Kế hoạch
Thứ Hai tuần chín. Minh lên mái nhà kho lúc 6:20, trước khi lớp bắt đầu. Thiên Nam đã ở đó, ngồi trên mép tường thấp nhìn về phía sân. Ánh sáng sớm xuyên qua vai cậu ta, không tạo bóng. Tuần trước mu bàn tay Thiên Nam trong suốt, bây giờ cả cổ tay cũng vậy, da nhạt đến mức thấy đường gân xanh nhưng không rõ hình, như bản vẽ chì bị tẩy nửa nét.
– Phương biến mất, Minh nói. Ngồi xuống cách Thiên Nam một mét.
– Tao biết. Từ Thứ Năm tuần trước tao không thấy Phương nữa.
– Sớm hơn lớp. Lớp mất Phương Thứ Sáu.
Thiên Nam gật. Gió sáng thổi qua mái tôn, lạnh, mùi sắt rỉ. Phía dưới sân, cờ đỏ treo trên cột bay nhẹ.
– Thanh cũng mờ nặng hơn, Thiên Nam nói. Quốc mờ hơn tuần trước. Tường Vy ổn hơn hai người đó nhưng không bao lâu nữa.
Minh nhìn tay Thiên Nam. Cậu ta không che, để ngón tay đặt trên đầu gối, mười ngón mờ gần không nhìn thấy biên giữa ngón và không khí.
– Mày còn bao lâu? Minh hỏi.
Thiên Nam không trả lời ngay. Cậu ta nhìn tay mình, xòe ngón, co lại.
– Vài tuần. Có thể ít hơn nếu tao tiếp tục nhớ.
– Nhớ ít hơn thì sao?
– Chậm lại. Nhưng tao không muốn quên. Cậu ta nhìn Minh. Quên là trở thành giống tụi nó. Gấp giấy, ghi bài, ăn cơm, cười, mỗi ngày giống hệt nhau, không biết mình đã chết. Tao thà mờ.
Im lặng. Tiếng chim ngoài hàng rào. Minh mở sổ.
– Tao có kế hoạch. Nhưng mày cần nghe toàn bộ trước khi nói có hoặc không.
Thiên Nam gật.
– Vòng lặp có ba trụ, Minh nói. Từ những gì tao quan sát tám tuần qua. Một: Thầy Hoàng duy trì nó, bằng cách nào chưa rõ, nhưng ông ta là tâm. Hai: lớp là năng lượng, bốn mươi mốt người (còn ba mươi chín) cung cấp chất liệu cho vòng lặp chạy. Ba: trường là vùng chứa, vòng lặp chỉ hoạt động trong phạm vi trường.
– Mày biết cái nào dễ phá nhất?
– Không cái nào dễ. Nhưng cái có khả năng nhất là trụ một. Cắt Thầy Hoàng khỏi trường, hoặc buộc ông ta ngừng duy trì. Nếu vòng lặp mất tâm, nó sụp.
Thiên Nam im. Gió thổi mạnh hơn, mái tôn rung nhẹ.
– Và nếu sụp?
– Lớp biến mất, Minh nói. Tất cả mọi người. Mày. Tường Vy. Diệp Chi. Quốc. Thanh. Tất cả.
Thiên Nam nhìn xuống sân. Bốn mươi giây. Minh đếm. Bốn mươi giây không nói gì, chỉ nhìn sân trường vắng, lá cây phượng cuối mùa rụng trên bậc thang.
– Tao biết, Thiên Nam nói. Tao biết từ lâu rồi. Vòng lặp giữ bọn tao ở đây. Phá nó tức là để bọn tao đi.
– Mày chấp nhận?
– Tao đã chết một năm rồi, Minh. Thiên Nam nói nhẹ, giọng không buồn, không sợ, chỉ nêu sự thật. Tao biết mình chết, tao nhớ mình chết, và mỗi ngày tao thức dậy ở cùng cái trường này, ngồi cùng cái lớp đó, nghe cùng bài giảng. Tao sống trong ngày mà tao không sống. Mày hỏi tao chấp nhận? Tao không chấp nhận. Tao muốn.
Minh ghi vào sổ. Không ghi lời Thiên Nam, ghi phân tích: "TN đồng ý phá vòng lặp. Nhận thức rõ hậu quả. Động lực: mệt mỏi tồn tại, không phải tuyệt vọng."
– Nhưng có vấn đề, Minh nói. Ba mươi chín người còn lại không biết. Tường Vy không nhớ mình chết. Diệp Chi không nhớ. Nếu tao phá vòng lặp, tao đang quyết định thay bốn mươi người.
Thiên Nam nhìn cậu.
– Mày nghĩ tụi nó sẽ chọn gì nếu biết?
– Tao không biết. Và đó là vấn đề.
– Vậy cho tụi nó biết.
– Vòng lặp xóa. Mày nói cho Tường Vy hôm nay, ngày mai cô ấy không nhớ. Mày đã thấy: TH ngắt ký ức cô ấy bằng tay Thứ Sáu vừa rồi.
Thiên Nam nhíu mày. Gió thổi qua ngón tay mờ của cậu ta, cậu ta không hề cảm thấy.
– Có cách nào giữ ký ức?
– Tao đang nghĩ. Minh lật sổ, đọc ghi chú. Diệp Chi. Cô ấy không bị xóa hoàn toàn. Cô ấy nhắn tin ngoài giờ vòng lặp. Cô ấy sắc nét hơn, không mờ. Cô ấy nhận ra tao vắng. Cô ấy hỏi "mình có nhà không nhỉ". Nếu có ai trong lớp thoát được cơ chế xóa, là cô ấy.
– Nên mày muốn nói cho Diệp Chi.
– Tao muốn. Nhưng tao không biết nếu cô ấy biết sự thật, cô ấy có mờ đi hay sắc nét hơn. Mày biết quy tắc: nhớ sự thật bằng tốn năng lượng bằng mờ dần. Nhưng Diệp Chi đi ngược quy tắc. Tao không có đủ dữ liệu.
Thiên Nam ngồi im. Dưới sân, tiếng bước chân học sinh lớp khác bắt đầu xuất hiện, rải rác, sáng sớm.
– Còn Gia Huy, Thiên Nam nói.
– Gia Huy biết tất cả. Hắn giữ lời với TH mười một tháng. Hắn sẽ không đồng ý phá vòng lặp.
– Hắn là người duy nhất sống trong lớp. Nếu vòng lặp sụp, hắn mất bạn, mất lý do ở lại. Nhưng hắn sẽ sống.
– Hắn không sợ mất lớp. Hắn sợ ý nghĩa của việc mất lớp: rằng tất cả chết thật, không quay lại, và hắn là người duy nhất bước đi.
Thiên Nam gật chậm.
– Giống tao ngoài sông, hắn nói nhỏ. Đạp cửa, bơi lên, quay đầu lại thấy xe chìm.
Câu đó không phải lời Thiên Nam. Lời Gia Huy, trong ghi âm bệnh viện. Thiên Nam đọc được hoặc suy ra. Minh không hỏi.
– Kế hoạch cụ thể, Thiên Nam nói. Mày nói mày có, thì nói.
– Bước một: tao cần vào phòng TH lấy sổ da nâu. Sổ đó chứa thông tin về vòng lặp, có thể là cách ông ta duy trì nó, hoặc lịch sử các vòng lặp trước. Ông ta đọc sổ đó mỗi ngày. Nếu sổ quan trọng, tao cần đọc.
– Phòng TH ở dãy nhà công vụ tầng bốn. Đèn sáng cả khi ông ta dạy. Mày biết rồi.
– Bước hai: tìm tầng hầm nhà kho cũ. TH nhắc tối Thứ Sáu: "nơi đó không dành cho người". Điều tra viên thứ hai chết ở đó. Cha tao viết về vụ nhà kho 1998 nhưng không nhắc tầng hầm. Có thứ gì dưới đó.
– Nhà kho sập rồi.
– Sập phần trên. Tầng hầm vẫn ở dưới. Nếu tầng hầm là nơi vòng lặp neo, phá tầng hầm có thể phá neo.
Thiên Nam ngẫm nghĩ. Ánh nắng sáng thêm, chiếu xiên qua vai cậu ta, xuyên qua phần trong suốt ở cổ tay, tạo vệt sáng trên tường phía sau. Đẹp và đáng sợ cùng lúc.
– Bước ba?
– Đối thoại trực tiếp với TH. Cha tao đối mặt ông ta và cha tao chết. Nhưng cha cũng nói: "TH không phải kẻ ác. TH giữ vì không thể buông." Nếu tao có thể cho TH lý do buông, có thể ông ta tự ngừng.
– Mày lạc quan.
– Tao thực tế. Ba bước, thứ tự ưu tiên: thông tin (sổ), vật lý (tầng hầm), tâm lý (TH). Nếu bước một đủ, không cần bước hai. Nếu bước hai đủ, không cần bước ba.
Thiên Nam nhìn Minh lâu. Gió ngừng. Mái tôn im.
– Mày tính hết rồi, cậu ta nói. Nhưng mày chưa tính thứ mà mày không muốn nghĩ: nếu mày cũng đã chết, phá vòng lặp nghĩa là mày cũng biến mất.
Minh im. Cậu biết câu này sẽ đến. Cậu biết từ khi lặn xuống xe buýt ở đáy sông, khi phổi cậu không cần thở, khi bùn không kéo cậu chìm, khi tay cậu luôn lạnh dù trời hai mươi bảy độ.
– Tao biết, Minh nói.
– Và mày vẫn muốn phá.
– Tao muốn biết sự thật. Phá hay không phá là sau.
Thiên Nam cười. Không phải cười buồn hay cười vui, mà kiểu cười của người nhận ra đối phương không thay đổi được.
– Giống cha mày.
– Tao biết.
6:55. Minh đứng dậy. Thiên Nam ngồi thêm. Trước khi xuống thang, Minh quay lại:
– Mày giúp tao một việc. Giờ ra chơi chiều, mày đứng ở hành lang tầng bốn. Tao sẽ vào phòng họp khu nhà công vụ, lấy thêm tài liệu. Nếu TH rời lớp, mày nhắn tin cho tao.
– Tao nhắn được không?
Minh lấy điện thoại, đưa. Thiên Nam cầm, ngón tay mờ chạm màn hình. Màn hình không phản ứng. Cậu ta thử lại, ấn mạnh hơn. Màn hình chớp một lần rồi tắt.
– Không được. Thiên Nam đặt điện thoại xuống. Tao sẽ đến trực tiếp nếu TH đi. Mày nghe bước chân tao.
– Bước chân mày nhẹ lắm.
– Tao sẽ gõ tường. Ba tiếng. Cậu ta gõ lên mép tường: cộc, cộc, cộc. Nhẹ nhưng rõ. Nếu mày nghe ba tiếng, rời đi ngay.
Minh gật. Đi xuống. Ánh sáng sân trường đã vàng, bóng cây phượng dài trên gạch. Cậu đi qua sân, lên cầu thang, vào lớp. Thầy Hoàng đã ở đó, đứng cạnh bảng, phấn trắng trong tay phải, mắt quay về phía cửa. Giống hệt hôm qua. Nhưng hôm nay khi nhìn Minh, ông không nói gì. Chỉ gật, nhẹ, rồi quay lại bảng.
Minh ngồi vào bàn. Mở vở. Ghi ngày: Thứ Hai, tuần 9. Bên cạnh, Diệp Chi đã ngồi sẵn, đầu nghiêng, nhìn cửa sổ. Khi Minh ngồi xuống, cô quay lại:
– Cuối tuần cậu làm gì?
Minh nhìn cô. Câu hỏi bình thường. Nhưng đây là lần đầu tiên Diệp Chi hỏi cậu về thời gian ngoài trường.
– Đọc sách, cậu nói.
Cô gật, cười nhẹ, quay lại nhìn cửa sổ. Ngoài kia, nắng chiếu trên hàng cây, lá rung trong gió. Minh nhìn cô, nhìn đường nét sắc rõ của khuôn mặt cô trong ánh sáng sớm, và nghĩ: Nếu phá vòng lặp, cô ấy sẽ biến mất. Nếu không phá, cô ấy sẽ ở đây mãi mãi, cười, hỏi "cuối tuần cậu làm gì", và không bao giờ biết mình đã chết từ tháng Mười năm ngoái.
Chuông reo. Thầy Hoàng mở sổ. Bài giảng bắt đầu.
Buổi sáng trôi chậm. Thầy Hoàng giảng xác suất, giọng đều, phấn kêu trên bảng đen. Minh ghi bài nhưng mắt theo ông: hôm nay ông không ra khỏi lớp giữa hai tiết, giống Thứ Sáu. Ngồi bàn giáo viên, mở sổ da nâu, đọc. Nhưng khác Thứ Sáu: ông không giữ lớp trong phòng giờ ra chơi. Có lẽ không muốn lặp lại hành vi quá rõ ràng. Minh ghi nhận: ông kiểm soát nhưng kiểm soát có tính toán, không áp đặt thô.
Giờ ra chơi trưa. Minh xuống căn tin, ăn nhanh, rồi đi lên khu nhà công vụ phía sau trường. Dãy nhà hai tầng, tường vôi vàng, hành lang hẹp, mùi ẩm. Phòng TH ở tầng bốn (tức tầng trên cùng, không liên quan tầng bốn của tòa chính). Minh không lên. Cậu đi dọc tầng trệt, tìm phòng họp nơi cậu tìm được hồ sơ gốc tuần trước.
Phòng họp khóa. Ổ khóa mới, đồng sáng, không phải ổ cũ rỉ sét mà cậu bẻ khóa Thứ Tư tuần trước. Ai đó thay khóa. Minh đứng trước cửa, nhìn ổ khóa, hiểu: Thầy Hoàng biết cậu đã vào. Ông để cậu tìm hồ sơ gốc (để cậu biết?), rồi khóa lại. Hoặc ông không biết đến Thứ Sáu (khi cậu đề cập "hồ sơ"), và thay khóa ngay sau cuộc trò chuyện.
Cả hai đều dẫn đến cùng kết luận: phòng họp không còn là nguồn thông tin.
Cậu đi vòng ra sau khu nhà công vụ. Sân sau nhỏ, cỏ dại, một hàng rào kẽm thấp ngăn với khoảng đất trống. Và ở đó, giữa cỏ, nền gạch vỡ nứt của nhà kho cũ. Cái gì đó đã từng là nhà kho, bây giờ chỉ còn nền, gạch đỏ xỉn, xi măng bong, cỏ mọc xen kẽ. Không tường, không mái. Phần trên đã dọn sạch. Nhưng ở góc xa, sát hàng rào, Minh thấy: một nắp bê tông hình vuông, khoảng sáu mươi nhân sáu mươi phân, nửa bị cỏ phủ. Nắp hầm.
Cậu không đến gần. Đứng cách mười mét, nhìn, ghi nhận vị trí. Nắp hầm hướng đông nam, cách hàng rào hai mét, cách nền nhà kho bốn mét. Có thể mở được không? Có khóa không? Nặng bao nhiêu? Cậu sẽ cần đèn pin, dây, và thời gian không bị theo dõi.
Chuông reo. Tiết chiều. Minh quay lại lớp, ngồi vào bàn. Thầy Hoàng nhìn cậu, một giây. Minh nhìn lại, mặt phẳng. Ông quay về bảng.
Chiều. Minh ghi bài, tay lạnh nắm bút, và đếm giờ. Trong đầu cậu, kế hoạch chạy: sổ da nâu, tầng hầm, đối thoại. Ba trụ. Ba bước. Và ở giữa ba bước đó, câu hỏi mà Thiên Nam đặt ra trên mái nhà kho vẫn treo: nếu mày cũng đã chết, phá vòng lặp nghĩa là mày cũng biến mất.
Cậu nhìn Diệp Chi đang vẽ vòng tròn trên giấy nháp, những vòng tròn lồng nhau không có đích. Cô không biết cậu đang lên kế hoạch xóa cô khỏi thế giới này. Cô cười khi Tường Vy quay lại nói nhỏ điều gì đó. Cô đặt chai nước lên bàn cậu, đúng vị trí thuận tay phải, như mọi ngày. Và Minh uống, nước lạnh trôi qua cổ họng lạnh, và không biết mình đang uống vì khát hay vì thói quen của một cơ thể đã quên cách sống.