Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 21: Không Ai Dám Ngủ
Chương 21

Không Ai Dám Ngủ

Người đầu tiên mất là binh nhất Quang.

Không phải mất vì chết. Mất vì ngủ. Đêm ngày hai mươi ba, Quang ngủ quên trong ca gác, mắt sụp xuống chỉ ba phút, và khi đồng đội quay lại thì Quang đang đứng ngoài hàng rào, mặt ngửa lên trăng, hai tay buông thõng, chân trần trên bê tông lạnh. Họ gọi. Quang không quay lại. Họ kéo. Quang giật mạnh, mạnh hơn một người bảy mươi ký bình thường nên mạnh, mạnh như thứ gì đó đang kéo từ phía trên, và hai lính gác không giữ nổi.

Quang bước đi. Về phía ánh trăng. Về phía quảng trường giáo phái. Không quay lại.

Đêm thứ hai mươi bốn, thêm ba người. Hai lính và một dân thường, người đàn ông trung niên mà nhóm tìm thấy ở tầng hầm siêu thị tuần trước, sống sót bằng đồ hộp và nước khoáng, mắt thâm quầng nhưng tỉnh, tỉnh cho đến khi ông ta ngủ.

Hào ra lệnh: không ai được ngủ ban đêm.

Lệnh đó nghe như lệnh tử hình kéo dài.

Ngày hai mươi lăm. Khải ngồi trong lều khu C, lưng tựa vải bạt, đếm. Còn hai mươi sáu lính. Ba dân thường. Tổng hai mươi chín. Mỗi ngày, con số bớt đi một hoặc hai, không bao giờ nhiều hơn, không bao giờ dừng, như cái vòi nước nhỏ giọt mà không ai tìm được van khoá.

Nhiên ngồi bên bàn gỗ, sổ ghi chép mở, bút bi cắn nát đầu. Cô đã ngồi đó từ sáng, viết, xoá, viết lại. Tay cô run nhẹ, run vì thiếu ngủ, vì ba đêm gần như không nhắm mắt, vì mỗi lần cô sắp chìm vào giấc ngủ thì tiếng la từ ngoài hàng rào kéo cô dậy, hoặc tiếng dây thừng giật, hoặc tiếng chân trần trên bê tông.

Cô đề xuất với Hào sáng nay, giọng phẳng, mắt đỏ:

– Ngủ ban ngày. Trong phòng tối. Kéo rèm, bịt cửa, không cho ánh trăng lọt vào. Tôi sẽ chia thuốc an thần, mỗi người nửa viên, đủ ngủ bốn tiếng. Không mơ.

Hào nhìn cô. Ông chưa ngủ bốn đêm. Mắt ông trũng, da xám, nhưng giọng vẫn đều:

– Thuốc còn bao nhiêu?

– Đủ cho mười ngày. Nếu chia đúng.

– Và sau mười ngày?

Nhiên không trả lời. Cô đóng sổ, đứng dậy, đi phân thuốc. Câu hỏi đó không cần trả lời, vì cả hai đều biết: sau mười ngày, hoặc họ tìm được giải pháp khác, hoặc không còn ai đủ tỉnh để cần giải pháp.

Buổi chiều, lều được cải tạo thành phòng ngủ tạm. Vải bạt phủ ba lớp, chắn hết ánh sáng. Cửa ra vào đóng kín, bên trong tối đen. Lính chia ca: một nửa ngủ ban ngày, nửa còn lại gác, đổi ca lúc xế chiều.

Nhiên phát thuốc. Nửa viên diazepam cho mỗi người, đặt trên lưỡi, uống với ngụm nước từ bi-đông gần cạn. Cô đếm từng viên, ghi sổ, chữ viết chậm hơn ngày hôm qua, nét bút đôi khi lệch dòng kẻ mà cô không nhận ra cho đến khi nhìn lại.

Duy nằm ở góc lều, tay buộc vào cọc bằng dây thừng, lỏng đủ để trở mình nhưng không đủ để với tay mở chốt cửa. Cậu ta nhìn trần lều, mắt mở, không chớp, miệng mấp máy theo bài hát không lời mà không ai nghe ngoài cậu.

Khải ngồi cạnh, canh.

– Ngủ đi, Duy.

Duy không nhìn Khải. Mắt vẫn hướng lên trần, qua vải bạt, qua mái tôn, qua bầu trời, về phía thứ mà cậu ta đang nghe.

– Mày có nghe không?

Giọng Duy nhỏ, khàn, giọng của người đã nói quá ít trong quá nhiều ngày.

– Nghe gì?

– Nó đang hát. Bài khác rồi. Đêm qua là bài cũ, bài mà bà ngoại mày hay hát. Hôm nay khác. Giống tiếng sóng, nhưng không phải sóng. Giống...

Duy dừng lại. Chớp mắt. Lần đầu tiên trong mấy phút.

– Giống tiếng ai đó đang thở rất chậm.

Khải nắm tay Duy. Bàn tay cậu lạnh, lạnh hơn tay Duy, lạnh hơn bất cứ ai trong lều, nhưng Duy không nhận ra. Duy chỉ nhắm mắt, thuốc an thần bắt đầu ngấm, và chìm xuống giấc ngủ ban ngày, giấc ngủ không trăng, giấc ngủ mà Nhiên mua được bằng mười bốn viên thuốc đang vơi dần.

Khải không uống thuốc. Nhiên không hỏi tại sao. Cả hai đều biết: Khải không cần ngủ. Hoặc chính xác hơn, giấc ngủ không cần Khải, vì mỗi đêm cậu nằm im, mắt nhắm, nhưng ý thức không bao giờ tắt hoàn toàn, chỉ trôi xuống tầng sâu hơn, nơi tiếng gọi chờ sẵn như dòng nước ngầm chảy dưới nền nhà.

Đêm ngày hai mươi lăm. Ca gác.

Khải đứng ở cửa lều, nhìn ra sân khu C. Ánh trăng trắng phủ mặt đất, sáng hơn mọi đêm, sáng đến mức bóng của hàng rào thép gai in rõ trên bê tông như vẽ bằng mực đen. Trăng tròn, con mắt mở rộng, đồng tử đen ở giữa, nhìn xuống.

Bên cạnh cậu, hai lính gác ngồi dựa tường, súng vắt ngang đùi, mắt mở nhưng lờ đờ. Đã ba đêm không ngủ, hoặc bốn, hoặc năm, họ không còn đếm. Khuôn mặt họ xám, quầng mắt thâm, da khô, môi nứt. Một người tên Phong, hai mươi bốn tuổi, hay kể chuyện vợ con mỗi khi gác, giờ im lặng, chỉ nhìn thẳng vào bóng tối phía trước.

– Anh có thấy không?

Phong hỏi. Giọng nhỏ, giọng sợ.

Khải nhìn theo hướng Phong chỉ. Sân trống. Bê tông trắng dưới trăng. Không có gì.

– Thấy gì?

– Người. Ở đó. Đứng ở góc tường. Mặc áo trắng. Không di chuyển.

Khải nhìn kỹ. Góc tường trống. Bóng của mái hiên đổ xuống tạo thành hình thang tối, nhưng không có ai đứng trong đó.

– Không có ai, Phong.

Phong không trả lời. Mắt anh vẫn dán vào góc tường, tay siết báng súng, đốt ngón trắng. Người lính thứ hai, Toàn, cũng nhìn về phía đó, rồi quay sang nhìn Khải, rồi quay lại, mắt không yên.

– Tôi cũng thấy, Toàn nói. Đứng đó từ nãy. Mặt ngửa lên.

Hai người thấy thứ không có ở đó. Ảo giác. Nhiên đã cảnh báo: thiếu ngủ ba ngày trở lên, não bắt đầu tạo hình ảnh, âm thanh, cảm giác không có thật. Ảo giác thiếu ngủ, giáo trình y khoa ghi rõ, không nguy hiểm nếu biết đó là ảo giác.

Nhưng Phong không biết. Phong thấy người đứng ở góc tường, và với Phong, người đó có thật, và người đó mặc áo trắng, và áo trắng là giáo phái, và giáo phái là kẻ thù.

– Đừng bắn, Khải nói. Không có ai. Anh mất ngủ quá lâu.

Phong nhìn Khải. Mắt Phong đỏ, mạch máu nổi rõ trên tròng trắng, đồng tử giãn nhẹ. Giãn vì thiếu ngủ hay vì thứ gì khác, Khải không biết, và sự không biết đó nặng hơn bất cứ câu trả lời nào.

– Sao anh không thấy? Phong hỏi. Mọi người đều thấy. Chỉ anh là không.

Chỉ anh là không.

Khải im lặng. Câu đó đúng. Cậu không ảo giác. Ba đêm, bốn đêm, năm đêm không ngủ, mọi người quanh cậu bắt đầu thấy bóng người, nghe tiếng nói, cảm nhận ai đó chạm vào vai giữa đêm khuya. Nhưng Khải thấy rõ hơn bao giờ hết. Mạng lưới đường kẻ trên mặt đất sáng hơn, nét hơn, mỗi nút giao rõ ràng như bản vẽ kỹ thuật. Thể Ngắm Trăng ngoài hàng rào rung ở tần số mà cậu cảm nhận trên da, nhẹ, đều, như nhịp thở của thứ gì đó lớn hơn thành phố. Con mắt trên cao, khi cậu nhìn lên, nhìn lại cậu, rõ ràng, trực tiếp, đồng tử đen khổng lồ, không chớp.

Không phải cậu không thấy. Cậu thấy quá nhiều. Và những thứ cậu thấy đều có thật.

Hai giờ sáng. Tiếng động trong lều ngủ.

Khải chạy vào. Phong và Toàn theo sau, súng giương. Bên trong tối, vải bạt ba lớp chắn hết ánh trăng, chỉ có đèn pin mà Khải bật lên quét qua.

Duy đứng ở cửa lều. Lưng quay về phía mọi người. Hai tay, dây thừng đứt, đang mở chốt. Chốt sắt đã xoay nửa vòng, sắp bật.

– Duy.

Khải gọi. Nhẹ. Không quát.

Duy không quay lại. Tay tiếp tục xoay chốt, chậm, chính xác, tay của người tỉnh, không phải tay mộng du lóng ngóng.

Khải bước tới, nắm cổ tay Duy, kéo lại. Duy giật mạnh. Mạnh hơn bình thường, mạnh hơn cơ thể bảy mươi ký của cậu ta cho phép, mạnh đến mức Khải lùi nửa bước. Nhưng Khải không buông.

– Duy. Mở mắt ra.

Mắt Duy mở. Đã mở từ đầu. Đồng tử giãn, tròng trắng phản chiếu ánh đèn pin, nhưng ánh sáng phản lại sai hướng, giống thứ mà Nhiên ghi trong sổ khi khám lính, phản chiếu gương lõm, mắt đang nhìn phía khác dù tròng mắt hướng về Khải.

Duy mỉm cười.

Không phải nụ cười của Duy. Nụ cười đó quá bình thản, quá hoàn hảo, nụ cười của ai đó không biết cười nhưng đã học cách bắt chước.

– Đẹp lắm, mày.

Duy nói. Giọng Duy, nhịp sai.

– Cái gì đẹp? Khải hỏi, tay vẫn giữ cổ tay Duy, chặt, đau.

– Ở ngoài kìa. Trắng hết rồi. Mày không muốn ra xem à?

Nhiên xuất hiện sau lưng Khải. Cô cầm ống tiêm, kim nhỏ, thuốc an thần lỏng. Không nói. Bước tới, nắm cánh tay Duy, tìm ven, tiêm. Nhanh, chính xác, tay bác sĩ, dù tay đó run.

Duy nhìn Nhiên. Vẫn cười. Rồi cười tắt, mắt sụp, đầu gục, cơ thể mềm ra trong tay Khải. Cậu đỡ Duy nằm xuống. Đặt đầu Duy lên chiếu. Buộc lại tay bằng dây mới, chặt hơn, hai vòng thay vì một.

Nhiên đứng cạnh, ống tiêm rỗng trong tay, nhìn Duy ngủ. Khuôn mặt cô trong ánh đèn pin trắng xanh, quầng mắt thâm sâu, má hóp, môi nứt. Cô già đi mười tuổi trong hai mươi lăm ngày.

– Thuốc an thần không giữ được cậu ấy lâu nữa, cô nói. Giọng nhỏ. Giọng mệt. Liều này gấp đôi bình thường. Lần sau phải gấp ba.

– Rồi sao?

– Rồi hết thuốc. Hoặc liều quá cao. Cả hai đều cùng kết quả.

Khải nhìn Duy. Bạn cậu. Người duy nhất chịu đựng được sự im lặng của cậu, người gọi cậu lúc ba giờ sáng để kể chuyện ma không ai tin, người cầm camera quay mọi thứ vì tin rằng thế giới cần được nhìn thấy. Giờ nằm đó, tay buộc, mắt nhắm, miệng vẫn mấp máy theo bài hát không lời, ngay cả trong giấc ngủ do thuốc ép xuống.

Bài hát đó. Khải nghe. Không phải nghe bằng tai, mà bằng thứ gì đó khác, thứ mà cậu không có tên gọi. Nhịp của bài hát Duy đang hát khớp với nhịp rung của Thể Ngắm Trăng ngoài hàng rào, khớp với nhịp mạng lưới đường kẻ trên mặt đất, khớp với nhịp đập của con mắt trên cao.

Cùng một bài hát. Cùng một tần số. Duy đang hát theo nó mà không biết.

Khải bước ra khỏi lều. Đứng trong ánh trăng. Nhìn lên.

Con mắt nhìn xuống. Đồng tử đen, rộng, sâu, không chớp. Mạng lưới đường kẻ trên mặt đất phát quang mờ, xanh nhạt, nối mọi Thể Ngắm Trăng trong thành phố thành một cơ thể duy nhất, một sinh vật trải dài từ bờ biển đến nội thành, rung cùng tần số.

Cậu không ảo giác. Cậu không mệt. Cậu không sợ.

Và đó là thứ đáng sợ nhất.

Vì mọi người quanh cậu đang sụp, đang mất ngủ, đang thấy bóng ma, đang quên tên mình. Còn cậu đứng đây, tỉnh táo, rõ ràng, nhìn thấy mọi thứ mà không ai thấy, và cảm thấy mình thuộc về đêm này hơn bất cứ nơi nào cậu từng ở.

Nhiên đứng sau lưng cậu. Cậu biết, không cần quay lại. Cậu cảm nhận hơi thở của cô, nhanh hơn bình thường, ấm, mùi thuốc sát trùng và mồ hôi khô.

– Cậu không mệt, đúng không?

Cô hỏi. Không phải hỏi. Xác nhận.

Khải không trả lời. Cậu nhìn tay mình trong ánh trăng. Đầu ngón tay xám, xám lan đến đốt thứ hai bây giờ, nhạt nhưng rõ, và dưới ánh trăng, phần xám phát sáng nhẹ, nhẹ đến mức chỉ cậu thấy. Hay cậu nghĩ chỉ mình thấy.

– Không, cậu nói. Mình không mệt.

Nhiên bước tới đứng cạnh. Cô nhìn tay cậu. Nhìn lâu. Rồi nhìn lên trăng, nhanh, và quay mặt đi.

– Mình sẽ giữ mọi người sống, cô nói. Bằng mọi cách. Bằng thuốc, bằng ca gác, bằng bất cứ thứ gì.

Cô dừng lại. Nuốt nước bọt. Cổ họng khô.

– Nhưng mình cần cậu giữ mình.

Giữ mình. Không phải giữ Nhiên. Giữ chính cậu. Giữ cái phần của cậu còn là người, còn đếm bước, còn nhớ tên bạn, còn sợ khi nên sợ. Giữ nó lại, vì mỗi đêm nó nhẹ đi một chút, mỏng đi một chút, như tờ giấy bị nước ngấm dần, và nếu cậu không giữ thì nó sẽ rách, và phía sau tờ giấy đó là thứ mà cậu chưa sẵn sàng nhìn.

– Mình hứa, cậu nói.

Hai từ. Nhẹ. Nhẹ hơn gió. Nhẹ hơn cả lời hứa mà Nhiên đã cho cậu trên sân thượng ba đêm trước.

Cậu không chắc mình giữ được.

Trên cao, con mắt nhìn xuống. Kiên nhẫn. Nó đã đợi lâu hơn giấc ngủ. Lâu hơn ký ức. Lâu hơn bất cứ lời hứa nào con người có thể giữ.

Ch.21/87
2.349 từ