Cả Lớp Đều Chết Từ Năm Ngoái
Chương 22: Glitch
Chương 22

Glitch

Thứ Ba. Tuần thứ sáu. Một ngày trước ngoại khóa.

Minh vào lớp lúc bảy giờ kém mười. Bảng trắng đã có bài giảng Toán của tiết đầu, phấn trắng, chữ Thầy Hoàng. Cậu nhìn qua, không có gì bất thường. Bàn ghế ngay ngắn. Ánh sáng đèn tuýp trắng nhợt, đều, như mọi ngày.

Diệp Chi ngồi bàn hai, đã có mặt. Cô gấp một con chim bằng giấy nháp, ngón tay xếp cẩn thận, đặt lên bàn. Con chim giấy nhỏ, trắng, hơi méo cánh trái.

– Sáng nay Minh đến sớm nhỉ, cô nói, không ngẩng đầu.

– Ngủ sớm, Minh nói.

Cậu ngồi xuống, mở sổ, ghi ngày. Rồi nhìn sang: Diệp Chi đặt con chim giấy ở góc phải bàn, cạnh hộp bút. Cô cười nhẹ, hài lòng với sản phẩm của mình, rồi quay sang lấy vở.

Bảy giờ mười. Tường Vy vào, rồi Quốc, rồi lần lượt mười, mười lăm, hai mươi người. Lớp đông dần. Gia Huy cuối cùng, đúng bảy giờ mười bốn, đặt cặp xuống bàn đầu dãy giữa, ngồi, mở vở. Thiên Nam đã ở cuối lớp từ lúc nào, đầu úp xuống bàn, như đang ngủ.

Tiết một bắt đầu. Thầy Hoàng giảng Toán.

Phút thứ mười hai. Minh đang ghi bài thì nhận ra: Thầy Hoàng vừa nói lại câu ông đã nói ba phút trước.

Không phải nội dung tương tự. Đúng câu đó. Đúng nhịp đó. Đúng cách ông gõ phấn vào bảng hai nhịp rồi quay người. Minh nhìn xuống vở: cậu đã ghi câu này, dòng thứ năm từ trên xuống. Và bây giờ ông đang nói lại, từng từ, như băng ghi âm tua lại.

Cậu ngẩng đầu. Lớp ghi chép bình thường. Tường Vy viết, Quốc gác chân, Diệp Chi nghiêng đầu sang trái nghe giảng. Không ai phản ứng. Như thể họ cũng đang lặp lại đúng hành vi của ba phút trước.

Minh nhìn đồng hồ trên tường. Bảy giờ ba mươi hai phút.

Ba phút trước, khi Thầy Hoàng nói câu đó lần đầu, đồng hồ chỉ bảy giờ hai mươi chín.

Cậu nhìn lại. Bảy giờ ba mươi hai. Kim giây đang chạy. Đồng hồ không lùi. Nhưng nội dung trong lớp đã lùi.

Thầy Hoàng nói tiếp, sang phần tiếp theo, giọng đều, mạch lạc, như không có gì xảy ra. Minh viết vào góc vở: "7:32. TH lặp lại đoạn giảng của 7:29. Lớp không nhận ra. Đồng hồ không lùi. Chỉ nội dung lặp."

Phút thứ hai mươi lăm. Lại xảy ra. Lần này dài hơn, khoảng một phút. Thầy Hoàng giảng lại đoạn ông giảng lúc bảy giờ bốn mươi, từ "tính chất phân phối" đến "áp dụng vào bài tập ba." Minh đã ghi đoạn đó. Lớp ghi lại lần nữa, bút chạy trên giấy, không ai ngẩng đầu.

Lần này Minh để ý thêm: khi vòng lặp nội dung xảy ra, ánh đèn tuýp nhấp nháy một lần, rất nhanh, nhanh đến mức người không chú ý sẽ nghĩ mình hoa mắt. Và nhiệt độ trong lớp giảm. Không nhiều, chỉ đủ để Minh cảm nhận: hơi thở cậu có sương nhẹ ở rìa.

Cậu nhìn sang Thiên Nam. Cuối lớp, Thiên Nam đã ngẩng đầu. Mắt cậu ta nhìn Minh, rồi nhìn Thầy Hoàng, rồi nhìn lại Minh. Gật nhẹ.

Cậu ta cũng nhận ra.

Giờ ra chơi. Hành lang tầng bốn.

Minh đi về phía Thiên Nam, nhưng chưa đến nơi thì dừng lại. Cậu nhìn xuống bàn Diệp Chi khi đi ngang.

Con chim giấy không còn ở đó.

Không phải rơi xuống đất, Minh kiểm tra dưới bàn, dưới ghế, quanh hộp bút. Không có. Góc phải bàn trống, sạch, như chưa từng có thứ gì đặt ở đó. Nhưng cậu nhìn thấy cô gấp nó. Cậu nhìn thấy cô đặt nó xuống. Bảy giờ kém năm.

Cậu ra hành lang. Diệp Chi đang đứng cạnh cửa sổ, tóc bay nhẹ trong gió, nhìn sân trường phía dưới.

– DC, con chim giấy trên bàn cậu đâu rồi?

Diệp Chi quay lại, ngạc nhiên.

– Con chim gì?

– Sáng nay cậu gấp một con chim giấy bằng giấy nháp. Đặt ở góc phải bàn, cạnh hộp bút.

Cô nghiêng đầu, mắt trong, không vẻ giấu giếm, chỉ thật sự không hiểu.

– Mình không gấp chim giấy sáng nay. Mình có biết gấp đâu.

Minh nhìn tay cô. Ngón trỏ phải có vết gấp giấy, nhẹ, hằn đỏ, chưa mờ. Bằng chứng cô vừa gấp giấy.

– Ngón tay cậu có vết gấp.

Diệp Chi nhìn tay mình. Đôi mắt cô dừng ở vết hằn, rồi nhíu lại, rồi thả ra. Cô đặt tay xuống, xoa nhẹ.

– Chắc tại viết nhiều, cô nói. Cười nhẹ. Rồi quay lại nhìn sân trường.

Minh không hỏi thêm. Cậu ghi vào sổ: "Con chim giấy DC gấp biến mất. DC không nhớ đã gấp. Vết gấp trên tay vẫn còn. Vòng lặp xóa vật thể và ký ức, nhưng không xóa dấu vết vật lý trên cơ thể."

Hành lang. Thiên Nam đứng ở chỗ cũ, cạnh cửa sổ cuối.

– Bao nhiêu lần? Minh hỏi.

– Hai lần trong tiết Toán. Đoạn giảng lặp lại, lớp ghi chép lại. Cậu cũng đếm được?

– Hai lần. Và DC gấp một con chim giấy sáng nay rồi quên luôn. Con chim biến mất.

Thiên Nam gật, chậm, mắt nhìn xuống sàn hành lang.

– Vòng lặp đang lỗi. Trước đây nó chạy mượt, không ai nhận ra, ngay cả tôi cũng mất hai tháng mới bắt đầu thấy. Bây giờ nó lỗi giữa tiết học, giữa ban ngày, và nó bắt đầu xóa nhầm thứ.

– Xóa nhầm?

– Con chim giấy không thuộc vòng lặp. DC gấp nó sáng nay, hành vi mới, không nằm trong chu kỳ tuần. Vòng lặp không biết xử lý, nên nó xóa, giống hệ thống dọn rác tự động xóa tập tin lạ. Nhưng nó xóa không sạch, vết gấp vẫn trên tay cô ấy, bằng chứng của thứ đã tồn tại.

Minh ghi nhận. Nếu vòng lặp đang xóa vật thể mới và ký ức liên quan, nó đang gắng sức duy trì ổn định. Nhưng mỗi lần gắng sức, nó yếu thêm, và yếu thêm thì phải gắng sức nhiều hơn. Vòng xoáy đi xuống, và không có đáy.

– Từ khi nào?

– Từ hôm qua. Sau khi TV hét. Tiếng hét của cô ấy như búa đập vào tường kính, nứt một vết, rồi nước bắt đầu rỉ.

– Nếu vòng lặp lỗi nhiều hơn, lớp sẽ bắt đầu nhớ?

Thiên Nam nhìn Minh.

– Nhớ. Rồi quên. Rồi nhớ lại. Rồi quên mạnh hơn. Mỗi lần nhớ rồi quên, vòng lặp mất thêm một ít. Đến lúc nào đó, nó không xóa được nữa, và ký ức sẽ ở lại. Khi đó...

Cậu ta không nói hết câu. Nhìn ra cửa sổ. Mắt dừng ở đâu đó xa, phía dòng sông chảy sau hàng cây.

– Khi đó bốn mươi mốt người sẽ nhớ mình đã chết.

Im lặng. Gió đổi hướng, lạnh hơn, mang theo mùi bùn ướt. Minh nghe thấy tiếng chuông, nhưng không phải chuông trường. Tiếng chuông nhỏ, xa, như tiếng chuông xe buýt khi tài xế mở cửa.

Cậu quay đầu. Không có gì. Hành lang trống. Tiếng chuông biến mất.

– Cậu nghe thấy? Minh hỏi.

Thiên Nam gật.

– Tiếng chuông xe. Nó bắt đầu rỉ ra. Không chỉ ký ức, mà cả âm thanh từ ngày hôm đó. Sáng nay tôi nghe thấy tiếng máy xe nổ trong phòng vệ sinh tầng bốn, ba giây rồi tắt.

Tiết ba. Anh văn.

Minh đếm: không có lỗi lặp nội dung. Nhưng ở phút thứ mười lăm, Minh nhìn thấy thứ khác.

Cây bút chì của Tường Vy. Cô đặt nó trên bàn, ngang vở, đầu bút hướng trái. Minh nhìn thấy vì cậu đang quan sát. Phút thứ mười tám, cô cầm bút lên viết. Phút thứ hai mươi hai, cô đặt xuống. Đầu bút hướng phải.

Phút thứ hai mươi sáu. Minh liếc sang. Bút trở lại vị trí cũ, đầu hướng trái. Tường Vy không chạm vào nó, hai tay cô đang đỡ cằm, mắt nhìn bảng.

Bút tự di chuyển. Hoặc vòng lặp kéo nó về đúng vị trí ban đầu.

Cậu nhìn tiếp. Phút thứ ba mươi, Tường Vy lại cầm bút viết, rồi đặt xuống đầu hướng phải. Phút thứ ba mươi bốn: đầu hướng trái. Quay về vị trí gốc. Chu kỳ khoảng mười hai phút. Trước đây, vòng lặp chạy theo chu kỳ tuần, mượt, không ai nhận ra. Bây giờ nó co lại, lặp trong phạm vi phút, và lặp sai, như chiếc đồng hồ cũ chạy nhanh rồi chậm rồi nhanh lại trước khi dừng hẳn.

Minh viết vào sổ: "Vòng lặp đặt lại vị trí đồ vật. Chu kỳ ~12 phút cho bút TV. Đồng hồ trên tường không quay lại. Thời gian thật vẫn chạy, nhưng vật thể trong vòng lặp bị kéo về trạng thái gốc. Lỗi: quá trình đặt lại không hoàn hảo, có trục trặc ở phút chuyển tiếp."

Trưa. Căn tin.

Minh ngồi ăn cùng lớp. Hôm nay bữa trưa có đậu phụ, canh bí, thịt kho, đúng thực đơn vòng lặp. Cậu đã ngừng ngạc nhiên với điều đó.

Nhưng cậu để ý thứ mới: ly nước của Quốc tự đầy lại.

Quốc uống một ngụm, đặt ly xuống, ly vơi khoảng một phần ba. Hai phút sau, Minh liếc: ly đầy. Quốc không rót thêm, bình nước trên bàn nắp vẫn đóng. Ly nước tự đầy lại.

Cậu nhìn ly mình. Uống thử, hai ngụm. Đặt xuống. Đợi. Hai phút. Ly vẫn vơi.

Ly tôi không tự đầy lại. Vì tôi không thuộc vòng lặp gốc.

Cậu nhìn sang Gia Huy. Hắn ăn bình thường, gắp thức ăn, nhai, uống nước. Ly hắn cũng vơi dần, không tự đầy. Hắn cũng không thuộc vòng lặp. Hai người sống giữa bốn mươi mốt người chết, và ly nước là bằng chứng rõ nhất.

Thiên Nam không ăn. Khay trống. Ly nước cậu ta không động. Cậu ta ngồi cuối bàn, nhìn mọi người ăn bằng đôi mắt mệt mỏi, kiểu nhìn của người đã xem cảnh này hàng trăm lần và biết nó không thật.

Minh quan sát thêm: Tường Vy gắp đậu phụ, cắn nửa miếng, đặt đũa xuống bên trái. Ba phút sau, đũa ở bên phải. Cô không di chuyển chúng. Quốc bẻ bánh mì, vụn rơi trên bàn, hai phút sau bàn sạch. Mỗi thứ nhỏ, mỗi chi tiết lẻ, nhưng khi Minh gộp lại, bức tranh rõ dần: vòng lặp đang chạy song song với thực tại, hai lớp thời gian chồng lên nhau, và ở chỗ nào hai lớp không khớp, vật thể nhảy, ký ức trượt, âm thanh rỉ qua.

Minh uống nước. Ly cậu vẫn vơi. Nước lạnh, thật, chạm đầu lưỡi có vị kim loại nhẹ của vòi máy. Ít nhất thứ này còn thật.

Chiều. Tiết cuối.

Minh đếm tổng: bốn lần trục trặc trong ngày. Hai lần lặp nội dung giảng (tiết 1), một lần đồ vật biến mất (con chim giấy DC), và nhiều lần đồ vật tự quay về vị trí gốc (bút TV, ly nước Quốc).

Cường độ tăng so với hôm qua. Hôm qua chỉ có tiếng hét của Tường Vy, một sự kiện đơn lẻ. Hôm nay, lỗi xảy ra suốt cả ngày, nhỏ, rải rác, như vết nứt lan trên kính chắn gió.

Thầy Hoàng giảng Văn tiết cuối. Giọng ông bình thường, mắt ông bình thường, nhưng Minh để ý: ông viết bảng chậm hơn mọi ngày. Phấn của ông dừng giữa chữ hai lần, như người cầm bút mà bút hết mực, phải ấn mạnh hơn. Ông đang dùng sức giữ vòng lặp chạy, và vòng lặp đang kháng lại.

Cuối tiết, Thầy Hoàng nhắc lại:

– Nhớ mai sáu giờ rưỡi tập trung ở sân. Mặc đồng phục. Mang nước.

Lớp gật. Tường Vy hỏi:

– Đi bằng gì hả thầy?

Thầy Hoàng dừng một nhịp. Ngắn, nhưng Minh bắt được.

– Xe trường.

Không phải xe buýt. Ông chọn từ cẩn thận. Minh ghi vào sổ: "TH nói 'xe trường', không nói 'xe buýt.' Ông biết từ đó có trọng lượng. Ông biết TV mới hét về phanh xe hôm qua."

Diệp Chi quay sang Minh, mắt sáng.

– Mai mình mang gì ăn nhỉ? Cậu có muốn mình mang phần cậu không?

Minh nhìn cô. Cô cười, và trong nụ cười đó, không có bóng dáng cái chết, không có ký ức xe buýt, không có nước lạnh và cửa kẹt. Chỉ là một cô gái mười bảy tuổi phấn khích về chuyến đi ngày mai, muốn mang đồ ăn cho bạn.

– Được, Minh nói.

Cô cười rộng hơn, rồi quay đi ghi vào cuốn sổ nhỏ của mình, chắc là danh sách đồ cần chuẩn bị.

Minh nhìn lưng cô. Rồi nhìn xuống sổ mình, nơi trang hôm nay đã kín ghi chép về lỗi lặp, đồ vật tự quay về, vật thể biến mất, ly nước tự đầy.

Ngày mai lớp sẽ rời trường lần đầu tiên. Bốn mươi mốt người chết, hai người sống, lên xe đi bảo tàng. Vòng lặp đang lỗi. Ký ức đang rỉ. Và Thầy Hoàng vẫn cho lớp đi.

Ông muốn gì?

Cậu đóng sổ. Nhìn ra cửa sổ. Bầu trời chiều đỏ rực, và ở xa, con đường dẫn ra khỏi thị trấn uốn cong dọc bờ sông, nơi chiếc xe buýt năm ngoái lao xuống. Ngày mai, lớp sẽ đi trên con đường đó.

Minh không viết thêm gì. Cậu chỉ ngồi, nhìn con đường, và đếm số giờ còn lại trước sáu giờ rưỡi sáng.

Ch.22/83
2.326 từ