Tường Vy
Thứ Ba tuần 13. Ngày thứ tư.
Tám người.
Minh đếm khi vào lớp, 6:55 sáng, nước ngập ngang mặt ngồi ghế, sẫm, nặng mùi. Tám vết lõm trên ghế, ba ít hơn hôm qua. Mười một trừ ba bằng tám, đúng như dự đoán, đúng như phép tính mà cậu ghét vì nó đúng.
Hàng 1: bàn Diệp Chi có vết lõm. Rõ. Sắc. Vẫn rõ nhất lớp, kiểu cô giữ bằng ý chí thay vì bằng vòng lặp, và ý chí cô sắc hơn neo. Cạnh bàn cô: trống.
Hàng 2: Tường Vy. Vết lõm nhẹ, nhạt hơn hôm qua, kiểu ấn tay xuống bề mặt nước và nước chỉ lõm một giây rồi phẳng lại.
Sáu vết lõm khác rải từ hàng 3 đến hàng 9. Minh chỉ nhận ra hai: Hoàng và Đức. Bốn người còn lại cậu không nhớ tên, không nhớ mặt, chỉ nhớ dáng ngồi, kiểu ghi nhớ cuối cùng trước khi ký ức xóa.
7 giờ. Vòng lặp bật. Tám người xuất hiện.
Tường Vy ngồi trên ghế, chân co, gối chạm cằm, kiểu mèo, kiểu luôn luôn. Nhưng hôm nay cô không nhìn bảng. Cô nhìn nước. Nước ngang mặt ngồi, chạm mông cô nếu cô ngồi bình thường, nên cô co chân, và cô nhìn nước, và mắt cô khác.
Minh nhận ra cái khác trong ba giây đầu tiên: mắt Tường Vy không mờ. Mười một tháng cô ngồi trong lớp, mắt cô luôn có lớp sương mỏng, kiểu người nhìn qua kính hơi bẩn, kiểu vòng lặp phủ lên nhận thức của cô một lớp vải mỏng để cô không thấy rõ quá. Hôm nay lớp sương không còn. Mắt cô rõ, sắc, và sợ.
Cô nhìn nước. Nhìn tay mình. Nhìn bàn. Nhìn ghế trống bên cạnh, ghế trống phía trước, ghế trống phía sau. Nhìn Minh.
– Cậu, cô nói, giọng nhỏ, giọng khác giọng Tường Vy mà Minh biết (giọng Tường Vy là giọng hát, giọng cười, giọng nói chuyện không cần ai nghe; giọng này là giọng thì thầm, giọng người vừa thức dậy trong phòng lạ và không biết phòng này ở đâu). Cậu Minh.
Minh nhìn cô. Tường Vy chưa bao giờ gọi cậu bằng tên. Trong mười một tháng, cô gọi cậu "ê" hoặc "bạn" hoặc không gọi gì cả, vì vòng lặp không cho cô nhớ tên cậu, vì cậu đến sau khi vòng đóng, vì tên cậu không có trong danh sách cô mang theo từ lớp 11.
– Tớ, cô nói, và dừng. Rồi: Tớ thấy nước.
– Nước đã có lâu rồi.
– Không. Tớ thấy nước, cô lặp lại, nhấn, mắt nhìn Minh, sắc, không sương. Tớ thấy nước ở đây, ở trong lớp, ở trên sàn, và tớ biết nước này không phải nước bình thường. Tớ biết nước này từ đâu đến.
Im lặng. Sáu người kia chép bài (bảng trống, chưa ai viết, nhưng họ chép, vòng lặp cho họ thứ để chép dù không có thứ để chép). Chỉ Tường Vy và Minh nhìn nhau.
– Từ đâu? Minh hỏi, dù cậu biết.
Tường Vy nhìn xuống nước. Nước sẫm, phẳng, và ở mặt nước, phản chiếu trần lớp, đèn huỳnh quang, vôi bong, và khuôn mặt cô: mờ ở rìa, rõ ở giữa, kiểu người đang tự hủy từ ngoài vào.
– Từ sông, cô nói. Nước này từ sông, từ con sông ở đoạn cua dốc cách cầu Bắc hai cây số, nơi xe lao xuống, nơi cửa khóa, nơi tớ đập kính bằng tay phải và kính không vỡ, nơi nước vào từ dưới lên, lạnh, lạnh hơn bất cứ thứ gì tớ từng cảm, và tớ la, tớ la thật to, nhưng nước nuốt tiếng la trước khi nó ra khỏi miệng.
Cô nói liên tục, không ngừng, không thở (cô không thở, cậu nhớ, cô đã chết, cô không cần thở), và mắt cô rõ, quá rõ, kiểu người nhìn thấy tất cả cùng lúc và không thể nhắm lại.
– Tớ ngồi hàng 2, ghế bên trái, cạnh cửa sổ. Xe nghiêng, tớ trượt, đầu đập vào thanh sắt ghế trước, đau, rồi nước, nước vào từ khe cửa, từ sàn, từ mọi chỗ, lạnh, và tớ đập kính, tay phải, đập ba lần, kính không vỡ, nứt, không vỡ, và ai đó phía sau hét "cửa, mở cửa," nhưng cửa trước khóa, cửa sau ai đó đạp, đạp được, nhưng xa, hàng 12, tớ ở hàng 2, và nước đến cổ, đến mũi, và tớ hít, hít nước, và nước không lạnh nữa, nước ấm, kiểu ôm, kiểu ai đó ôm tớ từ bên trong phổi.
Cô dừng. Nhìn tay mình. Tay phải, và ở mu bàn tay, một vết sẹo nhỏ ngang đốt ngón giữa, vết cắt cũ, khô, trắng, vết kính cắt khi cô đập. Cô nhìn vết sẹo mười giây. Rồi nói, giọng nhẹ hơn:
– Tớ nhớ rồi.
Minh không nói gì. Cậu nhìn Tường Vy ngồi trên ghế, chân co, gối chạm cằm, mắt rõ, không sương, và cô nhớ, cô nhớ tất cả, kiểu ký ức bị nhốt trong hộp kín mười một tháng và bây giờ nắp mở, tất cả trào ra cùng lúc, không thứ tự, không lọc, chỉ trào.
– Cả lớp mình chết, cô nói.
– Ừ.
– Mình đang ở trong trường cũ, ngồi trong lớp cũ, chép bài cũ. Nước sông theo mình lên đây.
– Ừ.
– Cậu cũng chết?
Minh gật.
Tường Vy nhìn cậu. Rồi nhìn quanh lớp: sáu người chép bài, không nghe, không biết, vòng lặp giữ họ trong sương. Nhìn bàn Diệp Chi: vết lõm rõ, sắc, nhưng không có người.
– Mấy đứa kia?
– Đã đi. Biến mất dần.
– Đi đâu?
Minh lắc đầu.
– Không biết. Không ai biết.
Tường Vy nhìn nước dưới chân ghế. Phẳng. Sẫm. Và ở dưới mặt nước, nếu nhìn kỹ, bóng cô không giống cô: bóng cô mờ hơn, nhạt hơn, và ở rìa bóng, nước gợn nhẹ, kiểu thứ gì đó ở phía bên kia mặt nước đang kéo bóng cô xuống.
– Tớ cũng sắp đi, cô nói. Không phải hỏi. Nói.
– Có thể.
– Tớ biết. Tớ cảm. Từ sáng tớ cảm nhẹ hơn, kiểu bong bóng, kiểu tớ đang đầy mà ai đó mở nắp. Tay tớ, nhìn này.
Cô đưa tay trái ra. Ngón tay trong suốt ở đầu, kiểu kính mờ, kiểu nước. Không phải trong suốt hoàn toàn, còn viền, còn hình, nhưng ánh sáng đi qua thay vì dừng lại.
Minh nhìn. Tường Vy nhìn tay mình. Rồi cô cười.
Không phải cười buồn, không phải cười mạnh, mà cười kiểu Tường Vy: nhẹ, hơi lệch, một bên miệng lên trước bên kia, kiểu cô cười khi kể chuyện ma (chuyện ma mà hóa ra là ký ức cái chết của chính cô), kiểu cô cười khi nói "nước hôm nay nhiều ghê" trong lớp ngập ngang đầu gối.
– Ít ra tớ biết rồi, cô nói. Ít ra tớ biết chuyện gì xảy ra. Mười một tháng tớ ngồi đây, cảm cái gì sai mà không biết sai ở đâu, kiểu ngứa trong xương mà không gãi được. Bây giờ tớ biết. Xe lao sông. Cửa khóa. Tớ đập kính không vỡ. Tớ chết.
Cô nói "tớ chết" bằng giọng bình thường, giọng nói chuyện, kiểu nói "tớ đói" hay "tớ mệt," và Minh nghĩ đó là cách Tường Vy xử lý mọi thứ: không bi kịch, không gào, chỉ nói, chỉ thừa nhận, rồi đi tiếp.
– Cậu có muốn tớ nói gì với ai không? Minh hỏi.
Tường Vy nghĩ. Mắt cô nhìn trần, nơi vôi bong, nơi nước rỉ, nơi đèn nhấp nháy.
– Nói mẹ tớ, cô nói, rồi dừng. Không. Mẹ tớ không nhớ tớ. Tớ gọi tháng trước, mẹ nói "ai đây," tớ nói "con đây," mẹ nói "tôi không có con gái." Vậy thì thôi.
Im lặng. Nước. Nhịp ba giây.
– Nói Diệp Chi, Tường Vy nói. Nói Diệp Chi là tớ nhớ rồi, và tớ không sợ, và tớ cảm ơn vì cái nước mà Chi đưa mỗi sáng, dù nước không thật, dù tay Chi bây giờ xuyên qua mọi thứ. Nói Chi là tớ thích ngồi gần Chi hơn mọi người trong lớp vì Chi không bao giờ hỏi tớ tại sao co chân lên ghế. Chi biết. Chi luôn biết.
Minh gật.
7 giờ 50. Thầy Hoàng chưa đến. Sáu người chép bài trên bảng trống. Tường Vy ngồi trên ghế, chân co, mắt rõ, tay trái trong suốt ở đầu ngón, và cô kể.
Cô kể về xe buýt. Về hàng ghế 2, bên trái, cạnh cửa sổ. Về Diệp Chi ngồi hàng 1 trước mặt, tóc buộc thấp, gấp hạc giấy xanh nhạt trên đùi. Về Thiên Nam hàng 10, đeo tai nghe, nhìn ra cửa sổ, không nói với ai. Về thầy Hoàng ngồi hàng 1 cạnh tài xế, sổ da nâu trên đùi, nhìn đường. Về Minh hàng 4, ghế cạnh cửa sổ, ngủ gật, đầu nghiêng, và cô nhìn cậu trong gương chiếu hậu và nghĩ: bạn mới ngủ dễ ghê, kiểu người không lo gì.
– Rồi xe bẻ lái, cô nói. Không phanh. Không phanh gì hết. Tớ nghe tiếng sắt, tiếng gì đó gãy, rồi nghiêng, rồi rơi, rồi nước. Nước lạnh. Lạnh ghê.
Cô nói "lạnh ghê" bằng giọng rùng mình nhẹ, kiểu nhớ cảm giác hơn là mô tả, kiểu người nói về cái lạnh mà cơ thể còn nhớ dù cơ thể không còn.
8 giờ. Thầy Hoàng đến, muộn 60 phút, và khi ông bước vào, ông nhìn Tường Vy, và ông biết. Mắt ông dừng ở mắt cô, hai giây, kiểu đếm xong, kiểu biết con số vừa giảm thêm một.
Tường Vy nhìn Thầy Hoàng. Rõ. Không sương.
– Thầy, cô nói. Tớ biết rồi.
Thầy Hoàng đứng ở cửa. Nước chạm giày ông (giày ông ướt thật, vì ông cũng chết, vì nước bám vào người chết, chỉ người sống mới không dính). Tay phải nắm khung cửa. Run.
– Thầy biết, ông nói.
– Lâu rồi thầy biết.
– Ừ.
– Bốn mươi bảy năm.
– Ừ.
Tường Vy nhìn ông. Rồi cười, nụ cười lệch, nhẹ, kiểu cô.
– Thầy mệt thật, cô nói. Hôm qua tớ hỏi, thầy nói thầy ổn, nhưng thầy mệt thật. Tớ thấy.
Thầy Hoàng không trả lời. Ông bước vào, đi đến bục, nắm mép bục, và bắt đầu viết bài trên bảng. Phấn run. Chữ nghiêng. Nét gần như không thấy.
Tường Vy nhìn ông viết. Rồi quay lại nhìn Minh.
– Cậu ở lại, phải không?
– Phải.
– Đừng quên tớ.
– Không.
– Nói vậy thôi. Cậu sẽ quên. Mọi người đều quên. Ghế trống thì người ta quên người từng ngồi. Nhưng nếu cậu nhớ, thì nhớ tớ co chân lên ghế. Nhớ tớ ghét nước. Nhớ tớ kể chuyện ma mà hóa ra chuyện thật. Mấy cái đó nhớ là đủ.
Minh gật.
9 giờ 30. Tường Vy nhạt dần. Không nhanh, không đột ngột, mà từ từ, kiểu sương tan, kiểu nắng qua mây mỏng làm bóng nhạt dần rồi biến. Bàn tay cô trong suốt hoàn toàn. Cánh tay mờ. Vai nhạt. Và cô vẫn ngồi trên ghế, chân co, gối chạm cằm, nụ cười lệch trên môi đang mờ.
– Cậu, cô nói, giọng nhẹ, kiểu tiếng vọng. Cho tớ hỏi.
– Hỏi đi.
– Mấy đứa đi trước tớ, có sợ không?
Minh không biết. Cậu không ở đó khi ba người đêm qua biến, không ở đó khi ba người trước đó biến, không bao giờ ở đó khi ai đó biến vì họ biến trong đêm, trong im lặng, kiểu tắt đèn. Nhưng cậu nghĩ đến Thiên Nam, người biến mất đầu tiên mà cậu biết, người biến ở cuối buổi học Thứ Năm tuần 10, bước ra cửa rồi không bước thêm.
– Thiên Nam không sợ, cậu nói.
– Thiên Nam không bao giờ sợ.
– Ừ.
Tường Vy cười. Nhẹ. Lệch. Và mờ thêm, vai gần biến, cổ nhạt, khuôn mặt còn nhưng viền nhòe, kiểu bức vẽ chì bị ai xoa bằng ngón tay.
– Lạnh ghê, cô nói. Giống hôm đó. Nhưng không sợ. Lần này không sợ.
Cô nhìn Minh. Mắt cô là thứ cuối cùng còn rõ: nâu, sáng, không sương, không sợ. Rồi mắt nhạt. Rồi không còn.
Ghế hàng 2 bên trái trống. Nước phẳng. Không gợn. Kiểu cô chưa bao giờ ở đó.
Minh ngồi im. Nhìn ghế trống. Bảy người chép bài. Thầy Hoàng viết phấn trên bảng, không quay lại, không nhìn ghế Tường Vy, nhưng tay ông dừng một giây trên bảng, phấn chạm mặt đen, không viết, kiểu ông nghe thấy thứ gì đó tắt phía sau lưng và ông biết thứ đó là gì.
Một giây. Rồi ông viết tiếp.
Bảy người trong lớp. Thầy Hoàng ở bục. Minh ở hàng 4. Và ghế Tường Vy trống, nước phẳng, không vết lõm, kiểu ghế chưa bao giờ có ai ngồi, dù ba mươi giây trước cô còn ở đó, chân co, gối chạm cằm, nụ cười lệch, mắt rõ, giọng nói "lạnh ghê."
Cuối buổi. Bảy người ra, nhạt dần, biến. Minh ngồi lại.
– Tường Vy, cậu nói.
Thầy Hoàng đứng ở bục, nắm mép, nhìn ghế trống hàng 2.
– Cô ấy nhớ, ông nói. Khi họ nhớ, họ đi nhanh.
– Nhanh hơn khi không nhớ?
– Nhanh hơn. Không nhớ thì mờ trong đêm, ba ngày, êm. Nhớ thì đi trong vài giờ, tỉnh, rõ, kiểu chọn.
– Cô ấy chọn đi.
– Cô ấy chọn đi khi còn biết mình đang đi. Đó là khác biệt.
Im lặng. Nước. Nhịp ba giây. Tiếng gõ dưới sàn: mười lần. Mạnh. Rõ. Mười. Cậu đếm. Mười.
– Đêm qua bao nhiêu? Minh hỏi.
– Mười ba. Bảy giờ. Tay phải cũng bắt đầu run. Cộng dồn bốn mươi bảy. Còn bảy.
Bốn mươi bảy tháo. Bảy còn. Một đêm nữa. Có thể xong tối nay.
– Nếu tối nay thầy tháo xong bảy tên cuối?
– Thì neo trên không còn. Chỉ còn neo dưới. Và mười... bảy người còn lại sẽ trôi, không bị giật. Trôi nhẹ.
– Bảy người, Minh sửa. Tường Vy vừa đi.
Thầy Hoàng nhìn sàn. Gật. Bảy.
– Ngày mai, Minh nói. Thứ Tư. Gia Huy gửi đơn. Thầy tháo xong. Hai việc cùng lúc.
– Nếu tôi tháo xong.
– Thầy sẽ tháo xong.
Thầy Hoàng nhìn Minh. Lâu. Rồi nói, giọng khàn, mỏng, kiểu dây thanh sắp đứt:
– Bốn mươi bảy năm tôi giữ. Một đêm tôi buông. Bốn mươi bảy năm cho một đêm.
Minh đứng dậy. Bước ra. Ở ngưỡng cửa, cậu quay lại:
– Thầy. Tường Vy nói thầy mệt thật. Cô ấy thấy.
Thầy Hoàng không trả lời. Mắt ông nhìn bảng. Phấn trên tay, run, trắng trên ngón xám.
Minh đi xuống cầu thang. Nước chảy theo bậc, nhiều hơn, nhanh hơn, tầng ba ngập mắt cá (tuần trước còn khô), tầng hai ẩm sàn. Trường đang chìm nhanh hơn, kiểu neo trên yếu thì thứ bên dưới kéo mạnh hơn, kiểu nền đất đang nuốt từ dưới lên.
Về nhà trọ. Tối. Nằm trên giường, nhìn trần, bàn tay ẩm ấn qua trát gần đến khuỷu, nhịp ba giây, tiếng gõ mười lần, rõ, mạnh, kiên nhẫn.
Trong túi áo, con hạc giấy xanh nhạt, chữ M. Minh lấy ra, đặt trên bàn, cạnh điện thoại. Điện thoại không có tin nhắn mới. Không từ Diệp Chi. Không từ ai.
Cậu nghĩ đến Tường Vy co chân trên ghế, nụ cười lệch, giọng nói "lạnh ghê" rồi mờ dần rồi không còn. Cậu nghĩ đến bảy người ngày mai sẽ trôi nếu Thầy Hoàng tháo xong bảy tên cuối. Cậu nghĩ đến Gia Huy sáng Thứ Tư đứng trước bưu điện lúc 7 giờ, đơn trong tay, 42 cái tên, và gửi.
Một ngày.