Xe buýt
Chủ Nhật tuần 13. Ngày thứ chín.
Minh thức lúc 2 giờ sáng vì nhớ.
Không phải nhớ kiểu mảnh vụn. Lần này ký ức tràn, kiểu đập vỡ, kiểu nước giữ mười một tháng sau cánh cửa và bây giờ cửa mở.
Cậu nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần, và ở trong đầu cậu, xe buýt.
Sáng. Tháng 10. Trời xám. Cậu đến trường sớm, 6 giờ 15, ba lô xám trên vai, sổ toán trong cặp, ảnh gia đình trong ngăn nhỏ. Cổng trường mở. Sân có xe buýt đậu: trắng, mười hai hàng ghế, loại bốn mươi lăm chỗ, biển số xanh, và tài xế Phong đứng cạnh cửa trước, hút thuốc, nhìn đường.
Cậu lên xe sớm. Chọn hàng 4, ghế cạnh cửa sổ, bên trái. Thói quen. Đặt ba lô dưới chân. Ngồi. Cửa sổ: cây phượng, sân xi măng, bầu trời xám thấp. Mùi xe cũ: nệm nhựa, dầu máy, bụi.
6 giờ 20. Bạn bè lên xe. Tiếng Tường Vy nói gì đó to, tiếng Thiên Nam không nói gì. Gia Huy lên sau, hàng 3, kiểm tra điện thoại. Diệp Chi lên gần cuối, ngồi hàng 1, ghế cạnh cửa sổ bên phải. Cô quay lại nhìn cậu. Mắt nâu. Cười nhẹ.
Thầy Hoàng lên cuối cùng. Ngồi hàng 1, ghế cạnh lối đi. Sổ da nâu trên đùi. Mặt người biết thứ mà không ai trên xe biết.
6 giờ 25. Phong lên xe. Ngồi vào ghế lái. Nổ máy. Xe rung.
6 giờ 26. Phong kiểm tra phanh. Đạp. Thả. Đạp. Thả. "Phanh hơi nặng sáng nay. Chắc do trời ẩm." Thầy Hoàng không nói gì.
6 giờ 28. Điện thoại Phong rung. Ông bắt. Nghe. Dưới một phút. Mặt ông thay đổi: kiểu người nuốt cục đá. Ông cúp máy. Nhìn gương chiếu hậu. Mắt ông ướt.
6 giờ 30. Xe chạy. Ra cổng. Rẽ phải. Đường phố. Xe máy. Cây phượng chạy ngược ngoài cửa sổ.
6 giờ 35. Xe chạy dọc bờ sông. Đường hai làn, hẹp, sông bên phải, cách đường mười mét, sâu bốn mét, nước xám lạnh. Cậu ngủ gật. Đầu nghiêng vào cửa sổ. Kính lạnh chạm thái dương.
Diệp Chi quay lại nhìn cậu. Cậu biết vì khi cậu hé mắt, cậu thấy cô quay lại từ hàng 1, nhìn cậu qua khe ghế, và cô cầm giấy xanh nhạt, gấp hạc trên đùi, tay nhanh, và mắt cô nhìn cậu. Cô gấp xong. Hạc giấy xanh nhạt, cánh phải lệch vì xe rung. Cô lật cánh, viết gì đó bằng bút bi, nhanh, một chữ. Rồi cô đứng dậy, bước từ hàng 1 về hàng 4, và cô đặt con hạc vào tay cậu. Tay cậu trên đùi, mở, và cô đặt hạc vào lòng bàn tay cậu, nhẹ, và ngón tay cô chạm ngón tay cậu, một giây, lạnh, và cô quay về hàng 1.
Cậu hé mắt. Nhìn hạc trong tay. Xanh nhạt. Nhẹ. Cậu nắm nhẹ, nắm kiểu người ngủ nắm thứ gì đó êm, và nhắm mắt lại.
6 giờ 40. Dốc. Đường xuống dốc dài, cong trái, sông bên phải gần hơn, cách đường năm mét, lan can thấp, cũ, sắt gỉ.
Phong đạp phanh. Phanh không ăn.
Phong đạp lần hai. Mạnh. Chân ấn hết cỡ. Phanh không ăn. Xe tăng tốc trên dốc. Tiếng máy gầm. Tiếng sắt rung.
Ai đó hét ở phía sau. Cậu tỉnh. Mở mắt. Nhìn ra cửa sổ: cây chạy nhanh, nhanh hơn bình thường.
Xe nghiêng. Nghiêng trái. Sàn xe nghiêng. Ba lô trượt. Cậu trượt trên nệm, vai đập vào thành cửa sổ. Tay nắm chặt hạc giấy.
Thầy Hoàng hét: "Ngồi im. Cầm chặt ghế."
Tường Vy hét. Tiếng hét cao, sắc. Thiên Nam không hét. Ngồi hàng 6, lưng thẳng, hai tay nắm ghế trước, mặt trắng nhưng không hét. Gia Huy hàng 3 chộp cửa sổ.
Diệp Chi quay lại. Từ hàng 1. Quay lại nhìn cậu lần nữa. Mắt nâu. Rộng. Sợ. Và cô mở miệng nói thứ gì đó mà cậu không nghe vì tiếng xe, tiếng hét, tiếng sắt.
Dậy.
Cô nói dậy. Và xe nghiêng, và lan can sắt gỉ lao đến ngoài cửa sổ.
Va chạm. Tiếng sắt gãy. Tiếng kính vỡ. Xe phá lan can, bay, một giây trong không khí, và cậu cảm rơi. Rơi kiểu không trọng lực. Và sông ở phía dưới, xám, lạnh, rộng, gần.
Nước vào.
Nước vào từ khe cửa sổ phải vỡ khi va lan can. Lạnh. Lạnh hơn bất kỳ thứ gì cậu từng cảm. Không phải lạnh ở da mà lạnh ở xương, lạnh kiểu xương biết đây là lạnh cuối cùng.
Xe chìm. Nghiêng. Mũi xe xuống trước, đuôi xe chếch lên. Nước vào nhanh từ kính phải vỡ, từ khe cửa, từ sàn — nắp hàng 4 có vết nứt sẵn, nước qua khe nhanh hơn.
Cậu nhìn xuống: nước ngang đùi. Nhìn lên: trần xe, đèn nhấp nháy. Diệp Chi đứng dậy, quay lại, nước đến eo cô, và cô kéo tay nắm cửa trước, kéo, kéo, cửa khóa, không mở, và cô đập bằng tay, bằng khuỷu, và mắt cô nhìn cậu qua nước đang dâng.
Tiếng đạp từ phía sau. Gia Huy hàng 3 đạp cửa thoát hiểm phía sau. Đạp một lần. Hai lần. Cửa bung. Nước tràn qua. Gia Huy chui ra, bơi lên, và cậu thấy chân Gia Huy đạp nước phía trên, xa dần, chân người sống đạp lên mặt sông và lên được.
Ở hàng 6, Thiên Nam ngồi im. Nước đến cổ mà cậu ta ngồi im, hai tay vẫn nắm ghế trước, mắt mở, nhìn thẳng, kiểu người đã chọn không bơi.
Ở hàng 1, Diệp Chi vẫn đập cửa. Nước đến ngực. Đến cổ. Cô ngẩng lên, hít khí ở khoảng nhỏ dần giữa nước và trần, và cô nhìn cậu lần cuối, qua nước, qua khoảng cách ba hàng ghế, và mắt cô không sợ nữa. Mắt cô buồn. Buồn vì cậu cũng sắp chết, buồn vì con hạc chưa kịp đọc.
Cậu không bơi. Nước đến ngực. Đến cổ. Nhanh. Tay cậu nắm hạc. Nắm chặt.
Nước đến mũi. Cậu hít không khí cuối cùng. Ngửa đầu. Trần xe, đèn tắt, tối, và ở phía trên, qua lớp nước mỏng còn lại, ánh sáng: xám, yếu, ánh sáng mặt sông, nơi có trời, có không khí, có sống.
Nước ngập đầu.
Lạnh. Tối. Cậu nằm sấp, mặt nghiêng, nước ngập nửa mặt, mắt mở trong nước. Chân ghế, sàn xe, giấy trôi, ba lô trôi, và ở tay trái, nắm chặt, hạc giấy xanh nhạt, cánh phải lệch, trong nước.
Phổi cháy. Cháy thiếu, cháy rỗng, phổi muốt hít nhưng không có gì để hít ngoài nước. Cậu mở miệng, và nước vào, lạnh, và phổi đầy nước, và cháy thành lạnh, và lạnh thành không.
Không đau. Không sợ. Chỉ lạnh. Và tối. Và tay nắm hạc. Và ở rất xa, rất sâu, dưới sàn xe, dưới bùn sông, dưới đá, nhịp thở. Ba giây. Đều. Chờ.
Rồi không.
Minh mở mắt.
Trần phòng trọ. Nước trên sàn ngang giường, ướt nệm, lạnh. Cánh tay trần đã xuyên qua trát hoàn toàn, cả vai, nửa thân.
Cậu ngồi dậy. Nhìn tay. Tay trái mờ đến cổ tay. Ngón trong suốt, ánh sáng đi qua, kiểu nước.
Cậu nhớ.
Cậu nhớ xe buýt, nệm xanh, cửa sổ, cây phượng, Diệp Chi gấp hạc, Phong đạp phanh, xe rơi, nước, lạnh, phổi, tối, không. Cậu nhớ hết. Từ 6 giờ 15 đến lúc mắt đóng trong nước.
Cậu chết lúc 6 giờ 43 sáng ngày 7 tháng 10, trên xe buýt, dưới sông, hàng 4, ghế cạnh cửa sổ, nằm sấp, mặt nghiêng, mắt mở, tay nắm hạc giấy.
Bây giờ cậu nhớ.
Cậu cầm con hạc. Nắm. Tay trái mờ, trong suốt ở ngón, nhưng nắm được. Vẫn nắm được. Kiểu trên xe. Kiểu lúc chết.
Điện thoại trên bàn. 2 giờ 47 sáng. Cậu lấy. Gõ tin nhắn cho Gia Huy: Tao nhớ rồi.
Gửi. Đặt điện thoại xuống. Nhìn trần. Cánh tay trần xuyên qua. Nước trên sàn.
Và ở trong ngực cậu, ở chỗ mà nếu cậu còn sống thì gọi là tim, nước. Nước sông. Nước tháng 10. Lạnh. Và đầy.