (cha nói đã pha thêm nước, nhưng vẫn hơi mặn, cha nêm tay hơi nặng). Nhưng ngon. Ngon thật. Ngon kiểu lần đầu, kiểu cha cố, kiểu bốn tiếng hầm xương và gừng nướng và hồi quế.

– Ngon cha. Nước dùng ngon.

Cha húp. Gật.

– Hơi mặn.

– Dạ, hơi mặn. Nhưng ngon.

Cha nhìn cậu. Mắt cha ấm. Không cười, nhưng ấm. Kiểu cha khi nghe con khen: không nói "cảm ơn", không tỏ ra vui, chỉ gật và mắt hơi mềm hơn bình thường.

Hai cha con ăn phở. Im lặng. Chỉ tiếng húp, tiếng đũa gắp, tiếng thìa chạm tô. Im lặng kiểu bữa cơm ch1 (bữa cơm tối đầu tiên, ba người, cha nhìn điện thoại, mẹ nhìn ra cửa sổ, chỉ Khôi nói). Nhưng im lặng khác. Im lặng ch1 trống, im lặng lạnh, im lặng kiểu ba người không có gì để nói với nhau. Im lặng hôm nay ấm. Ấm vì hai người đang ăn phở cha nấu, ấm vì nước dùng nóng, ấm vì cả hai đều muốn ở đây, ngồi đây, ăn đây.

Đối xứng.

Cậu nghĩ từ đó nhưng không biết từ đó. Cậu chỉ biết: bữa cơm này giống bữa cơm đầu tiên (hai người ngồi bàn, im lặng) nhưng khác (im lặng ấm thay vì trống). Giống vì vẫn bàn nhỏ, vẫn đèn vàng, vẫn căn hộ tầng mười hai. Khác vì mọi thứ bên trong đã khác. Cha đã biết nấu, con đã biết chấp nhận. Cả hai đã quen sống hai người. Cả hai đã ổn.

Cha ăn xong. Đặt đũa. Uống nước.

– Con thấy nước dùng thiếu gì không?

Cậu nghĩ. Húp thêm muôi.

– Hơi mặn. Và thiếu... thiếu vị ngọt thanh. Mẹ nấu thì thêm đường phèn, một chút thôi, nước dùng sẽ tròn hơn.

Cha nghe. Lấy điện thoại, gõ. Cậu nhìn: cha đang ghi "đường phèn, ít" vào ghi chú. Cuốn sổ công thức đã chuyển sang điện thoại, nhưng vẫn kiểu cha: ghi chép, chính xác, cải tiến.

– Lần sau cha cho đường phèn.

– Dạ.

Cậu rửa bát. Cha cọ nồi hầm (cọ lâu, xương dính, cha cọ kiên nhẫn, từng vòng, kiểu cọ nồi ở Tam Đảo hôm trước). Bếp nhỏ, hai người, tiếng nước, tiếng bọt rửa.

– Cha ơi.

– Gì?

– Sao cha nấu phở?

Cha cọ nồi. Không ngẩng lên.

– Cha muốn thử. Phở là thứ cha thích nhất. Hồi sinh viên cha ăn phở cổng Bách Khoa mỗi sáng, hai nghìn một bát, phở bò tái lăn. Ngon nhất đời. Cha nghĩ nếu cha nấu được phở thì cha nấu được mọi thứ.

Cậu cười. Cha có logic riêng. Phở là đỉnh cao. Nấu được phở thì xong. Kiểu kỹ sư: đặt mục tiêu, đạt mục tiêu, chuyển sang mục tiêu tiếp theo.

– Lần sau cha nấu gì?

– Bún chả. Cha hỏi bà rồi. Bà bảo chả phải nướng than, không nướng bếp ga. Cha đang tìm bếp than.

Cậu nhìn cha. Cha đang tìm bếp than để nướng chả. Cha bốn mươi lăm tuổi, kỹ sư xây dựng, đang tìm bếp than trên mạng vì muốn nấu bún chả cho con trai. Hồi trước, bún chả là món mẹ nấu: chả nướng than, nước mắm pha chua ngọt, rau sống, bún. Cha chưa bao giờ nấu bún chả. Cha chưa bao giờ nướng chả. Nhưng cha muốn học. Vì con. Vì sống hai người thì cần biết nấu, biết nhiều, biết đủ.

– Cha ơi, bà nội dạy cha nhé. Nướng chả phải bà dạy mới ngon.

– Cha cũng nghĩ vậy. Chủ nhật mình sang bà.

Cậu gật. Hai cha con sẽ sang bà nội chủ nhật, bà sẽ dạy cha nướng chả, cậu sẽ ngồi cạnh nhìn, bà sẽ la cha "lửa to quá, cháy mất", cha sẽ im lặng sửa, cậu sẽ cười. Kiểu gia đình. Kiểu mới.

Quen. Sáu tháng quen. Ba trăm sáu mươi mấy bữa cơm quen. Và hôm nay thêm một bữa phở, bữa đầu tiên, bữa cha nấu từ xương bò bốn tiếng, hơi mặn, thiếu đường phèn, nhưng ngon. Ngon vì cha nấu. Ngon vì cậu ăn cùng cha. Ngon vì im lặng ấm.

Tối, cậu nhắn mẹ: "Mẹ ơi, cha nấu phở bò. Ngon lắm. Hơi mặn."

Mẹ trả lời: "Cha mày nấu phở à? Giỏi nhỉ. Nước dùng có cho đường phèn không?"

"Chưa. Con bảo cha rồi. Lần sau cho."

"Ừ. Nói cha cho thêm hành khô phi, nước dùng sẽ thơm hơn."

Cậu nhìn tin nhắn mẹ. Mẹ dạy cha nấu phở, qua cậu. Hai người không nói chuyện trực tiếp, nhưng mẹ vẫn chia sẻ công thức cho cha, qua con trai. Bí quyết truyền qua tin nhắn, qua thế hệ, qua cậu bé mười sáu tuổi đứng giữa hai nhà bếp.

Cậu nhắn cha (ở phòng bên): "Cha ơi, mẹ bảo cho thêm hành khô phi, nước dùng sẽ thơm hơn."

Cha: "Ghi rồi."

Hai chữ. Kiểu cha. Cậu cười. Đặt điện thoại xuống.

Cậu nhớ bữa cơm đầu tiên. Tối thứ năm, tháng mười, căn hộ này, bàn này, đèn vàng này. Ba người: cha nhìn điện thoại, mẹ nhìn ra cửa sổ, chỉ cậu nói. Canh bí đỏ mẹ nấu, rau muống xào tỏi, cơm trắng. Ba chỗ, ba bát, ba đôi đũa. Im lặng trống. "Bình thường mà," cậu nghĩ lúc đó.

Bây giờ. Bàn ấy. Đèn vàng ấy. Căn hộ ấy. Nhưng hai chỗ thay vì ba. Phở bò thay vì canh bí đỏ. Cha nấu thay vì mẹ. Và im lặng ấm thay vì trống. Cùng một bàn ăn, khác mọi thứ bên trong. Kiểu ảnh Sầm Sơn và bức ảnh tốt nghiệp tương lai: cùng người, khác khoảnh khắc, khác cảm xúc.

Bữa cơm mới.

Không phải bữa cơm ba người hồi trước. Không phải bữa cơm im lặng trống rỗng tháng mười. Bữa cơm hai người, tháng năm, phở bò hơi mặn, im lặng ấm. Bữa cơm mà cha nấu vì muốn, con ăn vì vui, và mẹ ở xa nhắn tin dạy cho hành khô phi.

Mới. Nhưng là nhà. Mới nhưng ấm. Mới nhưng đủ.

Nằm trên giường. Gió tháng năm qua cửa sổ hé, nóng nhẹ. Mùi phở còn loãng trong căn hộ, mùi hồi, mùi quế, mùi gừng nướng. Mùi cha nấu. Mùi nhà. Khác mùi nhà hồi trước (hồi trước là mùi nước xả vải mẹ, mùi trà nhài, mùi cà phê phin mẹ pha cho cha). Bây giờ là mùi gừng nướng, mùi cà phê cha tự pha, mùi nước xả vải loại mới (cha mua nhầm, mùi bạc hà thay vì mùi hoa). Mùi khác. Nhưng vẫn là mùi nhà. Vì nhà không phải mùi, nhà là người ở trong đó.

Nhắm mắt. Ngủ. Và mơ về bữa phở lần sau: cha cho đường phèn, hành khô phi, nước dùng tròn hơn, ít mặn hơn. Lần sau sẽ ngon hơn. Lần sau bao giờ cũng ngon hơn. Vì cha đang học. Và học là kiểu cha yêu.

Ch.79/91
1.603 từ