Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 41: Chương 41: Quên
Chương 41

Chương 41: Quên

Cô tỉnh dậy trong căn phòng không quen.

Trần thấp. Tường xi măng bong tróc. Ánh sáng yếu từ cửa sổ bị che bằng tấm gỗ mỏng, khe hở để lọt vào những sợi sáng trắng bạc, và cô nằm trên sàn (sàn cứng, lạnh, có lớp vải rải dưới lưng, vải thô), và cô nhìn lên trần, và cô nghĩ: mình ở đâu?

Không hoảng. Không sợ. Chỉ là câu hỏi, trống, lạnh, đặt giữa đầu cô như viên sỏi đặt giữa bàn tay. Mình ở đâu. Câu hỏi cần trả lời. Nhưng câu trả lời không đến, và cô nằm im, nhìn vết nứt trên trần (vết nứt giống nhánh cây, giống mạch máu, giống thứ gì đó cô đã thấy ở đâu đó trên da ai đó nhưng không nhớ ai), và cô thở, và cô đợi.

Tiếng hát.

Ai đó hát ở góc phòng. Nhẹ. Đều. Không có lời, chỉ có giai điệu, lên xuống như sóng, như nhịp thở, và cô quay đầu nhìn: người hát là nam giới, trẻ, gầy, da mỏng đến mức cô thấy mạch máu ở thái dương, ở cổ, ở mu bàn tay, và mạch máu vẽ hoa văn (hoa văn gì? cô không nhớ, nhưng quen), và cậu ta nằm cuộn người, mắt nhắm, hát.

Cô biết cậu ta.

Không nhớ tên. Không nhớ từ đâu, gặp khi nào, làm sao đến đây. Nhưng biết. Biết bằng thứ gì đó sâu hơn ký ức, sâu hơn tên, sâu hơn từ ngữ. Biết bằng cơ thể: nhìn cậu ta thì ngực ấm nhẹ, nhìn cậu ta thì lo, và cảm giác lo không có đối tượng cụ thể, chỉ là lo, lo cho ai đó đang mất dần thứ gì đó, và cô không biết thứ đó là gì.

Rồi người thứ hai bước vào phòng.

Cậu ta trẻ hơn, gầy, mắt sâu, ánh nhìn lạc lõng nhưng tỉnh, tỉnh hơn bất cứ ai cô từng gặp (cô đã gặp ai? không nhớ), và khi cậu nhìn cô, mắt cậu quét mặt cô (quét, kiểm tra, đo), và cô biết cậu đang tìm thứ gì đó trong mắt cô, và cô biết cậu sợ tìm thấy nó.

– Nhiên. Cậu nghe được không?

Nhiên. Tên đó vang trong đầu cô.

Cô nhìn cậu ta. Tên đó quen. Tên đó giống tiếng chuông nhỏ đặt rất xa, vang nhẹ, đủ để biết có chuông nhưng không đủ để biết chuông ở đâu.

– Nhiên, cậu nhìn tôi đi.

Cô nhìn. Mắt cậu xám nhẹ (xám? không phải nâu đen bình thường, xám như sương, như khói, như thứ gì đó đang đổi màu bên trong đồng tử), và cậu ngồi xuống cạnh cô, chậm, nhẹ, như ngồi cạnh người bệnh.

Người bệnh.

Từ đó vang trong đầu cô. Người bệnh. Cô biết từ đó. Cô biết cách ngồi cạnh người bệnh: lưng thẳng, tay trên gối, giọng đều, không để cảm xúc vào mắt. Cô biết bằng cơ thể, bằng cơ bắp, bằng tư thế đã lặp đi lặp lại hàng nghìn lần. Nhưng cô không biết tại sao cô biết.

– Nhiên. Tên cậu là Trần An Nhiên. Cậu hai sáu tuổi. Cậu là bác sĩ. Cậu nhớ không?

Bác sĩ.

Cô lặp từ đó trong đầu. Bác sĩ. Và từ đó không vang chuông. Từ đó phẳng, trơn, trượt qua tâm trí cô như nước trượt qua kính, không bám, không để lại gì.

– Bác sĩ, cô nói. Giọng lạ. Giọng cô? Không quen.

Cậu ta gật. Mắt tối đi một chút, một chút rất nhỏ mà cô vẫn thấy (cô nhìn giỏi, cô biết đọc mặt người, cô biết bằng thứ gì đó mà cô không đặt tên được).

– Bác sĩ nội trú. Khoa cấp cứu. Cậu trực 36 giờ liên tục ngày đầu tiên. Cậu nhớ không?

Cô nhìn cậu. Không nhớ. Nhưng khi cậu nói "36 giờ", cơ thể cô nhớ: mỏi. Mỏi sâu, mỏi trong xương, mỏi kiểu đứng quá lâu trong giày, mỏi kiểu tay run vì cầm dao (dao gì? dao mổ? cô không biết dao mổ nhìn ra sao nhưng tay cô nhớ cảm giác cầm), và cô gập bàn tay, gập theo hình dáng cầm thứ gì đó, và tay cô biết hình dáng đó dù đầu cô không biết.

– Không, cô nói. Nhẹ. Thành thật.

Cậu ta tên Khải.

Cô không nhớ cậu bằng tên. Cô nhớ cậu bằng cảm giác: khi cậu ở gần, thứ gì đó trong đầu cô im lặng. Thứ gì đó vẫn vang suốt (vang gì? cô không chắc, chỉ biết có âm, có rung, có thứ gọi từ rất xa), và khi cậu ngồi cạnh, thứ đó ngừng, như tắt đài, và cô thở được sâu hơn.

Khải đưa cô đi quanh phòng. Giới thiệu.

Người hát tên Duy. Bạn thân cậu. Đang bệnh (bệnh gì? cô không biết, nhưng cô nhìn da cậu ta, da mỏng gần như trong suốt, mạch máu vẽ hoa văn bên dưới, và cô nghĩ: không tốt, nghĩ bằng bản năng, bằng thứ gì đó nằm sâu hơn từ ngữ, bằng con mắt từng nhìn hàng nghìn bệnh nhân mà cô không nhớ đã nhìn).

Người đàn ông ở tầng dưới tên Hào. Quân đội. Cô nhìn xuống cầu thang: ông ta ngồi cạnh cửa sổ, súng trên đùi, mắt nhìn ra ngoài, mắt mệt, mắt có cái gì đó đang rạn (giống mắt bệnh nhân nào đó mà cô từng gặp, bệnh nhân biết mình không qua được, bệnh nhân nhìn cửa sổ bệnh viện, bệnh nhân... không. Cô không nhớ bệnh viện).

Bốn người. Tòa nhà ven biển. Ngày thứ năm mươi.

– Năm mươi ngày, cô lặp lại. Từ khi nào?

– Từ Đêm Mở Mắt.

Cô nhìn cậu. Đêm Mở Mắt. Ba từ. Và ba từ đó có trọng lượng, nặng, nặng hơn ba từ bình thường, nặng vì thứ gì đó đằng sau chúng, thứ mà cô đã biết và đã quên, và cô cố kéo nó lại, cố nhớ, cố bám vào ba từ đó như bám vào dây cứu sinh, nhưng dây trơn, tay trượt, và cô nhớ: không gì cả. Chỉ biết ba từ đó quan trọng.

– Tôi sẽ kể lại. Tất cả. Từ đầu.

Khải nói nhẹ. Ngồi đối diện cô. Và cậu kể. Kể về mặt trăng. Kể về con mắt. Kể về tiếng gọi, về bà ngoại, về Mục Sư, về dự án Nguyệt Nhãn, về máy phát, về cửa sổ, về nỗi nhớ hàng triệu năm. Cậu kể đều, giọng phẳng, giọng quen thuộc (cô quen giọng này dù không nhớ nghe bao nhiêu lần), và cô nghe, nghe từ nào cũng mới, từ nào cũng lần đầu, và mỗi từ rơi vào đầu cô rồi trượt, trượt như mưa trên kính.

Cô ghi nhận nhưng không nhớ. Nghe nhưng không giữ. Như ống nước hở đáy, nước chảy qua mà không đọng.

– Cậu hiểu không? Khải hỏi. Nhẹ. Không kỳ vọng.

– Hiểu lúc cậu nói, cô đáp. Nhưng nếu cậu hỏi lại ngày mai, mình sẽ không nhớ.

Cậu im. Lâu. Và cô thấy tay cậu nắm lại, nắm chặt, rồi mở, và cô không biết cậu đang cảm gì (cô từng biết đọc cậu, cô chắc, cô từng biết mỗi lần cậu nắm tay nghĩa là gì, nhưng bây giờ cô chỉ thấy tay nắm tay mở, không thêm gì).

Buổi chiều. Hay buổi trưa. Cô không chắc (ánh sáng lúc nào cũng trắng bạc qua khe gỗ, ánh sáng không vàng như nắng bình thường, và cô nhớ nắng vàng dù không nhớ lần cuối thấy nắng vàng khi nào).

Khải đưa cô một vật. Nhỏ. Ống, bằng kim loại, một đầu tròn phẳng, một đầu chia hai nhánh nhỏ có đầu bọc cao su. Cô cầm. Nhìn. Xoay.

– Cậu biết đây là gì không?

Cô nhìn ống kim loại. Tay cô nắm nó đúng cách, nắm tự nhiên, ngón trỏ và ngón giữa giữ phần thân, ngón cái đỡ bên dưới, nắm kiểu đã nắm hàng nghìn lần. Nhưng đầu cô trống.

– Không, cô nói.

Khải không nói gì. Lấy lại ống kim loại. Đặt sang một bên.

Rồi cậu đưa thứ tiếp theo. Kim tiêm. Ống trong suốt, đầu nhọn, và cô nhìn, và cô biết: nguy hiểm. Biết bằng bản năng. Biết đầu nhọn phải hướng đi đâu, biết tay cầm phải ở đâu, biết góc đâm. Biết hết bằng cơ thể. Nhưng tại sao cô biết thì cô không biết.

– Cậu là bác sĩ, Khải nói. Cậu cầm thứ này mỗi ngày. Cậu tiêm an thần cho Duy ba đêm liên tiếp. Cậu viết liều lượng trong sổ, đúng tay trái, nét chữ nghiêng phải.

Cô nhìn kim tiêm. Rồi nhìn tay trái mình. Rồi nhìn Khải.

– Mình tin cậu, cô nói. Nhưng mình không nhớ.

Cậu gật. Và cô thấy: mỗi từ "không nhớ" cô nói, mắt cậu xám thêm một chút. Không phải buồn. Cậu không buồn theo cách cô hiểu. Mắt cậu xám như ánh trăng xám, như bầu trời xám, như thứ gì đó đang thay đổi bên trong cậu mà cô đã từng theo dõi (cô chắc, cô từng theo dõi, cô từng ghi lại, cô từng đo nhịp tim cậu, nhưng nhịp tim bao nhiêu thì cô không nhớ, và cô không nhớ con số có nghĩa gì).

Chiều muộn (hay đã tối? ánh sáng không thay đổi, trắng bạc, đều, không có hoàng hôn).

Khải viết. Ngồi trên sàn, lưng tựa tường, tờ giấy trên đùi, bút trong tay, viết. Cô ngồi cạnh Duy (Duy vẫn hát, cô không biết bài hát tên gì nhưng giai điệu quen, quen kiểu ký ức cơ thể, quen kiểu từng nghe trước khi ngủ nhiều đêm), và cô nhìn Khải viết, và cô nghĩ: cậu đang viết gì?

Cậu viết lâu. Nét chữ nhỏ, đều, chữ nghiêng nhẹ (phải, nghiêng phải, cô nhớ chi tiết đó dù không nhớ đã nhìn bao nhiêu lần). Đôi khi cậu dừng, nhìn cô, nhìn lâu, rồi viết tiếp. Đôi khi cậu dừng, nhắm mắt, và cô thấy: môi cậu mấp máy, nhẩm, nhẩm thứ gì đó, nhẩm như đếm, nhẩm như kể, nhẩm như cố nhớ chi tiết nào đó về cô mà cậu sợ nhớ sai.

Rồi cậu đưa tờ giấy.

Cô cầm. Giấy thô, ướt mực ở vài chỗ, gấp đôi. Mở. Đọc.

Tên cậu là Trần An Nhiên. Cậu 26 tuổi. Cậu là bác sĩ nội trú khoa cấp cứu. Cậu giỏi lắm. Cậu trực 36 giờ đầu tiên khi mọi thứ bắt đầu mà không ngã.

Cậu sinh ngày 14 tháng 3. Cậu thích cà phê đen không đường. Cậu hay buộc tóc bằng dây thun đỏ (cậu nói màu đỏ vì dễ tìm khi rơi). Cậu viết tay trái, nét chữ nghiêng phải. Cậu ngủ quay về bên trái.

Cậu gặp tôi ngày thứ năm. Cậu đang đi bộ từ bệnh viện, mệt, và cậu nhìn trăng lần đầu không sợ. Cậu hỏi tôi: "Cậu có nghe gì không?" Tôi nói có. Cậu nói: "Tốt. Vậy không phải mình tôi."

Cậu đã khám tôi nhiều lần. Tim tôi chậm. Cậu nói tôi đang thay đổi. Cậu nói cậu sẽ biết trước tôi nếu tôi thay đổi quá nhiều. Đó là lời hứa của cậu.

Bạn tôi tên Duy. Cậu đang chăm sóc cậu ấy. Người đàn ông ở tầng dưới tên Hào, trung tá. Ông ấy giữ an toàn cho chúng ta.

Mình tên Lâm Khải. 22 tuổi. Sinh viên thiên văn. Cậu đừng sợ khi nhìn tay tôi (da xám, hoa văn, sáng dưới trăng). Tôi vẫn là tôi. Cậu đã nói điều đó với tôi: "Cậu vẫn là cậu." Bây giờ tôi nói lại cho cậu.

Nếu cậu quên tất cả, hãy nhớ: cậu đã hứa. Cậu không cần nhớ hứa gì. Chỉ cần nhớ cậu đã hứa.

Cô đọc xong. Nhìn lên. Nhìn Khải.

Tờ giấy mô tả một người. Một người tên Trần An Nhiên, hai sáu tuổi, bác sĩ, giỏi lắm, trực 36 giờ mà không ngã. Một người uống cà phê đen, buộc tóc dây thun đỏ, viết tay trái. Một người đã hứa.

Cô nhìn tay trái mình. Nắm bàn tay. Mở. Tay trái. Cô viết tay trái. Cô tin Khải vì cô nhìn tay trái cô và nó quen, quen hơn tay phải, quen theo cách mà cơ thể biết dù đầu quên.

– Đây là tôi? cô hỏi.

– Đó là cậu.

– Sao tôi không nhớ?

Khải không trả lời. Và cô hiểu: cậu không có câu trả lời. Hoặc có, nhưng câu trả lời quá nặng để nói, quá nặng cho cô, quá nặng cho căn phòng nhỏ này với người hát ở góc và người gác ở tầng dưới và ánh sáng trắng bạc không thay đổi ngoài cửa sổ.

Cô đọc lại tờ giấy. Từ đầu. Mỗi từ vẫn mới, vẫn lần đầu, nhưng cô hiểu: đây là sự thật. Không phải vì cô nhớ. Vì cậu viết. Vì cô tin cậu, tin bằng thứ gì đó không nằm trong ký ức, tin bằng xương, bằng hơi thở, bằng cách tiếng gọi im khi cậu ngồi gần.

– Mình đọc bao nhiêu lần rồi? cô hỏi.

– Đây là lần đầu.

– Mình sẽ quên. Rồi sẽ đọc lại. Đúng không?

Khải gật. Chậm.

– Mình sẽ đọc bao nhiêu lần?

– Bao nhiêu lần cần.

Cô gấp tờ giấy. Cầm trong tay trái. Giữ chặt, giữ bằng ngón tay mà cô không nhớ đã cầm dao mổ, đã tiêm thuốc, đã viết nhật ký, đã nắm tay ai đó trong bóng tối để tiếng gọi im. Giữ vì nếu buông, cô sẽ quên cả việc có tờ giấy.

Đêm (hay vẫn ngày? cô không phân biệt được, ánh sáng ngoài khe gỗ chỉ thay đổi từ trắng bạc sang trắng bạc sáng hơn khi trăng lên, và trăng lên nghĩa là gì cô cũng không chắc, chỉ biết ánh sáng mạnh hơn thì tiếng hát của Duy nhẹ hơn, và tiếng rung trong đầu cô mạnh hơn, và Khải đóng cửa sổ).

Cô mở tờ giấy. Đọc.

Tên cậu là Trần An Nhiên.

Tên quen. Tiếng chuông xa. Chuông nhỏ hơn lần trước (hay cô tưởng tượng? không có "lần trước" trong đầu cô, chỉ có lần này, lần duy nhất, lần đầu tiên mãi mãi).

Cậu 26 tuổi. Cậu là bác sĩ nội trú khoa cấp cứu.

Bác sĩ. Từ phẳng. Trơn. Trượt.

Cậu giỏi lắm.

Cô nhìn tay mình. Tay trái giữ giấy. Tay phải để trên đùi. Mười ngón tay. Mười ngón tay từng cầm dao mổ. Cô tin vì Khải viết. Cô tin vì cơ thể cô nắm kim tiêm đúng cách dù đầu cô không biết kim tiêm là gì.

Nếu cậu quên tất cả, hãy nhớ: cậu đã hứa.

Hứa gì? Cô không biết. Nhưng dòng cuối làm cô khóc. Nước mắt ấm trên má lạnh, và cô không hiểu tại sao cô khóc, không nhớ lời hứa, không nhớ ai nhận lời hứa, chỉ biết: cô đã hứa. Và lời hứa quan trọng hơn tên cô, quan trọng hơn nghề nghiệp, quan trọng hơn mọi thứ mà tờ giấy ghi, vì lời hứa là thứ cuối cùng chưa trượt khỏi cô.

Khải ngồi cạnh. Không nói. Cô nhìn cậu qua nước mắt. Mắt cậu xám nhẹ trong bóng tối. Da tay cậu có đường vân mờ, đường kẻ, hoa văn, sáng nhẹ dưới ánh trăng lọt qua khe gỗ.

– Mình sẽ đọc lại, cô nói. Nhẹ. Gấp giấy. Giữ.

– Tôi biết, cậu nói.

– Mình sẽ khóc lại.

– Tôi biết.

Và cô nằm xuống. Tay trái giữ tờ giấy trên ngực. Tay phải với sang, với qua bóng tối, và chạm tay Khải, và tiếng rung trong đầu cô im, im như nước ngừng chảy, im như chuông ngừng vang, và cô nhắm mắt, và cô ngủ, và cô biết: sáng mai cô sẽ tỉnh dậy trong căn phòng không quen, với tờ giấy trong tay mà cô không nhớ ai viết, và cô sẽ đọc, và cô sẽ tin, và cô sẽ khóc, và Khải sẽ ngồi cạnh, và cậu sẽ nói "tôi biết", và tất cả sẽ lặp lại, lặp mãi, cho đến khi cô quên cả cách đọc.

Nhưng bây giờ, trong giây phút này, cô nhớ. Nhớ mờ, nhớ như qua lớp sương, nhớ bằng cơ thể hơn bằng đầu, nhưng nhớ. Nhớ cô tên Nhiên. Nhớ cậu tên Khải. Nhớ cô đã hứa.

Và ở góc phòng, Duy hát. Nhẹ. Đều. Giai điệu không lời vang trong bóng tối, vang qua tường xi măng, vang ra biển nơi ánh sáng xanh vẫn sáng dưới mặt nước phẳng, vang lên trời nơi con mắt vẫn mở, nhìn xuống, nhìn bốn người trong tòa nhà ven biển, nhìn cô gái đang ngủ với tờ giấy trên ngực, nhìn chàng trai đang ngồi cạnh cô với mắt xám, và chờ. Chờ cô quên. Chờ cô đọc lại. Chờ vòng lặp mới bắt đầu.

Và ánh trăng trắng bạc ngoài cửa sổ, trắng bạc qua khe gỗ, trắng bạc trên sàn, trắng bạc trên tờ giấy, trắng bạc trên mười ngón tay bác sĩ mà cô không nhớ là bác sĩ, và ánh trăng không thay đổi, không bao giờ thay đổi, vì trăng đã mở mắt rồi, và mắt mở thì không nhắm lại.

Ch.41/87
2.927 từ