Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 52: Chương 52: Sinh Vật Biển
Chương 52

Chương 52: Sinh Vật Biển

Chúng đến vào đêm.

Bốn người trú trong tòa nhà năm tầng ở khu nội thành, tầng ba, phòng có cửa sổ nhìn về phía biển. Tầng một và hai ngập nước sáng (nước đã theo họ, dâng chậm, đều, kiên nhẫn, dâng thêm hai tầng kể từ khi họ rời tòa nhà ven biển). Tầng ba khô. Tạm an toàn.

Tạm.

Khải đứng ở cửa sổ. Nhìn xuống. Đường phố chìm dưới nước xanh, nước sáng từ bên trong, nước ấm (cậu cảm nhận hơi ấm bốc lên từ tầng dưới, bốc qua sàn bê tông, bốc lên chân trần), và trên mặt nước, di chuyển: sinh vật.

Không phải cá nhỏ nữa. Lớn hơn. Hình dạng mà cậu không có từ để gọi, hình dạng vừa giống cá vừa giống sứa vừa giống thứ chưa bao giờ có tên, hình dạng biến dạng đến mức nguồn gốc sinh vật không còn nhận ra. Chúng trôi trên mặt nước, trôi chậm, trôi theo dòng mà không có dòng (nước phẳng, không chảy, nhưng chúng di chuyển như thể nước đang dẫn), và trên cơ thể chúng, mắt. Mắt khắp nơi. Mắt trắng. Mắt mở. Mắt nhìn lên trời.

Một con dừng trước cửa sổ tầng một (cửa sổ ngập nước, kính vỡ, nước chảy vào vào ra). Con này lớn nhất: dài hơn hai mét, thân dẹp, da trong suốt đến mức Khải thấy cơ quan bên trong, thấy thứ giống tim đập chậm (đập cùng nhịp tim thực thể, đập cùng nhịp tim Khải), thấy mạch máu chạy thành đường kẻ, đường kẻ giống hoa văn trên da cậu, giống mạng lưới trên mặt đất, giống bản đồ.

Sinh vật biển mang bản đồ thực thể trong cơ thể. Giống Khải. Và điều đó làm cậu lạnh: cậu đang trở thành thứ giống chúng. Hay chúng đang trở thành thứ giống cậu. Hay cả hai đang trở thành thứ giống nhau, trở thành bộ phận của cùng một cơ thể, cơ thể vô hạn, cơ thể đang thức.

Và chúng phát tiếng.

Không phải âm thanh bình thường. Tiếng gọi. Tiếng gọi phát ra qua nước, truyền qua nước, vang trong nước, và nước khuếch đại, nước biến tiếng gọi nhỏ thành tiếng gọi lớn, biến thì thầm thành hét, biến rung thành rung mạnh, và tiếng gọi đó vang lên từ mặt nước, vang lên qua sàn bê tông, vang lên vào phòng nơi bốn người đang trú.

Hào đứng dậy. Mắt ông mở to. Tay nắm chặt thành ghế (ghế cũ, ghế nhựa, ghế lấy từ căn hộ bỏ hoang). Ông nghe tiếng gọi qua nước và giọng trong đó rõ hơn bao giờ hết: giọng Hà.

– Bố, giọng đó nói, vang qua sàn, vang từ nước, vang ấm, dịu, gần. Con ở dưới nước. Bố xuống đây.

Hào đứng bật. Bước về phía cầu thang. Bước nhanh. Không do dự. Mắt ướt, mắt sáng (sáng phản chiếu bất thường, sáng như nước trên mặt ông, sáng nhiễm), và ông đi, đi xuống, đi về phía nước sáng ở tầng một.

– Ông Hào! Khải chạy. Nắm tay ông. Kéo.

Hào giật tay. Mạnh. Mạnh hơn bình thường. Mạnh bằng sức lính, sức hai mươi năm tập luyện, sức đang được tiếng gọi khuếch đại. Khải văng lùi. Lưng đập tường.

– Để tôi đi, Hào nói. Giọng đều. Giọng lạnh. Không phải giọng Hào nữa. Giọng Kẻ Lắng Nghe. Con tôi ở dưới đó.

– Không phải con ông!

Hào nhìn cậu. Nhìn lâu. Và trong mắt ông, Khải thấy: hai lớp. Lớp trên: Hào. Trung tá. Lính. Biết đó không phải con. Lớp dưới: bố. Bốn mươi lăm tuổi. Mất vợ. Mất liên lạc con. Mất tất cả. Và giọng con gái đang gọi từ dưới nước. Hai lớp chiến nhau. Và lớp dưới đang thắng.

– Tôi biết, Hào nói. Giọng khàn. Vỡ. Tôi biết không phải Hà. Nhưng cậu biết cảm giác gì không? Biết cảm giác nghe giọng con mình sau hàng tháng im lặng? Biết cảm giác giọng đó nói "con nhớ bố" trong bóng tối? Tôi biết đó là bẫy, Khải. Tôi biết. Nhưng tôi đang mệt. Mệt lắm rồi.

Nhiên xuất hiện ở cửa phòng. Cô nhìn Hào. Nhìn Khải. Không hiểu tình huống (không nhớ đủ để hiểu), nhưng cảm nhận: nguy hiểm. Cô bước đến cạnh Khải. Nắm tay.

Tiếng gọi im. Tiếng gọi qua nước, tiếng gọi giọng Hà, tất cả im khi Nhiên nắm tay Khải. Im trong phạm vi nhỏ. Im đủ để Hào nghe thấy im lặng, nghe thấy khoảng trống nơi giọng Hà vừa vang, và khoảng trống đó kéo ông lại, kéo lên, kéo về phía tỉnh.

Hào dừng. Đứng giữa cầu thang. Tay vịn lan can. Thở. Nặng. Mồ hôi trán. Và ông ngồi sụp xuống bậc thang, ngồi nặng, ngồi như đá rơi, và ông cúi đầu, và ông khóc.

Không có tiếng. Vai rung. Tay nắm chặt lan can, nắm đến trắng khớp. Và ông khóc bằng cách lính khóc: im lặng, co người, giấu mặt, khóc như thể khóc là tội, là yếu, là thứ mà hai mươi năm quân ngũ dạy ông không được làm.

Khải đứng ở bậc trên. Nhiên cạnh. Duy ở cửa phòng, hát, không biết gì. Và dưới tầng một, nước rung. Sinh vật biển trôi ngang cửa sổ, chậm, đều, mắt trắng nhìn lên, tiếng gọi vang qua nước, vang không ngừng, vang gọi tên từng người bằng giọng người thân.

Giọng bà ngoại gọi Khải: "Cháu ơi, bà nhớ cháu." (Khải nghe, nhưng không bị kéo, vì phần xám lọc, vì Nhiên nắm tay.)

Giọng mẹ Duy gọi Duy: "Con ơi, mẹ xem con stream." (Duy không nghe, Duy chỉ nghe bài hát, bài hát che mọi giọng khác.)

Giọng bố Nhiên gọi Nhiên: "Con gái, bố xin lỗi." (Nhiên không nhớ bố, không nhớ ai xin lỗi, không nhớ gì, và vì không nhớ, tiếng gọi không có gì để bám, không có ký ức để mượn, không có vết thương để khai thác. Mất ký ức lại trở thành áo giáp.)

Chỉ Hào. Hào nhớ Hà. Nhớ rõ. Nhớ từng sợi tóc, từng nụ cười, từng cơn giận nhỏ. Và vì nhớ rõ, tiếng gọi dùng Hà rõ nhất, dịu nhất, chính xác nhất. Ký ức càng sắc, lưỡi dao càng bén.

Khải kéo Hào lên tầng ba. Ông không cưỡng lại nữa. Không còn sức. Ông ngồi ở góc phòng, lưng dựa tường, mắt nhắm, tay ôm điện thoại chết. Và cậu nhìn ông, nhìn khuôn mặt rám nắng nay xanh xao, nhìn quai hàm cứng đang nghiến, nhìn sẹo cũ trên cổ tay đang nhấp nháy dưới ánh nước xanh phản lên trần, và cậu nghĩ: ông đang thua. Thua chậm. Thua từng đêm. Thua không phải vì yếu. Thua vì thực thể biết cách chiến đấu duy nhất mà lính không có áo giáp: dùng tình yêu.

Sinh vật biển ngoài cửa sổ di chuyển chậm, bơi theo hình tròn quanh tòa nhà, bơi vòng, bơi đều, như canh gác, như chờ đợi, như biết bốn người ở đây và đang kiên nhẫn. Thân chúng phát sáng mạnh khi gần cửa sổ, sáng yếu khi xa, sáng nhấp nháy theo nhịp tim thực thể. Một con trôi sát kính: dài hơn sải tay Khải, thân bao phủ xúc tu mỏng trong suốt, mỗi xúc tu có mắt ở đầu, và tất cả mắt nhìn vào phòng, nhìn qua kính bẩn, nhìn Khải.

Nhìn Khải. Không nhìn Hào. Không nhìn Nhiên. Không nhìn Duy. Nhìn Khải. Vì Khải là đèn hiệu. Là tín hiệu. Là thứ mà nước dẫn đường đến.

Và khi sinh vật nhìn cậu, hoa văn trên da cậu sáng đáp lại. Sáng không kiểm soát. Sáng phản xạ. Sáng vì phần xám nhận ra đồng loại, nhận ra thứ cùng thuộc về bên kia, nhận ra máu gọi máu qua nước sáng.

Đêm dài. Sinh vật biển trôi qua, trôi lại. Tiếng gọi qua nước vang liên tục. Hào ngồi ở cầu thang, tay ôm đầu gối, mắt nhắm, môi mím (mím giữ, mím không trả lời, mím bằng kỷ luật cuối cùng). Khải ngồi cạnh Nhiên, tay nắm tay, giữ vùng im lặng nhỏ quanh họ. Duy hát.

Và khi trời sáng (sáng yếu, sáng trắng bạc, sáng không phải nắng), sinh vật biển lùi. Lùi về phía nước sâu. Lùi khỏi đường phố. Và nước cũng rút. Rút nhẹ. Rút một tầng. Tầng một vẫn ngập, nhưng không dâng thêm.

Hào mở mắt. Mắt đỏ. Mắt lính. Mắt người đã chiến đấu suốt đêm với giọng con gái và thắng (thắng lần này, thắng bằng mím môi, bằng nắm tay vào nắm đấm, bằng nhớ rằng Hà thật sẽ không bao giờ bảo bố nhảy xuống nước).

Ông đứng dậy. Lưng thẳng (cố, cố bằng ý chí, cố bằng thứ cuối cùng).

– Tìm chỗ cao hơn, ông nói. Nước sẽ dâng lại đêm nay.

Bốn người lên đường. Rời tòa nhà năm tầng. Đi sâu hơn vào nội thành.

Đường phố buổi sáng (sáng trắng bạc, sáng không có nắng). Nước đã rút khỏi các đường cao, chỉ còn vũng đọng ở chỗ trũng, vũng nước sáng xanh nhạt, vũng nước có cá nhỏ mắc cạn, cá ba mắt, cá nằm trên bê tông, mang vẫn đập, mắt vẫn mở, mắt vẫn nhìn trời. Khải bước qua. Tránh vũng. Tránh cá. Tránh để nước không chạm chân, vì nước chạm chân thì hoa văn sáng, thì tín hiệu phát, thì biển biết cậu ở đâu.

Nhiên đi cạnh. Tay nắm tay. Không hỏi đi đâu (không nhớ đủ để hỏi). Chỉ đi. Tin bằng tay nắm tay.

Duy đi sau. Hát. Chân trần lội qua vũng nước mà không tránh, không biết tránh, và khi chân Duy chạm nước, nước rung nhẹ, rung theo bài hát, rung cộng hưởng, và cá ba mắt nằm gần đó ngừng đập mang, ngừng một nhịp, như đang nghe.

Hào đi cuối. Súng trên tay. Mắt quét. Lưng thẳng (cố). Bước đều (cố). Nhưng đôi khi ông dừng. Dừng vì nghe giọng Hà vọng từ vũng nước gần nhất. Dừng vì giọng nói "bố đi chậm thôi, con đợi". Dừng vì giọng đó dịu. Rồi ông bước tiếp. Bước bằng ý chí. Bước bằng thứ cuối cùng mà trung tá Võ Quang Hào còn giữ được.

Bốn người đi vào nội thành. Đi qua ngã tư lớn, tòa nhà cao tầng hai bên, kính vỡ, bê tông nứt, rêu phủ (rêu dày vì thời gian méo, rêu mọc cả trên mặt đường, mọc giữa vạch kẻ, mọc như thể thành phố đã bỏ hoang nhiều năm chứ không phải vài tháng). Giữa ngã tư, có Thể Ngắm Trăng. Đứng im. Cổ dài, mắt trắng, da xám, hướng mặt lên trời. Nước đọng quanh chân nó sáng mạnh hơn nước xung quanh.

Nó không phản ứng khi bốn người đi ngang. Không quay đầu. Không di chuyển. Đứng im như cột mốc, như trạm dẫn, như nút giao trên mạng lưới. Và Khải biết: nó đang kết nối. Kết nối qua nước, qua đất, qua không khí, kết nối với sinh vật biển ở phía sau, kết nối với con mắt dưới đáy, kết nối với tất cả.

Mạng lưới đã không còn chỉ trên mặt đất. Mạng lưới bây giờ chạy qua nước, qua sinh vật, qua Thể Ngắm Trăng, qua không khí. Mạng lưới đang bao phủ toàn bộ thành phố. Và ở trung tâm mạng lưới, ở nút giao lớn nhất, ở đèn hiệu sáng nhất: Lâm Khải.

Cậu đi nhanh hơn. Kéo Nhiên. Và đi tìm chỗ cao. Đi tìm thứ mà họ biết không tồn tại: an toàn.

Ch.52/87
1.971 từ