Cả Lớp Đều Chết Từ Năm Ngoái
Chương 26: Hồ sơ
Chương 26

Hồ sơ

Thứ Sáu tuần thứ sáu, Minh không đến trường.

Cậu thức từ bốn giờ sáng, ngồi trước bức tường nhà trọ, nơi dán ảnh lớp 11A3, bài báo, ghi chép cha, sơ đồ kết nối bằng bút đỏ. Mắt cậu dừng ở dòng chữ viết tay góc phải: "Công ty vận tải Bình Minh, giải thể 11/2023."

Cha viết dòng đó bằng bút bi xanh, không gạch chân, không dấu chấm than. Bình tĩnh. Như ghi nhận một sự kiện thay vì một manh mối. Nhưng Minh biết cha. Dòng nào không gạch chân mới là dòng quan trọng nhất.

Cậu mở USB trên chiếc laptop cũ. Thư mục "Xe_buyt" có ba tệp: ảnh biên bản kiểm tra kỹ thuật, bản sao hợp đồng thuê xe, và một tệp văn bản tên "ghi_chu_bh.txt".

Tệp văn bản ngắn. Cha ghi bằng giọng nghiệp vụ:

"Xe BKS 43B-012.58. Hợp đồng bảo hiểm số 2023-VT-0891, công ty BH Phú An. Hiệu lực 01/01/2023 đến 31/12/2023. Nhưng: khi xác minh, Phú An xác nhận hợp đồng bị hủy từ 15/09/2023, tức 3 tuần trước tai nạn. Lý do hủy: bên thuê không đóng phí đúng hạn. Nghĩa là xe chạy không bảo hiểm."

"Biên bản kiểm tra kỹ thuật ký ngày 04/10, tai nạn ngày 07/10. Người ký: Lê Văn Phong (tài xế). Nhưng ảnh biên bản cho thấy chữ ký Phong khác hoàn toàn giữa 2 tài liệu. Biên bản có thể bị làm giả sau tai nạn để che trách nhiệm."

"Công ty vận tải Bình Minh đăng ký tháng 3/2023, giải thể tháng 11/2023. Vòng đời 8 tháng. Chủ sở hữu: Nguyễn Thanh Bình, 54 tuổi. Không tìm thấy thông tin cá nhân ông Bình ngoài giấy đăng ký. Có thể là tên giả hoặc người đứng tên hộ."

Minh đọc lại hai lần. Rồi lần thứ ba.

Phanh bị cắt. Bảo hiểm bị hủy. Biên bản kiểm tra bị làm giả. Công ty giải thể ngay sau tai nạn. Không phải sơ suất. Đây là một chuỗi hành động có hệ thống, mỗi mắt xích được sắp xếp trước.

Câu hỏi không còn là ai cắt phanh. Câu hỏi là ai tạo ra công ty Bình Minh, và tại sao.

Cậu lật sổ ghi chép của cha đến trang cuối cùng có chữ. Dòng cuối cha ghi, ngày mùng 3 tháng 12 năm ngoái, mười một ngày trước khi chết:

"Trường ký hợp đồng trực tiếp với Bình Minh. Không qua đấu thầu. Người ký phía trường: Hiệu phó Trần Quang Hưng. Nhưng Hưng nói có chỉ đạo miệng từ 'ban quản lý cơ sở vật chất.' Tôi không tìm được ban này trong sơ đồ tổ chức."

Minh gấp sổ. Đặt xuống bàn. Nhìn ra cửa sổ.

Ban quản lý cơ sở vật chất. Một bộ phận không tồn tại ký duyệt hợp đồng thuê xe cho chuyến đi khiến bốn mươi mốt học sinh chết. Giống lớp 12A3 trên hệ thống trường: có tên, không có thật.

Cậu mở trình duyệt. Tìm kiếm "Công ty vận tải Bình Minh" kèm mã số thuế cha ghi trong sổ. Kết quả: một dòng trên cổng thông tin đăng ký kinh doanh. Thành lập 15/03/2023. Giải thể 20/11/2023. Địa chỉ đăng ký: số 47, đường Lê Hồng Phong.

Số 47.

Minh dừng lại. Tầng 47 là tên tập tin cha đặt cho thư mục điều tra trên USB. Cậu nghĩ đó là mã riêng của cha, một cách đánh dấu. Nhưng bây giờ nhìn lại, có thể cha lấy từ địa chỉ này.

Cậu gõ thêm: "47 Lê Hồng Phong" kèm tên thành phố. Kết quả ảnh vệ tinh cho thấy một khu đất trống, cỏ mọc, không có tòa nhà. Không có số 47. Dãy nhà nhảy từ 45 sang 49.

Một công ty ma đăng ký tại một địa chỉ không tồn tại, thuê xe cho một trường học, rồi biến mất sau khi xe lao xuống sông. Cha tìm ra điều này. Và cha chết.

Minh đóng laptop. Kéo ghế ra, đứng dậy, đi vào bếp. Rót nước, uống. Đặt cốc xuống. Quay lại bàn.

Cậu không sợ. Sợ là phản ứng của người không biết mình đối mặt với gì. Minh biết. Cậu đang nhìn vào một hệ thống, và hệ thống này có người vận hành.

Thầy Hoàng ký tên trong danh sách giáo viên đi cùng chuyến xe. Hiệu phó ký hợp đồng thuê xe. Công ty ma cung cấp xe không bảo hiểm với biên bản kiểm tra giả. Tài xế Phong chết cùng học sinh. Ai ra lệnh cho ai?

Cậu viết ba câu hỏi vào sổ tay:

1. Ai đứng sau công ty Bình Minh? 2. "Ban quản lý cơ sở vật chất" là ai? 3. Thầy Hoàng biết trước xe có vấn đề hay không?

Câu hỏi thứ ba làm cậu dừng bút.

Thiên Nam nói phanh bị kiểm tra ba ngày trước tai nạn. Biên bản ký ngày mùng 4. Tai nạn ngày mùng 7. Nếu ai đó cắt phanh, phải làm sau ngày mùng 4 và trước sáng mùng 7. Ba ngày. Xe đậu ở đâu trong ba ngày đó?

Cậu lật lại tệp ảnh trên USB. Cha chụp một tấm: bãi đậu xe phía sau trường, góc camera an ninh bao phủ. Ghi chú bên dưới: "Camera bãi xe hỏng từ 02/10, sửa xong 08/10. Hỏng đúng tuần xe đậu tại trường."

Camera hỏng đúng tuần cần hỏng. Bảo hiểm hủy đúng lúc cần hủy. Công ty giải thể đúng sau tai nạn. Quá nhiều trùng hợp xếp thành hàng. Cha nhìn thấy. Minh nhìn thấy. Và ai đó nhìn thấy cha nhìn thấy.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Gia Huy: "Hôm nay nghỉ à?"

Minh nhìn tin nhắn. Gia Huy không bao giờ nhắn tin hỏi thăm. Lần duy nhất trước đây là mời Minh dự liên hoan lớp, và lần đó có mục đích rõ ràng. Lần này, mục đích là gì? Kiểm tra Minh có ở trường không? Hay thật sự quan tâm?

Cậu đáp: "Bị sốt. Mai đi lại."

Nói dối. Nhưng với Gia Huy, mọi câu trả lời đều cần tính toán.

Hai phút sau, tin nhắn thứ hai: "DC hỏi. Bảo cậu uống thuốc."

Minh nhìn dòng chữ lâu hơn cần thiết. DC hỏi. Diệp Chi hỏi. Cô không có điện thoại, không có số, không tồn tại ngoài cổng trường. Nhưng cô hỏi qua Gia Huy, người duy nhất có thể nhắn tin cho Minh.

Cậu không trả lời tin nhắn thứ hai. Nhưng cậu lưu nó, cuộn lên, đọc lại. DC hỏi. Hai chữ đó chứa nhiều thông tin hơn vẻ ngoài. Nó nghĩa là Diệp Chi nhận ra Minh vắng mặt. Trong vòng lặp, hầu hết học sinh không nhận ra sự thay đổi, giống lúc Tường Vy hét xong rồi quên. Nhưng Diệp Chi nhận ra, và hỏi, và nhờ Gia Huy chuyển lời.

Cô đang nhận thức được nhiều hơn những người khác. Hoặc cô luôn như vậy, chỉ là Minh mới để ý.

Buổi chiều, Minh đi bộ đến thư viện thành phố. Con đường mất hai mươi phút, dọc theo phố Trần Hưng Đạo rồi rẽ trái ở ngã tư có quán phở bò mà Minh chưa bao giờ vào. Nắng chiều xiên qua tán bàng, đổ bóng lốm đốm trên vỉa hè. Minh đi trong bóng râm, tay trái cầm sổ ghi chép, tay phải đút túi quần.

Không phải tầng hầm lần này. Cậu lên tầng hai, quầy tra cứu hồ sơ doanh nghiệp. Người phụ nữ sau quầy khoảng năm mươi tuổi, tóc ngắn, kính lão gọng đen. Nhìn cậu, một học sinh mười bảy tuổi yêu cầu tra cứu thông tin đăng ký kinh doanh, nhưng không hỏi. Chỉ yêu cầu điền phiếu tra cứu.

Minh điền: tên doanh nghiệp, mã số thuế, mục đích tra cứu. Ở ô mục đích, cậu ghi "bài tập môn Kinh tế." Nói dối dễ hơn giải thích.

Người phụ nữ lấy phiếu, quay vào phòng trong. Minh ngồi đợi trên ghế nhựa cạnh cửa sổ. Từ đây nhìn xuống, thấy bãi giữ xe và mái tôn của dãy hàng quán bên kia đường. Cuộc sống bình thường. Người mua rau, người đón con, xe máy nối đuôi. Thành phố này có bốn mươi mốt người chết dưới đáy sông cách đây chưa đầy một năm, và không ai nhớ.

Mười lăm phút sau, người phụ nữ quay ra với một tờ giấy A4 in từ cơ sở dữ liệu. Công ty vận tải Bình Minh, mã số thuế, ngày thành lập, ngày giải thể. Tất cả khớp với ghi chú của cha. Thêm một chi tiết cha không ghi: người đại diện pháp luật thay đổi một lần, từ Nguyễn Thanh Bình sang Phạm Hoàng Đức, ngày 28/09/2023, chín ngày trước tai nạn.

Minh đọc dòng đó hai lần trước khi nhìn lên.

Phạm Hoàng Đức.

Cậu cảm ơn người phụ nữ, xin một bản sao. Bà ấy chỉ vào máy photocopy góc phòng, hai nghìn đồng một trang. Minh photocopy, gấp bản gốc bỏ vào túi áo, cất bản sao vào sổ ghi chép.

Ra ngoài, cậu ngồi trên bậc thang thư viện. Mở sổ, nhìn lại cái tên.

Hoàng Đức. Thầy Hoàng tên đầy đủ trong bài báo là Hoàng Minh Đức. Không trùng họ, không trùng cấu trúc. Nhưng hai chữ Hoàng Đức nằm trong cả hai tên, và trong một vụ việc mà mọi thứ đều giả, trùng hợp không tồn tại.

Chín ngày trước tai nạn, ai đó đổi tên người đại diện pháp luật. Tại sao? Nếu công ty là bình phong, việc đổi tên không có ý nghĩa pháp lý thật sự. Trừ khi người đổi muốn để lại dấu vết có chủ ý. Hoặc không đủ cẩn thận để che dấu vết.

Minh gấp sổ, bỏ vào túi áo.

Trên đường về, trời bắt đầu sẫm. Minh đi ngang trường Minh An, không vào. Qua cổng, nhìn lên tầng bốn. Cửa sổ lớp 12A3 tối. Năm giờ chiều đã qua, lớp không còn ai.

Nhưng cậu dừng lại. Có một bóng người đứng ở hành lang tầng bốn, sau khung cửa kính. Không di chuyển. Chỉ đứng.

Minh nheo mắt. Bóng người nhỏ, tóc dài, áo khoác.

Diệp Chi.

Năm giờ mười lăm phút. Mười lăm phút sau giờ lớp biến mất. Nhưng Diệp Chi vẫn ở đó.

Cậu đứng ngoài cổng, nhìn lên. Diệp Chi đứng sau kính, không nhìn xuống. Cô nhìn thẳng về phía cuối hành lang, nơi cầu thang dẫn xuống tầng ba. Tay cô đặt trên mặt kính, năm ngón xòe, như muốn chạm thứ gì phía bên kia.

Rồi cô quay đầu. Nhìn xuống.

Mắt cô gặp mắt Minh.

Cậu không thở trong ba giây. Không phải vì sợ. Vì đây là lần đầu tiên cậu thấy Diệp Chi ngoài khung giờ bảy đến năm. Lần đầu tiên cô tồn tại khi lẽ ra không thể.

Rồi Diệp Chi biến mất. Không phải bước đi. Không phải quay lưng. Chỉ đơn giản không còn ở đó nữa, như hình ảnh trên màn hình bị tắt.

Minh đứng thêm hai phút. Hành lang tầng bốn trống. Gió chiều thổi qua hàng rào sắt trước cổng, mang theo mùi đất ẩm từ sân bóng phía trong.

Cậu nhìn xuống tay mình. Tay cậu lạnh. Luôn lạnh, từ lúc nào cậu không nhớ. Minh xoa hai bàn tay vào nhau, cảm giác xương ngón tay cọ vào da. Tay cậu ấm lên, nhưng chậm, chậm hơn một người bình thường đứng ngoài trời hai mươi bảy độ.

Cậu bỏ tay vào túi rồi quay về nhà trọ. Khóa cửa, ngồi xuống bàn. Mở sổ tay. Ghi thêm câu hỏi thứ tư:

4. Diệp Chi đang thay đổi. Tại sao chỉ cô ấy?

Bút DC không quay về vị trí. Bút là vật thể đầu tiên không tuân thủ vòng lặp. Và bây giờ, Diệp Chi tồn tại ngoài khung giờ. Vòng lặp đang mất dần quyền kiểm soát, nhưng không phải với cả lớp. Chỉ với cô.

Có hai khả năng. Một: Diệp Chi đặc biệt vì cô phản ứng với Minh mạnh hơn những người khác. Mỗi lần cô nhận ra sự hiện diện của cậu, mỗi lần cô lo lắng, hỏi thăm, gắp đậu phụ, nói "mình vui vì có cậu trong lớp", vòng lặp phải xử lý một biến số mà nó không được thiết kế để chứa. Hai: Diệp Chi luôn khác, từ trước khi Minh đến. Có thể cô là người duy nhất trong lớp có ký ức cảm xúc sâu hơn ký ức hành vi, và điều đó khiến vòng lặp khó kiểm soát cô hơn.

Minh không biết đáp án nào đúng. Nhưng cậu biết một điều: nếu Diệp Chi tiếp tục thay đổi, Thầy Hoàng sẽ nhận ra. Và ông ta sẽ phản ứng.

Cậu gấp sổ. Nằm xuống giường, nhìn trần nhà.

Cha tìm ra công ty ma, chữ ký giả, camera hỏng đúng lúc. Cha theo đến đâu thì chết. Bây giờ Minh theo cùng con đường, tìm cùng manh mối, đặt cùng câu hỏi. Và ai đó đã cảnh báo: "Đừng điều tra nữa. Vì chính cậu."

Vì chính cậu. Không phải vì cậu sẽ gặp nguy hiểm. Vì chính cậu. Hai cách đọc khác nhau.

Cách thứ nhất: cảnh báo an toàn. Cách thứ hai: cậu là một phần của câu trả lời.

Minh nhắm mắt. Ngày mai cậu sẽ quay lại trường. Ngồi vào bàn cạnh Diệp Chi. Nghe Thầy Hoàng giảng bài. Nhìn Gia Huy kiểm tra cậu bằng ánh mắt nửa giây mỗi sáng.

Nhưng hôm nay, cậu ở đây, trước bức tường ghi chép, với một cái tên mới: Phạm Hoàng Đức. Một sợi chỉ mới trong mạng lưới mà cha từng kéo ra trước khi bị cắt đứt.

Cậu sẽ không bị cắt đứt. Ít nhất chưa phải bây giờ.

Ch.26/83
2.335 từ