Sau Khi Mặt Trăng Mở Mắt
Chương 63: Chương 63: Phiên Bản Khác
Chương 63

Chương 63: Phiên Bản Khác

Cậu thấy mình ở ngã tư.

Không phải phản chiếu. Không phải bóng. Không phải ảo giác mất ngủ (cậu đã qua giai đoạn đó, giai đoạn lính ảo giác, giai đoạn thấy người không có, giai đoạn Phong tránh thứ vô hình trên mặt đường). Đây là cậu. Lâm Khải. Đi ngược chiều ở đầu ngã tư, cách hai mươi mét, trong nước ngập đến gối, áo khoác ướt, tay trái buông, tay phải nắm thứ gì đó mà cậu không nhìn rõ.

Cậu dừng. Phiên bản kia cũng dừng.

Cùng lúc. Cùng chân. Cùng nhịp. Như gương, nhưng gương thì đối xứng, còn phiên bản kia đứng đúng hướng, đúng tư thế, đúng cách cậu đứng khi nhìn thẳng vào thứ gì đó cậu không hiểu.

Phiên bản kia nhìn cậu. Cậu nhìn lại. Và thấy: khuôn mặt mình. Mắt sâu. Da nhợt. Quầng thâm. Hoa văn xám bạc nhô ở cổ, ở cánh tay, sáng nhẹ dưới ánh trăng. Giống hệt. Từ nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt (nếp nhăn mới, nếp nhăn từ hai tháng không ngủ đủ) đến vết cắn trên môi dưới (vết cậu tự cắn để giữ phần người). Giống đến mức cậu nghe tim mình đập nhanh hơn, hai mươi lăm nhịp thành hai mươi sáu, rồi quay lại hai mươi bốn, rồi lại hai mươi lăm. Tim hoảng. Tim người hoảng.

Phiên bản kia cười.

Cười nhẹ. Cười kiểu Khải không cười. Cười kiểu ai đó dùng mặt Khải để cười. Cười bằng cơ miệng nhưng mắt không cười, mắt nhìn thẳng, mắt biết.

Rồi phiên bản kia tan.

Không biến mất. Tan. Tan từ rìa cơ thể vào trong, tan kiểu đường trong nước nóng, tan kiểu sương khi ánh sáng chạm. Từ ngón tay, từ mép áo, từ đầu tóc, lan vào cánh tay, vai, ngực, mặt, mắt. Tan chậm. Tan đẹp. Tan kiểu thứ đã hoàn thành việc cần làm. Và nụ cười tan cuối cùng, tan mỏng nhất, tan chậm nhất, treo lại trên không khí thêm nửa giây trước khi ánh sáng xanh bạc nuốt hết.

Cậu đứng. Nhìn chỗ phiên bản kia đứng. Nước. Chỉ nước. Mặt nước phẳng. Không sóng. Không dấu chân. Không gì.

– Anh nhìn gì thế? Nhiên hỏi. Tay nắm tay cậu, nhẹ, bình thường.

Cậu nhìn Nhiên. Nhiên nhìn lại. Mắt trong, mắt trống ký ức nhưng vẫn ấm (ấm vì cô vẫn nhận ra cậu bằng thứ không phải trí nhớ, ấm vì thứ đó sâu hơn ký ức).

– Không, cậu nói. Không gì.

Nhưng không phải không gì.

Vì sau phiên bản tan, thế giới bắt đầu sai.

Sai nhỏ lúc đầu. Sai kiểu đồ vật đặt lệch nửa phân, kiểu phòng quen sau khi ai đó dọn lại. Cậu rẽ trái theo bản đồ Hào, đi qua tiệm vàng bỏ hoang (bảng hiệu "KIM HOÀNG" chữ vàng trên nền đỏ, rỉ, bong tróc). Đi thẳng hai trăm mét. Rẽ phải. Và thấy: tiệm vàng Kim Hoàng. Cùng bảng hiệu. Cùng chữ vàng. Cùng nền đỏ. Cùng rỉ. Cùng bong tróc.

Cậu dừng. Nhìn. Nhìn kỹ. Bảng hiệu giống hệt. Không phải tiệm khác cùng tên (thành phố nhỏ, không có hai tiệm Kim Hoàng). Cùng tiệm. Cùng vị trí. Nhưng cậu đã rẽ phải, đã đi thẳng, đã qua ba con hẻm, và bây giờ đứng trước tiệm mình vừa rời đi.

Cậu mở sổ tay Hào. Nhìn bản đồ. Đường nét rõ ràng. Rẽ trái tiệm vàng, thẳng hai trăm, rẽ phải ở ngõ hẹp. Cậu đã đi đúng. Đã rẽ đúng. Nhưng đường đưa cậu về điểm xuất phát.

Đi lại. Lần này đi thẳng, không rẽ. Qua ngõ hẹp, qua cầu thang ngoài trời, qua mái nhà thấp (leo lên mái tránh nước sâu ở dưới). Đi bốn trăm mét. Và thấy: tiệm vàng Kim Hoàng. Phía trước. Bảng hiệu. Chữ vàng. Nền đỏ. Rỉ.

Cậu đứng trên mái nhà. Nhìn xuống tiệm vàng. Nhìn lên bầu trời. Vết nứt trắng, rộng hơn ngón tay bây giờ, rộng bằng bàn tay, ánh sáng trắng tuyệt đối chiếu qua. Trăng to, to gấp hai, to gần, to kiểu thứ đang lại gần hoặc thế giới đang co lại.

Và cậu hiểu. Không phải đường sai. Đường đúng. Nhưng thế giới đã gập.

Gập kiểu tờ giấy bị gấp đôi. Hai điểm xa nhau trên mặt giấy, khi gấp, chạm nhau. Đường đi thẳng trở thành vòng lặp. Phố dẫn về cùng nơi dù rẽ hướng nào. Vì hai bề mặt (bề mặt này, thế giới cậu đang đứng, và bề mặt kia, nơi con mắt ở, nơi ánh sáng trắng phía sau vết nứt) đang chạm nhau. Đang gấp lại. Đang ép hai mặt tờ giấy sát nhau đến mức không gian méo, đường thẳng thành cong, đi thẳng là đi vòng.

Đúng rồi, phần xám nói. Nó đang kéo gần. Hai mặt đang chạm. Khi chạm hẳn, lớp kính vỡ. Vết nứt mở. Cửa mở.

Cậu thử hướng khác. Thử ba lần. Mỗi lần về tiệm vàng Kim Hoàng.

Lần thứ tư, cậu leo lên tầng năm tòa nhà cao nhất gần đó. Nhìn ra. Thành phố trải dưới chân, ngập nước xanh bạc, mái nhà nhô lên như đảo nhỏ. Và cậu thấy: thành phố khác. Không phải thành phố cậu biết. Vẫn cùng tòa nhà, cùng con phố, cùng biển báo rỉ sắt. Nhưng vị trí sai. Tòa nhà bưu điện (bốn tầng, mái đỏ, đồng hồ lớn trên mặt tiền, kim dừng) đáng lẽ ở phía bắc, bây giờ ở phía đông. Cầu vượt đáng lẽ nối đại lộ Trần Phú với đường ven biển, bây giờ nối hai con hẻm nhỏ. Biển đáng lẽ ở phía đông, bây giờ cậu thấy nước biển sáng xanh ở cả bốn phía, vây quanh, như thể thành phố đã trôi ra giữa đại dương hoặc đại dương đã nuốt xung quanh.

Thế giới đang xếp lại. Xếp kiểu rubik. Xếp kiểu ai đó đang sắp xếp phòng theo trật tự khác, trật tự của ký ức, trật tự của cách thực thể nhớ thành phố (nhớ không theo bản đồ, nhớ theo cảm xúc, nhớ bưu điện gần biển vì con mắt nhìn thấy cả hai cùng lúc, nhớ cầu vượt nối hẻm vì ký ức không phân biệt lớn nhỏ).

Nhiên đứng cạnh cậu. Nhìn ra. Không nhận ra thành phố sai. Không nhận ra vì cô không nhớ thành phố đúng.

– Đẹp, Nhiên nói. Nhiều nước quá. Ở biển à?

Cậu không trả lời. Nhìn sổ tay Hào. Bản đồ vô dụng bây giờ. Bản đồ vẽ thành phố cũ, thành phố chưa gập. Đường dẫn B7 không còn đúng vì đường đã xếp lại, vì phố đã đổi vị trí, vì thế giới đang trở thành ký ức của thực thể và ký ức thì không tuân theo địa lý.

Nhưng cậu có thứ khác. Mạng lưới. Mạng lưới trong đầu, mạng lưới trên da, mạng lưới nối trăng và biển và cậu. Mạng lưới không xếp lại theo thành phố. Mạng lưới xếp theo thực thể. Và B7 ở vị trí giao nhau của mạng lưới, nơi đường kẻ tụ lại, nơi con mắt trên và con mắt dưới gần nhau nhất.

Cậu nhắm mắt. Cảm nhận mạng lưới. Đường kẻ sáng trong bóng tối sau mi, chạy từ ngón tay qua cánh tay, qua ngực, qua cửa ở tim, tỏa ra ngoài, nối với đường kẻ trên mặt đất (trên mặt nước, trên mái nhà, trên tường rêu). Và cậu tìm: điểm tụ. Điểm mà mọi đường kẻ chảy về. Phía đông nam. Không xa. Khoảng hai cây số theo mạng lưới, không phải theo bản đồ, không phải theo đường phố đã gập.

Cậu mở mắt. Cất sổ tay Hào vào túi. Từ giờ đi bằng mạng lưới.

Đi bằng mạng lưới khác đi bằng bản đồ. Bản đồ nói: rẽ trái, đi thẳng, rẽ phải. Mạng lưới nói: chỗ này sáng hơn, chỗ kia tối hơn, đi theo sáng. Cậu đi qua phố mà bước chân dẫn bằng hoa văn trên da, bằng rung ở ngón tay, bằng phần xám nhận ra đường như người mù nhận ra tường bằng cách cảm nhận không khí. Rẽ ở ngã tư không phải vì bản đồ nói rẽ, mà vì mạng lưới sáng hơn ở hướng đó. Leo lên mái nhà không phải vì đường ngập, mà vì đường kẻ chạy trên mái. Đi trong nước không phải vì không có lối khô, mà vì nước ấm dẫn đường tốt hơn không khí lạnh.

Phần xám dẫn đường. Phần người theo sau. Và khoảng cách giữa hai phần ngày càng mỏng, ngày càng khó phân biệt phần nào đang đi, phần nào đang theo.

Nhiên đi cạnh cậu. Nắm tay. Bước đều. Không hỏi tại sao rẽ, không hỏi đi đâu. Tin bằng thứ sâu hơn ký ức. Đôi khi cô hát theo Duy, hát nhỏ, hát không lời, hát kiểu người nghe nhạc vô thức mà không biết mình đang nghe.

Duy đi sau. Hát. Bài hát dẫn đường riêng của cậu ta. Và bây giờ Khải nhận ra: bài hát Duy không ngẫu nhiên. Bài hát thay đổi khi hướng đi thay đổi. Cao hơn khi đi gần mạng lưới. Thấp hơn khi đi xa. Duy đang dẫn đường bằng bài hát mà không biết, đang đi theo mạng lưới bằng tai mà không biết, đang là bộ phận mà không biết.

Ba người di chuyển qua thành phố gập. Thế giới xung quanh méo: đường thẳng thành cong, phố quen dẫn đến nơi lạ, tòa nhà xuất hiện ở vị trí sai. Nhưng mạng lưới không méo. Mạng lưới thẳng. Mạng lưới là trật tự thật, trật tự của thực thể, trật tự mà thế giới đang được xếp lại theo.

Và mỗi bước, cậu mất thêm một chút. Mất một chút phần người. Mất vì đi bằng mạng lưới là dùng phần xám, là để thực thể dẫn, là tin vào thứ không phải con người. Mỗi bước đúng theo mạng lưới là mỗi bước xa hơn khỏi thứ cậu từng là.

Nhưng cậu đi. Vì không có cách khác. Vì bản đồ Hào đã vô dụng. Vì đường phố đã gập. Vì thế giới đã trở thành ký ức của thực thể và cách duy nhất di chuyển trong ký ức của ai đó là dùng ngôn ngữ của người đó.

Trước khi nghỉ, cậu thấy phiên bản mình lần nữa.

Lần này gần hơn. Mười mét. Phiên bản đứng trên mái nhà đối diện, nước phía dưới, ánh trăng phía trên. Phiên bản nhìn cậu. Cùng khuôn mặt, cùng hoa văn trên cổ, cùng áo khoác ướt. Nhưng lần này phiên bản không cười. Phiên bản nhìn. Nhìn kiểu Khải nhìn bầu trời, kiểu nhìn thứ gì đó xa hơn mặt đối diện.

Và phiên bản giơ tay. Chỉ. Chỉ phía đông nam. Chỉ về nơi mạng lưới tụ. Chỉ về B7.

Rồi tan. Chậm. Từ ngón tay chỉ đường tan trước, lan vào cánh tay, vai, ngực. Tan vào ánh sáng xanh bạc. Và cậu hiểu: phiên bản kia không phải ảo giác. Phiên bản kia là thực thể. Thực thể nhớ cậu, nhớ hoàn hảo (hoàn hảo hơn cậu nhớ mình, vì ký ức thực thể hoàn hảo hơn nguyên bản), và hình ảnh cậu được nhớ đang hiện diện trong thế giới được nhớ, đang đi ngược chiều, đang cười, đang chỉ đường.

Thực thể đang giúp cậu tìm cửa.

Vì nó muốn cậu mở, phần xám nói. Vì nó đã đợi. Hàng triệu năm. Và cậu đến rồi.

Cậu đứng trên mái nhà. Nhìn về phía đông nam. Nước sáng xanh trải dưới chân, mái nhà nhô lên như xương sống con thú lớn nằm dưới nước. Vết nứt bầu trời sáng trắng. Trăng nhìn xuống. Biển nhìn lên.

Và ở giữa, giữa trăng và biển, giữa hai con mắt, giữa phần người và phần xám, cậu đứng. Đứng kiểu đã luôn đứng từ trước khi sinh. Đứng kiểu bà ngoại đứng trước khi cậu sinh. Đứng kiểu thực thể đã chọn cậu không phải vì cậu đặc biệt, mà vì cậu là cửa, và cửa thì không chọn ai đi qua.

Nhiên nắm tay cậu. Lạnh. Mỏng. Ngón tay cô nhẹ đến mức cậu gần không cảm nhận, nhẹ kiểu gió, kiểu sương, kiểu thứ đang bớt có mặt trên thế giới vật lý.

– Đi tiếp chứ? Nhiên hỏi. Giọng nhẹ.

– Đi, cậu nói.

Và họ đi. Đi về phía cửa. Đi bằng mạng lưới. Đi bằng phần xám. Đi bằng thứ không phải con người, để tìm thứ không phải con người, để hỏi thứ không phải con người câu hỏi mà chỉ con người mới biết hỏi.

Ch.63/87
2.147 từ