Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 72: Chuẩn Bị
Chương 72

Chuẩn Bị

Cậu không ngủ.

Không phải vì mất ngủ. Không phải vì sợ. Không ngủ vì phần xám không cần ngủ, và phần xám bây giờ mạnh hơn phần người, và phần người mệt nhưng phần xám tỉnh, tỉnh kiểu mặt trăng tỉnh, tỉnh kiểu thứ không có mi mắt, tỉnh vĩnh viễn. Cậu nằm trên bờ kè, lưng trên xi măng lạnh, mắt mở, nhìn bầu trời nứt. Vết nứt sáng trắng tuyệt đối. Ánh sáng từ khe nứt chiếu xuống mặt cậu, chiếu qua da, chiếu vào hoa văn dưới da, và hoa văn đáp lại. Sáng nhẹ. Sáng kiểu nhận ra nguồn.

Nhiên nằm cạnh. Nửa người. Nửa trái. Thở. Thở mỏng hơn hôm qua, thở kiểu gió qua khe cửa hẹp hơn, kiểu cánh cửa đang đóng dần và gió phải ép qua khe ngày càng nhỏ. Tay trái Nhiên đặt trên bụng, ngón tay mỏng, mỏng hơn sáng qua, mỏng kiểu nến cháy gần hết, mỏng kiểu sáp còn hình nhưng sắp mất hình. Nửa mặt phải không còn, nửa cổ phải không còn, vai phải không còn, tay phải không còn. Biên giới giữa còn và không di chuyển mỗi giờ, di chuyển sang trái, ăn dần vào nửa còn lại. Chậm. Nhưng không dừng.

Duy ngồi xa hơn. Hát. Mắt nhắm. Bài hát thay đổi trong đêm (nếu đây là đêm, nếu đêm còn nghĩa). Bài hát bây giờ trầm hơn, chậm hơn, ít nốt hơn. Kiểu bài hát đang sắp kết, đang đi về đoạn cuối, đoạn mà nhạc thưa dần, nốt xa dần, khoảng lặng giữa các nốt dài hơn nốt. Duy hát và ngón tay vẫn chỉ huy mạng lưới, nhưng mạng lưới gần Duy đã thay đổi. Đường kẻ trên mặt đất quanh Duy sáng hơn chỗ khác, sáng kiểu Duy đã trở thành nút giao, kiểu bài hát cậu ấy hát bây giờ không phải hát cho mình, hát cho mạng lưới, hát cho thực thể. Kẻ Hát. Giai đoạn ngoài bốn giai đoạn. Giai đoạn chọn.

Cậu nằm và nhìn vết nứt trên bầu trời và nghĩ về ngày mai. Ngày mai cậu sẽ xuống B7. Sẽ mở cánh cửa. Sẽ không quay lại. Và trước khi đi, cậu cần chuẩn bị. Chuẩn bị không phải vũ khí, không phải thức ăn, không phải đèn pin. Chuẩn bị là: nhớ. Nhớ mọi thứ cậu sẽ mang theo qua cánh cửa, mọi mảnh con người cậu sẽ mang đến cho thực thể, để nó biết giấc mơ có gì bên trong.

Cậu nhớ.

Nhớ Duy. Phạm Duy. Hai mươi ba tuổi. Streamer. "Duy Săn Ma". Áo hoodie logo kênh stream, mắt sáng, cười nhiều (trước đây), nói nhiều (trước đây), sợ sét (vẫn sợ, cơ thể vẫn sợ dù đầu quên sét là gì), thích camera hơn người nhưng cần người hơn camera. Bạn thân. Bạn thân duy nhất. Người duy nhất chịu đựng được sự im lặng của cậu. Mười năm. Cùng bàn (hoặc khác bàn, hoặc cả hai). Chạy mưa Nguyễn Huệ. Bánh mì kẹp trứng buổi sáng sớm tiệm cô Bảy gần cổng trường. Đêm nằm sân thượng đếm sao, Duy nói "mày đếm sao hoài không chán à", cậu đáp "tao đếm khoảng trống giữa sao, cái đó nhiều hơn". Duy cười. Cười kiểu người không hiểu nhưng chấp nhận, kiểu người yêu phần lạ lùng của bạn thân thay vì cố hiểu.

Duy bây giờ: mắt đen hoàn toàn, hoa văn dưới da, hát bài hát thực thể, quên tên mình, quên camera, quên sét, quên Khải (đã quên, đã gọi "anh" thay "mày", đã nhìn Khải như người lạ). Nhưng vẫn hát. Hát vì chọn. "Tao chọn. Bài hát đẹp." Câu cuối cùng Duy nói bằng giọng Duy. Và câu trước đó: "Giữ giùm tao." Giữ phần Duy trong Khải, giữ ký ức Duy, giữ cái cười, giữ áo hoodie, giữ tiếng sợ sét, giữ tất cả để khi cần, có ai đó nhớ Phạm Duy từng tồn tại.

Cậu sẽ mang Duy theo. Mang ký ức Duy qua cánh cửa. Để thực thể biết: trong giấc mơ của mày, có người tên Phạm Duy, hai mươi ba tuổi, sợ sét, thích camera, cười nhiều, hát hay, và khi mọi thứ sụp đổ, khi thế giới tan, cậu ấy chọn hát thay vì vỡ.

Nhớ Nhiên. Trần An Nhiên. Hai mươi sáu tuổi. Bác sĩ nội trú, khoa cấp cứu. Tóc buộc gọn, mặt ít biểu cảm khi làm việc, bàn tay nhỏ nhưng chắc, quầng thâm dưới mắt vĩnh viễn, cười hiếm (nhưng khi cười thì trông trẻ hơn tuổi). Ghét mê tín. Tin mọi thứ có giải thích khoa học. "Không có cơ sở khoa học cho chuyện đó." Câu cửa miệng. Câu cô nói mỗi lần cậu kể về tiếng gọi, về đường kẻ, về Đứa Trẻ Không Mắt. Câu cô nói ít dần. Câu cô ngừng nói khi bệnh nhân bắt đầu tự móc mắt vì "không nhìn nữa thì không bị gọi". Câu cô quên luôn vì ký ức không còn.

Nhiên bây giờ: nửa người, nửa trái, mờ dần. Quên tên mình. Quên nghề. Quên mẹ. Quên bệnh viện. Quên tất cả trừ cảm giác: cảm giác tay Khải ấm, cảm giác tiếng gọi im khi nắm tay, cảm giác đã hứa thứ gì đó quan trọng dù không nhớ thứ gì. Nhưng tỉnh nửa giây. Tỉnh đủ để nói: "Mình nhớ mình hứa gì rồi." Tỉnh đủ để cho phép. Tỉnh đủ để nói: "Đi đi."

Cậu sẽ mang Nhiên theo. Mang lời hứa. Mang tay nắm. Mang giọng bác sĩ lý trí đã vỡ dần theo từng ký ức mất. Để thực thể biết: trong giấc mơ của mày, có người tên Trần An Nhiên, cô ghét thứ không giải thích được, cô dành cả đời cố hiểu mọi thứ, và khi đứng trước thứ cô không thể hiểu, cô không chạy, cô nắm tay và nói "mình sẽ biết trước cậu nếu cậu thay đổi".

Nhớ Hào. Trung tá Võ Quang Hào. Bốn mươi lăm tuổi. Quân nhân. Da rám, sẹo cũ trên cổ tay, mắt cảnh giác, quân phục dù tình hình đã vượt tầm kiểm soát. Con gái Hà mười bốn tuổi ở đâu đó, không liên lạc được. Hào nghe tiếng gọi giọng Hà mỗi đêm. Biết không phải Hà. Biết là mồi. Vẫn muốn nghe. Đầu gối nhiễm trùng, sốt bốn mươi, đạn hết, ở lại chùa chặn giáo phái. Hát ru con rồi tắt. Sổ tay da nâu sờn trong túi áo cậu. Dòng cuối, mực đỏ: "Hà, bố xin lỗi."

Cậu sẽ mang Hào theo. Mang giọng lệnh đã mệt. Mang sổ tay. Mang dòng mực đỏ. Để thực thể biết: trong giấc mơ của mày, có người tên Võ Quang Hào, ông ta giữ bốn mươi ba người sống thêm hai mươi ngày, ông ta chiến đấu với thứ ông ta không hiểu, và khi thua, ông ta ngồi tựa cửa, nhắm mắt, mỉm cười, và nghe giọng con gái mình dù biết giọng đó không phải con gái mình.

Nhớ Mục Sư. Không tên. Bốn mươi, năm mươi, không chắc. Áo trắng, mắt mở to, đồng tử giãn, giọng trầm êm, bàn tay dài. Kẻ bật máy phát. Kẻ gây Đêm Mở Mắt. Kẻ xây giáo phái trên nỗi cô đơn của thực thể. Kẻ nói "Vì Ngài cô đơn" khi được hỏi tại sao. Kẻ sợ lần đầu khi biết có con mắt thứ hai. Kẻ khóc lần đầu khi đức tin vỡ. Kẻ bị giáo phái kéo vào biển sáng. Kẻ nói "Hỏi nó vì sao" trước khi chìm.

Cậu sẽ mang Mục Sư theo. Không phải vì thương. Vì hiểu. Mục Sư hiểu nỗi cô đơn thực thể trước tất cả, hiểu vì ông ta cũng cô đơn, cô đơn kiểu mười bảy tuổi trên mái nhà tránh bố say và nghe tiếng gọi lần đầu. Ông ta sai cách nhưng đúng hướng. Ông ta sai vì trả lời bằng máy thay vì bằng người. Nhưng ông ta đúng rằng nó cần ai đó đáp.

Cậu sẽ mang ông ta theo. Để thực thể biết: trong giấc mơ của mày, có người nghe mày gọi và đáp lại. Đáp sai. Nhưng đáp.

Nhớ bà Lan. Bảy mươi tuổi. Nhỏ thó, lưng còng, mắt sáng. "Hồi xưa bà hay nhìn trăng lắm. Bây giờ thì không. Trăng khác rồi." Biến mất đêm thứ chín. Dép ở bờ biển, hướng ra biển. Không dấu vết.

Nhớ bà ngoại. Trần Thị Nguyệt. Chết trước khi cậu vào đại học. Cửa sổ. Tín hiệu đi qua không vỡ. Ba mươi giây mở cửa. Ba mươi lăm năm giữ cửa đóng. "Tôi hy vọng cháu tôi tha thứ cho tôi." Tha thứ vì mở cửa? Hay vì đóng? Hay vì truyền mã khóa cho cháu qua máu, qua gen, qua thứ gì đó không phải gen, thứ cũ hơn gen, thứ thực thể viết vào cơ thể bà khi bà chạm cửa ba mươi giây, thứ bà không biết đã truyền, thứ làm cháu bà trở thành cửa thay vì cửa sổ?

Cậu sẽ mang bà theo. Mang mùi trầm hương. Mang mùi áo bà ngoại. Mang ba mươi giây dũng cảm nhất trong lịch sử nhân loại mà không ai biết. Để thực thể biết: mày đã gặp ai đó nhìn mày mà không vỡ. Bà đóng cửa vì sợ cho thế giới, không phải sợ cho mình. Bà sợ nỗi nhớ của mày quá lớn cho người sống trong giấc mơ. Nhưng bà không sợ mày.

Nhớ Đứa Trẻ Không Mắt. Mảnh vỡ. Mảnh nhỏ nhất. Lọt qua khe cửa ba mươi lăm năm trước. Mượn hình trẻ con vì nhỏ nhất. Hai hốc mắt trống chiếu sáng xanh. Giọng không phải giọng trẻ con. Giọng cũ hơn ngôn ngữ. "Anh là hai." "Đừng khóc. Nước mắt có mùi." "Nếu anh mở, anh sẽ không quay lại được." Cô bé muốn về. Ba mươi lăm năm bên này, mảnh vỡ xa cơ thể, mảnh vỡ nhớ nhà.

Cậu sẽ mang Đứa Trẻ theo. Hoặc Đứa Trẻ sẽ tự mang mình. Hoặc khi cửa mở, Đứa Trẻ sẽ về. Mảnh nhỏ nhất trở về cơ thể lớn nhất. Khe hở ba mươi lăm năm đóng lại.

Cậu ngồi dậy. Trời (nếu còn trời) sáng hơn. Không phải sáng bình thường. Sáng kiểu vết nứt mở rộng, ánh sáng trắng tuyệt đối chiếu nhiều hơn, sáng kiểu phía bên kia giấc mơ đang lọt qua khe nứt. Không có bình minh. Không có mặt trời. Chỉ có trăng sáng bạc một phía, vết nứt trắng phía kia, biển xanh phía dưới. Ba nguồn sáng. Ba cách nhìn. Ba phần của cùng một thực thể.

Nhiên mở mắt. Mắt trái. Nhìn cậu. Cười.

– Sáng rồi à? Nhiên hỏi. Giọng mỏng. Giọng kiểu người vừa tỉnh trong phòng bệnh viện mà không nhớ vì sao mình ở bệnh viện.

– Ừ, cậu nói.

– Mình tên gì nhỉ?

Cậu nhìn Nhiên. Và nói, chậm, rõ, như mỗi lần:

– Nhiên. Trần An Nhiên. Hai mươi sáu tuổi. Bác sĩ nội trú.

– Bác sĩ, Nhiên lặp lại. Nghiêng đầu. Nửa đầu. Bác sĩ. Cái đó là gì nhỉ?

Cậu không trả lời. Cậu lấy tờ giấy từ túi áo Nhiên (tờ giấy cậu viết cho cô, tờ giấy ghi danh tính, tờ giấy cô đọc mỗi lần như lần đầu). Giấy cũ. Nếp gấp mòn. Mực nhạt. Cậu đưa cho Nhiên.

Nhiên cầm tờ giấy bằng tay trái. Đọc. Đọc chậm. Đọc kiểu đánh vần từng chữ vì chữ đã trở thành ký hiệu lạ. Và ở dòng cuối, dòng "cậu đã hứa", Nhiên dừng. Nhìn lâu. Mắt ướt. Ướt mỏng. Ướt kiểu sương. Và cậu thấy: Nhiên không nhớ đã hứa gì. Nhưng cơ thể nhớ. Cơ thể biết dòng này quan trọng. Cơ thể biết lời hứa này là thứ cuối cùng chưa trượt qua khe quên.

Cậu cầm thêm tờ giấy khác. Tờ mới. Xé từ sổ tay Hào (trang trắng phía sau). Và viết. Viết cho Nhiên. Viết kiểu người viết di chúc nhưng không phải di chúc, viết kiểu người gửi thư cho ai đó sẽ quên lá thư ngay khi đọc xong nhưng vẫn viết vì viết là cách duy nhất còn lại để nói.

Viết:

Nhiên. Mình là Khải. Mình sẽ đi xuống dưới. Mình sẽ mở cánh cửa. Mình có thể không quay lại. Nhưng mình mang theo Nhiên. Mang theo lời hứa của Nhiên. Mang theo tay Nhiên. Mang theo nửa giây Nhiên tỉnh trên bờ kè. Dù Nhiên quên, mình nhớ. Dù thế giới mỏng, dù giấc mơ nứt, dù tất cả có thể tan, mình nhớ. Và mình sẽ kể cho nó nghe: có người tên Trần An Nhiên, cô ghét mê tín, cô tin khoa học, cô nắm tay người lạ giữa ngày tận thế vì bác sĩ không bỏ bệnh nhân. Cô là người thật nhất mà mình biết. Dù cô đang biến mất. Dù cô không nhớ. Cô vẫn thật.

Cậu gấp tờ giấy. Nhét vào túi áo Nhiên, cạnh tờ giấy danh tính cũ. Hai tờ giấy. Hai lá thư. Một tờ cho Nhiên biết mình là ai. Một tờ cho Nhiên biết Khải là ai. Dù cô sẽ quên cả hai.

Cậu đứng dậy. Nhìn xuống bờ kè. Miệng hầm B7 dưới nước sáng xanh, đen, đợi.

Đến cạnh Duy. Duy hát. Ngồi xuống.

– Duy, cậu nói. Tao xuống. Tao mở cửa. Mày đi cùng không?

Duy hát. Không đáp. Nhưng bài hát thay đổi. Chậm lại. Rồi nhanh lại. Rồi thêm một đoạn mới, đoạn cậu chưa nghe, đoạn có nốt kiểu xuống cầu thang, kiểu chìm vào nước, kiểu đi sâu. Ngón tay Duy vẽ hình xoáy trôn ốc trong không khí. Xoáy xuống. Như bậc thang B7.

Ừ. Tao đi.

Cậu gật. Và nghĩ: Duy không đi vì Khải. Duy đi vì bài hát. Bài hát kéo Duy xuống, bài hát muốn hoàn thành, bài hát đang dẫn về nơi nguồn phát. Cánh cửa. Thực thể. Nguồn gốc của mọi bài hát, mọi tiếng gọi, mọi ký ức, mọi giấc mơ. Duy đi vì bài hát cần kết ở đó.

Cậu quay lại Nhiên.

– Nhiên, cậu nói. Mình đi. Đi cùng mình.

Nhiên nhìn cậu. Cười. Không hiểu. Nhưng cười. Và đứng dậy. Đứng bằng nửa chân trái, đứng bằng nửa cơ thể, đứng kiểu thứ gần trong suốt đứng trong ánh sáng mà ánh sáng đi qua. Nửa bóng trên xi măng. Nửa người trong gió.

– Đi đâu? Nhiên hỏi.

– Đi gặp thứ ở dưới, cậu nói.

– Thứ gì?

Cậu dừng. Nghĩ. Và nói thứ duy nhất Nhiên có thể hiểu:

– Thứ cô đơn.

Nhiên nhìn cậu. Lâu. Và gật. Gật kiểu không hiểu nhưng tin. Gật kiểu cơ thể biết đây là lúc đi, kiểu chân biết bước trước khi đầu biết hướng.

Ba người đứng trên bờ kè. Một người nửa xám nửa người, hoa văn sáng, tim mười chín nhịp. Một người nửa trong suốt, mỏng, tay trái nắm tờ giấy cũ. Một người mắt đen, hát, ngón tay vẽ nốt nhạc trong gió.

Ba người nhìn xuống miệng hầm dưới nước sáng xanh.

Trăng phía trên. Biển phía dưới. Vết nứt ngang bầu trời. Ánh sáng trắng phía bên kia. Ba người đứng giữa hai con mắt, giữa trăng và biển, giữa mơ và tỉnh. Ba người cuối cùng (hoặc ba người đầu tiên, hoặc cả hai, hoặc không quan trọng).

Và dưới chân, qua nước sáng xanh, qua miệng hầm đen, qua bốn mươi bậc xoáy trôn ốc, cánh cửa đợi. Cánh cửa rung. Rung kiểu biết. Rung kiểu hôm nay.

Cậu bước xuống bậc thứ nhất.

Ch.72/87
2.639 từ