Tiếng phanh
Thứ Hai. Tuần thứ sáu.
Minh đi học với ký ức ba giây trong đầu. Ba giây nhìn thấy Diệp Chi chết đuối, ba giây trong xe buýt mà cậu không nên ở đó, ba giây mà cậu không thể giải thích bằng bất cứ thứ gì ngoài một khả năng duy nhất: cậu đã ở trên xe.
Cậu chưa chấp nhận khả năng đó. Chưa có đủ bằng chứng. Một lần chạm tay và ba giây hình ảnh chưa phải bằng chứng, có thể là ám thị, có thể là ký ức của Diệp Chi truyền sang qua tiếp xúc vật lý. Cậu cần thêm dữ liệu trước khi đưa ra kết luận.
Nhưng cậu ghi vào sổ: "Giả thuyết cần xác minh: tôi cũng là nạn nhân vụ xe buýt. Bằng chứng hiện có: (1) flashback khi chạm tay DC, góc nhìn từ hàng 4 xe buýt; (2) phản chiếu mờ trên kính; (3) camera ghi hình tôi nhưng tôi thuộc lớp không tồn tại. Bằng chứng phản bác: tôi có nhà trọ, có giấy chuyển trường, phụ huynh lớp khác nhìn thấy tôi. Chưa đủ kết luận."
Cậu đóng sổ. Ngón tay dừng trên bìa một giây, rồi mở lại, thêm một dòng: "Nếu giả thuyết đúng, tôi đã chết cùng họ. Và câu hỏi không phải 'tôi có phải nạn nhân không' mà là 'tại sao tôi không nhớ.'"
Rồi đóng sổ, bước vào lớp.
Tiết hai. Lịch sử.
Cô giáo Lịch sử giảng bài về thời kỳ Pháp thuộc, giọng đều, bút dạ gõ bảng trắng theo nhịp từng mốc niên đại. Lớp ghi chép. Tường Vy ngồi bàn trước, tóc buộc đuôi ngựa, tay trái đỡ cằm, tay phải ghi bài. Cô luôn ngồi thế, mỗi tiết, mỗi ngày, đúng tư thế, đúng góc nghiêng.
Mưa nhẹ bên ngoài. Không phải mưa lớn như thứ Năm tuần trước, chỉ mưa phùn, tiếng nhỏ trên mái tôn hành lang, đều, dễ quên. Nhưng Minh để ý: Diệp Chi co người hơn bình thường. Tay cô siết bút chặt hơn. Phản xạ mưa. Cơ thể cô phản ứng trước khi ý thức cô kịp ghi nhận.
Phút thứ hai mươi lăm. Cô giáo Lịch sử quay lưng viết bảng. Lớp im.
Tường Vy dừng viết.
Minh nhìn thấy vì cậu ngồi bàn sau cô: tay phải cô cứng lại, bút dừng giữa chữ, đầu ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh. Mắt cô mở, nhìn thẳng bảng, nhưng không nhìn bảng. Đồng tử giãn, như người đang nhìn thứ gì đó rất xa, rất sâu, rất tối.
Rồi cô nói, giọng nhỏ, khàn, không phải giọng Tường Vy hay cười:
– Phanh... sao không có phanh...
Minh cứng người. Lớp không nghe thấy, hoặc không để ý. Cô giáo vẫn viết bảng. Quốc gác chân lên ghế phía trước, ngáp. Gia Huy nhìn xuống vở.
Tường Vy nói tiếp, giọng lớn hơn một chút, run, và tay cô bắt đầu nắm mép bàn:
– Xe... xe không dừng...
Phương ngồi cạnh quay sang nhìn cô, mắt thắc mắc. Thiên Nam ở cuối lớp ngẩng đầu.
Rồi Tường Vy hét.
Không phải hét vì sợ. Hét vì đau. Tiếng hét ngắn, sắc, bật ra từ cổ họng như bị ép, kiểu hét của người bị nước tràn vào phổi và cố hét lần cuối trước khi mất tiếng. Cô đứng bật dậy, ghế ngã ra sau, hai tay ôm đầu, mắt nhắm nghiền, và cô hét lần nữa, lần này dài hơn, rồi gục xuống bàn.
Lớp đứng cả dậy. Cô giáo Lịch sử quay lại, bút dạ rơi khỏi tay, lăn trên sàn rồi dừng ở chân bàn đầu. Phương ôm Tường Vy, hỏi liên tục, giọng cao gấp, hai tay nắm vai bạn. Quốc đứng bật dậy, ghế chạm tường, rồi chạy ra cửa gọi ai đó. Bốn mươi khuôn mặt hoảng hốt, ồn ào, xô đẩy nhẹ, và giữa tất cả, Minh ngồi yên, nhìn Tường Vy gục trên bàn, hai bàn tay ôm đầu, ngón tay bấu vào tóc, vai rung.
Nhưng Minh không nhìn Tường Vy. Cậu nhìn Quốc. Lúc Tường Vy hét, Quốc đứng bật dậy nhanh hơn mọi người, và trong khoảnh khắc đó, tay phải hắn siết vào đùi, mạnh, như phản xạ của người đang chịu va đập. Rồi hắn chạy ra cửa, và khi chạy, vai hắn va vào khung cửa mà hắn không tránh, kiểu va của người đang ở trong trạng thái khác. Phương cắn môi dưới, răng ấn sâu cho đến khi môi trắng bệch, mắt nhìn Tường Vy nhưng đồng tử run.
Cô khóc. Không hét nữa, chỉ khóc, tiếng khóc nhỏ, nghẹn, kiểu khóc của người vừa sống lại khoảnh khắc kinh hoàng nhất đời mình và không hiểu tại sao.
Gia Huy đứng dậy, bước đến bàn Tường Vy, đặt tay lên vai cô, giọng bình tĩnh:
– Vy, ổn rồi. Ngồi đi. Mơ thôi.
Tường Vy ngẩng đầu, mắt đỏ, mặt ướt nước mắt, nhìn Gia Huy. Giọng cô run:
– Vy nghe thấy tiếng phanh. Mà... mà không có phanh. Xe không dừng. Nước... ở khắp nơi...
Gia Huy cứng mặt một giây. Chỉ một giây, nhưng Minh nhìn thấy: hắn biết chính xác Tường Vy đang nói gì. Rồi hắn bình tĩnh lại, nhanh đến mức đáng sợ.
– Vy mơ ngủ gật thôi. Ngồi xuống đi. Uống nước.
Cô giáo Lịch sử chạy đến, cho Tường Vy uống nước, hỏi cô có bị sốt không, cần xuống phòng y tế không. Tường Vy lắc đầu, uống nước, lau mắt, và dần bình tĩnh. Cô nhìn quanh lớp, thấy mọi người nhìn mình, rồi cúi đầu, xấu hổ.
– Xin lỗi. Vy mơ... mơ gì đó. Không nhớ.
Cô nhớ. Cô chỉ không biết mình nhớ gì.
Minh ghi vào sổ dưới bàn: "TV hét trong giờ học. Nhắc tiếng phanh, xe không dừng, nước. Ký ức vụ tai nạn xâm nhập, mạnh hơn DC (DC nói phẳng, TV hét + khóc). TV không nhớ sau khi tỉnh. GH phản ứng nhanh, biết đang xảy ra gì, trấn an."
Giờ ra chơi. Hành lang tầng bốn.
Tường Vy ngồi ở ghế đá cuối hành lang, Phương bên cạnh, hai người nói chuyện nhỏ. Tường Vy cười gượng, nói mình ổn, chắc tại thiếu ngủ. Phương gật, không hỏi thêm. Vòng lặp quay lại: mọi thứ bình thường, sự kiện bất thường bị nuốt vào thói quen.
Minh đi đến cuối hành lang phía đối diện, nơi Thiên Nam đứng cạnh cửa sổ.
– Cậu thấy rồi, Thiên Nam nói, không quay đầu.
– TV nhớ tiếng phanh. Ký ức lúc chết.
– Không chỉ TV. Cậu không để ý, nhưng lúc TV hét, có hai người khác cũng phản ứng. Quốc siết tay vào đùi, và Phương cắn môi dưới. Rất nhẹ, rất nhanh, nhưng tôi ngồi cuối lớp, tôi nhìn thấy hết.
Minh không để ý. Cậu đang tập trung vào Tường Vy.
– Ký ức lan rộng?
– Không hẳn. Mỗi người nhớ riêng. TV nhớ tiếng phanh vì cô ấy ngồi giữa xe, nghe rõ nhất. Quốc nhớ va chạm, hắn ngồi cuối, lưng đập vào thành xe khi xe lao xuống. Phương nhớ nước, vì cô ấy ngồi gần cửa sổ bên phải, nơi kính vỡ đầu tiên.
Minh ghi nhận: mỗi ký ức gắn với vị trí ngồi trên xe. Ký ức không lan truyền từ người này sang người kia, mà mỗi người giữ một mảnh riêng, mảnh gắn với giác quan chiếm ưu thế ở vị trí đó. Tiếng phanh rít. Cú va đập từ phía sau. Nước tràn qua kính vỡ. Cửa kẹt cứng.
– Cậu nhớ chi tiết vị trí ngồi của từng người?
Thiên Nam nhìn cậu, và trong mắt cậu ta, Minh thấy thứ quen thuộc: nỗi mệt mỏi của người mang ký ức mà không ai chia sẻ.
– Tôi nhớ hết. Hàng ghế nào, ai ngồi cạnh ai, ai hét trước, ai im. Bốn mươi mốt người. Tôi nhớ từng người.
– DC nhớ nước lạnh và cửa không mở. Cô ấy ngồi hàng đầu?
– Hàng đầu bên trái. Gần cửa trước. Cửa đó kẹt khi xe chìm, cô ấy cố mở nhưng áp suất nước ép từ ngoài vào. Không ai ở hàng đầu thoát được bằng cửa trước.
Thiên Nam nói bằng giọng phẳng, như đọc báo cáo. Nhưng tay cậu ta nắm lan can cửa sổ, đốt ngón trắng.
Im lặng. Gió từ cửa sổ mang theo hơi ẩm của mưa phùn, lạnh nhẹ, mùi đất và lá mục.
– Lần trước chỉ DC nói ký ức trong mưa, Minh nói. Lần này TV hét giữa lớp, không cần mưa lớn. Cường độ đang tăng.
– Vì vòng lặp yếu đi. Mỗi lần ai đó nhớ, vòng lặp phải dùng năng lượng để xóa. Nhưng nếu nhiều người nhớ cùng lúc, nó không xóa kịp. Và mưa tuần trước kích hoạt quá nhiều thứ cùng lúc.
– Cậu nói "năng lượng." Cậu biết vòng lặp hoạt động bằng gì?
Thiên Nam lắc đầu.
– Tôi đoán. Tôi không biết cơ chế. Nhưng tôi quan sát: trước đây, vòng lặp ổn định hơn. Tháng đầu, không ai nhớ gì. Tháng thứ hai, DC bắt đầu có dấu hiệu nhẹ, phản ứng với mưa, ghét lạnh. Tháng ba, tháng tư, vẫn ổn, tôi tưởng nó sẽ ổn mãi. Rồi cậu đến. Và từ khi cậu đến, mọi thứ nhanh hơn.
– Tôi là nguyên nhân?
– Cậu là biến số. Trước cậu, vòng lặp chỉ có bốn mươi mốt người chết và một người giữ. Cậu là người thứ bốn mươi ba, và cậu không chịu ngồi yên. Cậu hỏi. Cậu ghi. Cậu so sánh. Mỗi lần cậu đặt câu hỏi đúng, vòng lặp phải phản ứng, và phản ứng liên tục khiến nó yếu đi.
Minh ghi nhận. Cậu đang đứng giữa một phương trình: điều tra phá vỡ vòng lặp, vòng lặp yếu khiến ký ức thoát ra, ký ức thoát ra gây đau cho lớp. Tường Vy hét trong giờ học. Quốc siết đùi. Phương cắn môi. Nếu cậu tiếp tục, sẽ có nhiều người hét hơn, nhiều ký ức đau hơn, cho đến khi vòng lặp không còn giữ nổi.
Nhưng nếu vòng lặp sụp hoàn toàn, lớp sẽ ra sao? Biến mất? Chết lần nữa?
– Thiên Nam. Nếu vòng lặp mất hoàn toàn, chuyện gì xảy ra?
Thiên Nam không trả lời ngay. Cậu ta nhìn ra cửa sổ, mưa phùn bám trên kính thành lớp sương mỏng, sân trường mờ ảo phía dưới.
– Tôi không biết. Có thể tụi tao biến mất. Có thể tụi tao tỉnh dậy dưới đáy sông. Có thể tụi tao chỉ ngừng tồn tại, và không ai nhớ tụi tao từng ở đây.
Gió mạnh hơn, mang theo mùi bùn sông từ phía xa. Thiên Nam quay lại nhìn Minh.
– Nhưng tôi biết một điều: tụi tao đã chết rồi. Bất cứ thứ gì xảy ra sau vòng lặp, nó không tệ hơn cái chết đã xảy ra.
Câu nói không buồn. Không sợ. Chỉ là sự thật, nói bằng giọng của người đã sống chung với sự thật đó đủ lâu để quen.
– Còn cậu? Minh hỏi.
Thiên Nam nghiêng đầu.
– Cậu muốn vòng lặp sụp?
Im lặng. Thiên Nam nhìn xuống sân trường, nơi vài học sinh lớp khác đang chạy qua, không ai ngẩng đầu lên tầng bốn.
– Tôi muốn nhớ ngày sinh nhật mẹ tôi. Tôi muốn biết mẹ tôi có nhớ tôi không. Tôi muốn biết dưới đáy sông, xương tôi có còn không.
Cậu ta nói bằng giọng phẳng, nhưng tay vẫn nắm lan can, và Minh nhìn thấy: đốt ngón cậu ta trắng bệch, siết đến mức run nhẹ.
– Nhưng muốn không phải lý do. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra, nên tôi không chọn. Cậu chọn, Minh. Cậu là biến số.
Chiều. Tiết cuối.
Thầy Hoàng vào lớp, giảng văn. Nhưng hôm nay, mắt ông quét qua Tường Vy hai lần trong mười phút đầu. Ông biết. Ông biết chuyện gì xảy ra ở tiết hai. Trong trường này, không có gì xảy ra mà Thầy Hoàng không biết.
Minh quan sát: ông giảng bình thường, giọng đều, phấn gõ bảng, nhưng có một chi tiết khác. Ông đi chậm hơn giữa các hàng bàn, bước ngắn hơn, như người đang kiểm tra từng ô trong một lưới vô hình. Khi đi qua bàn Tường Vy, ông dừng nửa bước, nhìn cô nửa giây, rồi đi tiếp. Khi đi qua bàn Quốc, ông cũng dừng, ngắn hơn, nhưng Minh nhìn thấy. Rồi qua bàn Phương. Ba người. Ba người mà Thiên Nam nói đã có phản ứng tiết hai.
Ông biết. Và ông đang kiểm tra.
Tường Vy không để ý, đang ghi chép bình thường, mắt sáng, tóc đuôi ngựa lắc nhẹ khi cô nghiêng đầu viết, như tiết hai chưa từng xảy ra. Quốc gác chân lên ghế, ngáp. Phương ghi bài, môi bình thường, không dấu răng.
Vòng lặp đã xóa ký ức tiếng hét. Hoặc Thầy Hoàng đã xóa. Minh không biết có khác biệt giữa hai điều đó không.
Cuối tiết, Thầy Hoàng đứng trước lớp, nhìn cả lớp một lượt. Ánh mắt ông dừng ở Minh lâu hơn những người khác. Rồi ông nói, giọng nhẹ hơn bình thường:
– Thầy muốn nhắc: chuyến ngoại khóa thứ Tư tuần này. Tập trung sáu giờ rưỡi sáng ở sân trường. Đi bảo tàng tỉnh. Về trước trưa.
Lớp reo nhẹ. Tường Vy vỗ tay. Diệp Chi cười, quay sang Minh:
– Mình chưa bao giờ đi bảo tàng.
Cô chưa bao giờ đi đâu ngoài trường. Cô không thể.
– Vui nhỉ, Minh nói.
Giọng bình thường. Mặt bình thường.
Nhưng dưới bàn, tay cậu viết vào sổ: "Ngoại khóa thứ Tư. Còn hai ngày. Phương tiện di chuyển chưa xác nhận. Cần biết: xe buýt hay xe khác? Tuyến đường có qua sông không? Ai lái?"
"TV nhớ tiếng phanh. DC nhớ nước lạnh. Tôi nhớ ngồi trong xe. Vòng lặp yếu đi. Và đúng lúc vòng lặp yếu nhất, Thầy Hoàng đưa lớp ra khỏi trường lần đầu tiên."
"Câu hỏi: ông muốn gì? Thử nghiệm giới hạn? Hay ông biết vòng lặp sắp sụp, và ngoại khóa là cách ông kiểm soát cách nó kết thúc?"
Cậu đóng sổ. Nhìn ra cửa sổ. Mưa phùn đã tạnh, nhưng trời vẫn xám, và ở xa, phía sau hàng rào trường, con đường dẫn xuống thị trấn chạy dọc bờ sông, nơi dòng nước chảy chậm, đục, yên tĩnh theo cách của những thứ đang giấu bí mật bên dưới.