Sau Ngày Ly Hôn
Chương 40: Khôi cố kéo mọi người lại
Chương 40

Khôi cố kéo mọi người lại

Cậu bắt đầu bằng cái vòi nước.

Cuối tuần ở nhà mẹ, Khôi phát hiện vòi nước bồn rửa bát bị nhỏ giọt. Không phải phát hiện, vì vòi nhỏ giọt từ tuần trước, mẹ đã kê cái bát dưới vòi hứng nước, đã nhắn thợ sửa nhưng thợ hẹn tuần sau. Cậu nhìn vòi nhỏ giọt, nhìn bát nước đầy dần, nhìn mẹ quay đi, và nghĩ: *cha sửa được.*

– Mẹ ơi, vòi nước bồn rửa hỏng rồi.

– Mẹ biết. Thợ hẹn thứ ba tới.

– Hay để con nói cha qua sửa? Cha biết sửa mấy cái này.

Mẹ dừng tay, khăn lau bát trong tay. Nhìn cậu. Mắt mẹ có gì đó, gì đó mà cậu không đọc được: ngạc nhiên, do dự, hay hiểu. Rồi mẹ cười nhẹ.

– Được. Nếu cha rảnh.

Cậu nhắn cha ngay: *"Cha ơi, vòi nước nhà mẹ hỏng. Cha có thể qua sửa được không ạ?"*

Cha trả lời sau mười phút. *"Chiều nay cha qua. Mang cờ lê."*

Cờ lê. Cha nhắn "cờ lê" kiểu kỹ sư nhắn vật liệu: chính xác, ngắn gọn, không hỏi thêm. Cậu đọc tin nhắn, cười một mình, vì cậu biết: cha sẽ đến, cha sẽ sửa, cha sẽ đứng trong bếp mẹ, và hai người sẽ ở cùng một nơi, dù chỉ vì cái vòi nước.

Chiều, cha đến. Cậu nghe tiếng gõ cửa từ phòng khách, tim đập nhanh hơn bình thường, kiểu hồi hộp mà cậu không hiểu vì sao, vì đây chỉ là sửa vòi nước, không phải hòa giải, không phải gặp mặt chính thức, chỉ là cái vòi. Nhưng cậu biết: nó không chỉ là cái vòi.

Mẹ mở cửa. Hai người nhìn nhau.

– Anh vào đi.

Giọng mẹ bình thường. Lịch sự. Kiểu gọi tên chồng cũ bằng "anh" vì chưa quen gọi khác, kiểu mở cửa cho người quen mà không còn thân. Cha bước vào, mắt lướt nhanh qua căn hộ nhỏ, lướt qua kệ sách, qua ảnh Khôi trên tường, qua cuốn lịch cũ treo bếp. Cha không bình luận. Chỉ đi thẳng vào bếp.

– Vòi nào?

– Bồn rửa bát. Nhỏ giọt hai tuần rồi.

Cha quỳ xuống, mở cửa tủ dưới bồn rửa, nhìn ống nước, tay sờ khớp nối, vặn thử. Cậu ngồi cạnh bàn ăn, quan sát. Mẹ đứng ở ngưỡng cửa bếp, tay khoanh trước ngực, cũng nhìn.

Cha sửa. Mười lăm phút. Tay cha quen, tay kỹ sư, tay người đã sửa mọi thứ trong nhà mười tám năm: vòi nước, ổ khóa, bản lề, công tắc điện. Tay cha đặt cờ lê, vặn, siết, nghe tiếng kim loại kêu khục khục, rồi im. Mở vòi thử. Nước chảy đều, không nhỏ giọt.

– Xong. Roa bị mòn. Anh thay tạm, nhưng nên mua cái mới.

Cha đứng dậy, lau tay vào khăn mẹ đưa. Hai người đứng trong bếp, gần, gần hơn bình thường, vì bếp nhà mẹ nhỏ, hai người đứng là hết chỗ. Cậu nhìn, từ bàn ăn, nhìn cha lau tay, nhìn mẹ đứng cạnh, và tìm gì đó: một ánh mắt, một nụ cười, một khoảnh khắc mà hai người nhìn nhau kiểu người quen thuộc, kiểu vợ chồng, kiểu nhớ. Nhưng không có. Cha lau xong, trả khăn, gật đầu. Mẹ cười lịch sự. Hai người lịch sự đến mức Khôi muốn hét: *đừng lịch sự nữa, hãy nói gì đó thật đi.*

Nhưng cậu không hét. Chỉ ngồi, nhìn, hy vọng.

– Anh uống nước không?

– Không. Anh về.

Cha đi. Mẹ đóng cửa. Cậu ngồi bàn ăn, nghe tiếng chân cha xuống cầu thang, từng bậc, xa dần. Mẹ quay lại bếp, mở vòi thử, nhìn nước chảy đều, rồi đóng.

– Cha mày giỏi sửa.

Mẹ nói, giọng nhẹ, không khen, không chê, chỉ nhận xét, kiểu nói sự thật bình thường. Cậu nghe và nghĩ: *mẹ nhớ. Mẹ nhớ cha giỏi sửa. Mẹ nhớ tay cha cầm cờ lê.*

Cậu về phòng, lấy cuốn vở nháp, viết: *"Lần 1: vòi nước. Cha đến, sửa 15 phút, nói chuyện. Mẹ khen cha giỏi. Tốt."* Rồi viết thêm: *"Lần tới: tìm lý do khác."*

Cậu nghĩ cả tuần. Nghĩ trên đường đi học, nghĩ trong giờ Toán, nghĩ lúc ăn cơm. Phải tự nhiên. Không được lộ. Không được để cha mẹ biết cậu đang cố. Vì nếu họ biết, họ sẽ nói "con đừng", sẽ giải thích "không phải lỗi con", sẽ ngăn cậu lại. Nên cậu phải giỏi hơn họ. Phải tạo tình huống mà cha mẹ gặp nhau vì lý do thực tế, vì cần thiết, không phải vì con muốn.

Cậu mua cuốn sổ nhỏ ở tiệm văn phòng phẩm cạnh trường. Bìa cứng, màu xanh đậm, vừa túi. Trang đầu cậu viết bằng bút bi đỏ: **Dự án hòa giải**. Ghi lần 1, chấm điểm tiến triển: 3/10.

Tuần sau, cậu thử lần hai.

Ở nhà cha, tối thứ tư, cậu gọi mẹ khi cha đang ngồi sofa xem tin tức.

– Mẹ ơi, con thèm canh chua. Mẹ nấu canh chua ngon nhất.

– Cha con không nấu à?

– Cha nấu canh rau cải. Không giống canh chua mẹ.

Mẹ cười trong điện thoại. Cười kiểu được khen, kiểu biết con dỗ nhưng vẫn thích.

– Để mẹ nấu. Chiều mai mẹ mang qua nhé?

– Dạ.

Chiều thứ năm. Mẹ đến. Hộp canh chua cá trong túi giữ nhiệt, cùng một hộp nem rán. Mẹ đứng ở cửa, cha đứng trong phòng khách, hai người nhìn nhau qua ngưỡng cửa.

– Anh cảm ơn. Vào không?

– Thôi. Em để đây cho hai cha con.

Mẹ không vào. Đưa túi đồ ăn, cười, ngoái nhìn cậu:

– Con ăn đi nhé. Canh chua có cà chua, dứa, đậu bắp, cá rô phi. Như mẹ hay nấu.

Mẹ quay đi. Bước vào thang máy. Cậu đứng ở cửa, cầm túi đồ ăn còn nóng, nghe tiếng thang máy đóng, nghe tiếng cabin trượt xuống. Mùi canh chua bay lên từ túi giữ nhiệt, mùi cà chua, mùi dứa, mùi rau ngò, mùi mẹ nấu, mùi bếp nhà cũ, mùi mười tám năm.

Cậu đứng thêm vài giây. Nhìn hành lang trống. Mẹ đã đi. Mẹ đến, đưa đồ ăn, cười, rồi đi, nhanh, gọn, kiểu người không muốn ở lâu, không muốn ngồi vào bàn ăn cũ, không muốn nhìn sofa cũ, không muốn nhớ. Hoặc mẹ muốn ở lại, nhưng không cho phép mình, vì ở lại là mơ hồ, là tạo hy vọng giả, là làm khó cả ba người.

Cha nhìn hộp canh, nhìn cậu.

– Mẹ nấu ngon.

Câu khen. Ngắn. Nhưng cậu nghe: cha biết mẹ nấu ngon, cha nhớ vị canh chua mẹ, cha biết không ai nấu được như mẹ. Cha biết, nhưng cha không giữ mẹ lại, không mời mẹ ngồi ăn cùng, không nói "ở lại đi". Vì hai người đã thỏa thuận: lịch sự, văn minh, không vào nhà nhau, không ngồi ăn cùng, không tạo nhầm lẫn cho con.

Hai cha con ăn. Canh chua ngọt thanh, cá mềm, dứa chua nhẹ, đúng vị mẹ. Cậu ăn mà nghĩ: mẹ nấu canh này cho cha con, mẹ cho dứa vì cha thích dứa, mẹ cho cà chua vì cha thích cà chua, mẹ nấu theo khẩu vị cha dù đã ly hôn, vì mười tám năm nấu cho một người thì không thể quên khẩu vị trong vài tuần.

Cậu ghi vào sổ sau bữa ăn.

*Lần 2, Canh chua: Mẹ mang canh đến nhà cha. Cha cảm ơn. Cha khen ngon. Mẹ không ở lại. Tiến triển: 2/10.*

Cậu nhìn hai dòng ghi chép. Điểm thấp. Nhưng có điểm, nghĩa là có tiến triển, nghĩa là không phải số không. Cậu tin: nếu tiếp tục, nếu tạo thêm lý do để cha mẹ gặp nhau, nếu mỗi lần gặp đều có gì đó, dù nhỏ, dù chỉ một câu khen, một cái cười, thì điểm sẽ tăng, và khi đủ điểm, khi đủ lý do, có khi cha mẹ sẽ nhớ, sẽ nghĩ lại, sẽ muốn thử.

Cậu lật sang trang mới. Viết:

*Lần 3, kế hoạch: Rủ cả cha và mẹ đi ăn cùng. Lý do: sinh nhật muộn (đã qua rồi nhưng nói "chưa ăn sinh nhật đàng hoàng"). Hoặc: kỷ niệm ngày Khôi được nhận vào trường THPT (có thật, lớp 10, chưa bao giờ ăn mừng). Chọn quán phở quen. Ngồi ba người. Như ngày xưa.*

Cậu viết xong, nhìn lại, thấy mình viết dài hơn bài luận Văn. Cười một mình. Cười buồn, cười kiểu tự biết mình đang làm gì đó vừa ngớ ngẩn vừa quan trọng.

Cậu gấp sổ. Cất vào ngăn kéo. Nằm xuống.

Cậu biết mình đang làm gì. Biết mình đang sắp xếp cuộc gặp cho cha mẹ, đang tạo lý do, đang vẽ đường cho họ đi vào cùng một phòng, đang hy vọng rằng khi ở gần nhau đủ nhiều, cái gì đó sẽ quay lại. Cậu biết nó ngây thơ. Phương Anh sẽ nói "mày không cứu được đâu". Nhưng cậu chưa thử hết. Chưa dùng hết cách. Chưa sẵn sàng bỏ cuộc.

Cuốn sổ nằm trong ngăn kéo, trang đầu viết "Dự án hòa giải" bằng bút đỏ, trang sau ghi "Lần 1", "Lần 2", và nhiều trang trắng chờ. Cậu sẽ lấp đầy những trang đó. Sẽ ghi thêm lần 3, lần 4, lần 5, sẽ chấm điểm, sẽ theo dõi, sẽ tin rằng mỗi lần gặp là một viên gạch xây lại cái gì đó đã đổ.

Ngoài cửa sổ, tháng hai, Hà Nội, mưa phùn nhẹ, gió lạnh, hàng bàng đã lên lá mới, xanh non, mỏng, ướt. Và cậu nằm trong phòng, mười sáu tuổi, cầm hy vọng như cầm cuốn sổ nhỏ: chặt, kỹ, sợ rơi.

Nếu ai đọc cuốn sổ đó, họ sẽ thấy: một đứa trẻ đang giữ sổ theo dõi tình yêu của cha mẹ mình. Chấm điểm từng lần gặp. Ghi tiến triển. Lên kế hoạch cho lần tới. Kiểu sổ mà không ai dạy cậu lập, kiểu kế hoạch mà không ai bảo cậu nghĩ, kiểu hy vọng mà cậu tự xây, một mình, từ những mảnh vỡ của gia đình mà cậu vẫn gọi là gia đình.

Và đó vừa đáng thương vừa dũng cảm, vừa ngây thơ vừa khiến ai nhìn thấy cũng phải quay mặt đi.

Ch.40/91
1.748 từ