Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 53: Chương 53: Thành Phố Ven Biển Sụp
Chương 53

Chương 53: Thành Phố Ven Biển Sụp

Đêm thứ hai kể từ khi biển dâng.

Bốn người trú trong trường tiểu học trên đồi, khu nội thành, tầng hai, lớp học cũ. Bàn ghế nhỏ, bàn học sinh, bảng phấn, tranh vẽ trẻ con trên tường (tranh mặt trời cười, tranh hoa, tranh gia đình bốn người, bố mẹ và hai con cầm tay nhau, tranh mà Khải nhìn lâu, nhìn vì tranh vẽ thế giới bình thường, thế giới trước trăng mở mắt, thế giới mà trẻ con tin mặt trời cười). Đồi cao hơn mặt biển năm mươi mét. Nước chưa lên đến.

Chưa.

Khải đứng ở cửa sổ lớp học. Nhìn xuống thành phố. Và cậu thấy: thành phố đang chìm.

Nước đã nuốt khu ven biển hoàn toàn. Tòa nhà ba tầng nơi họ trú trước đây giờ chỉ còn mái nhô trên mặt nước sáng. Đường phố biến thành kênh. Nhà thấp tầng biến thành đảo. Và nước vẫn dâng, chậm, đều, kiên nhẫn, mỗi giờ thêm vài phân, mỗi đêm thêm một tầng nhà, và ánh sáng xanh từ mặt nước chiếu lên bầu trời nứt, tạo ra ánh sáng kỳ quái: xanh từ dưới, trắng bạc từ trên, và thành phố ở giữa, ngập trong hai lớp ánh sáng, giống thành phố trong bể cá, giống mô hình chìm dưới nước, giống thế giới đã kết thúc mà không ai tuyên bố.

Sinh vật biển đã lên bờ. Không chỉ trôi trên nước nữa. Chúng bò. Bò lên bậc thềm, lên vỉa hè, lên đường dốc. Chúng bò bằng xúc tu, bằng vây biến thành chân, bằng thân uốn. Và khi chúng bò qua, chúng để lại vệt sáng, vệt nhớt phát quang, vệt đánh dấu đường đi, và vệt đó nối thành mạng lưới, mạng lưới mới, mạng lưới sinh vật, mạng lưới trùm lên mạng lưới cũ trên mặt đất.

Tiếng gọi qua nước mạnh hơn mỗi đêm. Mạnh vì nước gần hơn. Mạnh vì nhiều sinh vật hơn. Mạnh vì mạng lưới dày hơn.

Hào ngồi ở góc lớp học, lưng dựa tủ đồ cũ. Ông không nhìn ra cửa sổ nữa (sợ nhìn nước, sợ nghe giọng Hà qua nước rõ hơn). Ông nhìn bảng phấn. Bảng có nét phấn cũ, nét chữ cô giáo, bài toán cộng: 3 + 5 = 8. Và ông nhìn bài toán, nhìn chữ số, nhìn thứ thuộc về thế giới bình thường, thế giới có bài toán, có đáp án, có đúng sai rõ ràng. Thế giới mà ông hiểu.

– Bảy giờ, ông nói. Giọng nhỏ. Không nói với ai. Nói với chính mình. Bảy giờ kể từ lần cuối tôi nghe giọng Hà. Không. Sáu giờ. Không. Tôi không biết. Đồng hồ chết.

Ông im. Rồi nói tiếp:

– Sáu mươi bảy người. Sáu mươi bảy lính mất. Tôi nhớ từng tên. Phạm Minh Đức, hạ sĩ, nhiễm ngày năm, mở cổng đêm mười tám. Trần Bảo, trung sĩ, nói giọng Mục Sư, rút ngày hai mươi hai. Nguyễn Khánh, hạ sĩ, quên mặt vợ, mắt trắng. Sáu mươi bảy...

Ông đang giữ. Giữ bằng cách đếm. Giữ bằng danh sách. Giữ bằng kỷ luật quân đội: khi không có gì kiểm soát, kiểm soát thứ mình có thể kiểm soát, là ký ức, là tên, là số.

Nhưng giọng Hà vẫn gọi. Nhỏ hơn vì ông không ở gần nước. Nhưng vẫn gọi. Vẫn dịu. Vẫn "bố ơi".

Nửa đêm (nửa đêm theo nghĩa: đêm đã kéo dài quá lâu và chưa có dấu hiệu sáng). Tiếng rầm.

Khải tỉnh giấc. Rung. Sàn rung. Tường rung. Bàn ghế rung, chân ghế kêu trên sàn gạch, bảng phấn rung, phấn rơi. Rung không phải động đất. Rung từ dưới đất, từ nền đất, từ sâu, rung cùng tần số với tim thực thể, rung cùng nhịp hai con mắt đập.

Rồi tiếng nước. Tiếng nước lớn. Tiếng nước đổ, tràn, ầm ào, không còn chậm kiên nhẫn nữa. Nước dâng nhanh. Dâng đột ngột. Như đập vỡ. Như biển quyết định hết kiên nhẫn.

Khải chạy ra cửa sổ. Nhìn xuống. Và cậu thấy: thành phố ven biển sụp.

Không phải ngập. Sụp. Phần thành phố gần biển, phần đã ngập, đang chìm. Chìm xuống. Mặt đất chìm. Nhà chìm. Đường chìm. Như thể nền đất dưới khu ven biển bị rút, bị kéo xuống, bị nuốt, và toàn bộ khu vực hạ xuống, hạ chậm, hạ đều, hạ vào biển, vào nước, vào đáy.

Nước ập vào khoảng trống. Ập nhanh. Sóng lần đầu tiên kể từ khi biển phẳng: sóng lớn, sóng cao, sóng phát sáng xanh, sóng cuốn đường phố, cuốn nhà, cuốn xe, cuốn tất cả vào hố mà thành phố đang chìm.

Và trong hố, trong nước sâu, trong ánh sáng xanh cuồn cuộn: con mắt. Con mắt thứ hai. Mở. Nhìn lên. Lớn hơn Khải từng thấy. Lớn bằng cả khu phố. Và nó đang lên gần mặt nước, đang trồi, đang nổi, đang muốn nhìn thế giới không qua lớp nước nữa.

– Chạy! Hào hét. Giọng lệnh. Giọng trung tá. Lần cuối cùng ông là trung tá hoàn toàn, là lính hoàn toàn, là người chỉ huy trong tình huống khẩn cấp. Bỏ đồ! Chạy lên cao!

Bốn người chạy. Chạy lên đồi. Chạy ngược dốc. Chạy trong ánh sáng xanh từ phía biển chiếu lên, ánh sáng mạnh, ánh sáng sáng hơn trăng vì con mắt dưới biển phát sáng, phát sáng lần đầu tiên ở gần mặt nước đến mức ánh sáng của nó xuyên qua nước, xuyên qua không khí, xuyên lên bầu trời.

Bầu trời bây giờ có hai ánh sáng: trắng bạc từ trăng (từ con mắt trên), xanh từ biển (từ con mắt dưới). Hai ánh sáng giao nhau giữa không trung, tạo ra màu mà Khải không có tên để gọi, màu ở giữa trắng và xanh, màu không thuộc quang phổ mà con người biết, màu của thực thể.

Sóng đập vào chân đồi. Nước dâng lên đường dốc. Dâng nhanh. Họ chạy. Hào bị thương: trượt trên dốc ướt, ngã, đầu gối đập bê tông, máu. Khải kéo ông dậy. Ông đứng lên, đau, nhưng chạy, chạy bằng chân đau, chạy bằng kỷ luật, chạy bằng thứ cuối cùng.

Nhiên chạy cạnh Khải. Tay nắm tay. Không hỏi. Không sợ (không nhớ đủ để sợ, sợ cần ngữ cảnh, cần biết điều gì đang xảy ra, cần ký ức về nguy hiểm, và cô không có). Cô chạy vì Khải chạy. Vì tay kéo tay.

Duy chạy cuối. Hát. Hát trong khi chạy. Hát giữa tiếng nước ầm ào, giữa ánh sáng xanh, giữa thành phố sụp. Và bài hát của cậu vang trên đồi, vang giữa hỗn loạn, vang đều, vang bình thản, vì Duy không biết sợ nữa, không biết gì nữa, chỉ biết hát.

Họ lên đến đỉnh đồi. Một tòa nhà cũ. Chùa. Chùa nhỏ, mái ngói rêu, sân xi măng, tượng phật đá mòn. Cao nhất khu vực. Nước chưa lên đến.

Họ dừng. Thở. Hào ngã ngồi, tay ôm đầu gối, máu thấm qua vải quần, máu đỏ thẫm trên bê tông xám. Khải nhìn vết thương: rách da, sâu, cần khâu. Cần bác sĩ.

Nhiên ngồi cạnh Hào. Cô nhìn đầu gối ông. Nhìn máu. Và tay cô di chuyển: tay với tới vạt áo ông, tay xé vải, tay quấn quanh đầu gối, quấn chặt, quấn đúng cách, quấn bằng kỹ thuật sơ cứu mà đầu cô không nhớ nhưng tay nhớ (tay bác sĩ, tay đã quấn băng nghìn lần, tay biết áp lực nào đủ chặt mà không chặn tuần hoàn). Hào nhìn cô. Mắt ông chớp. Và ông nói, giọng nhỏ:

– Cô vẫn là bác sĩ.

Nhiên không hiểu. Nhìn ông. Nhìn tay mình vừa quấn xong. Nhìn máu trên ngón tay. Và cô nghĩ, nghĩ bằng thứ mờ nhạt còn sót lại: tay mình biết làm thứ này. Mình không nhớ vì sao. Nhưng tay biết.

Hào gật. Nhẹ. Cảm ơn không thành lời. Và ông nhìn xuống thành phố.

Thành phố ven biển đã mất. Đã chìm vào biển. Đã trở thành đáy biển mới. Và trên mặt nước nơi thành phố từng là, con mắt thứ hai nhìn lên, rõ ràng, gần, lớn, mở, và hai con mắt (trên trăng, trong nước) nhìn nhau qua bốn người đứng trên đỉnh đồi, qua Khải, qua cánh cửa ở vị trí tim, qua lớp kính mỏng đang nứt.

Hào ngồi sụp. Đầu gối máu. Mặt xanh. Nhưng ông nhìn Khải, nhìn bằng mắt lính, mắt cuối cùng, và ông nói:

– Cậu là thứ chúng muốn. Không phải chúng ta. Cậu.

Khải biết. Cậu luôn biết. Biển dâng không phải để nuốt thành phố. Biển dâng để đến gần cậu. Thành phố chìm không phải vì sóng. Thành phố chìm vì con mắt dưới đáy đang trồi lên, đang đội mặt đất, đang đẩy biển lên bờ, đang thu hẹp khoảng cách giữa nó và Khải.

Và khoảng cách đang ngắn dần. Mỗi đêm ngắn hơn. Mỗi đêm gần hơn.

Duy ngồi trên bậc thềm chùa. Nhìn tượng phật. Tượng đá mòn, mặt phật mờ, mũi vẹt, môi nứt, nhưng vẫn giữ dáng ngồi thiền. Duy nhìn tượng lâu. Rồi cậu hát cho tượng nghe. Hát bài hát không lời. Hát bình thản. Và tượng phật ngồi im, ngồi dưới hai ánh sáng (trắng bạc từ trên, xanh từ dưới), ngồi giữa thế giới đang sụp, ngồi bất động giống Duy bất động, hai thứ đã mất hết mà vẫn ngồi.

Nhiên nằm trong lớp học cũ, trên sàn gạch, tay nắm tờ giấy ướt. Chữ Khải nhòe. Cô cố đọc, cố nhìn, nhưng mực bị nước biển làm nhòe, và cô chỉ đọc được vài từ: "Nhiên", "hứa", "tin tôi". Ba từ. Đủ. Cô nắm tờ giấy ướt vào ngực, và cô ngủ, ngủ bằng kiệt sức, ngủ giữa thế giới chìm.

Hào ngồi ở cửa chùa. Đầu gối quấn vải. Máu thấm qua. Súng bên cạnh. Ông nhìn biển mới, biển nơi thành phố từng là, và ông nói, giọng nhỏ, giọng mệt, giọng đã thua:

– Bao nhiêu người. Bao nhiêu người đã ở trong thành phố đó. Bốn trăm nghìn. Và bây giờ thành phố nằm dưới nước. Bốn trăm nghìn người. Tôi không bảo vệ được.

Khải đứng cạnh. Không nói. Không có gì để nói. Ông đúng. Bốn trăm nghìn người. Phần lớn đã nhiễm. Phần lớn đã thành Kẻ Quỳ, Thể Ngắm Trăng, Kẻ Lắng Nghe. Phần lớn đã mất mình trước khi thành phố mất. Nhưng vẫn là bốn trăm nghìn. Vẫn là người. Vẫn là thứ mà Hào nhận lệnh bảo vệ.

Cậu nhìn xuống nước sáng xanh nơi thành phố từng là. Con mắt dưới biển nhấp nháy. Sóng nhẹ.

Và giọng thứ hai nói:

Gần rồi.

Ch.53/87
1.820 từ