Tài xế
Thứ Sáu tuần 11. Hai mươi hai học sinh.
Mười chín ghế trống. Minh đếm hai lần, vì lần đầu cậu đếm hai mươi, quên rằng bốn ghế ở hàng cuối đã trống từ tuần trước mà cậu không còn nhận ra chúng trống. Vòng lặp xóa dần ký ức về người mất, và Minh bắt đầu bị ảnh hưởng, không nhiều, nhưng đủ để cậu phải đếm bằng tay thay vì bằng mắt.
Sàn lớp ngập ngang mắt cá chân ghế. Nước trong, lạnh, mùi sông, chảy rất chậm từ giữa phòng ra bốn góc, như có nguồn ở trung tâm sàn. Khi Tường Vy kéo ghế ngồi, chân ghế tạo sóng lan đến chân bàn Minh ở hàng bốn, hai mét rưỡi, bốn giây. Cô nhìn xuống chân, nhấc chân lên khỏi mặt nước, rồi đặt lại, rồi nhấc, như đứa trẻ chơi với vũng mưa. Nhưng mắt cô không vui. Mắt cô rỗng.
Thầy Hoàng không đến. 7:00, 7:05, 7:10, 7:15. Lớp ngồi im, không ai hỏi, không ai đứng dậy, vì vòng lặp không có mục "thầy vắng." Họ ngồi, mở vở, chờ, với sự kiên nhẫn của người không biết thời gian đang trôi.
7:18. Ông xuất hiện ở cửa. Không vào ngay. Đứng ở ngưỡng cửa, nhìn sàn nước, nhìn hai mươi hai người ngồi giữa nước, nhìn mười chín ghế trống mà mỗi ghế có bóng phản chiếu không thuộc về ai. Mười lăm giây. Rồi ông bước vào, giày dẫm nước, bước thẳng đến bục, đặt sổ da nâu lên bàn, mở, viết gì đó, đóng lại. Không giảng. Ông đứng trước bảng, phấn trong tay, nhưng tay buông xuôi, không viết. Mười phút ông đứng như vậy, và lớp chờ, và nước chảy, và không ai nói gì.
Rồi ông bắt đầu giảng. Giọng thấp hơn mọi hôm, chậm hơn, ngắt giữa câu dài hơn. Chữ trên bảng nhỏ bằng một phần ba so với tuần đầu tiên Minh vào lớp. Tay run, không còn giấu được.
17:00. Chuông. Lớp tan. Minh đợi ở cổng.
Gia Huy ra sau cùng, một mình, ba lô đeo một bên vai, mắt nhìn thẳng. Khi thấy Minh đợi, cậu dừng, không nói, chờ Minh mở miệng trước.
– Tài xế Phong. Mày biết gì về anh ta sau tai nạn?
Gia Huy nhìn Minh năm giây. Rồi bước đến gần, đứng cạnh tường, nơi bóng cây che camera cổng.
– Phong chết hai tuần sau tai nạn.
– Tai nạn giao thông?
– Đột quỵ. Theo giấy khai tử.
– Mày tin không?
Gia Huy không trả lời ngay. Cậu nhìn xuống tay mình, tay người sống, tay có mạch, có máu, có ấm.
– Tao gặp Phong ở bệnh viện, cậu nói. Sau tai nạn, tao nằm viện mười một ngày. Phong nằm cùng tầng, khác phòng, phòng cuối hành lang. Tao đi lại được từ ngày thứ ba, tay bó bột, chân trầy, không nặng. Tao đi ngang phòng Phong vài lần.
– Phong nói gì?
– Lần đầu tao vào phòng Phong, ngày thứ năm sau tai nạn. Phong nằm một mình, không vợ con, không người thân. Anh ta tỉnh nhưng không nhìn ai, mắt dán trần, miệng lẩm bẩm. Tao đứng ở cửa, nghe. Phong nói lặp đi lặp lại: "Tôi kiểm tra rồi. Tôi kiểm tra rồi mà."
Minh im.
– Tao hỏi: "Anh kiểm tra gì?" Phong quay sang nhìn tao. Mắt anh ta đỏ, không phải khóc, mà đỏ kiểu người không ngủ nhiều đêm. Phong nói: "Phanh. Tôi kiểm tra phanh tối hôm trước. Tốt. Sáng lên xe, phanh nặng. Tôi biết có vấn đề. Nhưng người ta nói đi được."
– Người ta là ai?
– Tao hỏi đúng câu đó. Phong không trả lời. Phong quay lại nhìn trần, lẩm bẩm tiếp: "Người ta nói đi được. Tôi biết không được. Nhưng người ta nói..."
– Phong nói thêm gì?
– Không. Hôm sau tao quay lại, phòng Phong có hai người ngồi, mặc thường phục, không phải y tá, không phải người nhà. Tao không vào. Từ cửa sổ hành lang nhìn vào, thấy một người đang nói chuyện với Phong, người kia đứng cạnh cửa. Hôm sau nữa, Phong được chuyển viện. Tao hỏi y tá, y tá nói "gia đình yêu cầu." Nhưng Phong không có gia đình ở đây. Vợ ly hôn, con theo mẹ về quê ngoại.
– Rồi Phong chết.
– Hai ngày sau khi chuyển viện. Đột quỵ. Tao biết vì HP Hưng đến bệnh viện thăm tao ngày hôm sau, nói: "Tài xế Phong mất rồi, em đừng buồn." Hưng nói bằng giọng thông báo, không buồn, không sốc, kiểu người đọc bản tin nội bộ.
Minh nhìn Gia Huy. Cậu nhìn lại, và trong mắt Gia Huy, Minh thấy mười một tháng giữ im lặng, mười một tháng ngồi giữa bốn mươi mốt người chết và hai câu hỏi: ai giết bọn họ, và ai giết tài xế.
– Hai người ở phòng Phong. Mặt mũi ra sao?
– Tao mười sáu tuổi. Tao không ghi nhớ mặt người lạ ở bệnh viện. Một người mặc áo sơ mi trắng, tóc ngắn, khoảng bốn mươi. Người kia tao không nhìn rõ.
– Cảnh sát?
– Không đeo thẻ, không mang cặp hồ sơ. Không giống cảnh sát.
Im lặng. Cổng trường vắng, chiều muộn, nắng xế qua mái tôn dãy nhà công vụ. Nước rỉ từ khe cổng, chảy ra vỉa hè, mỏng, bọt nhỏ.
– Mày không kể chuyện này cho ai trước tao? Minh hỏi.
– Ai? Gia Huy hỏi lại. Cha mẹ tao không muốn nghe. Cảnh sát đóng hồ sơ. Hưng đến bệnh viện đưa tiền. Thầy Hoàng bảo tao giữ im. Tao giữ. Mười một tháng. Rồi mày đến.
Gia Huy bước đi. Ba lô lệch vai, dáng hơi cúi, như người mang thứ gì nặng trên lưng mà không ai nhìn thấy. Minh đứng lại, nhìn nước rỉ từ khe cổng trường, nghĩ đến Phong, nghĩ đến hai người thường phục, nghĩ đến "đột quỵ" hai ngày sau khi chuyển viện.
Phong chết vì biết. Phong biết phanh có vấn đề, biết ai bảo anh ta chạy, và Phong đang nói. Ai đó đến bệnh viện, chuyển Phong đi, và Phong chết. Sạch, gọn, giấy khai tử ghi đột quỵ, không ai hỏi thêm.
Minh quay vào trường. Lên tầng bốn. Hành lang ướt, nước chảy dọc tường, mùi sông đặc, gần như có thể nếm. Lớp 12A3 đóng cửa, tối, trống. Minh đi dọc hành lang đến cuối, rẽ trái, dãy nhà công vụ. Phòng Thầy Hoàng, tầng bốn, cuối dãy. Đèn sáng. Minh gõ cửa.
– Vào.
Phòng không đổi: bàn gỗ, ghế, giường đơn, sổ da nâu trên bàn, bút, ly nước, tường trống. Thầy Hoàng ngồi ở bàn, không đọc, không viết, chỉ ngồi, hai tay đặt trên mặt bàn, mắt nhìn tường đối diện. Khi Minh vào, ông quay sang, chậm, mệt.
– Tại sao tài xế Phong không ở trong vòng lặp?
Thầy Hoàng nhìn Minh. Không ngạc nhiên. Câu hỏi này ông đã chờ.
– Phong chết ở bệnh viện. Cách trường mười hai cây số.
– Nó chỉ giữ người chết trong phạm vi của nó.
– Phạm vi là trường, ông nói. Và vùng nước liên thông. Sông chảy qua trường, đoạn cầu Bắc nơi xe rơi nằm trong vùng nước, bọn em chết trong vùng nước đó. Bảy em năm 1978 chết ở khu cắm trại phía sau sân vận động, vẫn trong khuôn viên. Ba em năm 1998 chết trong nhà kho, trong khuôn viên. Tất cả trên đất của nó.
– Phong chết ngoài đất.
– Phong không thuộc về nó. Nó không biết Phong. Nó chỉ biết người chết trên đất của nó. Giống cây chỉ giữ được lá rụng trong vòng rễ.
Im lặng. Thầy Hoàng đặt tay lên sổ da nâu, nhẹ, quen, như chạm thứ gì quen thuộc để giữ thăng bằng.
– Nhưng thầy biết Phong chết, Minh nói.
– Tôi biết. Tôi biết từ trước khi em biết.
– Phong không chết vì đột quỵ.
Thầy Hoàng nhìn Minh. Không gật, không lắc, nhưng mắt ông xác nhận.
– Tôi gặp Phong một lần, ông nói. Hai ngày trước khi Phong chết. Tôi đến bệnh viện thành phố, tìm phòng Phong. Anh ta đã được chuyển từ bệnh viện huyện lên, phòng đơn, tầng bảy, có người trực cửa. Tôi vào vì tôi nói tôi là đồng nghiệp.
– Phong nói gì?
– Phong hỏi tôi: "Thầy có phải thầy Hoàng không?" Tôi gật. Phong nói: "Tôi biết phanh có vấn đề. Sáng hôm đó tôi kiểm tra, thấy phanh nặng hơn bình thường. Tôi gọi cho anh Hưng, nói không nên chạy. Anh Hưng nói chờ, rồi có người gọi lại, bảo chạy đi, không sao."
– Người gọi lại. Không phải Hưng.
– Phong nói không phải Hưng. Giọng khác, lạ, không quen. Người đó nói: "Đi đi. Không có chuyện gì đâu. Nếu không đi, mai không còn chỗ để đi." Phong hiểu: nếu không chạy, mất việc, hoặc tệ hơn. Phong chạy.
Thầy Hoàng dừng. Ông nhìn xuống tay mình, tay run, tay đã run suốt bốn mươi bảy năm hoặc chỉ vài tuần, Minh không chắc.
– Phong khóc khi kể, ông nói. Anh ta nói anh ta kiểm tra xe tối hôm trước, mọi thứ bình thường. Sáng dậy, phanh nặng. Nghĩa là ai đó động vào xe giữa đêm. Phong biết, nhưng Phong vẫn chạy vì Phong sợ. Sợ người gọi điện hơn sợ ống phanh nặng.
– Rồi Phong chết.
– Hai ngày sau khi tôi gặp. Tôi không biết ai giết Phong, nhưng tôi biết tại sao. Phong đang nói. Phong nói với y tá, nói với người vào thăm, nói với tôi. Phong nói vì Phong nghĩ nếu nói, ai đó sẽ điều tra. Nhưng không ai điều tra. Và Phong chết.
Im lặng dài. Nước rỉ từ chân tường phòng, chảy chậm qua sàn, quanh chân bàn, quanh chân ghế Minh, lạnh.
– Thầy biết ai giết bốn mươi mốt đứa bọn em, Minh nói. Thầy biết Hưng cắt phanh. Thầy biết Thảo che chắn. Thầy biết Phong bị bịt miệng rồi chết. Thầy biết tất cả. Tại sao thầy không làm gì?
Thầy Hoàng nhìn Minh. Mắt ông mệt, sâu, nhưng không tránh.
– Tôi không làm gì, ông nói, vì làm gì cũng không thay đổi được việc bọn em đã chết. Và vì tôi cần trường mở. Nếu tôi tố cáo, trường đóng. Trường đóng, nền đất bị động, nó thức. Bọn em, hai mươi hai người còn lại, bị kéo xuống.
– Thầy giữ im lặng để giữ vòng lặp.
– Tôi giữ im lặng vì không có lựa chọn nào tốt hơn.
Minh nhìn ông. Ông nhìn lại. Hai người ngồi trong phòng nhỏ ở cuối dãy nhà công vụ tầng bốn, nước quanh chân, mùi sông trong không khí, và giữa họ là bốn mươi bảy năm im lặng mà không ai trong hai người có thể phá mà không trả giá.
– Có hai hệ thống, Minh nói, chậm, như người lần đầu nói ra điều mình nghĩ từ lâu. Một ở dưới, giữ bọn em. Một ở trên, giết bọn em. Thầy ở giữa. Thầy giữ cái dưới để cái trên không bị lộ. Và cái trên giữ im để cái dưới không bị phá.
Thầy Hoàng không phản bác. Ông chỉ nói, thấp:
– Em nói đúng. Nhưng em chưa hiểu hết. Cái trên không biết cái dưới tồn tại. Thảo, Hưng, người ở tỉnh, họ không biết có vòng lặp, không biết bọn em vẫn ở đây. Họ nghĩ bọn em chết rồi, vụ án đóng rồi, xong. Hai hệ thống không liên lạc với nhau. Chúng chỉ tình cờ cùng im lặng.
Minh đứng dậy. Nước ở sàn chạm giày cậu, lạnh.
– Nếu em phá cái trên, lộ vụ đất, lộ Hưng và Thảo, thì sao?
Thầy Hoàng nhìn cậu lâu.
– Thì trường đóng. Và tôi không giữ được.
Minh bước ra cửa. Dừng ở ngưỡng.
– Cha em cũng bị giết vì nói, đúng không? Giống Phong.
Thầy Hoàng không trả lời. Nhưng tay ông nắm mép sổ da nâu, chặt, đốt ngón trắng bệch, và Minh đọc trong cử chỉ đó: có.
Cậu bước ra hành lang. Nước dưới chân, mùi sông trong mũi, bóng tối cuối hành lang. Dưới sàn, nhịp ba giây tiếp tục, chậm, đều, kiên nhẫn, như thứ bên dưới đã chờ rất lâu và sẵn sàng chờ thêm.
Nhưng Minh không chờ được. Diệp Chi đang mờ dần. Hai mươi hai người đang biến mất từng đêm. Cha đã chết. Phong đã chết. Và người ký quyết định 147 vẫn đang sống, vẫn đang giữ chức, vẫn đang chờ trường đóng cửa để lấy bốn nghìn hai trăm mét vuông đất nhuốm máu bốn mươi mốt đứa trẻ.
Cậu xuống cầu thang, ra cổng, vào hẻm. Mười lăm phút về nhà trọ. Mở điện thoại, gõ cho Diệp Chi:
"Phong bị giết. Đột quỵ giả. Ai đó gọi Phong lúc 6:20, ra lệnh chạy, rồi giết Phong khi Phong bắt đầu nói. Cùng người. Cùng hệ thống."
Ba phút. Diệp Chi trả lời:
"Tìm biên bản họp. Cha cậu ghi trong tệp 47: cần xác minh thêm. Nghĩa là cha cậu biết có biên bản nhưng chưa tìm được. Biên bản họp giữa Thảo, Hưng, và người thứ ba. Tìm biên bản đó, có tên."
Minh nhìn tin nhắn. Cha viết "cần xác minh thêm" rồi dừng. Cha không kịp xác minh. Nhưng Diệp Chi đang đọc khoảng trống cha để lại, và cô đọc đúng: đâu đó có biên bản, có chữ ký, có tên.
"Tìm ở đâu?"
Một phút.
"Trường. Tủ hồ sơ phòng hiệu trưởng. Thảo nghỉ hưu nhưng tủ vẫn ở đó. Ngày mai."
Minh đặt điện thoại xuống. Ngày mai là Thứ Bảy. Trường vắng. Phòng hiệu trưởng ở tầng hai, khóa thường, không camera (camera tầng hai hỏng từ tháng trước, cậu đã kiểm tra). Cậu biết cách vào trường ban đêm vì cậu đã làm nhiều lần.
Dưới sàn nhà trọ, nhịp thở tiếp tục. Ba giây. Ba giây. Và ở đâu đó trong thành phố, một người đang giữ chức, đang ngủ ngon, đang không biết rằng bốn mươi mốt đứa trẻ mà ông ta giết vẫn đang ngồi trong lớp mỗi sáng, và một trong số chúng đang tìm tên ông ta.