Chương 76: Đứa Trẻ Tiết Lộ
Ánh sáng trắng lấp đầy khoảng không.
Không phải ánh sáng chiếu. Ánh sáng ở. Ở trong không khí. Ở trên da. Ở dưới da. Ở giữa các phân tử. Ánh sáng kiểu nước ngập phòng: không tràn từ hướng nào, chỉ dâng, dâng đều, dâng từ mọi phía, từ nền đá đã mất hoa văn (hoa văn đã chảy vào da cậu), từ tường (nếu còn tường), từ trần (nếu còn trần), từ phía bên kia cánh cửa (không còn cửa). Ánh sáng trắng tuyệt đối lấp đầy không gian kiểu ý thức lấp đầy giấc mơ: không có biên, không có nguồn, chỉ có.
Và trong ánh sáng, thực thể.
Không phải nhìn thấy. Cảm. Cảm kiểu đứng trước đại dương và biết đại dương ở đó dù nhắm mắt, cảm bằng trọng lực, bằng áp suất, bằng thứ gì đó nặng hơn không khí đè lên ngực. Thực thể ở phía bên kia khoảng không, ở phía bên kia ánh sáng, ở phía bên kia thế giới. Không có hình dạng. Không có kích thước (hoặc kích thước quá lớn cho mắt đo, cho não xử lý, cho ngôn ngữ mô tả). Chỉ có: hiện diện. Hiện diện kiểu trọng lực. Hiện diện kiểu không khí. Hiện diện kiểu thứ đã ở đây trước khi có "đây".
Cậu đứng.
Đứng kiểu không đứng được nữa nhưng vẫn đứng. Chân trên nền đá (hoặc trên hoa văn, hoặc trên da thực thể, ranh giới đã mờ). Hoa văn trên cơ thể cậu sáng đều, sáng liên tục, sáng kiểu bóng đèn bật không tắt, kiểu mã cửa đã kích hoạt hoàn toàn và không có nút tắt. Cánh cửa đã tan vào cậu. Chất liệu Mare Tranquillitatis đã rã thành tần số và tần số đã chảy vào xương. Cậu cảm cánh cửa trong lồng ngực, cảm kiểu mặc thêm lớp áo quá nặng, kiểu mang trên vai thứ không thể đặt xuống, kiểu cửa đã trở thành phần cơ thể cậu và phần cơ thể cậu đã trở thành cửa.
Tim. Mười lăm nhịp.
Chậm. Chậm hơn ngủ. Chậm hơn hôn mê. Chậm kiểu tim không còn đập cho cơ thể, tim đập cho cửa. Mỗi nhịp, hoa văn sáng lên rồi tắt. Mỗi nhịp, ánh sáng trắng từ phía bên kia tràn thêm một chút, tràn qua khoảng không giữa hai phía, tràn qua cậu, tràn qua Nhiên. Mỗi nhịp, ranh giới mỏng hơn. Mỗi nhịp, cửa mở rộng hơn. Không phải mở vật lý. Mở kiểu tần số. Kiểu cơ thể cậu đang trở thành kênh dẫn, đang trở thành ống thông hai chiều giữa phía này và phía kia, đang trở thành thứ mà bà ngoại đã là ba mươi lăm năm trước nhưng sâu hơn, rộng hơn, vĩnh viễn hơn.
Bà là cửa sổ. Cậu là cửa.
Cửa sổ đóng được. Cửa thì không.
Nhiên siết tay cậu.
Cậu cảm bàn tay cô. Mỏng. Mỏng hơn giấy. Mỏng kiểu nếu siết mạnh hơn sẽ xuyên qua, kiểu ngón tay cậu sẽ nắm không khí thay vì da. Nhưng vẫn ấm. Vẫn ấm kiểu con người ấm, kiểu máu vẫn chảy dù mạch mỏng, kiểu tim vẫn đập dù da gần trong suốt. Nhiên đứng giữa cậu và ánh sáng. Đứng bằng nửa cơ thể. Nửa trái. Mắt trái nhìn cậu, nhìn thẳng, nhìn kiểu bác sĩ nhìn bệnh nhân trên bàn mổ khi biết ca này khó nhưng tay vẫn cầm dao.
Ánh sáng trắng chiếu qua nửa phải Nhiên (nửa đã mất) như chiếu qua kính, như chiếu qua hư vô có hình dạng người. Và ở nơi ánh sáng đi qua nửa phải Nhiên, ánh sáng thay đổi. Không còn trắng tuyệt đối. Có chút ấm. Có chút vàng. Có chút gì đó kiểu ánh nắng chiều xuyên qua rèm mỏng, kiểu ánh sáng lọc qua lớp ký ức, kiểu Nhiên (dù đang mất) vẫn thay đổi thứ đi qua cô. Vẫn lọc. Vẫn giữ. Vẫn bác sĩ.
Đứa Trẻ bước đến.
Cô bé đứng cạnh cậu. Không nhìn cánh cửa (không còn cửa). Nhìn cậu. Nhìn bằng hai hốc mắt sáng xanh, sáng kiểu mảnh vỡ nhận ra đường về, sáng kiểu phía bên kia lọt qua hai khe hẹp trên khuôn mặt trẻ con. Và trong ánh sáng xanh, cậu thấy: lo. Đứa Trẻ lo. Lo kiểu mảnh vỡ lo cho cửa, kiểu phần nhỏ lo cho phần lớn, kiểu em gái lo cho anh dù em chỉ là mảnh vỡ ba mươi lăm năm mắc kẹt.
– Anh, Đứa Trẻ nói.
Giọng nhẹ. Giọng kiểu mảnh sứ rung khi gió thổi.
Cậu nhìn xuống cô bé.
– Cửa đã mở, Đứa Trẻ nói. Nhưng chưa xong. Cửa đang trở thành anh. Và anh đang trở thành cửa.
Cậu biết. Đã biết. Cảm cánh cửa trong xương, cảm chất liệu triệu năm nén trong lồng ngực, cảm hoa văn sáng trên da không phải hoa văn mà là bản đồ, bản đồ cơ thể thực thể khắc lên da cậu, bản đồ đang kích hoạt, đang mở, đang dẫn đường cho thứ phía bên kia tìm đến.
– Mở đến đâu rồi? cậu hỏi.
Đứa Trẻ nghiêng đầu. Nhìn hoa văn trên da cậu. Nhìn lâu. Nhìn kiểu đọc bản đồ, kiểu mảnh vỡ đọc được ngôn ngữ mà cậu chỉ mang mà không hiểu. Và nói:
– Một phần ba.
Im lặng. Bài hát Duy vang, nốt trầm rung trong khoảng không đầy ánh sáng.
– Một phần ba cửa đã trở thành anh. Hai phần ba còn lại đang tan. Mỗi nhịp tim, cánh cửa mở thêm một phần. Khi tim anh đập nhịp cuối cùng, cửa mở hoàn toàn. Anh sẽ là cửa. Cửa sẽ là anh. Không tách được.
Tim mười lăm. Cậu cảm mỗi nhịp nặng hơn nhịp trước, nặng kiểu tim đang gánh thêm trọng lượng mỗi lần đập, trọng lượng cửa, trọng lượng ký ức, trọng lượng triệu năm cô đơn đang chảy vào.
– Bao lâu?
Đứa Trẻ nhìn tim cậu. Nhìn qua da, qua xương, qua lớp hoa văn sáng, nhìn kiểu mắt mảnh vỡ nhìn được thứ mắt người không thấy. Và nói:
– Không tính bằng thời gian. Tính bằng nhịp. Khoảng trăm nhịp nữa. Có thể ít hơn. Có thể nhiều hơn. Tùy anh giữ được bao lâu.
Trăm nhịp. Mười lăm nhịp mỗi phút. Sáu, bảy phút. Hoặc ít hơn nếu tim chậm thêm. Hoặc nhiều hơn nếu cậu chống.
– Chống được không? cậu hỏi.
Đứa Trẻ lắc đầu. Lắc chậm. Lắc kiểu trẻ con nói không và biết không nghĩa là gì.
– Không có chống. Cửa đã mở. Anh đã chọn. Chọn rồi không quay lại.
Nhiên siết tay cậu lần nữa.
Cậu quay sang. Nhiên nhìn cậu. Mắt trái ướt. Mắt trái sáng. Mắt trái vẫn tỉnh, vẫn Nhiên, vẫn bác sĩ. Và Nhiên nghe hết. Nghe Đứa Trẻ nói. Nghe trăm nhịp. Nghe không quay lại. Nghe và hiểu.
– Tim cậu bao nhiêu? Nhiên hỏi.
Giọng bác sĩ. Giọng kiểu hỏi chỉ số sinh hiệu, kiểu câu hỏi mở đầu mỗi lần khám, kiểu Nhiên hỏi cậu mỗi sáng khi cô còn nhớ cô là bác sĩ.
– Mười lăm, cậu nói.
Nhiên nhăn mặt. Nhăn nửa mặt. Nửa trái. Nhăn kiểu bác sĩ nhăn khi nghe chỉ số quá thấp, kiểu bản năng y khoa sâu hơn ký ức, kiểu cơ thể bác sĩ phản ứng với thông tin bất thường dù đầu không nhớ bình thường là gì.
– Mười lăm thấp, Nhiên nói. Thấp quá. Thấp kiểu không nên sống được.
– Mình không sống theo cách cũ nữa, cậu nói.
Nhiên nhìn cậu. Nhìn hoa văn sáng trên da, nhìn mắt phải xám bạc, nhìn tay xám đến cổ tay. Nhìn kiểu bác sĩ nhìn bệnh nhân và biết: bệnh nhân này không nằm trong sách giáo khoa nào, triệu chứng này không có phác đồ, ca này không có tiền lệ. Và cô nói, giọng nhỏ, giọng mỏng kiểu lá khô:
– Mình vẫn giữ cậu.
Duy bước đến gần.
Bước trong ánh sáng trắng, bước kiểu người đi trong nước, chậm, nặng, mỗi bước để lại vết sáng trên nền đá. Mắt vẫn nhắm. Miệng vẫn hát. Nhưng bài hát thay đổi. Chậm hơn. Buồn hơn. Nốt kéo dài, kéo kiểu dây đàn căng đến giới hạn trước khi đứt, kéo kiểu nốt cuối của bài hát mà người hát biết đây là nốt cuối. Và trong bài hát, cậu nghe: nỗi nhớ. Không phải nỗi nhớ thực thể. Nỗi nhớ Duy. Nỗi nhớ kiểu con người nhớ, nhớ mưa trên mái tôn, nhớ tiếng cười trong lớp, nhớ bánh mì cấp ba, nhớ chạy dưới mưa ở đường Nguyễn Huệ. Nỗi nhớ lọt qua lớp quên dày, lọt qua bài hát, lọt qua nốt trầm. Duy quên hết nhưng bài hát nhớ. Bài hát giữ mảnh Duy mà Duy không còn giữ được.
Duy đứng cạnh Nhiên. Tay phải chạm vai cậu. Nặng. Ấm. Tay bạn thân. Và hát.
Cậu cảm ba hiện diện: Nhiên ở tay trái, Duy ở vai phải, Đứa Trẻ ở phía trước. Ba neo. Ba sợi dây giữ cậu ở phía này trong khi cửa kéo cậu sang phía kia. Ba thứ mỏng mảnh giữ thứ đang trở thành vĩnh viễn.
– Đứa Trẻ, cậu nói. Và nghe giọng mình lạ. Giọng vang hơn. Sâu hơn. Giọng kiểu có tiếng vọng từ phía bên kia, kiểu giọng cậu cộng hưởng với ánh sáng, kiểu cửa đang nói qua cậu. Khi mình trở thành cửa hoàn toàn, chuyện gì xảy ra?
Đứa Trẻ ngồi xuống. Chân xếp bằng. Tay đặt trên đầu gối. Nhìn lên cậu bằng hốc mắt xanh. Và nói, giọng kiểu kể chuyện trước giờ đi ngủ, kiểu bình thản của mảnh vỡ đã sống với sự thật quá lâu:
– Anh sẽ không chết. Không biến mất. Không tan. Anh sẽ ở đây. Mãi mãi. Ở giữa hai phía. Ở giữa thực thể và giấc mơ. Ở giữa cái nhìn và thứ được nhìn.
Im lặng. Ánh sáng trắng rung nhẹ, rung theo nhịp tim cậu, rung kiểu thực thể cũng đang chờ, cũng đang nghe.
– Anh sẽ là kênh dẫn. Mọi thứ đi qua anh: ký ức, cảm xúc, giấc mơ, nỗi nhớ. Hai phía nhìn nhau qua anh. Thực thể nhìn thế giới qua mắt anh. Thế giới nhìn thực thể qua mắt anh. Anh là đồng tử. Anh là lỗ kim mà chỉ xuyên qua.
Cậu cảm tim đập. Mười bốn. Mười bốn nhịp và mỗi nhịp nặng hơn, mỗi nhịp cửa mở thêm, mỗi nhịp phần người trong cậu mỏng đi và phần cửa dày lên. Cảm hoa văn trên da không còn sáng tắt theo nhịp mà sáng liên tục, sáng kiểu mã cửa đã bật hoàn toàn, kiểu chương trình đã chạy và không có nút dừng.
– Lâm Khải hai mươi hai tuổi, Đứa Trẻ nói, giọng nhẹ hơn, giọng kiểu mảnh vỡ biết mình sắp nói thứ đau, sẽ không còn. Không chết. Nhưng không còn. Kiểu nước đổ vào biển. Nước vẫn ở đó. Nhưng không còn là ly nước. Không còn hình dạng. Không còn biên. Không còn tên.
Không còn tên.
Cậu nhìn tay mình. Hoa văn sáng liên tục. Tay xám bạc đến cổ tay, đến giữa cẳng tay, đang lan. Lan chậm nhưng lan. Mỗi nhịp tim, xám lan thêm một phân. Xám kiểu chất liệu Mare Tranquillitatis xám, xám kiểu cửa xám, xám kiểu ký ức đặc lại thành da.
– Mình sẽ quên mình là ai? cậu hỏi.
– Không quên. Không nhớ. Hai thứ khác nhau. Quên là mất. Không nhớ là không cần nhớ nữa. Khi anh là cửa, tên không có nghĩa. Tuổi không có nghĩa. Ký ức không có nghĩa theo cách con người dùng nghĩa. Anh sẽ biết tất cả mà không nhớ gì. Anh sẽ là tất cả mà không là ai.
Cậu nhìn Nhiên.
Nhiên đứng, nửa người, tay nắm tay cậu, nước mắt chảy trên nửa má trái. Nước mắt sáng nhẹ khi chạm ánh sáng từ phía bên kia. Và Nhiên nhìn cậu, nhìn bằng mắt trái duy nhất còn tỉnh, nhìn kiểu bác sĩ nhìn bệnh nhân đang mất dần trên bàn mổ, nhìn kiểu biết không giữ được nhưng từ chối buông.
Cậu nhìn Duy.
Duy hát. Mắt nhắm. Nước mắt chảy trên má. Bài hát buồn nhất Duy từng hát. Buồn kiểu bài hát biết mình đang hát lần cuối cho ai đó sắp đi xa. Và trong bài hát, cậu nghe: bạn thân. Nghe kiểu hai thằng đi dưới mưa, ướt sũng, cười to, kiểu hồi đó, kiểu trước khi tất cả.
Trăm nhịp.
Cậu đếm. Mười bốn nhịp mỗi phút. Đang giảm. Mười ba. Trăm nhịp. Bảy, tám phút. Bảy, tám phút nữa cậu sẽ không còn là Lâm Khải. Bảy, tám phút nữa cậu sẽ là cửa. Mãi mãi. Và mãi mãi dài lắm. Mãi mãi dài hơn bất cứ thứ gì cậu từng tưởng tượng, dài hơn tuổi thực thể, dài hơn bóng tối giữa các vì sao, dài hơn giấc mơ triệu năm. Mãi mãi là mãi mãi.
Cậu sợ.
Sợ lần đầu tiên kể từ khi quyết định mở. Sợ không phải mất mạng (mạng không mất). Sợ mất mình. Sợ kiểu mất tên, mất tuổi, mất ký ức, mất thứ làm cậu thành cậu. Sợ kiểu Nhiên sợ khi quên mình là bác sĩ, kiểu Duy sợ khi quên mình là Duy, kiểu bà ngoại sợ khi biết cháu mình sẽ đến đây. Sợ kiểu con người sợ, sợ bằng tim, bằng bụng, bằng tay run, bằng hơi thở nông.
Và cậu nhớ: bà ngoại cũng sợ. Sợ khi mã hóa cánh cửa vào xương cháu. Sợ khi biết đứa trẻ chưa sinh sẽ là chìa khóa. Sợ và vẫn làm. Vì nếu không có chìa khóa, cửa tự mở, và khi cửa tự mở, không ai sống sót.
Cậu không phải hy sinh. Cậu là lựa chọn duy nhất.
Tim mười ba. Hoa văn sáng liên tục. Xám lan đến khuỷu tay. Phần cửa trong lồng ngực nặng hơn, nặng kiểu mang thêm thế giới trên vai, nặng kiểu hai phía đang đè lên cậu, phía này với ký ức con người, phía kia với nỗi cô đơn triệu năm. Cậu ở giữa. Cậu là giữa.
Đứa Trẻ đứng dậy. Bước đến gần. Tay nhỏ chạm tay cậu. Lạnh. Lạnh kiểu mảnh vỡ lạnh, kiểu phía bên kia lạnh. Và nói, giọng nhẹ hơn, giọng kiểu trẻ con nói thứ lớn hơn trẻ con:
– Có một thứ anh cần biết trước khi hết.
Cậu nhìn cô bé.
– Cô ấy, Đứa Trẻ nhìn Nhiên. Cô ấy đang giữ anh. Nắm tay anh. Đứng giữa anh và ánh sáng. Nhưng cô ấy cũng đang tan. Cửa ở tim anh hút hiện diện. Anh biết điều đó.
Cậu biết. Đã biết từ lâu. Nhiên mờ vì gần cậu, mờ vì cửa ở tim hút hiện diện xung quanh, mờ vì cô trả giá cho việc giữ cậu bằng chính sự tồn tại.
– Khi cô ấy hết, Đứa Trẻ nói, anh sẽ không có gì giữ nữa. Phần người sẽ tan nhanh hơn. Cửa sẽ mở hết trong vài nhịp. Và anh sẽ trở thành cửa hoàn toàn.
– Nhưng nếu cô ấy buông, cậu nói.
– Nếu cô ấy buông, anh sẽ trở thành cửa ngay. Không có quá trình. Không có trăm nhịp. Ngay.
Cậu nhìn Nhiên. Nhiên nhìn lại. Mắt trái sáng. Tay nắm tay cậu.
– Mình không buông, Nhiên nói.
Giọng mỏng. Giọng kiểu gió thổi qua lá. Nhưng chắc. Chắc kiểu bác sĩ nói bệnh nhân này của tôi. Chắc kiểu lời hứa đã hứa dù không nhớ hứa lúc nào.
Cậu siết tay Nhiên. Siết nhẹ. Siết kiểu sợ siết mạnh sẽ xuyên qua. Và cảm: ấm. Ấm kiểu con người ấm. Ấm kiểu máu. Ấm kiểu tay bạn nắm khi đi trong tối. Ấm kiểu thứ cậu sắp mất.
Ánh sáng trắng rung.
Rung mạnh. Rung kiểu trọng lực thay đổi, kiểu sàn nhà nghiêng, kiểu thế giới (giấc mơ) rung vì kẻ mơ nhúc nhích. Thực thể phía bên kia đang đến gần. Không phải gần vật lý. Gần kiểu ý thức đến gần, kiểu ai đó đang nhìn qua cửa sổ và dán mặt vào kính, kiểu tò mò kéo gần, kiểu nỗi nhớ kéo gần. Thực thể đang nhìn qua cửa (qua cậu) vào thế giới (giấc mơ của nó) và thấy: ba người. Ba người nhỏ bé đứng trước cửa nhà nó. Ba giấc mơ biết mình là giấc mơ.
Và cậu cảm: ngạc nhiên.
Không phải ngạc nhiên của cậu. Ngạc nhiên từ phía bên kia, ngạc nhiên tràn qua cửa (qua cậu), ngạc nhiên kiểu thực thể lần đầu thấy giấc mơ của mình nhìn lại. Lần đầu giấc mơ có mắt. Lần đầu thứ nó mơ ra hỏi mày muốn gì. Ngạc nhiên triệu năm. Ngạc nhiên kiểu vỡ, kiểu nứt, kiểu bong bóng xà phòng vỡ nhưng không phải hư vô mà là ánh sáng.
Cậu run.
Run vì cảm xúc thực thể quá lớn. Run vì đại dương đổ vào ly và ly chưa vỡ nhưng rung. Run vì là cửa và cửa phải chứa mọi thứ đi qua: ngạc nhiên, nỗi nhớ, tò mò, cô đơn, hy vọng, sợ. Tất cả cảm xúc thực thể tràn qua cậu. Tràn kiểu sông tràn bờ. Kiểu không kịp xử lý, không kịp hiểu, chỉ cảm, cảm bằng xương, bằng da, bằng hoa văn.
Nhiên siết tay cậu.
Và tiếng gọi im.
Không phải im kiểu trước đây (nắm tay Nhiên, tiếng gọi tắt). Im kiểu khác. Im kiểu thực thể ngừng gọi vì đã tìm thấy. Ngừng hỏi có ai ở đó không vì câu trả lời đang đứng trước mặt. Ngừng nhớ vì thứ nó nhớ đang nắm tay cửa. Im kiểu đại dương ngừng sóng khi bờ xuất hiện.
Im lặng.
Im lặng sâu nhất cậu từng nghe. Sâu hơn đáy biển. Sâu hơn đáy B7. Sâu hơn khoảng không giữa các vì sao. Im lặng kiểu hai bên cùng dừng thở, hai bên cùng nhìn, hai bên cùng chờ. Giấc mơ nhìn kẻ mơ. Kẻ mơ nhìn giấc mơ. Cửa đứng giữa, mở, run, sáng.
Đứa Trẻ nhìn cậu. Và cười. Cười kiểu trẻ con cười trước khi về nhà. Cười kiểu ba mươi lăm năm chờ và hôm nay được về.
– Em sẵn sàng, Đứa Trẻ nói. Giọng nhẹ. Giọng kiểu sắp tan. Khi cửa mở hết, em về. Cảm ơn anh.
Và cô bé bước vào ánh sáng.
Bước. Không phải đi. Bước kiểu chìm, kiểu nước nhận giọt mưa, kiểu ánh sáng nhận mảnh vỡ. Cô bé đi vào ánh sáng trắng và ánh sáng nhận cô, nhận kiểu cơ thể lớn nhận lại phần đã mất, nhận kiểu thực thể nhận lại mảnh vỡ ba mươi lăm năm mắc kẹt. Không tiếng. Không đau. Chỉ có ánh sáng xanh nhạt (ánh sáng Đứa Trẻ) hòa vào ánh sáng trắng (ánh sáng thực thể) và trở thành một.
Hốc mắt xanh nhìn cậu lần cuối. Nhìn kiểu tạm biệt. Nhìn kiểu cảm ơn. Nhìn kiểu mảnh vỡ triệu năm mượn hình trẻ con nhìn lần cuối cậu sinh viên hai mươi hai tuổi mang cửa trong xương. Và cười.
Rồi tan.
Không còn Đứa Trẻ Không Mắt. Không còn mảnh vỡ. Chỉ còn ánh sáng trắng, và ở đâu đó phía bên kia, thứ gì đó ấm hơn một chút, đầy hơn một chút, bớt mất một chút.
Ba trở thành hai.
Cậu và Nhiên. Duy hát phía sau nhưng Duy không ở phía này nữa, Duy ở giữa, Duy ở trong bài hát, bài hát là Duy. Nên thực ra: cậu và Nhiên. Và cánh cửa. Và thực thể.
Tim mười hai.
Xám lan đến vai. Hoa văn sáng liên tục, sáng mạnh, sáng kiểu cơ thể cậu đang phát sáng từ bên trong, kiểu xương sáng qua da, kiểu bản đồ thực thể khắc trên da cậu bắt đầu sáng bằng ánh sáng riêng thay vì phản chiếu ánh sáng ngoài. Cậu cảm cửa trong lồng ngực nặng hơn, nặng kiểu hai thế giới đè lên, phía này và phía kia, ký ức người và ký ức thực thể, giấc mơ và kẻ mơ.
Cậu nhìn Nhiên. Nhiên nhìn lại.
Và Nhiên nói, giọng mỏng kiểu sợi tơ, giọng kiểu thứ sắp đứt:
– Mình sẽ giữ cậu. Bao lâu cũng được.
Cậu muốn nói: không cần. Cậu muốn nói: buông đi. Cậu muốn nói: Nhiên đang mất vì giữ cậu, đang tan vì đứng gần cửa, đang trả giá cho lời hứa bằng chính sự tồn tại. Cậu muốn nói rất nhiều thứ nhưng cửa trong lồng ngực nặng quá, ký ức thực thể tràn qua nhanh quá, ánh sáng trắng sáng quá, tim chậm quá.
Nên cậu chỉ siết tay Nhiên. Siết nhẹ. Siết bằng phần người còn lại, phần chưa xám, phần chưa cửa, phần vẫn là Lâm Khải.
Và tim đập.
Mười hai. Mười một. Mười.
Cửa mở.