Mở
Tay chạm bề mặt.
Lạnh. Lạnh hơn bất cứ thứ gì cậu từng chạm. Lạnh kiểu không phải nhiệt độ, lạnh kiểu khoảng cách, kiểu hàng triệu năm cô đơn nén thành cái lạnh ở đầu ngón tay. Và ngay khi chạm, hoa văn trên da cậu bùng sáng. Không phải sáng dần. Bùng. Tất cả cùng lúc. Mọi đường kẻ, mọi nút giao, mọi bản đồ trên cơ thể cậu sáng bạc rực rỡ, sáng kiểu mã cửa kích hoạt, sáng kiểu xương nhận ra xương.
Cánh cửa sáng theo.
Hoa văn trên cửa khớp hoa văn trên da. Từng nét. Từng đường. Hai bản sao gặp nhau sau hai mươi hai năm (tuổi cậu) hoặc hàng triệu năm (tuổi thực thể) hoặc ba mươi lăm năm (kể từ bà ngoại chạm). Ba lớp thời gian chồng lên nhau ở đầu ngón tay cậu ấn trên chất liệu Mare Tranquillitatis.
Tim cậu đập.
Mười chín nhịp. Mười tám. Mười bảy.
Tim đang chậm. Chậm vì cửa đang mở. Chậm vì mỗi nhịp tim, cánh cửa nhận thêm một phần mã, giải thêm một lớp khóa, tan thêm một lớp chất liệu. Cửa không mở sang bên. Cửa tan vào cậu. Tan kiểu đường tan trong nước, kiểu muối tan trong biển, kiểu ký ức tan vào xương, kiểu chất liệu triệu năm tuổi rã thành tần số và tần số chảy vào hoa văn trên da và hoa văn dẫn tần số về tim.
Cậu cảm: ký ức.
Không phải ký ức cậu. Ký ức thực thể. Hàng triệu năm ký ức tràn vào qua đầu ngón tay, tràn kiểu nước tràn, kiểu sông tràn bờ, kiểu đại dương đổ vào ly. Nhưng ly không vỡ. Ly là cửa. Cửa không vỡ vì cửa được làm để mở, được mã hóa để chứa, được bà ngoại chuẩn bị từ ba mươi lăm năm trước bằng một lần chạm và một đời ân hận.
Ký ức tràn: bóng tối. Bóng tối dài. Bóng tối kiểu không gian giữa các vì sao, bóng tối kiểu triệu năm ánh sáng không chạm, bóng tối kiểu tồn tại mà không ai biết mình tồn tại. Thực thể trôi trong bóng tối đó. Trôi lâu. Trôi lâu hơn bất cứ sinh vật nào trong giấc mơ của nó có thể đếm. Trôi và nhớ. Nhớ thứ chưa từng có: ai đó bên cạnh.
Và cậu thấy: giấc mơ. Thực thể mơ. Mơ ra thế giới. Mơ ra biển, ra trời, ra đất, ra sinh vật biết đi biết nói biết yêu biết sợ. Mơ ra con người. Mơ vì cô đơn quá lâu, cô đơn đến mức ý thức tự tạo ra thứ để nhớ, để nhìn, để hỏi có ai ở đó không mà có câu trả lời. Giấc mơ dài triệu năm. Giấc mơ chi tiết đến từng bông hoa trên sân thượng ký túc xá, đến từng giọt mưa trên mái tôn Sài Gòn, đến từng nụ cười của cô gái đứng ở ngã tư bệnh viện hỏi anh có sao không.
Cậu thấy chính mình trong giấc mơ thực thể. Thấy đêm cậu đứng trên sân thượng nhìn trăng, thấy bàn tay cậu giơ lên che một mắt, thấy Duy ngồi cạnh quay phim bầu trời. Thấy tất cả từ phía bên kia, từ trên mặt trăng nhìn xuống, và cảm nhận thực thể nhìn cậu. Nhìn với nỗi nhớ. Nhìn với hy vọng. Nhìn kiểu: đứa này. Đứa này nghe thấy tao.
Cậu muốn buông.
Muốn rút tay. Muốn đóng. Ký ức quá lớn. Nỗi cô đơn quá sâu. Kiểu nhìn vào đáy giếng và giếng nhìn lại, kiểu vực thẳm Nietzsche viết nhưng vực thẳm này thật, vực thẳm này đang chảy vào xương cậu, vực thẳm này có cảm xúc, có nỗi nhớ, có câu hỏi lặp đi lặp lại triệu năm: có ai ở đó không?
Bài hát Duy.
Bài hát giữ cậu. Nốt trầm vang trong khoảng không, chạm cửa đang tan, chạm da cậu đang sáng, chạm xương cậu đang rung. Bài hát nói: tao ở đây. Bài hát nói: mày không một mình. Bài hát nói: đừng buông.
Cậu không buông.
Cánh cửa tan một phần tư.
Chậm. Tan chậm kiểu sáp nến chảy, kiểu lớp ngoài rã trước rồi lớp trong, kiểu thực thể cũng sợ mở nhanh quá, cũng run, cũng hồi hộp kiểu ai đó đang gõ cửa nhà mình sau triệu năm không khách. Phần trên cửa biến mất. Chất liệu rã thành ánh sáng, ánh sáng chảy vào hoa văn trên da cậu, da cậu sáng kiểu tấm kính cửa sổ lúc mặt trời chiếu thẳng. Cậu cảm mỗi phân tử ký ức chảy vào xương, cảm mỗi đường kẻ trên da nóng lên rồi nguội, nóng rồi nguội, nhịp nhàng kiểu thở, kiểu cửa cũng thở khi tan.
Và qua phần cửa đã mở, ánh sáng trắng tràn vào khoảng không.
Ánh sáng trắng tuyệt đối.
Không ấm. Không lạnh. Không nhiệt. Ánh sáng trắng kiểu ý thức, kiểu nhận biết, kiểu có ai đó nhìn qua khe hở và ánh sáng là cái nhìn. Thực thể nhìn vào. Nhìn qua phần cửa đã tan. Nhìn vào khoảng không. Nhìn vào ba người nhỏ bé đứng trước cửa nhà nó.
Nhiên hít mạnh.
Cậu quay lại. Nhiên đứng dậy. Mắt trái mở to. Mở to hơn bất cứ lúc nào. Mở kiểu nhìn thấy thứ đánh thức phần sâu nhất, phần bác sĩ, phần con người, phần chưa mờ, phần từ chối mờ. Và cô nói:
– Khải.
Tên cậu. Cô nói tên cậu. Giọng dày. Giọng thật. Giọng Trần An Nhiên hai mươi sáu tuổi bác sĩ nội trú khoa cấp cứu ghét mê tín tin khoa học.
Cậu nhìn cô. Và thấy: mắt cô sáng. Không phải sáng hoa văn. Sáng kiểu tỉnh. Sáng kiểu nhớ. Sáng kiểu Nhiên thật đang nhìn cậu từ đáy lớp quên, từ dưới hàng chục lớp mờ, từ phía bên kia biến mất, Nhiên thật đang trồi lên mặt nước lần cuối.
– Mình nhớ, Nhiên nói. Giọng gấp. Giọng kiểu biết thời gian ngắn. Mình nhớ mình là ai. Nhớ cậu. Nhớ Duy. Nhớ Hào. Nhớ lời hứa.
Tay cô nắm tay cậu. Nắm chặt. Nắm kiểu bác sĩ nắm tay bệnh nhân trước ca mổ. Nắm kiểu không buông dù thế giới tan.
– Cậu đang biến đổi, Nhiên nói. Mắt cô nhìn hoa văn sáng trên da cậu, nhìn cửa đang tan, nhìn ánh sáng trắng tràn vào. Nhìn kiểu bác sĩ nhìn bệnh nhân và liệt kê triệu chứng trong đầu, nhanh, chính xác, lần cuối. Tim cậu đang chậm. Da cậu đang sáng. Mắt phải cậu đang đổi màu. Cậu đang trở thành cửa.
– Mình biết, cậu nói.
– Nếu cậu mở hết, cậu sẽ mất mình.
– Mình biết.
Im lặng. Ánh sáng trắng từ phần cửa đã mở chiếu lên nửa khuôn mặt Nhiên. Nửa có mặt. Nửa kia là không khí, là ánh sáng đi qua, là hư vô mỏng. Và trên nửa có mặt, nước mắt.
Nước mắt Nhiên.
Lần đầu cậu thấy Nhiên khóc. Suốt bao nhiêu đêm, suốt bao nhiêu người mất, suốt bao nhiêu lần thế giới vỡ thêm một mảnh, Nhiên không khóc. Không khóc vì bận. Không khóc vì sợ khóc xong không dậy nổi. Không khóc vì bác sĩ không được khóc trước bệnh nhân.
Nhưng bây giờ Nhiên khóc.
Khóc vì nhớ. Khóc vì nhớ tất cả cùng lúc và biết sẽ quên lại trong vài phút. Khóc vì nhớ đêm trên sân thượng, nhớ lời hứa nếu cậu thay đổi tôi sẽ biết trước cậu, nhớ đếm thuốc trong tủ, nhớ khám tim cậu mỗi sáng và ghi số nhịp giảm dần vào sổ, nhớ viết tên mình lặp đi lặp lại trên giấy vì sợ quên, nhớ và biết tất cả ký ức này sẽ chìm lại dưới lớp mờ trong vài phút nữa. Khóc vì thấy cậu đang biến đổi trước mắt và không có thuốc, không có máy, không có khoa học nào giữ được. Khóc vì là bác sĩ và bệnh nhân đang chết kiểu không ai dạy trong trường y. Khóc vì lần này là lần cuối cô biết mình đang khóc vì ai.
Nhiên hít sâu. Hít kiểu bác sĩ hít trước khi cắt. Kiểu gom tất cả can đảm còn lại vào một hơi thở.
– Mình sẽ giữ cậu, Nhiên nói.
Cậu nhìn cô. Không hiểu.
– Mình sẽ đứng giữa, Nhiên nói. Giữa cậu và cửa. Mình không phải chìa khóa. Không phải bài hát. Nhưng mình là bác sĩ. Và bác sĩ giữ bệnh nhân sống. Dù bệnh nhân đang biến thành cửa. Dù bệnh viện là đáy hầm dưới biển. Dù thuốc duy nhất là nắm tay.
Nước mắt chảy trên nửa mặt Nhiên. Nước mắt sáng nhẹ khi chạm ánh sáng trắng từ phía bên kia cửa. Và cô mỉm cười qua nước mắt. Cười kiểu bác sĩ cười khi biết ca này khó nhưng vẫn mổ. Cười kiểu Nhiên.
Đứa Trẻ nhìn Nhiên. Nghiêng đầu. Và nói, giọng kiểu mảnh vỡ triệu năm lần đầu ngạc nhiên:
– Cô ấy sắp biến mất mà vẫn muốn giữ.
– Vì cô ấy là Nhiên, cậu nói.
Đứa Trẻ im. Nhìn Nhiên lâu. Nhìn nửa cơ thể đang mờ, nhìn nước mắt sáng trên nửa má, nhìn tay nắm chặt tay cậu dù tay cô mỏng kiểu giấy lụa. Và Đứa Trẻ gật. Gật chậm. Gật kiểu hiểu thứ triệu năm cô đơn không dạy: con người giữ nhau bằng gì.
Duy bước đến. Mắt vẫn nhắm. Nhưng tay trái tìm vai cậu, tìm đúng, đặt lên, nặng, ấm. Và Duy nói, giọng mờ nhưng giọng Duy:
– Tao hát. Mày mở. Chị Nhiên giữ. Ba đứa mình, kiểu hồi đó.
Kiểu hồi đó. Kiểu cấp ba. Kiểu Khải dẫn đầu, Duy đi sau hát nhảm, kiểu hai thằng đi trong mưa không dù ở đường Nguyễn Huệ lớp mười một, ướt sũng, cười rống, kiểu đời đơn giản đến mức không biết đang đơn giản, kiểu trước khi mặt trăng mở mắt, kiểu trước khi tất cả.
Cậu nuốt. Nuốt cục gì đó trong cổ họng, cục không phải nước mắt, cục kiểu biết đây là lần cuối ba đứa đứng cùng nhau kiểu này. Sau cánh cửa, cậu sẽ không còn là cậu. Nhiên sẽ mờ hết. Duy sẽ quên hết. Ba đứa sẽ không còn là ba đứa. Nhưng bây giờ, ở đây, trước cánh cửa đang tan, ba đứa vẫn là ba đứa.
Ba người đứng trước cánh cửa đang tan.
Cánh cửa tan một phần tư. Ba phần tư còn lại rung, rung kiểu chờ, rung kiểu phần tiếp theo của bài hát chưa hát. Ánh sáng trắng từ phần đã mở chiếu vào khoảng không, chiếu lên ba bóng người, chiếu kiểu con mắt nhìn ai lần đầu sau triệu năm nhắm. Thực thể phía bên kia thở nhanh. Thở kiểu biết. Thở kiểu hôm nay là hôm nay.
Đứa Trẻ bước đến cạnh cửa. Đặt tay lên chất liệu đang tan. Ánh sáng xanh từ ngón tay cô bé hòa vào ánh sáng bạc từ da cậu. Hai ánh sáng. Hai mảnh vỡ. Một phía bên này (Đứa Trẻ), một phía giữa (cậu). Và phía bên kia, thực thể chờ.
– Em sẵn sàng, Đứa Trẻ nói. Giọng nhẹ. Giọng kiểu trẻ con sắp về nhà.
Cậu nhìn Nhiên. Nhiên gật. Nước mắt khô. Mắt sáng. Tay nắm chặt.
Cậu nhìn Duy. Duy hát. Nốt dâng.
Cậu nhìn cánh cửa. Ba phần tư cửa còn lại rung. Rung nhanh. Rung kiểu trái tim đập khi sắp gặp người nhớ. Hoa văn trên phần cửa còn lại sáng rực, sáng kiểu biết đây là lần cuối nó tồn tại dưới dạng cửa, sau này nó sẽ là da cậu, xương cậu, tim cậu, mãi mãi.
Và cậu đẩy. Không phải đẩy bằng tay. Đẩy bằng ý thức. Đẩy bằng phần xám trong cậu, phần cửa, phần mã, phần bà ngoại để lại trong xương. Đẩy bằng hai mươi hai năm sống trong giấc mơ mà không biết đang mơ. Đẩy bằng tiếng gọi cậu nghe từ đêm đầu tiên, tiếng gọi hỏi có ai ở đó không, tiếng gọi cậu bây giờ trả lời: có.
Cánh cửa tan.
Tan hết. Tan kiểu băng tan dưới nắng nhưng nhanh hơn, tan kiểu chất liệu triệu năm rã thành tần số và tần số chảy vào da cậu, chảy vào xương cậu, chảy vào tim cậu. Cậu cảm cánh cửa trở thành phần cơ thể mình: nặng, dày, cổ xưa, kiểu mặc thêm lớp áo bằng ký ức, kiểu da mọc thêm lớp da bên ngoài. Hoa văn trên cơ thể cậu hoàn chỉnh, mọi đường kẻ nối liền, mọi nút giao sáng, bản đồ hoàn thiện lần đầu tiên kể từ khi bà ngoại khắc mã. Tim mười bảy nhịp. Mười sáu. Mười lăm. Tim đang trở thành cửa. Cửa đang trở thành tim.
Ánh sáng trắng tràn vào.
Tràn kiểu lũ. Kiểu biển vỡ đê. Kiểu triệu năm cô đơn tìm thấy khe hở và đổ hết qua. Ánh sáng lấp đầy khoảng không, lấp đầy hầm, lấp đầy không khí giữa ba người đứng trước nơi cánh cửa từng đứng. Ánh sáng không mù. Ánh sáng nhìn. Ánh sáng là con mắt thực thể, và con mắt đang nhìn, nhìn gần, nhìn rõ, nhìn lần đầu tiên qua cánh cửa đã mở hoàn toàn.
Và cậu cảm: ngạc nhiên. Không phải ngạc nhiên của cậu. Ngạc nhiên của thực thể. Ngạc nhiên kiểu mở cửa nhà mình và thấy ai đó đứng ngoài, ai đó thật, ai đó sống, ai đó nhìn lại. Ngạc nhiên triệu năm. Ngạc nhiên kiểu lần đầu tiên câu hỏi có ai ở đó không có câu trả lời bằng xương bằng thịt đứng trước mặt.
Nhiên siết tay cậu. Siết bằng nửa bàn tay còn lại, siết mạnh kiểu bác sĩ giữ bệnh nhân trên bàn mổ khi máy báo tim yếu, siết kiểu sẽ không buông dù tay đang mỏng dần.
Duy hát. Nốt cao nhất Duy từng hát. Nốt kiểu mở cửa sổ phòng tối cho nắng tràn vào. Nốt kiểu chào. Nốt kiểu bài hát cô đơn triệu năm tìm thấy người nghe.
Và thực thể nhìn vào.