Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 38: Chương 38: Bốn Người
Chương 38

Chương 38: Bốn Người

Nhiên không nhớ lần cuối cô ngủ.

Không phải không nhớ theo kiểu mệt quá nên quên. Cô không nhớ hành động ngủ. Nằm xuống, nhắm mắt, mất ý thức, rồi tỉnh. Chuỗi đó đã vỡ ở đâu đó giữa đêm thứ ba mươi và sáng nay, và bây giờ cô ngồi trên sàn tầng hai tòa nhà cũ ven biển, lưng tựa tường, mắt mở, nhìn Duy nằm trên nệm cũ tìm được ở phòng bên, và cô không biết mình đã ngủ hay chưa, vì ranh giới giữa thức và ngủ đã mỏng đến mức cô không phân biệt được.

Tòa nhà cũ. Ba tầng. Tường gạch trát vữa bong, cửa sổ vỡ, sàn bê tông lạnh. Cô ngồi đây đã hai ngày (hoặc ba, cô không chắc, vì thời gian bắt đầu trượt, trượt nhẹ, như sàn nghiêng vài độ mà không ai nhận ra cho đến khi ly nước trên bàn đổ).

Bốn người.

Cô đếm mỗi sáng. Khải. Duy. Hào. Nhiên. Bốn. Đếm bằng mắt, bằng tay chỉ, bằng miệng lẩm bẩm, vì đếm là thứ cô còn giữ. Bác sĩ đếm. Đếm nhịp tim, đếm huyết áp, đếm giọt thuốc, đếm phút kể từ khi bệnh nhân ngừng thở. Đếm là thói quen cuối cùng của nghề mà cô đang quên mình từng làm.

Tên mình là Trần An Nhiên. Bác sĩ nội trú. Khoa cấp cứu.

Cô lặp câu đó trong đầu mỗi sáng. Như đọc kinh. Như thắp nhang. Đọc để nhớ, vì nếu không đọc cô sẽ quên, và nếu quên cô sẽ trở thành người không có quá khứ, không có nghề, không có lý do để đếm, và khi ngừng đếm cô sẽ ngừng phân biệt, và khi ngừng phân biệt cô sẽ ngừng là Nhiên.

Duy nằm trên nệm. Mắt nhắm. Miệng mấp máy, bài hát không lời, nhỏ, đều, như máy chạy ở chế độ nền. Khuôn mặt cậu mỏng hơn hôm qua. Cô không biết "mỏng" là từ đúng không (bác sĩ nào dùng từ "mỏng" để mô tả bệnh nhân?), nhưng cô không tìm được từ nào khác: da Duy mỏng, trong, gần như thấy mạch máu phía dưới, và mạch máu đó không chạy theo đường bình thường, chúng vẽ hoa văn, vẽ thứ mà cô đã thấy trên tay Khải, trên tường hầm B3, trên mặt đất dưới ánh trăng.

Cô cần kiểm tra Duy. Đo nhịp tim. Nghe phổi. Kiểm tra đồng tử. Cô biết mình cần làm những điều đó. Nhưng khi cô nhìn ống nghe trong túi y tế (túi mà Hào mang theo từ khu C, túi cuối cùng, gần trống), cô không nhớ cách dùng.

Ống nghe. Tai nghe vào tai. Phần tròn áp vào ngực. Nghe.

Cô biết quy trình. Biết bằng đầu. Nhưng tay cô cầm ống nghe lên, và tay không biết đặt đâu, không biết xoay phần nào, không biết áp lực bao nhiêu, vì kỹ năng bác sĩ không nằm trong ký ức ngôn ngữ, nó nằm trong cơ bắp, trong ngón tay, trong sáu năm luyện tập, và thứ đang ăn ký ức cô ăn cả phần đó, ăn cả cơ bắp, ăn cả tay.

Cô đặt ống nghe xuống. Im lặng. Nhìn tay mình.

Đây là tay bác sĩ. Tay đã tiêm hàng nghìn mũi. Tay đã khâu hàng trăm vết thương. Tay đã ép tim khi bệnh nhân ngừng thở.

Tay cô run. Nhẹ. Ở đầu ngón. Run không phải vì mệt, vì sợ, vì lạnh. Run vì tay đang quên mình là tay bác sĩ.

Khải ngồi ở cửa sổ tầng hai, nhìn ra biển.

Cô nhìn lưng cậu. Lưng gầy, áo khoác cũ, vai hẹp, và cô thấy: cậu thay đổi. Không phải thay đổi đột ngột. Thay đổi chậm, như sương phủ, như rêu mọc, và cô đã theo dõi quá trình đó kể từ ngày đầu, kể từ khi cô đo nhịp tim cậu lần đầu và thấy ba mươi tám (quá chậm, quá chậm cho người bình thường, nhưng Khải không bình thường, chưa bao giờ bình thường), và bây giờ nhịp tim cậu ở mức hai mươi sáu hoặc hai mươi bảy (cô đo được sáng hôm qua, bằng tay, bằng ngón tay đặt trên cổ tay cậu, vì ống nghe cô không nhớ cách dùng, nhưng đếm mạch bằng ngón tay thì nhớ, vì đếm là thứ cuối cùng cô giữ).

Cậu sống ở mức hai mươi sáu nhịp. Cô không hiểu bằng cách nào. Không có cơ sở y khoa. Không có giải thích. Tim đập chậm đến mức đó thì não thiếu oxy, cơ quan suy, hôn mê, chết. Nhưng Khải không hôn mê. Khải tỉnh. Khải nhìn ra biển, mắt sáng (sáng bất thường, sáng xám nhẹ dưới ánh sáng ban ngày), và cậu sống, thở, nghĩ, nói, dẫn đường, đọc mạng lưới, và cô không hiểu.

Tôi là bác sĩ. Tôi giải thích mọi thứ bằng y khoa. Nhưng y khoa không giải thích được Khải.

Câu đó từng làm cô tức giận. Bây giờ nó chỉ làm cô buồn. Buồn nhẹ, buồn mỏng, loại buồn mà cô không chắc là buồn hay là thứ gì khác, vì cảm xúc của cô cũng đang mỏng đi, đang mất chi tiết, đang trở thành những khối màu lờ mờ thay vì những sợi chỉ rõ ràng.

Khải quay lại. Nhìn cô. Mắt cậu quét mặt cô (cậu luôn quét, luôn kiểm tra, luôn đo bằng cách của cậu, không phải ống nghe mà bằng đôi mắt đang thay đổi), và cậu nói:

– Nhiên. Tên.

– Trần An Nhiên, cô nói. Tự động. Không nghĩ. Phản xạ.

Cậu gật. Nhẹ. Và cô thấy: cậu ghi nhận. Mỗi lần cô trả lời đúng, mỗi lần cô nhớ tên, cậu ghi nhận, đánh dấu, và lần nào cô trả lời chậm hơn lần trước thì mắt cậu tối đi một chút, tối không phải vì buồn (Khải không buồn theo cách bình thường), mà vì cậu đang đo, đang theo dõi, đang làm thứ mà cô từng làm cho cậu: quan sát sự thay đổi.

Vai trò đảo. Cô từng là bác sĩ theo dõi bệnh nhân Khải. Bây giờ Khải đang theo dõi bệnh nhân Nhiên.

Hào mang nước lên. Chai nhựa, nửa chai, nước lọc cuối cùng từ tầng trệt (quầy lễ tân cũ có tủ lạnh chết, trong tủ còn vài chai nước và hai hộp sữa quá hạn). Ông đặt chai xuống giữa phòng, nhìn ba người, và mắt ông quét như mắt lính quét chiến trường: ai còn chiến đấu được, ai không.

– Nước, ông nói. Chia bốn.

Nhiên uống. Nước ấm, có vị nhựa, và cô nhớ: nước. Uống nước. Cơ thể cần nước. Cô nhớ điều đó bằng kiến thức, bằng y khoa, bằng sáu năm học, và cô giữ kiến thức đó chặt, vì kiến thức đang rơi, rơi từng mảnh, rơi như lá mùa thu mà cô không nhặt kịp.

Hào ngồi xuống đối diện cô. Lấy từ túi quân dụng một tập giấy gấp. Cũ. Nhàu. Giấy từ B3, cô nhận ra, vì cô nhớ B3 (nhớ mùi ẩm, nhớ ánh đèn vàng, nhớ hồ sơ, nhớ ghi chú bà ngoại Khải, nhớ... nhớ phần lớn, nhưng chi tiết mờ, chi tiết đang tan).

– Đây, Hào nói. Đưa giấy cho Khải. Tìm được trong túi quân dụng. Không phải hồ sơ chính. Bản vẽ phụ. Kèm theo tài liệu dự án.

Khải cầm. Mở. Và cậu đứng im. Lâu. Mắt cậu quét bản vẽ, mắt sáng xám dưới ánh sáng yếu từ cửa sổ, và Nhiên thấy: tay cậu run. Khải ít khi run. Khải ít khi phản ứng vật lý với bất cứ thứ gì. Nhưng bản vẽ này làm cậu run.

– Cái gì? cô hỏi.

Khải đặt bản vẽ xuống sàn. Quay cho cô nhìn. Hào nghiêng tới.

Bản vẽ bằng mực đen trên giấy can. Cũ, ố vàng, nét vẽ tay. Một hình tròn lớn, bên trong là mạng lưới đường kẻ phức tạp, giao nhau, nối nhau, tạo thành hoa văn đối xứng kỳ lạ. Ở trung tâm: một vòng tròn nhỏ hơn, và bên trong vòng tròn nhỏ: hình con mắt.

Nhiên nhìn bản vẽ. Rồi nhìn tay Khải (cậu đã kéo tay áo lên, và dưới da cổ tay, trong ánh sáng yếu, cô thấy: mạch máu vẽ hoa văn, vẽ đường kẻ, vẽ thứ giống bản vẽ trên giấy can).

– Giống, cô nói. Nhỏ.

– Không phải giống, Khải nói. Cậu đặt cổ tay cạnh bản vẽ. So sánh. Mạch máu dưới da trùng khớp với đường kẻ trên giấy. Không phải giống. Là cùng một thứ.

Im lặng.

– Bản vẽ này bao nhiêu tuổi? Nhiên hỏi Hào.

Hào nhìn chữ viết ở góc giấy. Nheo mắt. Đọc.

– 1984.

Bốn mươi hai năm trước. Ai đó trong dự án Nguyệt Nhãn đã vẽ bản đồ này bốn mươi hai năm trước. Bản đồ mạng lưới. Bản đồ đường kẻ trên thành phố. Bản đồ hoa văn dưới da Khải. Cùng một bản đồ.

– Đây không phải bản đồ thành phố, Khải nói. Giọng phẳng. Giọng lâm sàng, giọng mà cô đã nghe cậu dùng khi cảm xúc không giúp gì. Cậu nhìn bản vẽ, rồi nhìn ra cửa sổ, ra biển, ra bầu trời mờ đục nơi trăng đang chờ sau tầng mây ngày. Đây là bản đồ cơ thể.

– Cơ thể?

– Cơ thể nó. Thực thể. Mạng lưới trên thành phố không phải đường kẻ nó vẽ. Là mạch máu. Là dây thần kinh. Thành phố nằm trên da nó. Chúng ta sống trên da nó. Và mạng lưới dưới da tôi, cậu nhìn cổ tay mình, là bản sao. Cơ thể tôi đang trở thành bản đồ thu nhỏ của nó.

Nhiên nhìn cổ tay Khải. Nhìn hoa văn dưới da. Và cô cảm nhận thứ gì đó trong ngực, thứ gì đó mà cô không chắc là sợ hay buồn hay kinh ngạc, vì cảm xúc cô đang mỏng và cô không phân biệt được nữa, nhưng thứ đó có mặt, có trọng lượng, và nó nói: Khải đang biến thành nó. Dần dần. Từng đường kẻ.

– Cơ thể con đang nhớ lại, Khải nói. Nhỏ. Không nói với ai. Nói với chính mình. Tiếng gọi nói vậy. Cơ thể đang nhớ. Nhớ hình dạng mà nó từng có trước khi là người.

Cô muốn nói: không có cơ sở khoa học cho chuyện đó. Câu quen thuộc. Câu cửa miệng. Câu mà cô đã nói hàng trăm lần kể từ Đêm Mở Mắt. Nhưng câu đó không đến. Không phải vì cô quên. Vì cô không còn tin nó đúng.

Đêm. Ánh trăng rọi qua cửa sổ vỡ, tạo ô vuông sáng trên sàn bê tông.

Nhiên ngồi cạnh Duy. Duy nằm yên, mắt nhắm, miệng hát nhỏ, và cô đặt tay trên trán cậu (thói quen, thói quen bác sĩ, thói quen cuối cùng, tay trên trán bệnh nhân, đo nhiệt bằng da, bằng cảm giác, vì nhiệt kế cô không nhớ cách đọc). Trán Duy ấm. Ấm hơn bình thường. Ấm như người sốt, nhưng không phải sốt, vì sốt là phản ứng miễn dịch và cơ thể Duy không còn phản ứng miễn dịch nữa, cơ thể Duy đang chạy chương trình khác, chương trình mà cô không biết tên, không có trong sách giáo khoa, không có trong sáu năm y khoa.

Khải ngồi ở cửa sổ đối diện. Không nhìn trăng (cậu cố tránh, cô biết, vì mỗi lần nhìn trăng cậu đứng im quá lâu, mắt sáng quá rõ, tay vẽ tự động, và cậu phải cắn lưỡi để kéo mình lại). Cậu nhìn xuống tay, nhìn hoa văn dưới da, và trong ánh trăng, hoa văn sáng nhẹ, nhẹ đến mức gần như tưởng tượng, nhưng Nhiên thấy, vì cô vẫn quan sát, vẫn đếm, vẫn ghi nhận.

Hào gác ở tầng một. Cô nghe bước chân ông, đều, đều như nhịp gác, nhịp hai mươi năm, và ông đi qua đi lại giữa cửa trước và cửa sau, súng trên tay, mắt nhìn bóng tối, và cô biết: ông đang canh, không phải canh Thể Ngắm Trăng (chúng chưa đến gần, chưa tìm thấy, có lẽ Mục Sư vẫn giữ chúng, có lẽ chúng tìm hướng khác), mà canh chính mình, canh để không nhắm mắt, canh để không nghe, vì Hào nghe tiếng gọi lần đầu đêm qua và ông sợ, sợ bằng cách của lính: không nói, không kể, chỉ đi, chỉ canh, chỉ giữ tay trên súng.

Nhiên nắm tay Khải. Đột ngột. Cô không nghĩ, không quyết định, tay cô với qua khoảng trống giữa Duy và cửa sổ, với đến tay Khải, nắm, và khi da cô chạm da cậu (lạnh, lạnh hơn mọi lần, lạnh gần như không phải da người), tiếng gọi trong đầu cô im. Im tức thì. Như cắt dây.

Cô không biết khi nào tiếng gọi bắt đầu trong đầu mình. Không biết nó đã ở đó bao lâu, vì nó đến từ từ, nhẹ, hòa lẫn vào tiếng ù trong tai, vào tiếng mạch đập, vào tiếng suy nghĩ, và cô không phân biệt được nó với tiếng mình cho đến khi nắm tay Khải và nó im, và cái im đó nói cho cô biết: nó đã ở đó. Đã lâu.

– Tên mình là gì? cô hỏi. Nhỏ. Tay nắm tay Khải. Nói cho mình nghe. Mình sợ quên.

Khải nhìn cô. Mắt xám nhẹ. Mắt đang thay đổi. Nhưng phía sau lớp xám, phía sau phần đang trở thành thứ khác, vẫn có thứ gì đó của Khải, thứ mà cô nhận ra, thứ mà cô gọi là "Khải" dù cô không biết gọi nó bằng gì ngoài tên cậu.

– Trần An Nhiên, cậu nói. Bác sĩ nội trú. Khoa cấp cứu.

Cô gật. Nuốt nước bọt. Giữ tay cậu.

– Nói thêm.

– Hai mươi sáu tuổi. Con một. Mẹ ở thành phố khác. Ghét mê tín. Thích cà phê đen. Hay cắn bút khi nghĩ. Tay trái mạnh hơn tay phải dù thuận tay phải.

Cô nghe. Nghe từng từ. Nghe mình qua miệng người khác, và mỗi từ là một mảnh, một viên gạch, một sợi chỉ nối cô với cô, với Nhiên, với người mà cô đang quên mình là.

– Mình nhớ cà phê đen, cô nói. Nhỏ. Vị đắng. Buổi sáng trước ca trực. Cốc nhựa ở quầy bệnh viện. Mình nhớ.

Khải gật.

Và cô giữ tay cậu suốt đêm. Giữ để tiếng gọi im. Giữ để nhớ. Giữ vì nếu buông, cô sẽ nghe, và nếu nghe, cô sẽ quên, và nếu quên, cô sẽ không còn là Nhiên nữa.

Bốn người. Tòa nhà cũ. Biển phẳng ngoài kia. Trăng trên cao.

Và cô đếm. Một. Hai. Ba. Bốn. Đếm cho đến sáng.

Ch.38/87
2.503 từ