Đêm Thứ Ba
Tin cuối cùng đến vào lúc chín giờ sáng.
Duy ngồi trên sàn nhà bà Lan, điện thoại áp tai, mắt nhìn xuống, ngón tay bấu vào cạnh máy. Kết nối chập chờn, giọng đầu dây bên kia xé nhỏ thành từng mảnh rồi biến mất. Cậu ta cố nghe, nghiêng đầu, nín thở, như người cố bắt tiếng thì thầm qua bức tường dày.
Rồi đường truyền chết.
— Mày nghe được gì?
Duy đặt điện thoại xuống. Chậm. Như đặt xuống thứ gì đó nặng hơn cái máy.
— Đà Nẵng mất liên lạc. Hà Nội cũng vậy. Tao gọi cho mấy anh em làm nội dung ở Sài Gòn, không ai bắt máy.
— Mạng sao?
— Chết rồi. Vừa nãy.
Khải nhìn ra cửa sổ. Bầu trời trắng, nắng, im. Thế giới bên ngoài trông bình thường nếu không để ý rằng không có tiếng xe, không có tiếng người bán hàng rong, không có tiếng xây dựng, không có bất kỳ âm thanh nào mà một thành phố ven biển vào buổi sáng lẽ ra phải có. Chỉ có gió, và xa xa, tiếng loa phát thanh quân đội, lặp đi lặp lại, đều đều, như tiếng máy.
Bà Lan đang nấu cháo. Bếp ga, nồi nhôm cũ, gạo trắng. Mùi cháo loãng lan trong căn nhà nhỏ, quen thuộc đến mức kỳ lạ giữa một thế giới đang sụp. Bà không bình luận gì về việc mạng chết. Bà không bình luận gì về việc các thành phố mất liên lạc. Bà nấu cháo, rót vào ba chén, đặt lên bàn.
— Ăn đi.
Họ ăn. Cháo nhạt, không muối (muối trong nhà bà đã hết), nhưng nóng. Khải ăn chậm, mỗi thìa cháo trôi qua cổ họng mang theo sức ấm lan xuống ngực, xuống bụng, và cậu nhận ra mình đã không ăn gì đàng hoàng từ khi bước ra khỏi ký túc xá.
Duy ăn nhanh, mắt vẫn liếc về phía điện thoại đã tắt trên sàn. Cậu ta không quay phim nữa. Không nhắc đến kênh, đến lượt xem, đến nội dung. Thứ gì đó trong cậu ta đã tắt cùng lúc với mạng.
Buổi chiều, Khải lên sân thượng nhà bà Lan.
Sân thượng nhỏ, xi măng nứt, dây phơi rỉ sắt. Không giống sân thượng ký túc xá. Thấp hơn, hẹp hơn. Nhưng từ đây nhìn được ra con đường phía trước, mái nhà xung quanh, và xa hơn, đường bờ biển, dải nước xám chạy dọc phía đông thành phố.
Cậu không nhìn lên. Cậu nhìn xuống.
Đường phố vắng. Nhưng không trống. Rải rác, ở các ngã tư, góc phố, trước cổng nhà, có những thứ mà đêm qua cậu đã nghe tiếng bước chân. Bây giờ chúng không bước nữa. Chúng đứng.
Năm, sáu, bảy. Cậu đếm. Trong tầm nhìn có bảy người đứng bất động ngoài đường, mặt ngửa lên trời, thân hình thẳng đứng, tay buông thõng, chân trần. Họ không cử động. Không chớp mắt. Đứng như cột điện, như cây không gió.
Đó là những người mộng du đêm qua. Họ đi ra ngoài, đi dưới trăng, đi cho đến khi trăng lặn và mặt trời mọc. Nhưng thay vì tỉnh dậy, họ đứng lại. Mắt vẫn mở. Mặt vẫn ngửa. Và dưới ánh nắng ban ngày, da họ bắt đầu trông khác.
Khải không mang theo ống nhòm. Không cần. Cậu nhìn thấy đủ rõ từ sân thượng.
Da người gần nhất, một phụ nữ đứng ở ngã ba, trắng hơn hẳn. Không phải trắng nhợt của người thiếu máu. Trắng xám, trắng đá, trắng của thứ gì đó đang đông cứng dưới bề mặt da. Cổ bà ta dài hơn bình thường, chỉ một hai phân, nhưng đủ để nhận ra, đủ để cậu biết rằng cơ thể con người không co giãn theo cách đó.
Thể Ngắm Trăng.
Từ này chưa tồn tại. Khải chưa đặt tên. Nhưng khi nhìn họ, nhìn cách họ đứng dưới trời, cổ nghiêng, mắt mở, da trắng xám, cậu biết rằng họ không còn là người đang mộng du nữa. Họ đang trở thành thứ khác.
Cậu quay xuống. Bước chân nhanh hơn khi lên. Không chạy. Nhưng nhanh.
— Bà ơi. Bà đã thấy cái này chưa?
Bà Lan đang ngồi trong bếp, túi vải cũ trên lòng, tay lần tràng hạt. Không phải cầu nguyện. Chỉ là lần hạt, đếm, động tác lặp đi lặp lại, giống cách Nhiên đếm ngón tay, giống cách Khải nhìn trời. Mỗi người có một phản xạ riêng để giữ mình không trôi.
— Thấy rồi.
— Từ bao giờ?
— Đêm đầu tiên đã có. Ít hơn. Giờ nhiều hơn.
— Bà biết họ bị sao không?
Bà Lan ngừng lần hạt. Nhìn Khải. Mắt bà bình tĩnh, nhưng sâu hơn sự bình tĩnh, ở nơi mà ánh mắt chạm đáy, có thứ gì đó rất cũ. Nỗi sợ đã sống chung với bà quá lâu nên không còn run nữa, chỉ nằm ở đó, nặng, như hòn đá trong bụng.
— Họ nhìn quá lâu.
— Nhìn trăng?
— Nhìn nó. Con mắt. Nó nhìn lại. Và khi nó nhìn đủ lâu, người ta không còn muốn nhìn đi chỗ khác nữa.
Duy ngồi ở góc phòng, lưng dựa tường, hai tay ôm đầu gối. Cậu ta nghe. Không quay phim. Không bình luận. Chỉ nghe.
— Bà Lan. Bà ngoại cháu cũng thấy, đúng không?
Bà Lan gật đầu. Chậm.
— Hồi đó chưa có "con mắt". Chỉ có ánh trăng khác. Một đêm, trăng sáng hơn mọi đêm, và hai đứa bà ngồi ngoài sân, nhìn lên, thấy bóng trên mặt trăng cử động. Chỉ một thoáng. Nhanh lắm. Nhưng bà ngoại cháu thấy rõ. Bà cũng thấy.
— Rồi sao?
— Rồi bà ngoại cháu không nhìn trăng nữa. Suốt đời. Bà hỏi tại sao, bà ấy chỉ nói: "Đừng nhìn. Nó biết."
Nó biết.
Cùng ý nghĩa với câu cảnh báo trong đầu Khải. "Đừng để nó nhìn thấy mắt ngươi." Bà ngoại biết. Bà ngoại đã biết từ mấy chục năm trước. Và bà đã chọn cách duy nhất để sống sót: không nhìn.
Nhưng Khải đã nhìn. Ngay từ đêm đầu tiên, cậu đã nhìn, và con mắt đã nhìn lại. Vậy tại sao cậu không đứng ngoài đường bây giờ, cổ dài, mắt trắng, da xám?
Vì mày khác.
Câu của Duy lặp lại trong đầu cậu. Khác. Khác thế nào? Vì bà ngoại từng "thấy" trước? Vì di truyền? Vì cậu đã mang thứ gì đó trong người từ khi sinh ra, thứ mà bà ngoại đã nhìn thấy một lần rồi không bao giờ dám nhìn lại?
Cậu không biết. Và câu hỏi nằm lại, nặng, ở đâu đó giữa ngực, ở chỗ mà tim đập.
Đêm xuống.
Đêm thứ tư sau Đêm Mở Mắt, và mọi thứ tệ hơn đêm trước.
Ánh trăng sáng hơn. Không phải sáng dần, mà sáng nhảy bậc, như ai vặn núm đèn lên thêm một nấc. Vệt trăng xuyên qua khe rèm nhà bà Lan rộng hơn, sáng hơn, lạnh hơn. Bà Lan đã treo thêm khăn lên cửa sổ, nhưng ánh sáng vẫn lọt qua, kiên nhẫn, kiên nhẫn, như nước tìm kẽ nứt.
Tiếng bước chân bên ngoài bắt đầu sớm hơn đêm qua. Chín giờ. Tám giờ rưỡi. Trời vừa tối hẳn đã nghe thấy, chậm, đều, nhiều, dòng người mộng du đổ ra đường.
Nhưng đêm nay có thứ khác.
Khải ngồi trong bóng tối, lưng tựa tường, mắt nhìn vệt sáng trăng trên sàn gạch, khi cậu nghe thấy tiếng đó. Không phải tiếng bước chân. Không phải tiếng gọi trong đầu. Mà là tiếng từ bên ngoài, tiếng thật, đi qua tai, vang trong không khí.
Tiếng rung.
Thấp, đều, liên tục, như tiếng dây đàn rung ở tần số quá thấp để nghe rõ nhưng đủ để cảm nhận trong xương. Nó đến từ phía đường lớn, từ nơi mà Khải biết những Thể Ngắm Trăng đang đứng.
Cậu đến bên cửa sổ. Nhìn qua khe khăn.
Và nhìn thấy.
Ở ngã ba phía trước nhà bà Lan, nơi buổi chiều cậu đã thấy người phụ nữ da trắng xám đứng bất động, bây giờ không còn bảy người nữa. Nhiều hơn. Mười lăm, hai mươi, cậu không đếm nổi. Họ đứng thành vòng tròn, mặt ngửa lên trăng, cổ nghiêng, mắt trắng. Da họ dưới ánh trăng trông gần như phát sáng, trắng xám, mịn, không còn nếp nhăn, không còn vết tàn nhang, không còn gì của con người ngoài hình dạng.
Và họ rung.
Cả cơ thể rung nhẹ, đều, cùng tần số, cùng nhịp, như dây đàn cùng hòa một nốt. Tiếng rung đó lan qua không khí, qua tường, qua sàn gạch, lên bàn chân Khải, lên xương ống chân, lên cột sống. Cậu cảm nhận nó ở mọi nơi trong cơ thể.
Rồi một trong số họ biến đổi.
Người đàn ông ở rìa vòng tròn, cao, gầy, trước đó có thể là ai đó bình thường, trước đó có thể có tên, có gia đình, có việc làm, bây giờ cổ ông ta bắt đầu kéo dài. Chậm. Từng milimet. Đốt sống cổ trượt ra, xương sụn co giãn theo cách mà xương sụn không nên co giãn, và cổ ông ta dài thêm năm phân, mười phân, mười lăm. Đầu vẫn ngửa lên trăng. Mắt vẫn trắng. Miệng mở, nhưng không có tiếng, chỉ có hơi thở, chậm, dài, sâu.
Khải bước lùi. Lưng chạm tường. Tim đập nhanh nhưng không loạn, nhanh đều, nhanh kiểm soát, kiểu nhanh của người đang xử lý thông tin quá nhiều quá nhanh.
Duy nằm trên chiếu, hai tay ôm balô, mắt nhắm, môi mím. Cậu ta không ngủ, Khải biết. Cậu ta chỉ nhắm mắt vì không muốn nhìn.
Bà Lan ngồi ở góc bếp. Im lặng. Lần tràng hạt.
Tiếng rung từ bên ngoài vọng vào, đều, thấp, liên tục. Và giữa tiếng rung đó, Khải nghe thấy tiếng gọi trong đầu cậu. Nhỏ, xa, giọng bà ngoại, nói một câu duy nhất, lặp đi lặp lại:
"Về nhà. Về nhà. Về nhà."
Cậu không đứng dậy. Cậu ngồi đó, lưng tựa tường, tay nắm chặt, mắt nhìn vệt trăng trên sàn gạch, và nghe. Nghe giọng bà đã mất gọi cậu về nhà mà cậu không có.
Đêm thứ ba trôi qua, dài hơn mọi đêm trước. Và ở ngoài kia, giữa ngã ba, Thể Ngắm Trăng đầu tiên hoàn chỉnh. Nó đứng dưới trăng, cổ dài gần nửa mét, mắt trắng toàn bộ, da xám phát sáng. Và nó rung.
Khẽ. Đều. Kiên nhẫn.
Như thứ gì đó đang chờ.