Chương 78: Nhiên Tan
Cô sáng.
Sáng kiểu không phải người sáng nữa. Sáng kiểu đèn. Sáng kiểu kính. Sáng kiểu vật chất đang rã thành tần số và tần số phát sáng khi rã, kiểu cháy mà không nóng, kiểu tan mà không đau (hoặc đau mà không cho thấy). Nhiên đứng giữa cậu và ánh sáng trắng, tay trái mở rộng, tay duy nhất, và ánh sáng đi qua cô. Đi qua da, qua thịt, qua xương, qua thứ đã mỏng hơn giấy, đi qua và thay đổi.
Ánh sáng trước khi qua Nhiên: trắng, tuyệt đối, lạnh, nỗi cô đơn triệu năm nén thành photon.
Ánh sáng sau khi qua Nhiên: ấm, vàng nhẹ, dịu, nỗi cô đơn triệu năm lọc qua con người và trở nên có thể chịu.
Cô là bộ lọc. Cô là cầu nối. Cô là Trần An Nhiên bác sĩ nội trú, và cô đang tan.
Cậu nhìn.
Nhìn vì không thể không nhìn. Nhìn vì đây là lần cuối. Nhìn vì mắt cậu (mắt trái nâu, mắt phải bạc) không nhắm được, kiểu cửa không nhắm được, kiểu thứ được làm để mở không biết cách đóng. Và cậu thấy: Nhiên tan.
Tan từ chân. Bàn chân trái, bàn chân duy nhất còn chạm nền đá, bắt đầu sáng. Sáng rồi mờ. Mờ rồi trong suốt. Trong suốt rồi biến mất. Không phải biến mất kiểu nửa phải (mờ dần, loãng dần, tan trong không khí). Biến mất kiểu ánh sáng. Kiểu vật chất rã thành hạt sáng nhỏ, hạt sáng trôi lên, trôi về phía ánh sáng trắng, trôi kiểu tuyết ngược, kiểu mưa bay lên trời thay vì rơi xuống đất. Da Nhiên rã thành ánh sáng. Thịt Nhiên rã thành ánh sáng. Xương Nhiên rã thành ánh sáng ấm vàng nhẹ, ánh sáng kiểu nắng chiều, kiểu ký ức ấm, kiểu bác sĩ ấm.
Bắp chân. Đầu gối. Đùi.
Tan lên. Chậm nhưng đều. Mỗi giây, Nhiên ít hơn một chút. Mỗi giây, ánh sáng ấm vàng nhiều hơn một chút, tràn về phía cậu, chạm da cậu, chạm hoa văn, chạm cửa trong lồng ngực. Và cậu cảm: nhẹ. Cửa nhẹ hơn. Ánh sáng thực thể qua Nhiên trở nên nhẹ hơn, dịu hơn, không còn đè kiểu đại dương đổ vào ly, mà rót, rót kiểu suối, kiểu mưa phùn, kiểu lọc.
Cô đang cứu cậu bằng cách tan.
Cậu bước đến.
Muốn giữ. Muốn nắm tay cô lần nữa. Muốn kéo cô ra khỏi ánh sáng, kéo khỏi vai trò cầu nối, kéo về phía này, phía con người, phía nhớ, phía tên. Nhưng chân không bước. Cửa trong lồng ngực giữ cậu. Giữ kiểu nam châm, kiểu trọng lực, kiểu phía bên kia kéo và Nhiên ở giữa đang giữ cân bằng. Nếu cậu bước đến, cậu phá cân bằng. Nếu phá cân bằng, Nhiên tan nhanh hơn. Nên cậu đứng.
Đứng và nhìn.
Nhiên quay lại. Nhìn cậu. Mắt trái, mắt duy nhất, sáng. Sáng kiểu tỉnh. Sáng kiểu nhớ. Sáng kiểu Nhiên thật, Nhiên cuối cùng, Nhiên lần cuối. Và cô mỉm cười.
Cười kiểu bác sĩ cười với bệnh nhân khi nói ca mổ thành công. Cười kiểu biết mình đang tan và vẫn cười vì bệnh nhân sẽ sống.
– Hoá ra, Nhiên nói. Giọng đã mỏng. Giọng kiểu ánh sáng có giọng, kiểu tần số rung thành lời, kiểu người sắp thành sáng vẫn cố nói.
Đẹp lắm.
Cậu nhìn cô. Không hiểu.
– Phía bên kia, Nhiên nói. Đẹp lắm. Mình thấy rồi. Qua ánh sáng. Không đáng sợ. Chỉ cô đơn. Cô đơn rất lâu. Rất buồn.
Và Nhiên quay lại nhìn ánh sáng. Nhìn phía bên kia. Nhìn kiểu bác sĩ nhìn bệnh nhân lần đầu, nhìn kiểu đánh giá, nhìn kiểu anh bị gì, tôi giúp được gì. Và nói, giọng mỏng hơn:
– Nó cũng là bệnh nhân. Bệnh nhân lớn nhất mình từng gặp. Bệnh: cô đơn.
Thắt lưng. Bụng. Ngực.
Nhiên tan lên. Hạt sáng ấm vàng tách khỏi cơ thể cô, trôi lên, trôi về phía ánh sáng trắng. Hai loại ánh sáng gặp nhau: ấm vàng (Nhiên) và trắng tuyệt đối (thực thể), và ở nơi chúng gặp, ánh sáng thay đổi. Không còn trắng. Không còn vàng. Trở thành thứ giữa, thứ pha, thứ kiểu ánh nắng qua mây mỏng, kiểu bình minh khi trời chưa hẳn sáng. Ánh sáng Nhiên hòa vào ánh sáng thực thể và thực thể nhận, nhận kiểu cơ thể nhận thuốc, nhận kiểu bệnh nhân nhận liều đầu tiên, nhận và thay đổi.
Cậu cảm: thực thể ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì ánh sáng ấm, vì có thứ ấm tràn vào từ phía giấc mơ, vì lần đầu cảm xúc từ giấc mơ chạm được đến nó mà không phải tiếng gọi, không phải nỗi nhớ, mà là ấm. Ấm kiểu con người ấm. Ấm kiểu bác sĩ ấm. Ấm kiểu Nhiên.
Vai. Cổ.
Nhiên tan đến cổ. Còn lại đầu, nửa trái. Mắt trái. Nửa miệng. Nửa cằm. Tóc dài (dài vì thời gian méo, dài đến thắt lưng nhưng thắt lưng đã không còn). Và nửa khuôn mặt Nhiên sáng. Sáng kiểu đèn sắp tắt chiếu sáng nhất, kiểu nến cháy cuối rực nhất.
Nhiên nhìn cậu.
Nhìn lần cuối.
Mắt trái. Mắt nâu đậm. Mắt bác sĩ. Mắt Nhiên. Mắt đã nhìn cậu mỗi sáng khi khám, đếm nhịp tim, kiểm tra màu mắt, ghi sổ. Mắt đã nhìn Duy khi tiêm an thần, nhìn Hào khi băng đầu gối, nhìn bà Lan khi sốt, nhìn bệnh nhân tự móc mắt đêm đầu tiên. Mắt đã nhìn hàng trăm lần và quên hàng trăm lần và nhìn lại hàng trăm lần. Mắt bây giờ nhìn lần cuối.
Và mắt ấy sáng. Sáng vì nhớ. Sáng vì tỉnh. Sáng vì Nhiên thật đang ở đây, ở trong mắt ấy, ở trong nửa khuôn mặt sáng rực ấy, ở trọn, ở đủ, ở một giây.
– Khải.
Cậu nghe. Nghe bằng tai người (tai trái, tai chưa bạc). Nghe bằng cửa trong lồng ngực. Nghe bằng tất cả.
– Giữ mình, Nhiên nói.
Và cậu hiểu. Không phải giữ mình lại (đã quá muộn). Không phải giữ mình đừng tan (đang tan). Mà là giữ mình. Giữ ký ức về cô. Giữ tên cô. Giữ giọng cô. Giữ thứ Nhiên là khi cô không còn. Giữ kiểu Khải đã giữ cho Duy khi Duy nhờ nhớ giùm tao. Giữ kiểu cậu là người cuối cùng biết ai cô là.
– Mình giữ, cậu nói. Giọng run. Giọng người. Giọng Lâm Khải hai mươi hai tuổi đứng trước bạn đồng hành đang tan thành ánh sáng. Mình giữ Nhiên. Mãi.
Nhiên cười. Nửa miệng. Nửa trái. Cười kiểu bác sĩ cười khi biết bệnh nhân sẽ nhớ mình. Cười kiểu cô gái hai mươi sáu tuổi cười lần cuối.
Và tan.
Nửa miệng tan. Cằm tan. Má trái tan. Hạt sáng ấm vàng trôi lên. Mũi tan. Trán tan. Và mắt trái, mắt cuối cùng, mắt Nhiên, nhìn cậu một nhịp tim nữa (nhịp thứ bảy, hoặc thứ sáu, cậu không đếm nữa) rồi sáng rực rồi tan thành hạt sáng nhỏ nhất, hạt sáng ấm nhất, hạt sáng cuối cùng.
Rồi không còn gì.
Không còn Trần An Nhiên.
Chỉ còn ánh sáng ấm vàng trôi trong khoảng không, trôi lên, hòa vào ánh sáng trắng. Chỉ còn cảm giác ấm ở nơi tay cô từng nắm tay cậu, ấm kiểu dấu vết, kiểu nắng rời nhưng nóng còn, kiểu người đi mà hơi ấm ở lại. Chỉ còn mùi (mùi gì? mùi cồn nhẹ, mùi bệnh viện, mùi bác sĩ, mùi Nhiên). Chỉ còn tên. Trần An Nhiên. Cậu giữ. Cậu hứa.
Không có tiếng nào.
Không khóc. Không la. Không gọi tên. Cậu đứng trong khoảng không đầy ánh sáng ấm và không phát ra tiếng nào. Vì cửa trong lồng ngực nặng quá. Vì ký ức thực thể tràn qua quá nhanh. Vì tim chỉ còn bảy nhịp và mỗi nhịp nặng hơn thế giới. Vì Nhiên đã tan và cậu chưa kịp nói thứ cần nói. Thứ gì? Cậu không biết. Có thứ gì đó cần nói mà cậu không biết là gì. Có thứ gì đó ở đầu lưỡi, ở giữa tim (hoặc giữa cửa, ranh giới đã mờ), ở chỗ nào đó giữa ký ức thực thể và ký ức mình, thứ gì đó không phải cảm ơn (quá nhẹ) không phải xin lỗi (cô không cần) không phải tạm biệt (quá hẹp), thứ gì đó không có từ.
Nước mắt.
Nước mắt sáng. Nước mắt xanh bạc. Nước mắt cửa, nước mắt nửa người nửa không phải người. Chảy trên má. Chảy trên hoa văn sáng. Rơi xuống nền đá. Và ở nơi nước mắt rơi, nền đá sáng lên, sáng kiểu nhận ra, sáng kiểu đá (ký ức đặc) phản ứng với nước mắt (ký ức lỏng). Và nước mắt lan, lan trên nền đá, lan kiểu nước lan, kiểu sông nhỏ trên bản đồ, và chảy về phía ánh sáng.
Chảy về phía Nhiên.
Về phía nơi Nhiên từng đứng. Về phía ánh sáng ấm vàng đang hòa vào trắng. Nước mắt cậu chảy đến đó và hòa vào, hòa kiểu ký ức cậu giữ về Nhiên chạm ký ức Nhiên đang tan, hòa kiểu cậu tìm cô trong ánh sáng, hòa kiểu hai dòng nước gặp nhau ở biển.
Và cậu cảm: Nhiên vẫn ở đây.
Không phải ở đây kiểu người đứng. Ở đây kiểu ánh sáng ấm. Ở đây kiểu lớp lọc giữa cậu và thực thể. Ở đây kiểu mỗi tia sáng từ phía bên kia giờ đi qua thứ từng là Nhiên và trở nên ấm hơn, dịu hơn, người hơn. Ở đây kiểu cầu nối. Cầu nối không có hình dạng nhưng có chức năng. Cầu nối không có tên nhưng có ấm. Cầu nối là Nhiên.
Cô đã giữ lời hứa.
Nếu cậu thay đổi, tôi sẽ biết trước cậu.
Cô đã biết. Cô đã đứng giữa. Cô đã lọc. Cô đã tan. Cô đã trở thành thứ giữ cậu là người khi cậu đang trở thành cửa.
Duy ngừng hát.
Im. Lần đầu tiên im kể từ khi bài hát bắt đầu (bao lâu trước? bao nhiêu đêm? bao nhiêu ngày? cậu không nhớ, thời gian đã mất nghĩa từ lâu). Duy ngừng hát và khoảng không rung khi mất âm thanh, rung kiểu phòng rung khi tắt nhạc, rung kiểu im lặng có trọng lượng.
Cậu quay lại. Nhìn Duy.
Duy đứng phía sau. Mắt mở. Mắt mở.
Mắt mở.
Không phải mắt Kẻ Hát (đồng tử đen hoàn toàn, phản chiếu bầu trời nứt). Mắt Duy. Mắt nâu. Mắt Phạm Duy hai mươi ba tuổi sợ sét thích quay phim. Mắt tỉnh. Mắt nhìn cậu. Mắt ướt. Mắt biết.
– Duy, cậu nói.
Duy nhìn cậu. Nhìn hoa văn sáng trên da. Nhìn mắt phải bạc. Nhìn xám lan đến cổ. Nhìn kiểu biết. Nhìn kiểu thằng bạn nhìn thằng bạn lần cuối.
– Tao thấy, Duy nói. Giọng Duy. Giọng thật. Giọng khàn vì hát quá lâu, giọng mỏi vì bài hát dài hơn bất cứ bài nào, nhưng giọng Duy, giọng chính Duy, giọng thằng bạn. Tao thấy chị Nhiên.
Im lặng.
– Đẹp, Duy nói. Chị ấy đẹp lắm. Kiểu... kiểu ánh sáng. Kiểu nắng.
Duy bước đến. Bước chậm. Chân trên nền đá sáng. Hoa văn dưới da Duy (nhẹ, mỏng, không bằng cậu) sáng khi bước gần. Và Duy đặt tay lên vai cậu.
Nặng. Ấm. Tay bạn thân.
– Đi đi, Khải, Duy nói. Giọng nhẹ. Giọng kiểu nói lần cuối. Giọng kiểu biết.
Cậu nhìn Duy. Duy nhìn lại. Và trong mắt Duy, cậu thấy: nhớ. Duy nhớ. Nhớ kiểu Nhiên nhớ trước khi tan, nhớ kiểu khoảnh khắc tỉnh cuối cùng, nhớ hết. Nhớ tên mình. Nhớ camera. Nhớ mưa trên đường Nguyễn Huệ. Nhớ bánh mì cấp ba. Nhớ sét. Nhớ Khải.
Nhớ và biết đây là lần cuối.
– Tao không giữ mày được, Duy nói. Tao biết. Bài hát hết rồi. Nhưng mày đi. Đi nói chuyện với nó. Nói giùm tao: bài hát của nó đẹp lắm. Buồn, nhưng đẹp.
Cậu không nói. Không nói được. Cục gì đó trong cổ họng, cục nặng hơn cửa, nặng hơn ký ức triệu năm, nặng vì đây là thằng bạn, thằng bạn duy nhất, thằng bạn đi dưới mưa ở đường Nguyễn Huệ lớp mười một, thằng bạn quay phim bầu trời, thằng bạn sợ sét, thằng bạn hát bài hát cô đơn triệu năm bằng giọng hai mươi ba tuổi.
Duy cười. Cười kiểu Duy cười, cười rộng, cười kiểu không cần lý do, cười kiểu hồi đó. Và nói:
– Kiểu hồi đó.
Rồi mắt Duy đóng.
Đóng chậm. Đóng kiểu nến tắt. Đóng kiểu mắt nâu chìm lại dưới lớp đen, dưới lớp Kẻ Hát, dưới lớp bài hát. Và Duy quay lại. Quay kiểu người mộng du quay, quay bản năng, quay vì cơ thể biết dù đầu đã quên lại. Và hát. Nốt đầu tiên vang trong khoảng không. Nốt trầm. Nốt buồn. Nốt kiểu tạm biệt.
Và cậu biết: Duy sẽ không tỉnh lại nữa.
Hai trở thành một.
Cậu đứng trước ánh sáng. Một mình. Nhiên đã tan. Duy đã quay vào bài hát. Đứa Trẻ đã về. Hào ở lại chùa. Mục Sư chết dưới biển. Bà Lan biến mất ở bờ biển. Bà ngoại mất từ trước. Một mình.
Và thực thể phía bên kia cũng một mình. Triệu năm.
Hai kẻ cô đơn. Cánh cửa giữa. Cánh cửa là cậu.
Tim sáu nhịp. Năm. Bốn.
Xám lan đến cằm. Hoa văn sáng kiểu sao. Mắt phải bạc hoàn toàn, mắt trái bắt đầu xám viền. Cửa trong lồng ngực mở gần hết. Phần người trong cậu mỏng kiểu giấy, kiểu Nhiên trước khi tan, kiểu sắp không còn đủ để gọi là người.
Nhưng ánh sáng ấm.
Ánh sáng Nhiên lọc, ánh sáng ấm vàng nhẹ tràn qua, chạm cậu, chạm phần người, chạm kiểu giữ. Giữ nhẹ. Giữ kiểu tay bác sĩ giữ. Giữ kiểu lời hứa giữ. Giữ đủ để cậu vẫn nhớ tên mình. Lâm Khải. Hai mươi hai tuổi. Sinh viên. Sợ sét vì Duy sợ sét. Bạn thân là Phạm Duy. Bác sĩ là Trần An Nhiên. Bà ngoại là Trần Thị Nguyệt.
Vẫn nhớ. Vẫn người.
Vì Nhiên.
Cậu nhìn ánh sáng. Ánh sáng nhìn lại. Và qua lớp ấm vàng Nhiên, cậu thấy: phía bên kia. Bóng tối rộng. Sao sai vị trí. Con mắt.
Cậu bước.