Chương 43: Bản Đồ Dưới Da
Cậu phát hiện vào lúc tắm.
Không phải tắm đúng nghĩa. Không còn nước sạch trong tòa nhà từ ba ngày trước (hay bốn? cậu không chắc, vì ngày nào cũng giống ngày nào, trắng bạc, đều, không biến đổi). Cậu dùng nước mưa đọng trong thùng trên sân thượng, nước lạnh, nước có mùi xi măng, và cậu đổ nước lên tay, lên cánh tay, lên ngực, và khi nước chảy trên da, cậu nhìn xuống.
Hoa văn dưới da.
Không phải mới. Cậu đã biết từ trước (tuần trước, hay tháng trước, cậu không nhớ chính xác vì thời gian đang nhòe), đã biết hoa văn dưới da, đã biết mạch máu vẽ đường kẻ, đã biết Nhiên nhìn thấy, Hào nhìn thấy, bản vẽ 1984 trùng khớp. Nhưng hôm nay khác.
Hoa văn đã lan.
Trước đây chỉ ở cổ tay. Bây giờ từ cổ tay lên khuỷu, từ khuỷu lên vai, từ vai sang ngực. Đường kẻ mỏng, xám nhạt dưới da, nằm sâu hơn mạch máu, nằm trong lớp nào đó mà cậu không biết tên (Nhiên sẽ biết, Nhiên từng biết, nhưng Nhiên không nhớ mình là bác sĩ). Đường kẻ vẽ mạng lưới, vẽ nút giao, vẽ đường chạy song song rồi rẽ nhánh, giống mạng lưới trên thành phố, giống bản vẽ trong hồ sơ Nguyệt Nhãn, giống thứ mà bà ngoại đã ghi trong cuốn sổ tay: "Dấu vân tay của Ngài trên dòng máu gia đình."
Cậu đứng trần trên sân thượng, nước mưa khô trên da, gió biển lạnh, và cậu nhìn mình. Nhìn cơ thể mình. Nhìn tay (xám nhẹ từ đầu ngón đến khuỷu), nhìn ngực (đường kẻ chạy dọc xương ức, tỏa ra hai bên như rễ cây), nhìn bụng (mạng lưới thưa hơn, mờ hơn, nhưng có), và cậu nghĩ: tao đang trở thành bản đồ.
Bản đồ của thực thể.
Mạng lưới trên thành phố là mạch máu nó. Hoa văn dưới da cậu là bản sao thu nhỏ. Cơ thể cậu đang vẽ lại cơ thể nó, đang nhớ lại hình dạng từ trước khi là người, từ trước khi bà ngoại truyền cho mẹ truyền cho cậu, từ trước khi tất cả.
Cậu kéo áo xuống. Che lại. Và xuống cầu thang.
Nhiên ngồi trên sàn, tờ giấy trong tay, đọc. Mỗi sáng cô đọc. Mỗi sáng là lần đầu. Sáng nay cô đọc xong, nhìn lên, nhìn cậu, và nói:
– Cậu là Khải.
– Đúng.
– Mình là Nhiên. Bác sĩ. Cô nhìn tờ giấy, rồi nhìn tay mình. Tay cô nắm kim tiêm vô hình, nắm đúng cách, nắm bằng ký ức cơ thể. Mình không nhớ là bác sĩ. Nhưng giấy nói vậy.
Cậu ngồi xuống cạnh cô. Không nói. Cô với tay nắm tay cậu (cô luôn nắm, vì khi nắm thì thứ gì đó trong đầu cô im, và cô không nhớ thứ đó tên gì nhưng biết nó ồn khi cậu không ở gần). Tay cô chạm tay cậu, và cô dừng.
– Cậu lạnh hơn hôm qua, cô nói.
– Hôm qua cậu không nhớ.
– Mình biết. Nhưng mình biết cậu lạnh hơn. Tay mình nhớ.
Cậu nhìn tay mình trong tay cô. Da cậu xám hơn da cô. Lạnh hơn. Và dưới da, ở chỗ tay áo kéo lên một chút, đường kẻ lộ ra, mỏng, xám, và Nhiên nhìn.
– Cái gì đây? cô hỏi. Nhẹ. Không sợ. Tò mò, tò mò kiểu bác sĩ (cô không nhớ mình là bác sĩ nhưng cách cô hỏi vẫn là bác sĩ, cách cô nghiêng đầu nhìn vẫn là bác sĩ, cách cô đặt ngón tay lên đường kẻ và ấn nhẹ kiểm tra độ sâu vẫn là bác sĩ).
– Hoa văn, cậu nói. Dưới da. Đã có từ lâu.
– Từ bao lâu?
– Tôi không chắc.
Cô nhìn đường kẻ. Ấn ngón tay. Đường kẻ không biến mất khi ấn (mạch máu biến mất khi ấn, da trắng ra rồi hồng lại, nhưng đường kẻ này nằm sâu hơn, không phải máu, không phải gân, là thứ gì đó khác). Cô nhìn lâu. Rồi nói:
– Nó giống bản đồ.
Cậu gật. Và cậu nghĩ: cô quên hết nhưng mắt cô vẫn thấy đúng.
Chiều. Hào ngồi ở cầu thang, nhìn xuống. Mắt ông rung nhẹ (rung hơn hôm qua, Khải thấy, Khải đo bằng mắt như Nhiên từng đo cậu). Ông không nói. Ông ngồi. Súng trên đùi, tay phải trên báng, ngón trỏ không trên cò (ông vẫn là lính, vẫn biết tay nào ở đâu, vẫn có ký ức cơ thể quân đội dù ký ức đầu đang nhòe).
– Mấy giờ rồi? ông hỏi.
– Không biết.
– Ngày mấy?
– Khoảng năm mươi ba. Khoảng.
Ông gật. Chậm. Và cậu thấy: ông đang nghe. Không phải nghe cậu. Nghe thứ khác. Giọng con gái. Hà. Mười bốn tuổi. Giọng nói "bố, con nhớ bố" trong đầu ông, và ông biết không phải con, và ông vẫn nghe, vì tiếng gọi biết cách tìm chỗ mềm nhất trong lòng người, và chỗ mềm nhất của trung tá năm mươi hai tuổi là con gái mười bốn tuổi ở thành phố khác mà ông không biết còn sống hay không.
– Hôm nay nó nói gì? Khải hỏi. Nhẹ.
– "Bố. Con đợi bố ở nhà."
Cậu im. Ông im. Và giữa hai khoảng im, tiếng hát của Duy vang đều từ góc phòng trên, đều như nhịp tim, đều như sóng, đều như thứ gì đó cổ xưa hơn âm nhạc.
Đêm xuống.
Cậu ra ngoài. Không nói ai (Nhiên ngủ, tay giữ tờ giấy, Hào gác ở cầu thang nhưng mắt nhắm, mắt rung dưới mí, đang nghe giọng con gái trong giấc nửa tỉnh). Cậu đi xuống, qua cửa, ra cát.
Biển trước mặt. Phẳng. Không sóng. Mặt nước đen phản chiếu trăng, phản chiếu con mắt, phản chiếu ánh sáng trắng bạc, và Khải đứng trên bờ, chân trần trên cát lạnh, và cậu cởi áo.
Ánh trăng chạm da.
Và hoa văn sáng lên.
Nhẹ. Mờ. Xám bạc. Như mạng lưới đèn đường nhìn từ máy bay, như thành phố về đêm chụp từ vệ tinh, như bản đồ phát quang trên da người. Đường kẻ từ ngón tay chạy lên cổ tay, lên khuỷu, lên vai, xuống ngực, tỏa ra hai bên, nối nhau, tạo mạng, tạo lưới, tạo hình dạng mà cậu đã thấy trên mặt đất thành phố, trên bản vẽ 1984, trên bàn tay bà ngoại (cậu nhớ, hay cậu nghĩ mình nhớ, hay ký ức này cũng bị viết thêm, nhưng cậu nhớ: bàn tay bà có đường kẻ mờ ở cổ tay, và bà mặc áo dài tay, và bà không nói tại sao).
Cậu đứng trong ánh trăng, trần, hoa văn sáng, và cậu nhìn xuống bụng, xuống ngực, nhìn mạng lưới trên da mình, và cậu nhìn ra biển, ra thành phố phía xa, nhìn mạng lưới trên mặt đất (cậu vẫn thấy, vẫn đọc, phần xám vẫn đọc), và hai mạng lưới giống nhau. Không phải giống. Là một. Cùng đường kẻ, cùng nút giao, cùng hướng, cùng nhịp. Da cậu đang vẽ lại thành phố. Hay thành phố đang vẽ lại da cậu. Hay cả hai đều đang bị vẽ bởi thứ thứ ba, thứ ở trên mặt trăng, thứ đang nhìn xuống.
Cơ thể con đang nhớ lại.
Tiếng gọi nói vậy. Không bằng từ. Bằng cảm giác. Cảm giác quen, cảm giác về nhà, cảm giác của bàn tay chạm mặt bàn gỗ quen, cảm giác của bàn chân trên sàn nhà đã đi trăm ngàn lần. Cơ thể cậu đang nhớ. Nhớ hình dạng cũ. Nhớ mạng lưới. Nhớ đường kẻ. Nhớ phần xám.
Và lần đầu tiên, Khải không sợ.
Cậu đứng trên bờ biển, trần, hoa văn sáng, trăng trên đầu, biển trước mặt, và cậu không sợ. Trước đây cậu sợ: sợ biến đổi, sợ mất mình, sợ trở thành thứ gì đó không phải người. Cậu cắn lưỡi, cắn tay, đập đầu vào tường, bất cứ thứ gì để kéo phần người lại, để giữ mình là Lâm Khải, sinh viên thiên văn, bạn của Duy, người mà Nhiên nắm tay.
Nhưng đêm nay, đứng trong ánh trăng, nhìn hoa văn sáng trên da, cậu không sợ. Và cậu biết lý do: vì đẹp. Hoa văn trên da cậu đẹp. Đẹp theo cách mà bầu trời đêm đẹp, theo cách mà tinh vân đẹp, theo cách mà Duy nói "đẹp lắm mày" khi nhìn trăng qua cửa sổ. Đẹp không phải vì đối xứng hay hoàn hảo. Đẹp vì lớn. Đẹp vì cổ xưa. Đẹp vì vượt ngoài hiểu biết.
Cậu giơ tay lên trước trăng. Năm ngón tay sáng nhẹ, đường kẻ chạy dọc từng ngón, hội tụ ở lòng bàn tay, tạo hình xoáy, hình mắt (lại hình mắt, luôn hình mắt, mọi thứ đều dẫn về con mắt), và cậu nhìn lòng bàn tay mình, nhìn con mắt trong lòng bàn tay, và cậu nghĩ: có lẽ đây mới là tao. Có lẽ Lâm Khải hai mươi hai tuổi chỉ là lớp áo, và thứ ở dưới, thứ đang sáng, đã ở đây từ trước khi tao có tên.
Phần người giật mình. Nhỏ. Như giật mình khi gần ngủ, và phần người nói: không. Mày là Lâm Khải. Mày có tên. Mày có bạn. Mày có lời hứa.
Nhưng lời phản bác yếu hơn trước. Yếu hơn đêm qua. Yếu hơn đêm trước đêm qua. Phần người đang nhỏ dần, và phần xám đang mở rộng, và biên giới giữa hai phần đang mờ, mờ như biên giới giữa biển và bờ khi thủy triều lên, mờ như biên giới giữa ngày và đêm khi trăng sáng cả hai.
Cậu đứng ở bờ biển lâu hơn mọi đêm. Không biết bao lâu. Thời gian không còn đáng tin (ngày nào cũng giống nhau, đêm nào cũng giống nhau, vạch trên tường đang bị viết thêm, đồng hồ đã chết). Cậu đứng, và hoa văn sáng, và tiếng gọi vang đều trong đầu, nỗi nhớ thuần túy, và cậu chứa, và cậu không vỡ, và cậu thấy đẹp.
Rồi tay cậu vẽ.
Không phải cậu quyết định vẽ. Tay vẽ tự động, như đêm trên nóc tòa nhà 12 tầng ở doanh trại cũ (cậu không nhớ bao nhiêu ngày trước, chỉ nhớ đêm đó tay vẽ và mắt cậu đã sáng xám). Tay phải cậu đưa lên, ngón trỏ kéo trên cát, kéo nhanh, kéo chính xác, vẽ đường kẻ, vẽ nút giao, vẽ mạng lưới, và cậu nhìn tay mình vẽ mà không can thiệp, vì phần xám đang vẽ, phần xám biết hình dạng, phần xám nhớ.
Bản vẽ trên cát lớn. Lớn hơn cậu. Lớn hơn tầm với. Cậu di chuyển, quỳ, bò, kéo ngón tay trên cát, vẽ, vẽ, và khi xong, cậu đứng lên, lùi lại, nhìn.
Hình mắt.
Nhưng không phải con mắt trên trăng. Con mắt này khác. Nhiều lớp hơn. Phức tạp hơn. Có thứ gì đó ở giữa đồng tử, thứ mà con mắt trên trăng không có, thứ giống cánh cửa, giống lối vào, giống khe hở mà ánh sáng lọt qua, và cậu nhìn bản vẽ, và phần xám trong cậu nói: đây là bản đồ hoàn chỉnh. Không chỉ thành phố. Không chỉ cơ thể. Là cả hai, và hơn cả hai, và ở giữa có cửa.
Cửa ở đó.
Cậu nhìn bản vẽ. Sóng sẽ xóa nó trước sáng (nếu còn sóng, nếu biển còn có sóng, biển đã phẳng từ bốn mươi ngày trước). Nhưng bản vẽ cũng đã nằm trên da cậu. Cũng nằm trên mặt đất thành phố. Cũng nằm trên bản vẽ 1984 trong hồ sơ Nguyệt Nhãn. Cửa đã luôn ở đó. Cậu chỉ vừa nhìn thấy.
Cậu kéo áo lên. Che hoa văn. Che bản đồ. Che thứ đang sáng dưới da. Và quay vào tòa nhà, bước chân trần trên cát lạnh, và khi vào đến phòng, Nhiên mở mắt (cô luôn mở mắt khi cậu về, luôn, dù cô không nhớ tại sao cô chờ, chỉ biết cô chờ), và cô nhìn cậu, và cô nói:
– Mắt cậu sáng.
– Tôi biết, cậu nói. Ngồi xuống. Nắm tay cô. Tiếng gọi trong đầu cô im.
– Cậu ra ngoài. Lại ra ngoài.
– Đúng.
– Lần nào cậu cũng về khác hơn lần trước. Tờ giấy nói mình sẽ biết nếu cậu thay đổi. Mình không nhớ. Nhưng mình thấy: cậu đang sáng.
Cậu nhìn cô. Và cậu muốn nói: tôi đang trở thành bản đồ, tôi đang trở thành thứ mà thực thể vẽ lên gia đình tôi, tôi đang nhớ hình dạng cũ, và tôi không sợ, và việc tôi không sợ mới là thứ đáng sợ nhất. Nhưng cậu không nói. Vì cô sẽ quên. Vì mọi thứ cậu nói, cô sẽ quên trước sáng.
Nên cậu chỉ nắm tay cô. Và nằm xuống. Và nhắm mắt. Và dưới áo, hoa văn tắt dần khi rời ánh trăng, tắt như đèn thành phố khi bình minh lên, nhưng vẫn ở đó, dưới da, trong máu, trong xương, trong phần đang nhớ lại hình dạng cũ, chờ đêm tiếp theo, chờ ánh trăng, chờ sáng lại.
Và ở góc phòng, Duy hát. Giai điệu không lời. Giai điệu giống nhịp mạng lưới, giống nhịp hoa văn, giống nhịp hai con mắt đang đập cùng lúc ở trên và ở dưới. Và trên trời, con mắt nhìn xuống bản vẽ trên cát, nhìn hoa văn trên da cậu qua lớp áo, nhìn cánh cửa ở giữa đồng tử, và chờ.
Nó đã chờ hàng triệu năm. Chờ thêm một đêm không khó.