Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 77: Chương 77: Nhiên Chọn
Chương 77

Chương 77: Nhiên Chọn

Cô nhớ.

Nhớ kiểu nước vỡ bờ. Nhớ kiểu mở van. Nhớ kiểu bao nhiêu tháng mờ, bao nhiêu lớp quên, bao nhiêu lần đọc tờ giấy Khải viết rồi quên mình đã đọc, tất cả bật ngược, tất cả tràn lại, tất cả đổ vào đầu cô cùng lúc, và cô nhớ.

Nhớ tên mình. Trần An Nhiên. Hai mươi sáu tuổi. Bác sĩ nội trú. Khoa cấp cứu. Ghét mê tín. Tin khoa học. Mẹ ly hôn sớm. Bố đi không lời giải thích. Học y vì mẹ muốn, rồi yêu nghề thật. Nhớ bệnh viện: ánh đèn neon, mùi cồn, tiếng máy theo dõi bíp đều, ca trực ba mươi sáu giờ đêm mặt trăng mở mắt. Nhớ bệnh nhân tự móc mắt. Nhớ chạy ra khỏi bệnh viện khi tất cả sụp. Nhớ gặp Khải ở ngã tư, cậu đứng giữa đường nhìn lên trăng, mắt mở to, mắt kiểu nhìn thấy thứ không ai thấy. Nhớ hỏi anh có sao không. Nhớ cậu nói tôi nghe tiếng. Nhớ nói theo tôi.

Nhớ bà Lan. Nhớ bà nấu cháo bằng tay run. Nhớ bà biến mất, dép ở bờ biển hướng ra khơi. Nhớ Duy, thằng bạn Khải, streamer hay quay phim bầu trời, giọng nhanh, cười to, dần ít nói, dần chỉ hát, dần mất hết ngoài bài hát. Nhớ trung tá Hào, giọng lệnh mệt mỏi, sổ tay ghi chú cẩn thận, nghe giọng con gái mỗi đêm, ở lại chùa để ba người đi. Nhớ Mục Sư Trăng, giọng kinh êm, mắt mở to, vì Ngài cô đơn, bị kéo vào biển sáng, chết. Nhớ tất cả.

Nhớ lời hứa.

Nếu cậu thay đổi, tôi sẽ biết trước cậu.

Cô đã hứa trên sân thượng, đêm thứ hai mươi hai, khi Khải kể hết cho cô nghe và cô liệt kê triệu chứng và kéo cậu khỏi mép tòa nhà. Cô đã hứa vì là bác sĩ, vì bệnh nhân không được chết khi bác sĩ còn đứng đây, vì cô tin khoa học dù khoa học không có câu trả lời cho thứ đang xảy ra.

Và bây giờ cô nhớ.

Nhớ rõ, nhớ sắc, nhớ kiểu lưỡi dao mới mài, nhớ đau vì rõ quá, vì sắc quá, vì biết rõ quá rằng khoảnh khắc tỉnh này ngắn. Bao lâu? Một phút? Hai? Bao nhiêu lần tỉnh rồi chìm, tỉnh rồi mờ, tỉnh rồi quên? Cô không đếm. Lần này khác. Lần này tỉnh sâu nhất. Lần này nhớ đến tận đáy.

Vì lần này là lần cuối.

Cô nhìn tay mình.

Tay trái. Tay duy nhất còn lại. Nắm tay Khải. Nắm chặt. Nắm kiểu không buông dù da mỏng đến mức ánh sáng trắng chiếu qua, dù ngón tay gần trong suốt, dù cổ tay mỏng kiểu kính, kiểu nước, kiểu thứ sắp không còn đủ dày để gọi là tay. Nửa phải cơ thể cô không còn. Cánh tay phải, vai phải, nửa ngực phải, nửa cổ, nửa mặt, mắt phải. Không còn. Không phải mất. Không phải cắt. Mờ. Mờ kiểu sương tan dưới nắng, kiểu mực loãng trong nước, kiểu hiện diện rút dần khỏi vật chất, kiểu cô đang trở thành không khí có hình dạng người.

Và cô biết: đang nhanh hơn. Mờ nhanh hơn. Vì cửa đang mở. Vì Khải đang trở thành cửa. Vì cửa ở tim cậu hút hiện diện xung quanh, và cô đứng gần nhất, nắm tay cậu, nên cô bị hút mạnh nhất. Mỗi nhịp tim cậu, cô mỏng thêm. Mỗi nhịp, ranh giới giữa da cô và không khí mờ thêm. Mỗi nhịp, cô ít hơn một chút.

Giá phải trả cho việc giữ.

Cô biết. Biết từ lâu. Biết từ khi nắm tay cậu và tiếng gọi im lần đầu, biết từ khi mờ nhanh hơn mỗi lần ở gần, biết từ khi bóng cô biến mất trên tường. Biết và vẫn nắm. Vì bác sĩ không buông bệnh nhân. Vì lời hứa. Vì thứ sâu hơn lời hứa: cô muốn giữ cậu. Muốn kiểu không cần lý do, muốn kiểu cơ thể muốn trước đầu hiểu, muốn kiểu tay nắm trước miệng nói.

Cô nhìn Khải.

Cậu đứng trước cô. Sáng. Sáng kiểu phát sáng từ bên trong, kiểu xương sáng qua da, kiểu hoa văn trên toàn cơ thể cậu sáng liên tục, sáng kiểu bản đồ thành phố nhìn từ vệ tinh ban đêm, mỗi đường kẻ là một con đường, mỗi nút giao là một ngã tư, mỗi điểm sáng là một ngọn đèn. Bản đồ trên da cậu sáng đều, sáng kiểu hoàn chỉnh, kiểu mã cửa đã kích hoạt hết và không có nút tắt.

Da cậu xám. Xám từ đầu ngón tay (đã xám từ lâu) lan lên cổ tay, khuỷu tay, vai. Xám đang lan lên cổ. Xám kiểu chất liệu Mare Tranquillitatis xám, kiểu cánh cửa xám, kiểu cậu đang trở thành cùng chất liệu với thứ đã tan vào cậu. Mắt phải cậu bạc hoàn toàn, bạc kiểu mặt trăng bạc, bạc kiểu con mắt trên trời bạc. Mắt trái vẫn nâu đậm. Hai mắt: một phía này, một phía kia. Cửa đang mở.

Tim cậu. Cô nghe. Không bằng ống nghe (ống nghe đã quên, đã mất, đã để ở đâu đó trong thành phố ngập). Nghe bằng tay. Bằng ngón tay nắm tay cậu, bằng mạch đập dưới da, bằng bản năng bác sĩ sâu hơn ký ức. Và cô đếm.

Mười. Mười nhịp mỗi phút.

Thấp. Thấp kiểu không có bệnh nhân nào sống được với chỉ số này. Thấp kiểu tim không còn đập cho cơ thể mà đập cho thứ khác, thứ lớn hơn, thứ nặng hơn. Tim đập cho cửa. Tim đang trở thành cửa. Mỗi nhịp, cửa mở thêm. Mỗi nhịp, Lâm Khải mỏng đi. Mỗi nhịp, khoảng cách giữa phía này và phía kia ngắn lại.

Cô nhìn mắt cậu. Mắt trái. Mắt vẫn nâu. Mắt vẫn Khải. Và trong mắt nâu, cô thấy: sợ. Cậu sợ. Khải, cậu sinh viên hai mươi hai tuổi ít nói nhìn trăng nhiều hơn nhìn người, cậu cold protagonist của câu chuyện này, cậu đang sợ. Sợ kiểu con người sợ. Sợ kiểu biết mình sắp mất mình. Sợ kiểu cô sợ khi quên tên mình lần đầu, kiểu Duy sợ khi quên Khải lần đầu, kiểu Hào sợ khi nghe giọng con gái mỗi đêm.

Sợ là người.

Sợ là thứ cửa không có.

Cô siết tay cậu.

Siết mạnh. Siết bằng tất cả sức còn lại trong nửa bàn tay mỏng, siết kiểu bác sĩ nắm tay bệnh nhân trong phòng cấp cứu, kiểu tôi ở đây, cậu không đi một mình. Và cô nói:

– Khải.

Cậu nhìn cô. Mắt nâu và mắt bạc cùng nhìn. Hai mắt, hai phía, một người.

– Mình nhớ, cô nói. Giọng mỏng nhưng chắc. Giọng kiểu bác sĩ ra y lệnh. Giọng kiểu không run dù tay run. Mình nhớ tất cả. Nhớ lời hứa. Nhớ cậu. Nhớ mình là ai.

Cậu nuốt. Nuốt kiểu con người nuốt khi cố không khóc.

– Nhiên, cậu nói. Giọng lạ. Giọng cộng hưởng ánh sáng. Giọng kiểu có tiếng vọng từ phía bên kia. Nhiên cần buông.

Cô nhìn cậu.

– Nhiên đang mờ vì mình, cậu nói. Cửa ở tim hút hiện diện. Nhiên đứng gần nhất. Nếu Nhiên buông, Nhiên sẽ mờ chậm hơn. Có thể dừng lại. Có thể còn.

– Và cậu sẽ trở thành cửa ngay lập tức, cô nói.

Im lặng. Cậu không nói. Vì cô nói đúng. Đứa Trẻ đã nói: buông = lập tức. Không có trăm nhịp. Không có quá trình. Ngay.

Và cô cười.

Cười nửa miệng. Nửa trái. Cười kiểu bác sĩ cười khi biết chẩn đoán đúng dù chẩn đoán là tin xấu.

– Mình là bác sĩ, cô nói. Bác sĩ không bỏ bệnh nhân.

– Nhiên không phải bác sĩ nữa, cậu nói. Giọng nhẹ. Giọng kiểu xin. Nhiên đã quên nghề, quên tên thuốc, quên cách dùng ống nghe.

– Tay mình vẫn biết, cô nói. Và giơ tay trái, tay duy nhất, tay đang nắm tay cậu. Tay mình biết cầm kim tiêm dù đầu quên kim tiêm là gì. Tay mình biết khám bệnh nhân dù đầu quên bệnh nhân là ai. Tay mình biết giữ. Giữ cậu. Giữ dù mờ. Giữ dù mất. Tay mình biết trước đầu. Luôn biết trước đầu.

Nước mắt chảy trên nửa má trái cô. Nước mắt sáng nhẹ khi rơi vào ánh sáng trắng từ phía bên kia. Nước mắt bác sĩ. Nước mắt Nhiên.

Và cô nhìn xuống. Nhìn chỗ nửa phải cơ thể từng ở. Nhìn ánh sáng đi qua khoảng trống. Nhìn hư vô có hình dạng người. Và thấy: trong hư vô, ánh sáng trắng từ phía bên kia chiếu qua, và khi chiếu qua nơi cô từng ở, ánh sáng ấm hơn. Vàng hơn. Dịu hơn. Kiểu ánh sáng lọc qua cô dù cô đang mất, kiểu hiện diện cô (dù đang tan) vẫn thay đổi thứ đi qua, vẫn làm nó mềm hơn, ấm hơn, người hơn.

Vẫn lọc.

Vẫn bác sĩ.

Cô hiểu.

Hiểu kiểu ánh sáng bật trong phòng tối. Hiểu kiểu bác sĩ hiểu khi nhìn phim chụp và thấy thứ mọi người bỏ qua. Hiểu kiểu mảnh ghép cuối cùng, mảnh ghép cô cầm trong tay suốt nhưng không biết.

Nắm tay Khải không đủ.

Cô nắm, cô giữ, cô chậm quá trình. Nhưng không dừng. Tim Khải vẫn chậm. Cửa vẫn mở. Mỗi nhịp, cậu mỏng thêm. Mỗi nhịp, cô mỏng thêm. Cả hai cùng mỏng, cùng tan, cùng mất, chỉ chậm hơn. Chậm không phải dừng. Chậm là kéo dài cái mất, kéo dài cái đau, kéo dài mà không cứu.

Nắm tay không đủ.

Phải nhiều hơn.

Phải đứng giữa.

Cô nhìn ánh sáng trắng phía bên kia. Ánh sáng tràn qua khoảng không, tràn qua nơi cánh cửa từng đứng, tràn về phía Khải. Ánh sáng là cái nhìn thực thể. Cái nhìn triệu năm. Cái nhìn cô đơn. Cái nhìn đang kéo Khải sang phía kia, đang biến cậu thành cửa, đang lấy mất cậu.

Nếu cô đứng giữa. Giữa Khải và ánh sáng. Giữa cửa và kẻ mở. Giữa giấc mơ và kẻ mơ. Nếu cô để ánh sáng đi qua cô trước khi chạm Khải. Nếu cô lọc. Lọc kiểu cô vừa thấy: ánh sáng đi qua nơi cô từng ở và trở nên ấm hơn, dịu hơn, người hơn. Nếu cô trở thành bộ lọc, trở thành lớp giữa, trở thành thứ chuyển đổi ánh sáng thực thể thành thứ con người chịu được, trở thành...

Cầu nối.

Bà ngoại là cửa sổ. Khải là cửa.

Và cô, Trần An Nhiên, bác sĩ nội trú khoa cấp cứu hai mươi sáu tuổi ghét mê tín tin khoa học, cô sẽ là cầu nối.

Không phải vì phép thuật. Không phải vì mã gen. Không phải vì cánh cửa hay hoa văn hay chất liệu Mare Tranquillitatis. Mà vì cô là bác sĩ. Và bác sĩ đứng giữa bệnh và người bệnh. Bác sĩ là kênh dẫn: nghe triệu chứng từ bệnh, chuyển thành ngôn ngữ bệnh nhân hiểu. Lọc. Dịch. Nối. Đó là nghề cô. Đó là thứ tay cô biết dù đầu quên. Đó là thứ xương cô nhớ.

Giá: cô sẽ tan.

Cô biết. Biết kiểu bác sĩ biết khi nhìn phim chụp bệnh nhân và thấy thứ không thể sửa. Đứng giữa ánh sáng thực thể và Khải, để ánh sáng đi qua cô, cô sẽ tan nhanh. Nhanh hơn mờ. Nhanh hơn mất. Tan kiểu ánh sáng tan trong ánh sáng, kiểu sương tan dưới nắng, kiểu cô sẽ không còn gì để gọi là cô.

Nhưng Khải sẽ chậm hơn. Khải sẽ có thêm thời gian. Khải sẽ vẫn là Khải khi bước qua, vẫn nhớ, vẫn người, vẫn có thứ để nói với thực thể. Vì ánh sáng đi qua cô sẽ được lọc. Được dịch. Được biến từ nỗi cô đơn triệu năm tuyệt đối thành nỗi cô đơn con người chịu được.

Cô là bộ lọc.

Cô là cầu nối.

Cô là bác sĩ.

Cô buông tay Khải.

Không phải buông kiểu bỏ. Buông kiểu đặt xuống. Buông kiểu bác sĩ đặt dao mổ sau khi cắt đúng chỗ, kiểu xong bước một, bắt đầu bước hai. Và bước.

Bước về phía ánh sáng.

Bước bằng nửa cơ thể. Bước bằng chân trái (chân duy nhất còn đặt trên nền đá). Bước và ánh sáng chạm cô. Chạm nửa trái. Nửa còn lại. Và khi ánh sáng chạm, cô cảm.

Ấm.

Ấm kiểu nắng chiều trên da. Ấm kiểu ai đó ôm từ phía sau. Ấm kiểu bất ngờ, kiểu không nghĩ ánh sáng thực thể ấm, tưởng sẽ lạnh (Khải luôn nói lạnh), nhưng với cô, ấm. Ấm vì thực thể không đe dọa cô. Ấm vì nỗi cô đơn ấm, nỗi nhớ ấm, nỗi muốn gặp ai đó ấm. Ấm vì thực thể nhìn cô và cô không sợ.

Cô bước thêm. Đứng giữa Khải và ánh sáng.

Quay lại.

Nhìn Khải. Cậu nhìn cô. Mắt nâu (mắt trái) mở to. Mắt kiểu hoảng. Mắt kiểu không, đừng. Mắt kiểu biết cô sắp làm gì.

– Nhiên, cậu nói. Giọng run. Giọng người.

– Mình nhớ rồi, cô nói. Giọng bình tĩnh. Giọng bác sĩ. Giọng kiểu ra y lệnh lần cuối cùng. Mình là bác sĩ. Và bác sĩ không bỏ bệnh nhân. Dù bệnh nhân đang biến thành cửa. Dù bệnh viện là đáy biển. Dù thuốc duy nhất là đứng giữa.

Nước mắt chảy trên nửa má trái. Nước mắt cuối cùng. Nước mắt sáng trong ánh sáng thực thể, sáng kiểu pha lê, kiểu giọt mưa treo trên lá dưới nắng.

– Mình sẽ ở giữa, cô nói. Giữa cậu và nó. Mình sẽ lọc. Ánh sáng đi qua mình sẽ nhẹ hơn, dịu hơn, người hơn. Cậu sẽ có thêm thời gian. Cậu sẽ vẫn là cậu khi gặp nó.

Khải lắc đầu. Lắc kiểu không chấp nhận, kiểu con người lắc khi bác sĩ nói không có cách nào khác, kiểu từ chối dù biết.

– Mình sẽ mất, cậu nói. Nhiên sẽ tan.

– Mình biết, cô nói.

Im lặng. Ánh sáng trắng rung. Bài hát Duy vang. Tim Khải đập. Chín nhịp. Tám.

Và cô mỉm cười.

Cười bằng nửa miệng. Cười kiểu bác sĩ cười khi biết ca này sẽ thành công dù đổi bằng tay mình. Cười kiểu Nhiên. Cười kiểu cô gái hai mươi sáu tuổi đã giữ nhóm bốn người sống trong thế giới đang tan bằng hai bàn tay, một cuốn sổ, và ba viên diazepam. Cười kiểu lần cuối.

– Mở đi, cô nói. Mình sẽ giữ cậu lại.

Và cô mở rộng tay.

Tay trái. Tay duy nhất. Mở rộng giữa Khải và ánh sáng. Mở kiểu chặn, kiểu đỡ, kiểu bác sĩ giơ tay trước bệnh nhân khi ai đó định xông vào phòng mổ. Mở và ánh sáng trắng chạm tay cô, chạm lòng bàn tay, chạm ngón tay mỏng, và đi qua.

Đi qua cô.

Ánh sáng đi qua nửa cơ thể mỏng, đi qua da gần trong suốt, đi qua thịt gần tan, đi qua xương gần sáng. Và khi đi qua, ánh sáng thay đổi. Trắng thành ấm. Tuyệt đối thành dịu. Nỗi cô đơn triệu năm thành nỗi nhớ con người. Ánh sáng được lọc. Được dịch. Được biến từ thứ quá lớn cho con người thành thứ con người chịu nổi.

Cô là cầu nối.

Cô cảm thực thể. Cảm qua ánh sáng đi qua cô, cảm kiểu bác sĩ cảm bệnh nhân qua ống nghe, cảm kiểu lọc thông tin, cảm kiểu hiểu. Và thực thể cảm cô. Cảm kiểu ngạc nhiên. Cảm kiểu lần đầu có ai đó tự nguyện đứng giữa. Cảm kiểu lần đầu giấc mơ giơ tay chặn kẻ mơ để bảo vệ mảnh giấc mơ khác.

Cô bắt đầu sáng.

Sáng kiểu ánh sáng lọc qua cô mạnh dần, sáng kiểu cô đang trở thành đèn, trở thành kính, trở thành thứ trong suốt phát sáng khi ánh sáng đi qua. Sáng và mỏng. Mỏng nhanh. Nhanh hơn trước. Vì ánh sáng đi qua cô lấy đi mỗi lần một chút: một lớp da, một mảnh xương, một sợi ký ức. Lấy đi và chuyển cho Khải dưới dạng ấm, dưới dạng dịu, dưới dạng thời gian.

Cô đang tan.

Tan và biết mình đang tan. Tan và không sợ. Không sợ vì đã chọn. Không sợ vì bác sĩ không sợ khi biết mình đang cứu bệnh nhân. Không sợ vì cô nhớ hết, nhớ tất cả, nhớ ai cô là và ai cô muốn là, và cô muốn là thứ này: cầu nối giữa con người và thực thể, cầu nối giữa giấc mơ và kẻ mơ, cầu nối bằng da bằng thịt bằng ký ức bằng nghề bằng tay bác sĩ biết giữ.

– Đi đi, cô nói. Giọng đã mỏng. Giọng kiểu ánh sáng có giọng. Mình ở đây. Mình sẽ luôn ở đây. Giữa.

Khải nhìn cô. Nước mắt sáng xanh trên má. Nước mắt cửa.

Duy hát. Nốt cuối. Nốt kiểu biết.

Và cô cảm: chân trái bắt đầu sáng. Sáng từ ngón chân lên bắp chân, lên đầu gối, lên đùi. Sáng kiểu tan, kiểu vật chất rã thành ánh sáng, kiểu cô đang trở thành thứ cô đang lọc. Không đau. Ấm. Ấm kiểu nắng chiều. Ấm kiểu ai đó ôm.

Cô nhìn Khải lần cuối. Mắt trái nhìn mắt trái cậu. Nâu nhìn nâu. Người nhìn người.

Mình là bác sĩ. Và bác sĩ giữ bệnh nhân sống.

Ánh sáng lan lên thắt lưng.

Ch.77/87
2.990 từ