Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 64: Chương 64: Thực Tại Méo Mó
Chương 64

Chương 64: Thực Tại Méo Mó

Cầu thang đi xuống dẫn lên.

Cậu biết vì nước. Nước ở tầng một sâu hơn tầng ba. Nước ở tầng ba sâu hơn tầng năm. Nhưng khi cậu đi xuống cầu thang (xuống, chắc chắn xuống, bậc thang đi xuống, lực hấp dẫn kéo xuống, chân bước xuống), nước rút. Mỗi bậc xuống, nước giảm một phân. Mỗi tầng xuống, nước giảm nửa bắp chân. Và khi cậu đến tầng trệt, nước khô. Sàn khô. Không phải sàn khô vì nước rút, mà khô vì chưa bao giờ ướt, khô kiểu sàn bê tông mùa hè, khô kiểu mùi bụi và nắng, dù không có nắng, dù mặt trời đã chết.

Cậu đứng ở tầng trệt. Nhìn lên. Nước ở trên. Nước ngập tầng hai, tầng ba, nước lơ lửng ở trần tầng một như bể cá lộn ngược, mặt nước phẳng ở phía trên đầu, ánh sáng xanh bạc lọc qua, sinh vật nhỏ bơi lộn ngược phía trên, mắt ở giữa hướng xuống. Phía dưới chân cậu: khô, ấm, bụi.

Trọng lực sai. Hoặc không sai mà khác. Khác vì thế giới đang gập, vì hai bề mặt chạm nhau, vì "trên" và "dưới" không còn là hướng cố định mà là hướng mà con mắt nhìn. Con mắt trên trăng nhìn xuống, vậy ánh sáng đi xuống. Con mắt dưới biển nhìn lên, vậy nước đi lên. Và ở điểm hai cái nhìn giao nhau, trọng lực lẫn lộn, cầu thang đi xuống dẫn lên, nước ở trên, khô ở dưới.

Nhiên đứng cạnh cậu. Nhìn nước trên trần. Không sợ. Không ngạc nhiên. Cười.

– Thú vị nhỉ, Nhiên nói. Giọng nhẹ. Giọng kiểu đi bảo tàng nghệ thuật đương đại, kiểu nhìn tác phẩm sắp đặt mà không hiểu nhưng thấy đẹp.

Duy hát. Bài hát không thay đổi khi trọng lực thay đổi. Bài hát không có trên, không có dưới. Bài hát là tần số, là rung, là thứ không tuân theo vật lý.

Cậu dẫn họ ra ngoài. Ra phố. Phố khô (khô ở tầng trệt, nước ở trên, treo giữa không trung ở độ cao tầng hai). Đi trên đường nhựa khô ráo, bụi dưới chân, rác cũ (vỏ hộp sữa, tờ rơi quảng cáo, đôi dép nhựa trẻ con, thứ vụn vặt của thế giới trước khi mặt trăng mở mắt). Và phía trên đầu: biển. Biển treo ngược. Mặt biển phẳng ở độ cao mười lăm mét, sáng xanh, sinh vật bơi lộn, cá sứa biến dạng trôi ngược, và xa hơn nữa, cao hơn nữa, qua lớp nước dày, con mắt thứ hai nhìn xuống (hoặc nhìn lên, tùy góc nhìn).

Cậu nhìn lên. Nhìn biển trên đầu. Và cảm: chóng mặt. Không phải chóng mặt vật lý (cơ thể cậu đã qua giai đoạn phản ứng bình thường, tim hai mươi bốn nhịp, nhiệt ba mươi bốn độ, hoa văn sáng). Chóng mặt nhận thức. Chóng mặt vì mắt cậu thấy biển ở trên nhưng não cậu biết biển ở dưới, và sự mâu thuẫn đó, sự xung đột giữa thấy và biết, giữa thực tại cũ và thực tại mới, tạo ra khoảng trống nhỏ trong đầu, khoảng trống mà phần xám lấp đầy bằng câu nói nhẹ: Đây mới là đúng. Biển ở trên. Trăng ở trên. Mọi thứ ở trên. Dưới là giấc mơ.

Họ đi qua ba khu phố. Ba khu phố khô ráo, nước ở trên, trọng lực ngược ở mỗi tòa nhà (vào tòa nhà: nước tụ ở trần tầng trệt, sàn khô; ra ngoài: nước treo ở tầm mười lăm mét). Rồi đến khu phố thứ tư, nước quay lại. Ngập từ dưới lên. Bình thường. Trọng lực bình thường. Như thể khu phố thứ tư chưa bị gập, chưa bị méo, vẫn thuộc về thế giới cũ.

Và ở ranh giới giữa hai khu phố, cậu thấy: vết nứt. Không phải vết nứt trên bầu trời. Vết nứt trên mặt đất. Trên đường nhựa. Chạy ngang đường, từ tường bên này đến tường bên kia, rộng bằng ngón tay, sâu không đáy (nhìn xuống: không thấy đáy, chỉ thấy ánh sáng trắng tuyệt đối, ánh sáng từ phía bên kia, ánh sáng của thực thể). Vết nứt trên mặt đất giống hệt vết nứt trên bầu trời. Cùng ánh sáng. Cùng trắng tuyệt đối. Cùng không có bóng, không có nhiệt.

Hai bề mặt đang nứt cùng lúc. Trên và dưới. Bầu trời và mặt đất. Hai vỏ trứng nứt từ hai phía.

Cậu bước qua vết nứt. Chân chạm ánh sáng trắng nửa giây. Ấm. Ấm kiểu không giống bất cứ thứ gì. Ấm kiểu được nhớ. Hoa văn trên da bùng sáng khi chân chạm vết nứt, sáng xám bạc rực rỡ, sáng kiểu dây điện chạm nguồn. Rồi tắt khi chân qua.

Nhiên bước qua. Không phản ứng. Duy bước qua, hát không đứt nhịp.

Khu phố tiếp theo. Nước ngập bình thường, đến đầu gối. Nhưng thứ khác sai.

Tòa nhà hai bên đường bắt đầu trùng lặp. Cửa hàng bán điện thoại (biển "MOBILE WORLD", cửa kính vỡ, điện thoại mẫu trên kệ phủ bụi). Đi qua. Một trăm mét sau: cửa hàng bán điện thoại. Cùng biển. Cùng cửa kính vỡ. Cùng điện thoại mẫu trên kệ. Nhưng không phải quay vòng (cậu biết vì mạng lưới, mạng lưới nói cậu đang đi thẳng, đang tiến gần B7). Tòa nhà lặp lại. Thế giới lặp lại. Ký ức con mắt lặp lại chi tiết nó nhớ rõ nhất, lặp kiểu người kể chuyện lặp đoạn hay, lặp vì nhớ rõ quá nên không bỏ qua được.

Rồi tòa nhà bắt đầu xoay. Không phải xoay vật lý (không rung, không nứt, không đổ). Xoay kiểu Escher. Cầu thang ngoài trời của tòa nhà bên trái nối với ban công tòa nhà bên phải, qua khoảng không mà không có cầu. Cửa sổ tầng ba mở ra mái tầng một tòa nhà kế bên. Hẻm giữa hai tòa nhà hẹp dần, hẹp dần, rồi mở ra quảng trường rộng mà không có quảng trường ở đây trước đó.

Thế giới đang được xếp lại theo logic của thực thể. Logic không phải vật lý. Logic là ký ức. Ký ức nối những thứ gần nhau bằng cảm xúc, không phải bằng khoảng cách. Cầu thang và ban công nối vì thực thể nhớ cả hai cùng lúc. Cửa sổ mở ra mái vì thực thể không phân biệt trong và ngoài. Hẻm mở ra quảng trường vì thực thể nhớ hẻm dẫn đến nơi rộng.

Cậu dẫn đường qua thế giới méo bằng mạng lưới. Mạng lưới là xương sống của ký ức, là cấu trúc nền, là thứ không thay đổi dù bề mặt xếp lại. Theo đường kẻ sáng nhất. Theo rung mạnh nhất. Theo phần xám biết đường.

Và mỗi bước, cậu thấy rõ hơn. Thấy đường kẻ mà trước đây phải nhắm mắt mới thấy, bây giờ mở mắt cũng thấy. Thấy mạng lưới phủ lên tường, lên nước, lên mái nhà, sáng xám bạc, chạy như mạch máu, đập theo nhịp mà bây giờ cậu không cần xương để bắt, tai cũng nghe được, mắt cũng thấy được.

Phần xám đang mở rộng. Phần người đang co lại.

Trước khi tìm chỗ nghỉ, cậu gặp thứ khác.

Ở quảng trường không có trước đó (quảng trường sinh ra từ hẻm mở, quảng trường của ký ức). Giữa quảng trường: đài phun nước cũ. Bể tròn, thành đá, không nước (nước ở trên, treo giữa trời, nhỏ giọt ngược lên). Và trên thành đài phun nước, ngồi: phiên bản Khải.

Lần thứ ba.

Phiên bản ngồi thoải mái. Chân thả xuống bể khô. Hai tay chống ra sau, ngả đầu, nhìn lên. Nhìn biển treo trên trời. Nhìn trăng qua lớp nước. Nhìn kiểu quen, kiểu đã nhìn hàng triệu năm, kiểu thực thể nhìn thế giới qua mắt Khải.

Cậu đứng cách mười mét. Nhìn. Phiên bản nhìn lại. Và lần này, phiên bản nói.

Không phải nói bằng miệng. Nói bằng rung. Bằng tần số. Bằng hoa văn trên da Khải bùng sáng và truyền tín hiệu vào xương, vào dây thần kinh, vào phần não mà phần xám đã chiếm. Và cậu nghe, không phải bằng tai, bằng toàn bộ cơ thể:

Con đã đi gần hết rồi.

Không phải câu. Là cảm giác. Cảm giác gần, cảm giác cuối đường, cảm giác cửa đang mở dần. Và kèm theo: nỗi nhớ. Nỗi nhớ không phải của cậu. Nỗi nhớ cũ hơn trái đất, cũ hơn mặt trăng, cũ hơn ánh sáng sao đầu tiên. Nỗi nhớ của thứ đã tồn tại trước khi có thứ để nhớ, và bây giờ, lần đầu tiên trong hàng triệu năm, có ai đó đứng đủ gần để nghe.

Cậu run. Không phải run sợ. Run vì cơ thể người không chứa nổi tần số này, run vì ly đang chứa đại dương, run vì bà ngoại từng run khi đứng trước cánh cửa năm 1990 và chọn đóng lại.

Phiên bản cười. Cười nhẹ. Cười kiểu buồn. Rồi tan. Tan từ chân lên, chậm, đẹp, tan vào ánh sáng xanh bạc, tan kiểu sương, kiểu giấc mơ khi tỉnh, kiểu ký ức khi quên.

Cậu đứng. Run. Hoa văn trên da sáng rực rồi mờ dần. Tim đập hai mươi ba nhịp mỗi phút. Giảm thêm một. Mỗi lần gặp phiên bản, tim giảm. Mỗi lần nghe thực thể, phần người co lại. Mỗi bước gần cửa, cậu bớt là người.

Nhiên nắm tay cậu. Lạnh. Nhẹ. Và lần đầu tiên, cậu nhìn xuống tay Nhiên trong ánh sáng xanh bạc, nhìn kỹ, và thấy: qua da cô. Thấy qua. Da cổ tay Nhiên mỏng đến mức ánh sáng xuyên qua, xương cổ tay hiện rõ phía dưới, gân nhỏ, mạch máu xanh. Không phải trong suốt hoàn toàn. Nhưng gần. Gần kiểu kính mờ, kiểu giấy dầu, kiểu thứ đang mỏng dần trên thế giới vật lý.

Nhiên đang tan. Không phải tan kiểu phiên bản Khải (tan vào ánh sáng, tan kiểu ký ức). Tan kiểu khác. Tan kiểu mất dần hiện diện. Tan kiểu bóng nhạt khi đèn tắt. Tan kiểu người đang bị quên bởi thế giới, hoặc thế giới đang quên có cô.

– Nhiên, cậu nói.

Cô nhìn lên. Cười. Mắt trong. Mắt trống ký ức nhưng vẫn nhìn thấy cậu, vẫn nhận ra cậu bằng thứ sâu hơn tên.

– Gì? Nhiên hỏi.

Cậu nắm tay cô chặt hơn. Chặt đến mức ngón tay cậu ấn vào da Nhiên, và cảm: da mỏng, mỏng kiểu giấy lụa, mỏng kiểu ấn nữa là thấy xương. Và lạnh. Lạnh hơn nước. Lạnh hơn bê tông. Lạnh kiểu thứ đang mất nhiệt vào thứ gì đó lớn hơn, đang bị hút nhiệt, đang bị rút dần ra khỏi thế giới vật lý.

– Không, cậu nói. Không gì.

Cô cười lại. "Ừ." Và đi tiếp. Bước nhẹ. Bước đều. Bước kiểu người đi dạo.

Nghỉ ở tầng bốn tòa nhà cũ. Phòng ngủ ai đó. Giường đôi, ga trắng ố vàng, gối mốc. Ảnh cưới trên tường: cô dâu chú rể cười, ảnh cũ, ảnh thập niên chín mươi, ảnh kiểu không ai trong ảnh còn ở thành phố này. Nhiên nằm giường, ngủ. Duy góc phòng, hát.

Cậu ngồi sàn. Lưng tựa tường. Nhìn trần. Trần nhà bình thường, không nước treo (tòa nhà này chưa bị gập, hoặc đã gập rồi gập lại thành bình thường). Ánh trăng qua cửa sổ chiếu vệt xanh bạc trên sàn, trên ga giường, trên khuôn mặt Nhiên ngủ.

Cậu nhìn Nhiên. Nhìn lâu. Và thấy: bóng cô mờ. Bóng trên tường, bóng do ánh trăng tạo ra. Bóng Duy ở góc phòng đen rõ. Bóng cậu đen rõ. Bóng Nhiên nhạt. Nhạt kiểu bóng buổi trưa khi mặt trời đứng bóng, nhạt kiểu thứ gần không có bóng, nhạt kiểu thứ đang giữa có và không.

Nhiên đang mất bóng. Mất bóng trước khi mất cơ thể. Như thể thế giới vật lý đang quên cô, đang xóa cô dần, xóa từ ngoài vào trong, từ bóng đến da đến xương.

Cậu nhìn tay mình. Hoa văn sáng. Bóng cậu trên tường đen rõ, đen hơn bình thường, đen kiểu thứ hiện diện quá mức, quá rõ, quá thật trên thế giới vật lý. Cậu đang thêm hiện diện. Nhiên đang mất hiện diện. Như thể thực thể lấy từ cô cho cậu, hoặc cậu lấy từ cô mà không biết, hoặc cửa ở tim cậu hút mọi thứ xung quanh để mở.

Không, phần người nói. Không phải mình. Không phải mình lấy.

Không phải lấy, phần xám nói. Cô ấy đang về. Về nơi mọi thứ về. Về nỗi nhớ.

Cậu nhắm mắt. Cắn môi. Vị máu. Máu vẫn tanh. Vẫn ấm. Vẫn người.

Và trong bóng tối sau mi, cậu nghe: hai nhịp. Nhịp trên (trăng) và nhịp dưới (biển). Gần hơn bao giờ hết. Gần kiểu chỉ cần một cú gõ nữa là khớp. Và khi khớp, vết nứt sẽ mở. Cửa sẽ mở. Lớp kính sẽ vỡ. Hai bề mặt sẽ chạm hẳn.

Và cậu sẽ phải chọn.

Nhưng chưa. Chưa bây giờ. Bây giờ cậu ngồi trên sàn phòng ngủ người lạ, lưng tựa tường, nghe Nhiên thở (thở nhẹ, nhẹ hơn mỗi đêm), nghe Duy hát (hát đều, bài hát của thực thể, bài hát dẫn đường), và giữ. Giữ phần người. Giữ bằng ký ức ấm. Giữ bằng vị máu trên môi. Giữ bằng tay nắm chặt sổ tay Hào trong túi áo, sổ tay của người lính cuối cùng, sổ tay có dòng chữ đỏ "Hà, bố xin lỗi", sổ tay nặng hơn giấy và mực.

Bên ngoài, thế giới tiếp tục gập. Tiếp tục méo. Tiếp tục trở thành ký ức. Và cậu biết: ngày mai (nếu còn ngày mai, nếu còn ngày) cậu sẽ đến B7. Sẽ tìm cánh cửa. Sẽ đứng trước thứ bà ngoại đã đứng trước ba mươi lăm năm trước.

Và sẽ phải chọn thứ bà đã chọn: mở hay đóng.

Nhưng bà đã chọn đóng. Và thế giới vẫn vỡ.

Ch.64/87
2.381 từ