Chương 65: Nhiên Tan Dần
Cậu nhận ra lúc băng qua đường.
Nhiên đi cạnh cậu, tay nắm tay, bước đều qua nước. Ánh sáng xanh bạc chiếu từ phía trên, chiếu qua lớp nước treo lơ lửng ở tầm mười mét (khu phố này trọng lực vẫn ngược, nước ở trên, khô ở dưới). Và ánh sáng chiếu qua Nhiên.
Không phải chiếu lên. Chiếu qua. Như chiếu qua cửa kính. Như chiếu qua rèm mỏng. Ánh sáng xanh bạc từ phía trăng đi xuyên vai Nhiên, xuyên qua vải áo (áo bác sĩ cũ, trắng ố, vẫn mặc từ đêm mặt trăng mở mắt hai tháng trước hoặc sáu tháng trước hoặc một năm trước, thời gian méo không đo được), xuyên qua da, qua thịt, qua xương, và đổ bóng phía bên kia. Bóng ánh sáng. Bóng của ánh sáng đi qua người, bóng sáng hơn nền, sáng hơn bóng tối xung quanh.
Nhiên trong suốt. Không hoàn toàn. Nhưng gần. Da cô mỏng như giấy dầu, mạch máu mờ phía dưới (mờ vì máu cũng đang mỏng, đang loãng, đang trở thành thứ ít đặc hơn máu). Xương vai nhô qua áo, nhưng nhô mờ, nhô kiểu hình vẽ chì nhạt. Tóc dài đến thắt lưng, tóc đen, nhưng dưới ánh trăng tóc gần bạc, gần trong, gần không có.
Cậu dừng. Nắm tay Nhiên chặt hơn. Và cảm: tay cô không lạnh nữa. Không ấm cũng không lạnh. Tay cô không có nhiệt độ. Như nắm không khí. Như nắm nước. Như nắm thứ đang giữa trạng thái rắn và khí, đang chuyển pha, đang bốc hơi chậm dưới ánh trăng.
– Nhiên, cậu nói.
Cô quay lại. Cười. Nụ cười bình thường, nụ cười Nhiên (hoặc nụ cười của thứ còn lại của Nhiên, thứ cơ thể nhớ cách cười dù đầu quên tại sao cười). Mắt cô trong. Trong quá. Trong kiểu nhìn qua mắt cô thấy tường phía sau, thấy biển báo rỉ, thấy rêu trên gạch.
– Gì? Nhiên hỏi. Giọng nhẹ. Giọng nhẹ hơn trước. Nhẹ kiểu âm lượng giảm, kiểu loa hết pin, kiểu tiếng nói mỏng dần theo cơ thể.
Cậu không biết nói gì. Nhìn cô. Nhìn ánh sáng đi qua vai cô. Nhìn xương đòn mờ nhạt dưới áo. Và cảm: sợ. Sợ kiểu người, sợ bằng phần người, sợ mất, sợ thứ đang mất trước mắt mà không thể giữ.
– Mày đang... cậu nói. Rồi dừng. Vì nói "mờ" hay "tan" hay "biến mất" thì Nhiên sẽ hỏi "gì cơ" giọng nhẹ rồi cười rồi quên, vì cô không biết mình đang tan, không biết như cô không biết mình đang quên, và sự không biết đó là lớp bảo vệ mỏng manh cuối cùng mà cậu không muốn phá.
– Mày đẹp, cậu nói.
Nhiên cười. Cười rộng hơn. Cười kiểu ngạc nhiên vui, kiểu được khen bất ngờ. Và nụ cười đó, trên khuôn mặt đang mờ, trên đôi môi đang mỏng, trên gò má đang nhạt dần, là thứ đẹp nhất và đau nhất cậu từng thấy.
– Cảm ơn, Nhiên nói. Giọng nhẹ. Anh cũng đẹp. Nhưng gầy quá. Phải ăn gì đi.
Rồi cô quay đi. Bước tiếp. Bước nhẹ. Bước trên mặt đường khô mà chân gần không tạo tiếng, gần không để lại dấu, gần không chạm đất.
Họ đi qua khu phố cuối trước bờ kè.
Khu phố ven biển. Nhà thấp. Quán hải sản. Khách sạn mini. Cửa hàng đặc sản. Tất cả ngập, tất cả rêu, tất cả trống. Nhưng ở đây, gần biển, gần con mắt thứ hai, mọi thứ sáng hơn. Nước sáng xanh đậm hơn. Mạng lưới trên tường sáng xám bạc rõ hơn. Hoa văn trên da Khải sáng rực, sáng đến mức Nhiên nhìn cậu rồi nói "Anh sáng kìa" giọng nhẹ, giọng bình thường, giọng kiểu nhận xét thời tiết.
Và cậu thấy: bóng Nhiên biến mất. Hoàn toàn. Dưới ánh sáng mạnh gần biển, bóng cô không còn. Duy có bóng (bóng mờ, bóng không rõ, nhưng có). Cậu có bóng (bóng đen, đậm, đen hơn bình thường). Nhiên không có bóng.
Cậu dừng ở trước quán phở. Bảng hiệu "PHỞ GIA TRUYỀN" sơn đỏ trên nền vàng, chữ ố, bong tróc. Bên trong: bàn ghế inox, tô chồng trên kệ, muỗng rải trên sàn ướt. Quán bỏ hoang nhưng nguyên vẹn, nguyên vẹn kiểu ký ức hoàn hảo.
– Nghỉ đi, cậu nói.
Nhiên ngồi ghế inox. Chân co lên. Hai tay ôm gối. Nhỏ. Nhỏ hơn trước (hoặc tưởng tượng cô nhỏ hơn, hoặc không tưởng tượng, cô thật sự nhỏ hơn, co lại, mỏng lại, ít hiện diện hơn trên thế giới vật lý). Ánh trăng chiếu qua cửa kính quán (kính không vỡ, nguyên, sạch bất thường giữa thành phố ngập) chiếu lên Nhiên, và ánh sáng đi qua cô, chiếu lên tường phía sau, chiếu hình bóng của ghế inox qua cơ thể cô như cô không ở đó.
Duy ngồi góc quán. Hát. Mắt nhắm.
Cậu ngồi đối diện Nhiên. Nhìn cô. Và thấy, thấy rõ ràng trong ánh sáng mạnh: khuôn mặt Nhiên đang thay đổi. Không phải thay đổi nét (vẫn khuôn mặt Nhiên, vẫn mắt sâu, vẫn quầng thâm, vẫn gò má cao). Thay đổi mật độ. Thay đổi độ dày. Da mỏng đến mức cậu thấy cơ gò má co khi cô cười. Thấy gân dưới cằm căng khi cô nuốt. Thấy mạch máu ở thái dương đập, đập mờ, đập nhẹ, đập kiểu tim còn chạy nhưng máu gần không còn.
Nhiên nhìn cậu. Im. Rồi:
– Anh, Nhiên nói. Giọng nhỏ hơn bình thường. Giọng kiểu thì thầm dù không cố thì thầm. Mình... mình lạ.
Cậu nhìn. Đợi.
– Mình không thấy tay mình, Nhiên nói.
Cô giơ tay phải lên. Nhìn. Tay phải Nhiên, bàn tay nhỏ, bàn tay bác sĩ quen cầm dao mổ, bàn tay đã quấn băng cho Hào, đã nắm tay Khải im tiếng gọi, bàn tay đó bây giờ gần trong suốt. Dưới ánh trăng qua cửa kính, cậu thấy qua bàn tay cô: mặt bàn inox phía sau, khăn giấy cuộn trên bàn, lọ tương ớt đỏ. Thấy qua. Rõ ràng. Như nhìn qua kính mờ.
Nhiên nhìn tay mình. Và lần đầu tiên kể từ khi cô quên mình đang quên, mắt cô thay đổi. Thay đổi từ trong ra mắt. Thay đổi kiểu thứ gì đó sâu hơn ký ức trồi lên. Không phải nhớ. Không phải hiểu. Nhận ra. Nhận ra bằng cơ thể, bằng thứ nguyên thủy hơn trí nhớ, bằng bản năng sống sót mà ký ức mất nhưng bản năng giữ.
– Mình đang biến mất, Nhiên nói.
Giọng khác. Giọng không bình thường. Giọng không nhẹ. Giọng rung. Giọng sợ. Giọng kiểu người tỉnh dậy giữa đêm trong phòng lạ và lần đầu tiên nhận ra mình không biết mình ở đâu, không biết mình là ai, nhưng biết, biết sâu, biết bằng xương bằng thịt, rằng mình đang mất.
Cậu đứng dậy. Ngồi cạnh Nhiên. Nắm tay cô. Tay gần trong suốt, tay không có nhiệt, nhưng vẫn tay, vẫn xương, vẫn gân, vẫn ngón, vẫn nắm lại được.
– Khải, Nhiên nói. Tên cậu. Đúng tên. Không phải "anh". Tên. Giọng rung. Giọng kiểu nhớ tên này bằng thứ sâu hơn ký ức, bằng thứ mà mất ký ức không lấy được, bằng thứ mà thực thể không nhớ nổi vì nó thuộc về con người, chỉ con người. Khải. Giữ mình lại.
Ba từ. Ba từ rung qua không khí mỏng trong quán phở bỏ hoang. Ba từ mà Nhiên không nhớ mình sẽ nói, không nhớ mình đã nói, nhưng cơ thể cô nhớ, bàn tay cô nắm chặt tay cậu, nắm bằng sức mà cơ thể đang mỏng dần không nên có, nắm bằng thứ gì đó không phải cơ bắp.
Cậu nắm lại. Nắm chặt. Chặt đến mức ngón tay cậu ấn qua da Nhiên (da mỏng, da kiểu giấy lụa ướt), chặt đến mức xương ngón cô nằm dưới ngón cậu, chặt đến mức hai bàn tay dính vào nhau bằng lực, bằng ý chí, bằng thứ không phải vật lý.
– Tao giữ, cậu nói. Tao giữ mày.
Nhiên nhìn cậu. Mắt rung. Mắt ướt (nước mắt Nhiên không sáng, không xanh, nước mắt người bình thường, trong, ấm, ấm bất thường trên khuôn mặt lạnh). Rồi mắt cô đổi lại. Đổi từ sợ sang bình thường. Đổi từ tỉnh sang quên. Đổi nhanh, đổi kiểu bật công tắc, kiểu phiên bản Nhiên tỉnh táo chỉ trồi lên một phút rồi chìm lại dưới lớp quên dày.
– Gì cơ? Nhiên hỏi. Giọng nhẹ lại. Giọng bình thường. Cười. Anh nắm chặt quá. Đau tay.
Cậu buông nhẹ. Không buông hẳn. Vẫn giữ. Giữ nhẹ hơn. Giữ đủ để Nhiên không phản ứng, đủ để cô cười "ừ" rồi nhìn ra cửa kính, nhìn ánh trăng, nhìn kiểu đi dạo cuối tuần.
Nhưng cậu nghe. Nghe ba từ. "Giữ mình lại." Và cậu biết: Nhiên vẫn ở đó. Ở dưới lớp quên. Ở dưới sự bình thường. Ở dưới nụ cười nhẹ và câu hỏi "mấy giờ rồi". Nhiên thật, Nhiên bác sĩ, Nhiên đã hứa sẽ biết trước Khải nếu cậu thay đổi, Nhiên đó vẫn ở dưới, vẫn nhìn lên qua lớp nước dày, vẫn cố trồi, vẫn cố gọi, và "giữ mình lại" là tiếng gọi cuối cùng cô gửi lên mặt nước trước khi chìm lại.
Đêm (hoặc khoảng tối hơn trong ánh sáng xanh bạc đều khắp). Quán phở. Nhiên ngủ trên ghế, đầu gối co lên ngực, nhỏ, mỏng, gần trong suốt ở cánh tay và cổ. Duy hát góc quán, da mỏng ở thái dương, hoa văn nhỏ dưới da.
Cậu không ngủ. Ngồi cạnh Nhiên. Nhìn cô. Và thấy: cô đang mờ hơn mỗi giờ. Không phải tưởng tượng. Mỗi lần cậu chớp mắt mở lại, Nhiên nhạt hơn một chút. Viền cơ thể cô mờ hơn, như ảnh chụp rung, như bút vẽ nhòe. Da mỏng hơn. Xương rõ hơn qua da. Tóc gần bạc. Môi gần không màu.
Cậu nhìn tay mình. Hoa văn sáng. Da dày. Bóng đen đậm trên tường. Cậu quá rõ ràng. Quá hiện diện. Quá thật trên thế giới này. Và Nhiên quá mờ. Quá nhạt. Quá gần không.
Cậu hiểu bây giờ. Hiểu rõ hơn bao giờ hết. Cửa ở tim cậu đang mở dần. Và khi mở, nó hút. Hút hiện diện. Hút từ xung quanh. Hút từ Nhiên, từ Duy, từ thành phố, từ mọi thứ gần cậu. Hút để mở. Hút vì thực thể cần cậu mở, cần cậu đủ mạnh để mở, và "đủ mạnh" nghĩa là đủ hiện diện, đủ thật, đủ ở đây.
Và Nhiên đang trả giá. Trả bằng hiện diện. Trả bằng bóng. Trả bằng da, bằng máu, bằng xương đang mỏng dần.
Không phải mày, cậu nói với phần xám. Đừng lấy từ cô ấy.
Phần xám không trả lời. Phần xám im. Im kiểu không nghe, hoặc nghe nhưng không hiểu, hoặc hiểu nhưng không thể dừng, vì cửa không chọn lấy từ ai, cửa chỉ mở, và khi mở, mọi thứ gần bị hút vào, như lỗ đen, như thác nước, như thực thể đã đói hàng triệu năm và bây giờ có cửa.
Cậu nhìn Nhiên ngủ. Nhìn lâu. Và quyết định: phải nhanh hơn. Phải đến B7 trước khi Nhiên mờ hết. Phải tìm cánh cửa, phải hiểu nó, phải làm gì đó. Vì nếu chậm, Nhiên sẽ tan. Tan vào ánh trăng, tan vào nỗi nhớ thực thể, tan kiểu bà Lan biến mất ở bờ biển để lại chiếc dép.
Cậu đứng dậy. Nhẹ. Không đánh thức Nhiên. Ra cửa quán. Đứng ngoài. Nhìn về phía đông nam. Biển gần. Mạng lưới tụ. Đường kẻ sáng rõ dưới chân, chạy thẳng về phía biển, về phía B7. Gần. Khoảng một cây số. Có thể đến trong vài trăm nhịp tim.
Nhưng cậu không đi. Không đi vì Nhiên đang ngủ. Không đi vì Duy đang hát. Không đi một mình vì lần cuối cậu đi một mình là lần cậu gặp Đứa Trẻ, là lần cậu ra biển đêm, là lần phần xám mạnh hơn phần người, và mỗi lần đi một mình cậu quay lại ít người hơn.
Cậu quay vào. Ngồi cạnh Nhiên. Nắm tay cô. Tay gần trong suốt. Tay không nhiệt. Nhưng vẫn tay. Vẫn Nhiên. Vẫn ở đây.
– Tao giữ mày, cậu nói nhỏ. Nói với Nhiên ngủ. Nói với bóng tối. Nói với phần xám. Nói với thực thể. Nói với mọi thứ đang lấy Nhiên đi.
Nước mắt sáng xanh trên má cậu. Một giọt. Rơi xuống tay Nhiên. Sáng trên da trong suốt. Rồi tắt. Rồi Nhiên cựa mình, mở mắt nửa giây, nhìn cậu, nói "Ngủ đi" giọng mỏng, giọng nhẹ kiểu gió, rồi nhắm mắt.
Và cậu ngồi. Ngồi suốt đêm (đêm không có, chỉ có ánh sáng xanh bạc đều khắp, chỉ có trăng nhìn xuống, chỉ có biển nhìn lên, chỉ có hai con mắt đang kéo nhau gần hơn qua lớp kính nứt mà cậu là vết nứt lớn nhất). Ngồi giữ tay Nhiên. Ngồi nghe Duy hát. Ngồi đếm nhịp tim, hai mươi ba nhịp mỗi phút, mỗi nhịp là mỗi khoảnh khắc cậu còn là người, mỗi nhịp là mỗi giọt nước trong chiếc ly đang cạn.
Và ở bên ngoài quán phở gia truyền với bảng hiệu sơn đỏ trên nền vàng, thành phố tiếp tục gập. Tiếp tục méo. Tiếp tục trở thành ký ức. Trăng nhìn xuống, to gần, to kiểu sắp chạm mái nhà. Biển nhìn lên, sáng xanh, sáng kiểu đáy đại dương phát sáng. Và giữa hai cái nhìn, giữa trên và dưới, giữa trăng và biển, thành phố nằm im, thành phố được nhớ, thành phố đẹp đến mức sai, và ba người ở trong quán phở: một dẫn đường bằng phần không phải người, một hát bài hát không ai dạy, một đang mờ dần dưới ánh trăng.
Sáng mai (nếu còn sáng, nếu còn mai), cậu sẽ đến B7.