Cha xin lỗi
Chủ nhật.
Mẹ đi chợ Linh Đàm từ sáng sớm, nói mua đồ cho tuần mới, xách giỏ đi bộ, hẹn về trước trưa. Cậu biết mẹ đi lâu hơn cần thiết, vì chợ Linh Đàm chỉ mất nửa tiếng nhưng mẹ hay đi cả tiếng rưỡi, ghé hàng hoa, ngồi quán bún riêu bà Tư đầu chợ, uống nước chè, nhìn người qua lại. Mẹ cần ra ngoài. Cậu hiểu điều đó rõ hơn từ sau đêm trong bếp.
Còn lại cha con trong căn hộ.
Khôi ngồi phòng khách, xem điện thoại, chân gác lên sofa. Cha ở bàn ăn, uống cà phê phin sáng chủ nhật, đọc tin trên máy tính bảng. Hai người trong cùng không gian, im lặng, kiểu im lặng bình thường của hai cha con không quen nói chuyện nhiều. Nhưng hôm nay Khôi cảm nhận cái im lặng nặng hơn. Vì cậu biết. Và cậu nghĩ cha cũng biết gì đó, biết rằng sắp phải nói, sắp phải mở miệng, vì tờ giấy nằm trên bàn đã lâu mà không ai nhắc.
Cha đặt cốc cà phê xuống. Tiếng sứ chạm gỗ, nhẹ nhưng rõ trong phòng khách yên tĩnh.
– Khôi.
Cậu ngẩng lên. Cha đang nhìn cậu. Mắt cha hơi trũng, quầng thâm nhẹ dưới mi, da rám nắng, kiểu mặt kỹ sư hay ra công trường, cứng, ít biểu cảm. Nhưng hôm nay mắt cha khác. Không cứng. Mệt. Mệt kiểu không phải thiếu ngủ, mà mệt kiểu người đang mang gì đó nặng trong lòng và không biết đặt xuống đâu.
– Con ngồi đây một lát. Cha muốn nói chuyện với con.
Giọng cha bình tĩnh, nhưng chậm hơn bình thường. Cha hay nói nhanh, gọn, "để cha lo", "con lo học đi", kiểu nói của người quen ra quyết định và không giải thích. Nhưng câu vừa rồi cha nói chậm, nói từng chữ, như phải cân nhắc mỗi chữ trước khi đẩy ra.
Khôi tắt điện thoại, ngồi dậy, quay người nhìn cha. Tim cậu đập nhanh hơn nhưng mặt bình thường, kiểu bình thường mà cậu đã tập suốt hai tháng qua.
Cha đứng dậy, bước sang phòng khách, ngồi xuống ghế đơn đối diện sofa. Hai cha con cách nhau cái bàn trà, trên bàn có tờ báo gấp, cái remote ti vi, và một khoảng im lặng.
Cha nhìn xuống tay mình. Hai bàn tay đặt trên đùi, ngón tay gõ nhẹ lên vải quần, thói quen khi cha suy nghĩ. Rồi cha ngẩng lên.
– Cha xin lỗi con.
Ba chữ. Giọng trầm, không run, nhưng nhẹ hơn giọng cha bình thường rất nhiều. Nhẹ kiểu cha đang cố không làm vỡ cái gì.
Khôi không nói. Ngồi đó, nhìn cha, đợi. Tim đập ở cổ họng.
– Có chuyện... cha mẹ cần nói với con. Cha định nói cùng mẹ, nhưng cha muốn con nghe từ cha trước. Vì cha... cha không muốn con biết từ cách khác.
Cha dừng lại. Nuốt nước bọt. Ngón tay gõ trên đùi nhanh hơn.
Và Khôi nói, nhanh hơn cậu dự định, nhanh hơn cậu muốn.
– Con biết rồi.
Cha ngẩng lên. Mắt mở hơn. Ngón tay dừng.
– Con thấy giấy trên bàn.
Im lặng.
Kéo dài. Dài hơn bất kỳ khoảng im lặng nào cậu từng nghe trong nhà này, dài hơn nhịp hai giây khi cậu hỏi "Tết đi Sa Pa không", dài hơn đêm cha mẹ cãi nhau qua tường. Im lặng kiểu hai người nhìn nhau mà không biết nói gì, vì tất cả những gì cần nói đều đã nằm trên tờ giấy.
Cha nhìn xuống. Hít thở sâu. Rồi nhìn lên lại, mắt không tránh mắt cậu, và trong mắt cha có cái gì đó mà cậu ít thấy: có lỗi.
– Cha xin lỗi. Cha muốn con nghe từ cha mẹ, không phải... không phải như vậy. Không phải từ tờ giấy.
– Vậy cha định nói khi nào?
Câu hỏi bật ra trước khi Khôi kịp nghĩ. Giọng không to, không giận, chỉ hỏi. Hỏi thật.
Cha im. Rồi nói, chậm.
– Cha cũng không biết. Cha đang... cha đang tìm cách.
Tìm cách. Cậu nghe hai chữ đó và nghĩ: cha cũng không biết làm thế nào. Cha là kỹ sư, cha tính toán, cha đọc bản vẽ, cha quản công trình, nhưng chuyện này không có bản vẽ. Không có công thức. Không có ai dạy cha cách ngồi xuống nói với con trai mười sáu tuổi rằng cha mẹ sắp ly hôn.
– Cha mẹ đã suy nghĩ lâu rồi, Khôi ạ.
Cha nói, giọng trầm nhưng đều, kiểu giọng người đang cố giữ bình tĩnh vì biết nếu không giữ thì sẽ vỡ.
– Không phải ai sai. Không phải vì cha gặp người khác, hay mẹ gặp người khác. Không có chuyện đó. Chỉ là...
Cha dừng. Tìm từ. Ngón tay lại gõ trên đùi.
– Chỉ là cha mẹ không còn là vợ chồng nữa. Cha không biết giải thích sao cho con hiểu. Cha cũng không hiểu lắm. Nhưng đó là sự thật.
Khôi nhìn cha. Nhìn đôi mắt trũng, nhìn tóc bạc hai bên thái dương, nhìn bàn tay gõ trên đùi. Cha bốn mươi lăm tuổi. Cha đã sống gần nửa đời, đã cưới, đã sinh con, đã xây nhà, đã làm tất cả những gì "đàn ông tốt" phải làm. Và giờ cha ngồi đây, trước mặt con trai, nói "cha không hiểu lắm" bằng giọng mà cậu chưa bao giờ nghe, giọng lúng túng, giọng không chắc chắn, giọng người lớn khi đã hết đáp án.
– Cha mẹ vẫn thương con. Điều đó không thay đổi.
Cha nói câu đó nhanh, như đã chuẩn bị sẵn, như sợ nếu không nói kịp thì Khôi sẽ nghĩ khác.
Cậu gật đầu. Chậm.
– Con biết.
Hai chữ. Cậu nói bình tĩnh, bình tĩnh hơn cậu tưởng mình có thể. Vì cậu biết cha đang sợ. Sợ con giận, sợ con khóc, sợ con chạy vào phòng đóng sầm cửa. Và cậu không muốn cha sợ thêm, vì cha đã đủ mệt, vì mẹ cũng đã đủ mệt, và cậu, mười sáu tuổi, ngồi giữa hai người mệt, quyết định rằng mình sẽ không thêm vào cái mệt đó.
Dù bên trong, cậu đang nát.
– Con... con có muốn hỏi gì không?
Cha hỏi. Lần đầu tiên cha hỏi Khôi muốn gì, thay vì nói "để cha lo". Lần đầu tiên cha mở một cánh cửa thay vì đóng.
Cậu muốn hỏi nhiều lắm. Muốn hỏi từ bao giờ cha không yêu mẹ nữa. Muốn hỏi cha có buồn không. Muốn hỏi tại sao hai người không cố thêm, không đi tư vấn, không làm gì đó. Muốn hỏi con có liên quan không, con có thể làm gì không. Nhưng cậu biết những câu hỏi đó sẽ không có đáp án rõ ràng, vì ngay cả cha cũng nói "cha không hiểu lắm".
– Không. Chưa.
Cha gật. Không ép. Không hỏi thêm. Ngồi đó. Hai cha con ngồi trong phòng khách, ti vi tắt, báo gấp trên bàn, cà phê nguội trên bàn ăn, mùi cà phê phin loãng trong không khí. Im lặng, nhưng khác với im lặng mọi khi. Im lặng này không phải trốn tránh, mà là hai người cùng đứng trước một thứ quá lớn và chưa biết gọi tên nó là gì.
Cha đưa tay lên, chần chừ, rồi đặt lên vai cậu. Nhẹ. Bàn tay cha rám nắng, ngón ngắn, dày, kiểu tay người quen cầm dụng cụ nặng. Bàn tay ấy đặt trên vai cậu, ấm, nặng vừa đủ để cậu cảm nhận nhưng không đè.
Cậu không phẩy tay cha ra. Cũng không cử động. Ngồi đó. Nhận cái chạm. Và thấy mắt nóng.
Rồi cha rút tay lại. Đứng dậy, bước sang bàn ăn, cầm cốc cà phê nguội, uống nốt. Quay lưng về phía cậu. Vai cha thẳng, cứng, kiểu thẳng của người đang cố không sụp.
– Tối nay cha mẹ sẽ nói chuyện với con. Cùng nhau.
Cha nói, giọng bình tĩnh trở lại, giọng "để cha lo" quen thuộc, nhưng cậu biết bên dưới giọng đó có vết nứt.
– Dạ.
Cậu đứng dậy. Vào phòng. Đóng cửa, nhưng không đóng sầm, đóng nhẹ, vì sầm thì cha sẽ nghĩ cậu giận, và cậu không muốn cha nghĩ vậy.
Ngồi trên giường. Tay đặt trên chỗ vai cha vừa chạm, vẫn còn ấm. Và nghĩ: đây là lần đầu tiên cha nói thật với mình.
Không phải "để cha lo". Không phải "bình thường mà". Không phải "con lo học đi". Mà là "cha xin lỗi", "cha không hiểu lắm", "cha đang tìm cách". Lần đầu tiên cha cho cậu thấy cha cũng không biết đáp án. Và lạ thay, điều đó không khiến cậu mất niềm tin ở cha. Nó khiến cậu thấy cha, lần đầu tiên, gần.
Gần hơn bao giờ hết. Và xa hơn bao giờ hết. Cùng một lúc.
Ngoài phòng, tiếng cha rửa cốc. Tiếng nước chảy. Rồi im lặng. Rồi tiếng bước chân vào phòng ngủ. Cửa đóng nhẹ.
Hai cánh cửa đóng. Hai phòng. Một hành lang. Và buổi tối chưa đến.