Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 20: Nhìn Lên
Chương 20

Nhìn Lên

Khải dẫn Nhiên lên nóc tòa chung cư mười hai tầng lúc mười giờ đêm.

Không nói trước. Chỉ đến bên cô trong lều, khi Duy đã ngủ (tay buộc, mắt hé, miệng mấp máy), khi Hào đang họp với lính gác còn lại, khi đêm đã đổ xuống trắng xoá dưới ánh trăng. Khải nói nhẹ:

– Đi với mình.

Nhiên nhìn cậu. Không hỏi đi đâu. Không hỏi vì sao. Cô đứng dậy, nhét sổ vào túi áo, đi theo.

Họ lẻn qua hàng rào khu C, qua đường phố vắng, qua bóng của Thể Ngắm Trăng đứng rải rác dọc vỉa hè, cổ dài, mắt trắng, rung nhẹ. Chúng không phản ứng khi Khải đi ngang. Nghiêng đầu, rồi quay lại về phía trăng. Nhiên đi sát sau cậu, bước đúng bước cậu, và cô nhận ra: cậu đang dẫn cô qua thành phố đêm như dẫn qua bãi mìn, mỗi bước chính xác, mỗi rẽ có mục đích, như ai đó đã vẽ bản đồ trên mặt đất mà chỉ cậu nhìn thấy.

Tòa chung cư. Cầu thang bộ. Mười hai tầng trong bóng tối, đèn cầu thang tắt, chỉ có ánh trăng lọt qua ô thoáng, trắng, lạnh, chiếu thành từng vệt trên bậc bê tông.

Sân thượng. Gió. Thành phố trắng bạc bên dưới. Trăng trên cao, tròn, sáng, con mắt mở rộng, đồng tử đen khổng lồ ở giữa, hướng xuống.

Khải đứng ở lan can. Nhiên đứng cạnh. Hai người nhìn ra, không nói, lâu. Gió mang mùi kim loại lạnh và mùi biển, hai thứ mùi mà trước Đêm Mở Mắt không bao giờ đi cùng nhau.

– Mình cần nói với Nhiên.

Khải nói. Không nhìn cô. Nhìn trăng.

– Mình biết.

Cô nói. Giọng phẳng. Cô đã biết từ lâu rằng cậu giấu. Cô chỉ đợi cậu sẵn sàng.

Khải hít thở. Sâu. Phổi đầy không khí lạnh, mùi kim loại, mùi trăng.

Rồi cậu kể.

Cậu kể từ đầu. Từ tiếng gọi đầu tiên, ngày thứ hai, giọng bà ngoại trong đầu, gọi tên cậu bằng ký ức ấm. Kể về đêm trong nhà thuốc, khi giọng bà ngoại đổi thành giọng cậu, nói ngôn ngữ cậu không biết. Kể về đầu ngón tay đổi màu. Kể về mùi ánh trăng, kim loại lạnh, chỉ cậu ngửi thấy.

Kể về tiếng kinh Mục Sư Trăng khớp nhịp với tiếng gọi trong đầu cậu.

Kể về mạng lưới đường kẻ. Những đường kẻ mờ phủ toàn thành phố, nối với con mắt trên trời, hoa văn hình con mắt nhìn từ trên cao, tập trung ở bờ biển và nội thành. Cậu tránh chúng bằng bản năng, bước qua thành phố như tránh rễ cây trong rừng mà chỉ cậu nhìn thấy.

Kể về Đứa Trẻ Không Mắt.

Hai hốc mắt trống. Giọng trẻ con, nhịp sai. "Anh là người sẽ mở con mắt thứ hai." Con mắt thứ hai ở dưới sâu. Cậu là kẻ đứng giữa. Cô bé tự xưng "thứ lọt qua khe cửa". Biến mất, để lại dấu chân kết thúc đột ngột trên bụi.

Cậu kể hết.

Khi cậu dừng lại, gió thổi mạnh hơn. Trăng sáng hơn. Hoặc cậu tưởng vậy.

Nhiên im lặng.

Lâu. Rất lâu. Đủ lâu để Khải bắt đầu nghĩ rằng cô sẽ không nói gì, rằng cô sẽ quay lưng đi xuống, rằng cô sẽ nhìn cậu như nhìn bệnh nhân đã mất.

Nhưng Nhiên không quay đi.

– Cậu có bị biến đổi không?

Giọng cô nhẹ. Không phải giọng bác sĩ khám bệnh. Giọng của người đang hỏi câu hỏi mà câu trả lời có thể phá vỡ thứ gì đó không sửa được.

Khải nhìn tay mình. Giơ lên, trong ánh trăng. Đầu ngón tay xám, xám lan đến đốt thứ nhất, nhạt nhưng rõ ràng. Phần còn lại bình thường. Hay cậu nghĩ là bình thường. Cậu không biết "bình thường" của mình trông như thế nào nữa, vì mỗi ngày đều khác, mỗi đêm đều đổi, và cái gương soi mà cậu dùng để đối chiếu "bình thường" đã vỡ từ đêm đầu tiên.

– Mình không biết.

Nhiên gật đầu. Chậm. Như đã lường trước câu trả lời.

– Nhịp tim cậu ba mươi. Nhiệt ba mươi lăm phẩy năm. Ngón tay xám. Cậu nghe tiếng gọi, thấy đường kẻ, đi qua Thể Ngắm Trăng mà chúng không tấn công. Kẻ Quỳ quỳ trước cậu.

Cô liệt kê, giọng đều, như đọc bệnh án. Nhưng tay cô nắm lan can, đốt ngón trắng.

– Theo mọi tiêu chí mà mình biết, cậu đang biến đổi. Chậm hơn người khác. Khác hơn người khác. Nhưng đang biến đổi.

Khải không phản bác. Cậu biết. Phần nào đó trong cậu đã biết từ đêm đầu tiên, từ khi cậu đứng trên sân thượng ký túc xá và nhìn con mắt mở ra, và thay vì sợ, thay vì hoảng loạn, thay vì chạy, cậu chỉ đứng đó, nhìn lại, và nghĩ: đây rồi.

Như đã đợi.

– Mình có thể ngừng lại không?

Cậu hỏi. Không hỏi Nhiên, bác sĩ. Hỏi Nhiên, người đang đứng cạnh cậu trên nóc tòa nhà trong đêm trắng.

Nhiên không trả lời ngay. Cô nhìn trăng. Lần đầu tiên nhìn thẳng vào con mắt, lâu, không nháy. Con mắt nhìn xuống, đồng tử đen khổng lồ, tròng trắng phát sáng, mống mắt không có. Mặt trăng quen thuộc mà cô nhìn từ nhỏ, giờ không còn là mặt trăng. Nó là cái nhìn.

– Mình không biết.

Cô nói.

– Nhưng nếu cậu bắt đầu thay đổi, mình sẽ biết trước cậu. Mình hứa.

Giọng cô rung. Nhẹ. Lần đầu tiên Khải nghe Nhiên rung giọng. Cô siết hàm ngay sau đó, như bắt giọng mình phải đứng thẳng, nhưng khoảnh khắc đó đã xảy ra, và cậu nghe thấy.

– Nhiên hứa gì?

– Hứa rằng nếu cậu không còn là cậu, mình sẽ nói cho cậu biết. Trước khi quá muộn.

Trước khi quá muộn để làm gì?

Khải không hỏi. Cậu biết câu trả lời, và câu trả lời đó nặng hơn bất cứ thứ gì hai mươi hai năm cuộc đời cậu đã mang.

Họ đứng cạnh nhau trên sân thượng. Gió lặng. Không khí đặc, nặng, mùi kim loại đậm. Trăng ở trên cao, gần hơn mọi đêm, sáng hơn mọi đêm, con mắt mở rộng.

Khải nhìn lên.

Và con mắt nhìn xuống.

Cậu thề: nó di chuyển. Đồng tử đen khổng lồ, chậm, rất chậm, rất nhẹ, xoay. Không phải xoay tròn. Xoay như mắt người xoay khi tìm thứ gì đó, khi quét qua phòng, khi đang tìm và rồi dừng lại vì đã thấy.

Nó dừng.

Nhìn thẳng vào Khải.

Không phải nhìn chung. Không phải nhìn xuống trái đất. Nhìn vào cậu. Đích danh. Như ai đó trong đám đông chợt quay mặt lại và ánh mắt rơi trúng mắt, chính xác, không lệch, và cả hai đều biết: mày nhìn tao, tao nhìn mày.

Tiếng gọi vang. Không phải giọng nào cậu biết. Không phải âm thanh. Là áp lực, là trọng lực, là sức nặng của thứ gì đó cũ hơn mặt trăng đè lên ý thức cậu, và trong khoảnh khắc đó, cậu hiểu một từ.

Không phải từ. Là ý.

Ta biết ngươi.

Chân cậu bước tới. Một bước. Hai bước. Về phía lan can. Về phía mép. Về phía mười hai tầng không khí giữa cậu và mặt đất.

Bàn tay nắm cổ tay cậu.

Nhiên.

Cô kéo cậu lại. Mạnh. Đau. Móng tay cấn vào da, sâu, và cơn đau cắt qua trạng thái mơ hồ như dao cắt qua sương. Cậu chớp mắt. Nhìn xuống. Chân cậu đứng ở rìa sân thượng, mũi giày nhô ra ngoài mép bê tông, mười hai tầng bên dưới là sân bê tông trắng dưới trăng.

Cậu lùi lại. Chân run.

– Mình...

– Mình biết.

Nhiên nói. Vẫn nắm cổ tay cậu. Không buông.

Cậu nhìn tay cô trên cổ tay mình. Bàn tay nhỏ, ngón thon, móng cắt ngắn, bàn tay bác sĩ, bàn tay quen cầm dao mổ và ống nghe và bút bi ghi bệnh án. Bàn tay đang giữ cậu ở lại thế giới này, giữ bằng lực cơ bắp và xương và ý chí, và cậu nghĩ: đây là tất cả những gì ngăn cậu bước qua mép.

Không phải can đảm. Không phải lý trí. Không phải bản năng sinh tồn.

Là bàn tay Nhiên.

Cô nắm tay cậu. Đổi từ cổ tay sang bàn tay. Ngón cô đan vào ngón cậu, và cô cảm nhận: đầu ngón tay cậu lạnh, lạnh hơn da bình thường, lạnh như kim loại, như thứ gì đó đang thay thế da thịt từ bên trong.

Cô không buông.

– Nếu cậu bắt đầu thay đổi, mình sẽ biết trước cậu.

Cô lặp lại. Lời hứa.

– Mình hứa.

Khải nhìn cô. Ánh trăng trắng trên mặt cô, trên quầng thâm dưới mắt, trên đường nét xương gò má sắc hơn vì thiếu ăn, trên môi nứt, trên mắt nhìn thẳng vào mắt cậu, không nháy, không sợ.

Cậu gật đầu.

Họ đứng đó, tay trong tay, trên sân thượng tầng mười hai, dưới con mắt đang nhìn. Gió thổi lại. Mùi biển. Mùi kim loại. Mùi ánh trăng.

Bên dưới, thành phố trắng bạc, mạng lưới đường kẻ phát quang mờ trên mặt đất, Thể Ngắm Trăng đứng rải rác, cổ dài, mắt trắng, hướng lên.

Và trên cao, con mắt nhìn hai người đứng trên nóc tòa nhà, nhỏ xíu, hai chấm đen giữa thành phố trắng, và nó biết tên một trong hai người.

Nó kiên nhẫn.

Nó đã đợi lâu hơn bất cứ thứ gì trên trái đất này có thể tưởng tượng.

Nó có thể đợi thêm.

Ch.20/87
1.650 từ