Sau Ngày Ly Hôn
Chương 35: Hai chiếc chìa khóa
Chương 35

Hai chiếc chìa khóa

Mẹ đưa chìa khóa lúc cậu sắp về.

Chiều chủ nhật, cửa căn hộ Thanh Xuân, mẹ cầm tay cậu, đặt vào lòng bàn tay cậu một chiếc chìa khóa nhỏ, kim loại, lạnh, sáng. Chìa khóa mới, chìa dự phòng, mẹ đi làm thêm một bản cho con.

– Để con tự mở cửa, lúc nào muốn sang thì sang. Không cần chờ mẹ về.

Giọng mẹ nhẹ. Bình thường. Kiểu giọng đưa chìa khóa là chuyện nhỏ, kiểu "con cầm lấy rồi đi", nhưng cậu cầm chiếc chìa đó trên tay và thấy nặng hơn kim loại, nặng kiểu biểu tượng, kiểu mẹ đang nói bằng chìa khóa thay vì bằng lời: *nhà mẹ cũng là nhà con, bất cứ lúc nào.*

– Dạ. Con cảm ơn mẹ.

– Cất kỹ nhé.

Cậu bỏ chìa khóa vào túi quần. Chạm vào chìa khóa nhà cha, chìa cũ, chìa cậu cầm mười sáu năm, chìa đã mòn cạnh, đã ấm tay. Bây giờ hai chiếc nằm cạnh nhau trong túi, lạnh và ấm, mới và cũ, mẹ và cha.

Cậu xuống cầu thang, năm tầng, dép lê trên bậc xi măng, tiếng vang trong lồng cầu thang hẹp. Ra ngõ, đi bộ ra bến xe buýt. Mỗi bước đi, hai chiếc chìa khóa va vào nhau trong túi, phát ra tiếng leng keng nhỏ, tiếng kim loại, tiếng nhẹ mà chỉ cậu nghe, tiếng mới, tiếng chưa quen.

Trên xe buýt, cậu ngồi ghế cạnh cửa sổ, nhìn Hà Nội chạy qua kính. Thanh Xuân, rồi Khương Trung, rồi qua cầu, rồi Linh Đàm. Quãng đường từ nhà mẹ về nhà cha, bốn mươi phút, hai chuyến xe buýt, quãng đường cậu sẽ đi mỗi tuần, mỗi cuối tuần, qua lại, qua lại, cho đến khi nào cậu đi đại học, cho đến khi nào cậu có cuộc sống riêng. Quãng đường chia gia đình thành hai nửa mà không phải chia đều, vì cha ở đầu này, mẹ ở đầu kia, và cậu ở giữa, trên xe buýt, giữa hai mái nhà, thuộc về cả hai mà không hoàn toàn thuộc về đâu.

Cậu thò tay vào túi. Nắm hai chiếc chìa. Hai chiếc chìa nằm gọn trong lòng bàn tay, cạnh sắc của chìa mới cắt nhẹ vào da, cạnh mòn của chìa cũ trơn trượt.

Xe buýt dừng. Cậu xuống. Đi bộ về nhà cha.

Sáng hôm sau, trước khi đi học, cậu đứng ở cửa căn hộ, xỏ giày. Tay cầm chìa khóa, như mọi sáng, nhưng sáng nay cậu dừng lại, nhìn. Hai chiếc chìa trên một cái móc. Chiếc cũ, màu đồng sẫm, có vết xước, cậu biết từng rãnh, từng khấc, biết quay sang trái hai vòng là mở. Chiếc mới, sáng bóng, còn mùi kim loại, cậu chưa quen, chưa biết nó quay bao nhiêu vòng.

Cậu bỏ chìa vào túi. Ra cửa. Đi bộ.

Qua hàng bàng. Lá vẫn trụi, cành đen, nhưng nếu nhìn kỹ, ở đầu cành, có những chồi nhỏ, xanh mờ, non, mới nhú. Tháng giêng sắp hết, tháng hai sắp đến, và hàng bàng đang chuẩn bị lá mới, chuẩn bị mùa mới, chuẩn bị đi tiếp dù mùa đông vừa qua kéo dài hơn cậu tưởng.

Qua quán phở. Bà chủ vẫy, "ăn phở không cháu?", cậu lắc đầu, cười nhẹ. Qua cổng trường. Vào sân. Qua hành lang. Lên tầng hai. Lớp 11A3.

Phương Anh đã ngồi ở bàn, đang đọc sách, tóc ngắn, áo khoác denim, ba lô vải dưới chân. Cậu ngồi xuống bàn mình, cạnh Tuấn, để ba lô, lấy vở. Chìa khóa rơi ra khỏi túi, rơi xuống bàn, hai chiếc va vào nhau kêu leng keng, Phương Anh quay sang.

– Hai chìa khóa à?

Giọng cô nhẹ. Không ngạc nhiên. Chỉ hỏi, kiểu biết rồi nhưng vẫn hỏi, vì đây là nghi thức, là cách cô đánh dấu khoảnh khắc cậu chính thức bước vào thế giới cô đã sống từ lâu.

– Ừ. Hai nhà.

Cậu nói. Ngắn. Không buồn. Không vui. Chỉ nói sự thật, sự thật hai chữ, sự thật nằm gọn trong lòng bàn tay.

Phương Anh nhìn hai chiếc chìa trên bàn. Rồi cô thò tay vào túi áo, lấy ra. Móc chìa khóa của cô: hai chiếc, một bạc một vàng, treo trên móc có hình mèo nhỏ.

– Tao cũng có hai. Quen rồi.

Cô đặt móc chìa xuống bàn, cạnh chìa của cậu. Bốn chiếc chìa khóa trên mặt bàn gỗ, sáng dưới ánh đèn lớp học, nhỏ, lạnh, bình thường. Bốn chiếc chìa của hai đứa trẻ sống giữa hai mái nhà, hai đứa mà cha mẹ không còn ở cùng nhau nhưng vẫn yêu chúng, hai đứa cầm hai chìa mỗi ngày mà một đứa đã quen và một đứa đang tập.

Tuấn nhìn sang, thấy chìa khóa, không hỏi. Tuấn không biết chuyện gia đình cậu, hoặc biết mà không nói, hoặc không để ý, vì Tuấn là kiểu bạn vui vẻ, kiểu "ê cho tao chép bài", kiểu bình thường, và cậu cần cái bình thường đó, cần một nơi mà không ai hỏi "mày ổn không", không ai nhìn bằng mắt thương hại.

Chuông reo. Giờ học bắt đầu. Phương Anh cất chìa. Cậu cất chìa. Hai chiếc vào túi, leng keng nhẹ, rồi im.

Tiết Văn. Cô Linh giảng bài. Cậu nghe, mắt nhìn bảng, tay chép, nhưng trong túi, hai chiếc chìa nằm cạnh nhau, lạnh dần rồi ấm dần vì hơi ấm cơ thể, và cậu nghĩ: *hai chiếc chìa, hai cái nhà, hai cuộc sống. Nhưng chỉ có một mình.*

Giờ ra chơi, cậu ra sân. Ngồi bậc thềm gần sân bóng rổ, chỗ Phương Anh hay ngồi. Cô đến sau, ngồi cạnh, mở gói bánh, bẻ đôi, đưa cậu nửa.

– Mày sao rồi?

– Bình thường.

Phương Anh nhìn cậu. Mắt cô không tin, vì cô biết "bình thường" của cậu nghĩa là gì, cô biết vì cô cũng từng dùng chữ đó, từng giấu bằng chữ đó, từng cười bằng chữ đó.

– Bình thường kiểu thật hay kiểu giấu?

Cậu cười. Cười vì Phương Anh biết, luôn biết, biết đến mức cậu không giấu được.

– Kiểu... đang tập.

– Ừ. Tập thì được rồi. Hồi tao cũng tập. Tập lâu thì thành thật.

Gió thổi qua sân trường, thổi mùi cỏ, mùi bụi, mùi mùa đông sắp hết. Hai đứa ngồi ăn bánh, không nói, nghe tiếng bóng rổ nảy trên sân, tiếng bạn bè cười, tiếng chuông xe đạp ngoài cổng. Im lặng kiểu thoải mái, kiểu hai người không cần nói cũng hiểu, kiểu im lặng mà không trống, vì có ai đó ngồi cạnh.

Cậu nhìn Phương Anh. Tóc ngắn bay trong gió, mắt nhìn xa, miệng nhai bánh, bình thản. Đứa con gái mười sáu tuổi đã quen với hai chìa khóa, đã quen với cuối tuần ở nhà cha, ngày thường ở nhà mẹ, đã quen với "đồ nào cũng hai cái", đã quen đến mức quên rằng mình từng không quen. Và cậu nghĩ: một ngày nào đó cậu cũng sẽ như vậy. Sẽ cầm hai chìa mà không nghĩ. Sẽ sống giữa hai nhà mà không buồn. Sẽ dọn bàn ăn hai chỗ mà không thấy thiếu chỗ thứ ba.

Nhưng hôm nay chưa phải ngày đó.

Hôm nay cậu vẫn cảm nhận hai chiếc chìa trong túi, vẫn nghe tiếng leng keng mỗi bước, vẫn biết chiếc nào của nhà nào, chiếc nào lạnh chiếc nào ấm. Hôm nay cậu vẫn đang tập. Tập quen. Tập sống. Tập mang hai mái nhà trên vai mà không gục.

Chuông reo. Giờ học tiếp. Hai đứa đứng dậy, phủi quần, đi vào lớp. Phương Anh đi trước, bước nhanh, ba lô vải nhảy trên lưng. Cậu đi sau, tay trong túi, ngón tay đan qua hai chiếc chìa.

*Tập lâu thì thành thật.*

Chiều, tan trường, cậu đi bộ về. Qua hàng bàng, chồi non xanh mờ trên cành, gió thổi nhẹ. Qua cổng chung cư, bảo vệ gật đầu. Lên thang máy. Tầng mười hai.

Cậu đứng trước cửa căn hộ. Lấy chìa khóa. Hai chiếc trên móc, cậu chọn chiếc cũ, chiếc đồng sẫm, xoay sang trái hai vòng, nghe tiếng khóa bật, đẩy cửa. Mùi căn hộ ùa ra: mùi gỗ cũ, mùi bếp ga, mùi nước hoa phòng nhạt dần. Mùi nhà cha.

Cậu vào, cởi giày, đặt ba lô. Căn hộ trống, cha chưa về. Cậu đi vào bếp, mở tủ lạnh, lấy chai nước uống. Đóng tủ. Nhìn quanh bếp: giá gia vị vẫn thưa, ấm trà sứ nắp sứt vẫn ở kệ, lọ sứ trống vẫn phủ bụi. Bếp vẫn thiếu mẹ. Nhưng bếp có thêm thứ mới: cuốn sổ nhỏ cha để cạnh bếp ga, bìa cứng, bút bi cài trong gáy. Cậu mở ra. Chữ cha, to, nắn nót, kiểu chữ kỹ sư ghi sổ công trường:

*Cơm: 2 lon gạo, nước ngang đốt ngón trỏ*

*Rau muống: rửa 3 lần, xào tỏi, lửa LỚN*

*Trứng: lửa NHỎ, dầu ít, không đậy nắp*

*Canh: nước sôi rồi mới bỏ rau, nêm muối CUỐI*

Cha ghi công thức. Cha ghi kiểu kỹ sư, viết hoa chỗ quan trọng, kiểu ghi nhớ vật liệu xây dựng, kiểu cha biết: "lửa LỚN" với "lửa NHỎ" là sự khác biệt giữa rau giòn và rau nhũn, giữa trứng vàng và trứng cháy. Cha đang học. Cha ghi lại. Cha cố.

Cậu đóng sổ, đặt lại chỗ cũ. Mắt cay nhẹ. Không khóc. Chỉ cay, cay kiểu nhìn thấy cha đang làm thứ mà cả đời cha chưa bao giờ phải làm, vì mẹ đã làm, vì mẹ luôn ở đó, và bây giờ mẹ không ở đó nữa thì cha ghi sổ, ghi công thức, ghi từng bước nấu cơm như ghi bản vẽ, vì cha chỉ biết yêu kiểu đó: bằng hành động, bằng ghi chép, bằng cố gắng.

Cậu vào phòng. Ngồi bàn học. Mở vở. Nhưng không học. Lấy hai chiếc chìa khóa ra, đặt trên bàn, nhìn.

Hai chiếc chìa. Một cũ một mới. Một cha một mẹ. Một ở đây một ở Thanh Xuân. Và cậu ở giữa, mười sáu tuổi, ngồi ở bàn học nhìn hai chiếc chìa, và tự hỏi: *mình sẽ mang hai chiếc chìa này bao lâu?*

Không ai trả lời.

Cậu cất chìa vào túi. Mở sách. Bắt đầu ôn bài. Ngoài cửa sổ, trời tối dần, đèn đường bật, hàng bàng thành bóng đen trên nền trời xám. Và trong túi quần treo trên ghế, hai chiếc chìa khóa nằm cạnh nhau, im, chờ ngày mai cậu lại nhấc lên, lại bỏ vào túi, lại nghe tiếng leng keng mỗi bước đi.

Cậu nghe lại câu Phương Anh trong đầu: *Tập lâu thì thành thật.* Và giữ nó, giữ như giữ chìa khóa, giữ như giữ mùi mẹ trên gối, giữ vì đó là thứ duy nhất cậu có thể bám vào bây giờ: rằng một ngày nào đó, cậu sẽ quen. Rằng tập đủ lâu thì nó sẽ thành thật.

Và hai chiếc chìa khóa sẽ chỉ là hai chiếc chìa khóa.

Ch.35/91
1.870 từ