Cả Lớp Đều Chết Từ Năm Ngoái
Chương 18: Cuộc trò chuyện
Chương 18

Cuộc trò chuyện

Thứ Tư. Tuần thứ năm.

Minh không ngủ được đêm qua. Nằm trên giường nhà trọ, nhìn trần nhà, nghe tiếng quạt trần và tiếng nước rỉ từ bồn rửa góc phòng. Câu nói của Thầy Hoàng xoay trong đầu cậu như vòng lặp riêng: "Hy vọng em không giống cha em ở phần cuối."

Cha cậu chết. Phần cuối của cha cậu là một sợi dây thừng và một báo cáo pháp y ghi "tự sát." Nếu Thầy Hoàng hy vọng Minh không giống cha ở phần cuối, ông đang nói rằng ông biết phần cuối đó, và có thể, ông đã tham gia tạo ra nó.

Bảy giờ sáng. Minh đến trường sớm hơn bình thường, mười lăm phút trước giờ vào lớp. Hành lang tầng bốn vắng. Cậu đi đến cuối hành lang, nơi cầu thang phụ dẫn lên mái, rồi ra cửa phụ phía sau trường, đi vòng ra nhà kho.

Thiên Nam ngồi trên mái nhà kho, chân thõng xuống, mắt nhìn ra phía biển xa. Cậu ta không quay đầu khi nghe bước chân Minh trèo lên mái tôn, nhưng dịch sang phải, nhường chỗ. Thói quen cũ. Hai người đã gặp ở đây năm lần trong bốn tuần, và mỗi lần Thiên Nam đều biết trước Minh sẽ đến.

– Thầy Hoàng gặp tôi hôm qua, Minh nói.

Thiên Nam không phản ứng ngay. Cậu ta nhìn ra biển thêm ba giây, rồi quay sang.

– Nói gì?

– Biết tôi đến vì cha. Biết cha là cảnh sát. Nói cha tôi chết vì không dừng lại khi nên dừng. Và nói hy vọng tôi không giống cha ở phần cuối.

Thiên Nam hít vào chậm, thở ra chậm hơn. Cử chỉ của người đang cân nhắc nên nói gì, hoặc nên nói bao nhiêu.

– Cậu sợ không?

– Không. Nhưng tôi cần hiểu: ông ta đe dọa hay cảnh báo?

– Có khác nhau không?

– Khác. Đe dọa nghĩa là ông ta có thể hại tôi và muốn tôi biết. Cảnh báo nghĩa là ông ta biết điều gì đó sẽ xảy ra với tôi và muốn ngăn.

Thiên Nam im lặng. Gió biển thổi qua mái nhà kho, mang theo mùi muối và rỉ sét. Cậu ta nhìn xuống sân trường phía dưới, nơi vài học sinh lớp khác đang đi vào cổng.

– Tôi không biết, cậu ta nói. Thật. Ông ấy phức tạp. Không phải ác, không phải tốt. Ông ấy giữ vòng lặp vì lý do mà tôi không hiểu hết. Nhưng tôi biết: ông ấy không muốn bất kỳ ai chết thêm. Nếu ông ấy cảnh báo cậu, có thể ông ấy thật sự muốn cậu dừng.

– Dừng sẽ không giúp tôi tìm ra ai giết cha.

– Tôi biết.

Im lặng. Hai người ngồi trên mái tôn, nhìn trường học từ phía sau, từ góc mà không ai bên trong trường nhìn thấy họ. Mái nhà kho nóng dần dưới nắng sớm, tôn hắt ánh sáng trắng lên mặt hai người.

– Còn cái này, Minh nói, lấy tờ giấy gấp ra khỏi túi áo, đưa cho Thiên Nam.

Thiên Nam cầm tờ giấy, mở ra, đọc. Mắt cậu ta dừng ở sáu chữ ba giây, rồi gấp lại, trả Minh.

– Không phải chữ tôi.

– Tôi biết. Cậu sẽ nói thẳng.

– Cũng không phải chữ Gia Huy. Tôi biết chữ hắn, cùng lớp ba năm. Hắn viết thẳng, góc, như kẻ bảng.

Minh gật. Khớp với nhận định của cậu.

– Vậy ai?

Thiên Nam nhìn cậu, và lần đầu tiên trong bốn tuần quen nhau, Minh thấy vẻ mặt cậu ta thay đổi. Không phải sợ. Không phải lo. Mà là cái nhìn của người đang đến rất gần ranh giới của thứ mình có thể nói, và do dự.

– Có thể... không phải người sống viết.

Minh nhìn cậu ta. Thiên Nam nhìn lại.

– Ý cậu là người chết viết?

– Tôi nói "có thể." Tôi không chắc. Nhưng cậu kể Diệp Chi quay đầu nhìn cậu ban đêm. Nếu cô ấy có ý thức ở trạng thái ban đêm, cô ấy có thể làm những việc mà phiên bản ban ngày không làm được.

– Viết giấy để vào ngăn bàn tôi?

– Tôi cũng thức ban đêm. Không phải kiểu tụi nó thức, bất động trong lớp. Tôi thức thật. Đi lại, suy nghĩ, nhìn trời. Và đôi khi... tôi nghe tiếng bước chân trên hành lang tầng bốn. Không phải bước chân bảo vệ, không phải bước chân Thầy Hoàng. Nhẹ hơn, chậm hơn, như người đi mà không chắc mình đang đi.

Minh ghi nhận. Nếu Diệp Chi ban đêm có khả năng hành động độc lập, cô có thể đã viết tờ giấy. "Đừng điều tra nữa. Vì chính cậu." Nếu cô viết, ý nghĩa hoàn toàn thay đổi: không phải đe dọa, không phải kiểm soát, mà là bảo vệ. Cô biết điều gì đó về Minh, điều mà phiên bản ban ngày không nhớ, và cô cảnh báo cậu vì cô quan tâm.

– Thiên Nam.

– Gì?

– Cậu biết gì về tôi mà cậu chưa nói?

Thiên Nam quay mặt ra biển. Gió mạnh hơn, thổi tóc cậu ta sang một bên. Cậu ta im lặng năm giây, mười giây, rồi đứng dậy.

– Chưa đến lúc. Khi nào cậu tìm ra câu trả lời từ chỗ khác, tôi sẽ xác nhận. Nhưng tôi không muốn là người nói trước.

– Tại sao?

– Vì có những thứ người ta phải tự nhớ. Nếu người khác kể cho nghe, nó chỉ là thông tin. Nếu tự nhớ, nó là ký ức. Và cậu cần ký ức, không phải thông tin.

Minh muốn hỏi thêm. Nhưng cậu nhận ra: Thiên Nam không né tránh. Cậu ta đang cho Minh manh mối bằng cách từ chối nói thẳng. Nếu có thứ mà Minh phải "tự nhớ," nghĩa là thứ đó là ký ức của chính Minh, không phải thông tin từ bên ngoài. Và ký ức mà Minh không nhớ chỉ có thể là ký ức bị xóa, hoặc ký ức bị chôn sâu hơn mức ý thức cậu chạm tới.

Tôi có ký ức bị mất? Ký ức gì?

Thiên Nam đứng dậy, phủi bụi tôn trên quần.

– Cẩn thận với Thầy Hoàng. Ông ấy không ác, nhưng ông ấy bảo vệ vòng lặp này bằng mọi giá. Và "mọi giá" bao gồm cả cha cậu.

Câu cuối Thiên Nam nói nhẹ, không nhấn, như thể đó là sự thật đã được chấp nhận từ lâu mà không cần tô vẽ thêm. Cậu ta trèo xuống mái, đi vòng ra phía sau nhà kho, biến mất sau bức tường gạch.

Minh ngồi lại một mình, nhìn ra phía biển. Mặt nước xa xanh xám, lấp lánh dưới nắng sớm, yên bình theo cách mà chỉ mặt nước biết yên bình: bằng việc che giấu mọi thứ bên dưới. Cậu mở sổ, ghi nhanh:

"TN nói: 'Cậu cần ký ức, không phải thông tin.' → Tôi có ký ức bị mất. TN biết nhưng không nói. Liên quan đến tờ giấy 'vì chính cậu'? Liên quan đến nửa khuôn mặt bị cắt trong ảnh tập thể?"

"TN xác nhận: TH bảo vệ vòng lặp 'bằng mọi giá', bao gồm cái chết cha tôi. Đây là xác nhận gần nhất rằng TH liên quan trực tiếp."

"TN cũng nói: ban đêm nghe bước chân nhẹ trên hành lang tầng 4, không phải bảo vệ, không phải TH. Có thể DC ban đêm. Nếu DC viết tờ giấy → cô biết điều gì đó về tôi mà phiên bản ban ngày không biết."

Tiết ba. Lớp 12A3.

Thầy Hoàng vào lớp. Giảng văn như mọi ngày. Nhưng hôm nay, ở phút thứ hai mươi, ông dừng giảng, đặt sách xuống bàn, nhìn cả lớp.

– Thầy muốn nói một chuyện.

Lớp im. Bốn mươi mốt khuôn mặt ngước lên. Tường Vy ngừng nhai kẹo. Gia Huy ngồi thẳng hơn. Diệp Chi đặt bút xuống.

– Tuần sau, lớp mình sẽ đi ngoại khóa. Đã được phê duyệt. Đi thăm bảo tàng tỉnh, nửa ngày.

Im lặng một giây. Rồi lớp ồ lên. Tường Vy vỗ tay. Nhóm nữ bàn ba bàn tán. Quốc ngáp rồi cười. Không ai hỏi đi bằng gì, ở đâu, tập trung lúc nào. Họ vui vì được ra khỏi lớp, và niềm vui đó đơn giản, tự nhiên, sống.

Minh không vui. Cậu nhìn Thầy Hoàng. Ông nhìn lại, nửa giây, rồi quay sang bảng viết tiếp bài giảng. Nhưng nửa giây đó đủ để Minh đọc: ông đang thử. Đưa lớp ra khỏi trường, ra khỏi tầng bốn, ra khỏi vòng lặp quen thuộc. Để xem điều gì xảy ra. Hoặc để xem Minh phản ứng thế nào.

Hoặc, để cho Minh thấy: ông kiểm soát vòng lặp này, bao gồm cả quyền thay đổi nó.

Minh ghi vào sổ dưới bàn: "TH thông báo ngoại khóa. Lần đầu lớp ra khỏi trường. Tại sao bây giờ? Liên quan đến cuộc gặp hôm qua không? Thử nghiệm hay thể hiện quyền lực?"

"Câu hỏi quan trọng hơn: lớp 12A3 có thể tồn tại bên ngoài trường không? Hay vòng lặp chỉ hoạt động trong phạm vi tầng bốn?"

Cậu nhìn Diệp Chi. Cô đang cười, nói nhỏ với bạn bên cạnh về chuyến ngoại khóa, mắt sáng. Cô vui vì được đi chơi, vì cô là cô gái mười bảy tuổi và cô gái mười bảy tuổi thích đi chơi. Cô không biết rằng lần cuối cùng lớp này ra khỏi trường, bốn mươi mốt người không quay lại.

Minh nhìn sang Gia Huy. Hắn không vui. Khuôn mặt hắn giữ vẻ bình thường mà hắn đã tập luyện suốt mấy tháng qua, nhưng Minh nhìn thấy: ngón tay hắn siết chặt bút dưới bàn, cùng cử chỉ như hôm qua trong thư viện mà Minh không biết. Ngoại khóa. Lần cuối, ngoại khóa bằng xe buýt. Gia Huy biết chuyện gì xảy ra lần cuối cùng, và bây giờ Thầy Hoàng muốn lặp lại.

Thiên Nam ngồi cuối lớp, gục trên tay như mọi ngày. Nhưng khi Thầy Hoàng nói "ngoại khóa," cậu ta nhấc đầu lên. Chỉ một giây, rồi gục xuống lại. Nhưng Minh nhìn thấy mắt cậu ta trong giây đó: tỉnh, sắc, và sợ.

Ngoại khóa. Xe buýt. Sông.

Cậu ấy nhớ. Và cậu ấy sợ vì cậu ấy biết: vòng lặp có thể tái tạo không chỉ bữa ăn và bài giảng, mà cả sự kiện. Và sự kiện nào lớn nhất trong ký ức bốn mươi mốt con người này? Ngoại khóa tháng mười.

Giờ ra chơi trưa. Hành lang tầng bốn.

Minh đi ngang phòng giáo viên tầng hai. Cửa phòng Thầy Hoàng đóng. Ông không ở trong, hoặc ở trong mà không muốn ai biết. Minh nhìn bảng tên trên cửa: "Hoàng Minh Đức, Giáo viên Văn." Tấm bảng nhỏ, gỗ, chữ khắc, đã ngả vàng. Bao nhiêu năm tấm bảng đó treo ở đây? Hồ sơ ghi ông dạy từ 1982. Bốn mươi năm. Tấm bảng tên này có thể đã treo ở đây lâu hơn tuổi Minh gấp đôi.

Cậu quay lại tầng bốn. Ngồi vào bàn. Mở sổ.

"Ngày 31. Tổng hợp.

Sự kiện: TH thông báo ngoại khóa tuần sau. Đi thăm bảo tàng tỉnh. Nửa ngày.

Phân tích: 1. Thời điểm: ngay sau cuộc gặp riêng với tôi. Không ngẫu nhiên. 2. Nội dung: đưa lớp ra khỏi trường lần đầu. Nếu vòng lặp chỉ hoạt động trong phạm vi trường, lớp có thể biến mất khi ra ngoài cổng. Nếu không biến mất, vòng lặp mạnh hơn tôi nghĩ. 3. Phương tiện di chuyển: chưa xác nhận. Nếu xe buýt, lặp lại chính xác điều kiện vụ tai nạn. 4. Phản ứng: TV vui. Phương vui. DC vui. GH căng. TN sợ.

Giả thuyết: TH muốn chứng minh cho tôi rằng ông kiểm soát hoàn toàn. Ông có thể giữ vòng lặp hoặc phá vỡ nó. Ngoại khóa là thông điệp: 'Ta quyết định khi nào họ tồn tại, ở đâu, bằng cách nào.'

Giả thuyết thay thế: TH muốn thử nghiệm giới hạn vòng lặp. Ông cũng không biết chắc điều gì xảy ra khi lớp rời trường. Đây là thử nghiệm, và tôi là biến số.

Hành động tiếp theo: theo dõi kế hoạch ngoại khóa. Xác nhận phương tiện. Nếu xe buýt, cần biết ai lái, tuyến đường nào, có qua sông không."

Cậu đóng sổ. Nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, sân trường, cây bàng, mặt trời xế chiều. Tường Vy chạy qua sân, đuổi theo ai đó, cười rũ rượi. Quốc ngồi ghế đá đọc truyện tranh. Diệp Chi đứng ở bậc cầu thang tầng bốn, tóc bay trong gió, nhìn ra xa.

Mọi thứ bình thường. Nhưng sau từ "ngoại khóa," bình thường trở nên mỏng manh hơn. Như lớp kính cửa sổ xe buýt mà bốn mươi đôi tay đập không vỡ.

Minh nhìn Diệp Chi ở bậc cầu thang. Cô quay lại, bắt gặp mắt cậu, cười. Nụ cười ban ngày, ấm, sống, không biết gì. Cậu cười lại, vì đó là thứ duy nhất cậu có thể làm cho cô vào lúc này.

Cô ấy chết trên xe buýt lần trước. Ngồi hàng đầu, không thoát được, nước vào trước tiên.

Lần này, tôi sẽ ngồi cạnh cô. Dù chuyến đi đó có thể không bao giờ xảy ra. Dù có thể đó chỉ là một lời hứa nói với chính mình, trong hành lang trống của tầng bốn, lúc bốn giờ chiều, khi bóng nắng kéo dài trên sàn gạch sạch và mùi phấn từ bảng đen vẫn còn lưu trong không khí.

Nhưng lời hứa đó thay đổi mọi thứ. Vì từ lúc này, Minh không chỉ điều tra. Cậu bảo vệ.

Ch.18/83
2.334 từ